Thú Tùng Chi Đao

Chương 88: Chương 88: Chương 87




Chương 87

Hoa Nghi chưa biến sắc, y chỉ nhìn tờ giấy không to kia mà không hề nhúc nhích.

Mọi người đều nghi hoặc, trên tờ giấy chỉ to hơn bàn tay kia rốt cuộc viết chi chít bao nhiêu điều, để đến mức Đông Hải vương của họ xem hơn một nén nhang, chừng như phải nhìn xuyên nó cũng không có ý định bỏ xuống

Lục Tuyền không nhận ra y hỉ hay nộ, chỉ là nhìn Hoa Nghi cúi đầu mãi như không biết chữ, lại cúi xuống thoáng nhìn người truyền tin phơi thây dưới đất, trong lòng bỗng nhiên giật thót, chẳng biết nên mở miệng hỏi như thế nào – Lục Tuyền quả thực thống hận bản thân, lúc cần hắn nói chuyện hắn chẳng bao giờ nghĩ được gì, chờ hắn nghĩ xong thì mọi chuyện cũng kết thúc rồi.

Nếu như… Sách Lai Mộc ở đây thì tốt rồi.

Hoa Nghi giống như đánh mất cảm giác đối với thời gian, chờ y cảm thấy tay mình đã tê, chẳng biết đứng đó bao lâu rồi, y mới nhét tờ giấy vào lòng với khuôn mặt không biểu cảm, không hề có ý cho người khác xem, sau đó chẳng nói chẳng rằng quay lưng về lều, trở tay đóng cửa, để lại một đám người không hiểu gì ở đó ngơ ngác nhìn nhau.

Cho đến lúc này, trong đầu Hoa Nghi vẫn chết lặng mà trống rỗng.

Ngẫm lại thì cả đời này y đều vì một người mà thay đổi.

Y vốn nên là một đứa trẻ nhà quý tộc không thành không tựu, vô ưu vô lự lớn lên, mỗi ngày ăn no chờ chết, hòa hợp êm thấm với người ta, thậm chí thoạt nhìn hơi hồ đồ, trong lòng chốc chốc có mấy tính toán vặt vãnh, cứ thế đến già, biến thành một lão hồ ly trơn tuột, chỉ biết giả ngu vờ ngốc.

Là Kinh Sở bức y đến tuyệt cảnh.

Kinh Sở đã đập nát nửa đời trước của y, khiến y phải rời khỏi quê hương, cầu sinh trong tử vong, giãy giụa giữa khó khăn, hết lần này đến lần khác bức y đến nơi không thể lui bước, lại liều mạng sống tiếp, sau đó trong muôn vàn thống khổ biến thành cường đại hơn như lột da vậy.

Kinh Sở chính là bóng ma đè trong lòng y cả đời, thời điểm y xuân phong đắc ý hắt ngay một chậu nước lạnh, thời điểm y cảm thấy sắp không đi được nữa lại hung tợn đâm y một nhát.

Hoa Nghi luôn nghĩ, một ngày kia y có thể biến thành vô địch, đó chính là thời điểm nên chinh phạt địch nhân lớn nhất đời này, y cho rằng ngày này còn rất xa, tựa như cuộc đời y còn rất dài vậy, y cho rằng mình vẫn có rất nhiều thời gian để tính kế, chờ khi thiên y vô phùng lại đối mặt với người này, thì sẽ không bại nữa… Nhưng đâu nghĩ đến, Kinh Sở đột nhiên xuất hiện trước mắt y ngay vào thời khắc bất ngờ như vậy.

Sự sợ hãi và thù hận lúc nhỏ khi vây cánh chưa rộng vẫn còn trong xương cốt, đôi khi chính bản thân Hoa Nghi cũng không phân rõ được rốt cuộc là điều nào khắc cốt hơn.

Hai mươi năm qua… Thật là thoáng như một giấc mộng phù vân.

Hoa Nghi ngẩn ngơ lấy tờ giấy như trời trong giáng sét kia ra, ác mộng đêm ấy khiến y phải nôn một búng máu trong tim phảng phất đan xen với tờ giấy không tốt nọ, khiến tay y bắt đầu vô thức run rẩy.

Nhưng hai mươi năm qua đi, mỗi một lần người kia xuất hiện đều đem đến cho y đau đớn như dùi vào tim.

Đại khái… trong cuộc đời một người luôn có một túc địch như xương mắc họng, như gai trong mắt. Nên đến lúc giải quyết rồi, Hoa Nghi nghĩ, y và Kinh Sở sớm muộn cũng phải quyết thắng bại, sớm muộn cũng phải một mất một còn.

Mặt Hoa Nghi có một tích tắc mất hết huyết sắc, một khắc sau lại từ trắng hóa đỏ, cho đến khi đôi mắt đều sung huyết.

“Kinh Sở chưa chết, thì ta thật sự sống không bằng chết.” Hoa Nghi trong căn lều không một bóng người bỗng nhủ thầm một câu, ngón tay y chọc tấm da viết chữ bền chắc thủng một lỗ, chữ viết bị y bóp sắp mơ hồ, mạch máu nảy kịch liệt, lần này không có rượu mạnh mà máu của y đã tự mình sôi trào rồi.

Sự kinh hoảng và thất thố ban đầu lẫn vào nhau một lúc, giờ đây đã hoàn toàn nguội lạnh, dần dần rút khỏi thân thể y. Lệ khí nhiều năm qua tích góp từng chút một trong thân thể lại không bị khống chế mà chồm lên, hàm răng Hoa Nghi trong tình huống bản thân cũng không chú ý tới bị y nghiến ken két.

Đường nét gương mặt y kéo căng, cơ hồ phải tái xanh.

Lục Tuyền đi quanh bên ngoài chẳng biết bao nhiêu vòng như kiến bò trên chảo nóng bỗng nhiên nhìn thấy Hoa Nghi đẩy cửa lộ mặt, lập tức ngẩn ra – hắn cảm thấy y thoạt nhìn không bình thường lắm, nhưng không rõ là rốt cuộc chỗ nào bất thường.

Hoa Nghi vẫy tay gọi hắn, Lục Tuyền mù tịt đi qua.

“Vương”

“Tối nay, ngươi kêu mọi người ăn cho no, chuẩn bị sẵn lương khô mang theo, sáng mai chúng ta xuất phát.” Hoa Nghi chắp tay sau lưng, thần sắc bình tĩnh, dường như đã nghĩ sâu tính kỹ việc này tuyệt không sai sót.

Lục Tuyền chần chừ nhìn y: “… Vâng.”

Nhưng ngay sau đó, Lục Tuyền lại nghe thấy Hoa Nghi bỗng cười khẽ một tiếng, dùng thanh âm gần như không thể nghe nhẹ nhàng nói: “Lần này ta phải lột da hắn, làm chiếc ghế da người bày trong vương trướng, chẳng biết ghế da người có mềm hay không.”

Lục Tuyền: “…”

Khóe miệng có nét cười nhưng ánh mắt Hoa Nghi lại lạnh lùng, sau khi nói xong câu này y nhìn quét Lục Tuyền một cái, đôi mắt làm từ đá, nặng nề không thấy một tia sáng, quay người đi vào trong doanh địa.

Lục Tuyền mở miệng, nghi vấn và e sợ trong đầu chen chúc muốn giẫm đạp lên nhau, loạn hệt như bụi cây bị hàng ngàn con lợn rừng giẫm qua, một câu tiếng người cũng không nói ra được. Sau khi thử vài lần không có kết quả, hắn một lần nữa tự cam chịu mà tuyệt vọng thầm nghĩ, vì sao Sách Lai Mộc không ở đây chứ

Chuyện mưu thần đâu phải người thô lỗ như hắn làm được

Song nhắc ai là có ngay người đó, hai mắt Lục Tuyền đang hóa đen, thì một thị vệ đột nhiên chạy vào, lấy một phong thư tín bẩn lem nhem trong lòng, dùng hai tay giơ cao qua đầu trình cho Lục Tuyền, thở hồng hộc nói: “Trưởng lão, đây là thư đại trưởng lão gửi về từ phương bắc!”

Lục Tuyền quả thực như được chỉ thị của thiên thần, vội reo thầm một tiếng may mắn, cung kính nhận bằng hai tay, gấp gáp dùng tiểu đao cắt đứt sợi gân trâu buộc thư, lúc này mới mở lớp da bao bên trên.

Đường dài gian nan, chữ viết bên trên đã hơi sờn, nhưng không khó để nhận ra, Sách Lai Mộc viết rằng: “Nếu vương đích thân ra chiến trường, nhất thiết phải an tâm chớ nóng, cần phải ổn định ngài, vô luận thế nào, chờ lúc phong thư thứ hai của ta đưa đến, mới có thể động thủ.”

Không có đôi câu vài lời cho hắn biết nên làm sao nói sao, ngược lại bố trí cho hắn một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Lục Tuyền suýt nữa đen sì hai mắt – đại thần cứu mạng này là tới bịp bợm chứ nào phải tới cứu mạng!

Lục Tuyền suy xét việc này rất lâu, rốt cuộc nghĩ ra một phương pháp vạn toàn – hắn đi vào lều của Hoa Nghi, trình tờ giấy của Sách Lai Mộc, sau đó cứ mặc kệ đấy như thể bản thân không liên quan đến sự việc, chẳng nói một lời đứng bên cạnh chờ kết quả đối thoại từ xa của vương và đại trưởng lão đã đến cực bắc.

Hắn không phải chờ đợi quá lâu, Hoa Nghi xem xong trầm mặc chẳng qua giây lát, đã để thư của Sách Lai Mộc lên ngọn lửa đốt sạch sẽ.

“Xuất binh như thường.” Khóe miệng y căng thẳng, dứt khoát lưu loát nói, “Sách Lai Mộc… hắn thì biết cái gì!”

Lục Tuyền cần phải suy nghĩ, còn chưa nói ra miệng thì đã bị Hoa Nghi cắt ngang.

Hoa Nghi chẳng thèm nhìn hắn nói: “Ta hỏi ngươi, nam nhân sống trên thế gian, là nên mang theo lễ nghi phiền phức, cả ngày suy tính bày mưu kế, hay cầm đao thương của ngươi, giơ nanh vuốt đi chém đứt cổ địch nhân”

Lục Tuyền thoáng chốc không thốt được gì, giây lát sau không hề ý kiến khom người đáp: “Vâng, ta sẽ lập tức kêu người đi chuẩn bị!”

Tật xấu thâm căn của thú nhân chính là không chịu nổi khích tướng.

Hoa Nghi nhìn bóng lưng hắn đi ra, bỗng nhớ lúc y còn nhỏ, phụ thân dẫn đại ca ra ngoài, để tam ca và y ở nhà cho nhị ca Kinh Sở trông nom, khi đó Kinh Sở đối đãi họ còn rất tốt, tính tình ôn hòa lại kiên nhẫn, tam ca mau chóng được hắn dỗ ăn dỗ ngủ, chỉ có Hoa Nghi nho nhỏ mới ngủ dậy không chịu nhắm mắt, tự mình im lặng chơi một quả cầu gỗ.

Kinh Sở thấy tính tình y ngoan ngoãn, liền ngồi bên cạnh thất thần, bắt đầu từ thời thiếu niên, hắn dường như luôn suy nghĩ rất nhiều chuyện, hơi giống Sách Lai Mộc, cho đến khi Tiểu Hoa Nghi bất cẩn đánh rơi quả cầu lên đùi hắn.

Kinh Sở nhặt quả cầu, ôn hòa đưa cho y, Hoa Nghi chìa tay đón lấy, lộ ra thú văn màu bạc trên tay.

Khi đó, ca ca được ưa thích lại luôn có vẻ hơi kỳ quặc kia nhìn vân bạc đó với sắc mặt phức tạp, nói với y mấy câu, cho đến nhiều năm về sau, vẫn còn lưu lại ấn tượng sâu sắc mà được Hoa Nghi thỉnh thoảng nhớ tới.

Hắn nói: “Đệ biết chứ, ta nghe người già nói, rất lâu trước kia, trên đời không có thú nhân, hoặc là người, hoặc là thú, chẳng ai biến thành ai, nhưng sau đó chẳng biết vì sao mà loạn hết, thú không biết biến thành người, vì chúng kém thông minh, chỉ có người biến được thành thú, như thế thì họ có thể quên liêm sỉ khi làm người, cũng quên mình là ai, làm bộ mình vô địch, đệ nói không buồn cười sao Thú nhân… mới là loài khủng khiếp.”

Thú nhân là một loài khủng khiếp, bọn họ phẫn nộ mà xúc động, đầy ngập dục vọng dơ dáy không hề che giấu, thích làm bẩn hay chiếm đoạt thứ tốt đẹp, hoặc vì những tài nguyên giúp mình sống tốt hơn mà cắn xé lẫn nhau không chịu nhường, hoặc vì thứ không chiếm được mà tứ chi chạm đất khúm núm làm nô lệ.

Có lẽ Kinh Sở đúng, hắn thật sự hiểu rõ tâm của những thú nhân nhìn như cường đại này hơn bất cứ ai.

Tỷ như tâm của Lộ Đạt.

Mãi đến khi Lục Tuyền thông tri cho mọi người tan đi, Lộ Đạt quay về căn lều đơn của mình, mới xòe lòng bàn tay mướt mồ hôi, hắn nắm một cái gói nhỏ. Đây là thứ người đưa tin kia trước khi chết lén nhét vào tay mình, đó là người của đối phương, vì sao hắn biết mình Vì sao phải cho mình cái này

Chẳng lẽ… chẳng lẽ A Thù nàng thật sự là…

Không, không có khả năng, cô nương nhu nhược như vậy, có thể làm gì Ai sẽ để nàng một mình chạy vào trong thành của địch nhân làm nội ứng Ai sẽ tàn nhẫn khiến nàng đi hy sinh vô vị thế này

Tim Lộ Đạt đập kịch liệt.

Hắn ngồi thừ ra một lúc lâu, tâm tư rối bời, rốt cuộc có đủ dũng khí mở cái gói nho nhỏ kia, sau đó thình lình sững sờ.

Chỉ thấy trong đó có một hạt châu, bên dưới khảm cái vuốt nhỏ, chế tác tinh xảo, nữ nhân có thể đeo trên đầu mà không lo bị quấn tóc, đó là một viên Đông Hải châu hiếm có, do Lộ Đạt tự tay mò được, tự tay đeo lên đầu cho A Thù.

Hạt châu dính máu, bởi vì trong gói còn có thứ khác – một chiếc móng tay dính đầy vết máu, như rút từ tay người sống vậy.

Lộ Đạt lật cái gói lại, nghiên cứu hồi lâu, cuối cùng ở chỗ bí mật hơi chếch bên trong gói phát hiện một hàng chữ nhỏ, viết rằng: “A Thù đã chết.”

Lộ Đạt sững sờ như bị sét đánh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.