Thủ Vệ Cuối Cùng

Chương 1: Chương 1: Nghĩa trang




Ngày 16 tháng 11, trời nhiều mây đen.

Trên đảo hoang gần biển đang cử hành một nghi lễ, mỗi năm luôn thu hút quan khách trên toàn thế giới đến để tham quan ngày tế điển Yadorote.

Đảo Yadorote dựa biển rộng, trên đảo có một ngọn núi, trên núi có tích xưa, còn lưu lại dấu vết con người mài giũa. Theo từng tầng xoắn ốc đi lên, phía trên là mỗi hàng bia mộ và thánh giá chữ thập. Tất cả bày ra tư thái lặng im hướng về không trung, đứng sừng sững hơn ngàn năm, một góc đã loang lổ rêu xanh sinh trưởng.

Hòn đảo nhỏ này chính là nghĩa trang Yadorote nổi tiếng.

Một tiếng chuông nặng nề vang từ trên đỉnh núi, tiếng người lặng dần, mỗi du khách đều cầm lòng không được mà lặng im chẳng nói.

Vì nơi này là chốn an nghỉ cuối cùng của các anh hùng.

Nghe nói nghĩa trang Yadorote được xây dựng từ hai ngàn năm trước. Những người được mai táng sớm nhất ở đây là kỵ sĩ thánh điện hy sinh vì chống ngoại tộc xâm lược.

Truyền thống ấy kéo dài đến nay. Sau khi một ai đó chết đi, nếu thánh điện đồng ý hoặc nghĩa trang Yadorote đồng ý, thì người yêu, cha mẹ hoặc con cái của người đã khuất sẽ được vinh quang miễn thuế cả đời, như lời khen ngợi người công dân này đã có cống hiến cao đẹp.

Còn ngày 16 tháng 11 truyền thống của tế điện là bắt đầu từ trận đại chiến 1200 năm trước.

Khi đấy, trên đại lục chợt xuất hiện một đám tà giáo tự xưng “Hắc Bào”, tiếng xấu của chúng tựa như bệnh dịch, lan xa hơn mười quốc gia. Vì đối phó đám não tàn này, những con người khắp các quốc gia trên đại lục vốn bị tai vạ rốt cuộc quyết định thành lập liên quân, do Đại giáo chủ thánh điện – Sarah chỉ huy.

Trải qua 3 năm chiến tranh, cuối cùng cũng tiêu diệt được bọn đi đầu cho chủ nghĩa khủng bố thế giới.

Ngay đúng ngày 16 tháng 11 này, người lãnh đạo Hắc Bào – kẻ mà óc sáng tạo có hạn tự xưng Satan và cầm đầu khủng bố – Porola bị giết, vì thế màn chiến tranh kéo dài ba năm đầy hài kịch kết thúc.

Tên của vị anh hùng giết kẻ cầm đầu vẫn được người người truyền tụng đến nay, ngài gọi là Carlos Floryte.

1200 năm sau, nghĩa trang Yadorote đang diễn ra nghi lễ, một người đàn ông tóc vàng anh tuấn và một lão già trông mộ đang đứng trước một tấm bia, và bên cạnh tấm bia là tượng đài Carlos Floryte – Bức tượng mặc một tấm khôi giáp nặng, dưới khôi giáo lộ ra cánh tay to lớn và lồng ngực rắn chắc, mặt mũi ngay thẳng, một đôi mắt thâm thúy kiên định nhìn xa ra hướng biển rộng, biểu cảm bình tĩnh.

Người đàn ông nọ có mái tóc vàng buộc gần hết tóc sau đầu, bị gió thổi hơi rối. Anh có một đôi mắt nâu ôn nhu, giấu ở sau mắt kính, hơi hơi nheo lại nhìn chằm chằm pho tượng trước mắt.

“Carlos quả thật là vậy sao? Mẹ tôi từng mang họ Floryte trước khi bà được gả đi, nhưng nhà của chúng tôi vẫn không giữ một bức tranh nào của người này.”

Người giữ mộ ngẩng đầu nhìn lên theo mắt anh: “Carlos Floryte tựa như một u linh, cả đời không giữ lại bức họa nào, sau cuộc chiến Hắc Bào càng không có tin tức, không còn bất kì ghi chép nào của ngài ấy. Cho nên thánh điện muốn ghi nhớ ngài bèn làm một phần mộ, bên trong cũng chôn một cỗ quan tài rỗng, ngài ấy giống như chưa từng tồn tại.”

Người đàn ông tóc vàng mỉm cười: “Nếu hắn không tồn tại, những đứa nhỏ lớn lên trong các câu chuyện về hắn sẽ đồng loạt tạo phản.”

“Nhưng dù nói thế nào, ngày tế điển của Yadorote và người này xác thực không thể không có quan hệ.” Người trông mộ cũng cười “Lại nói... Gaer, sao mà ngày kỉ niệm năm nay thánh điện lại phái một người bận rộn như cậu đến đây?”

“Kì này đến lượt tôi làm người chỉ dẫn cho lính mới, ngày mai về thánh điện, vừa lúc đi ngang Yadorote nên ghé qua thăm ông.” Gaer duỗi lưng, gió biển xa xôi nhẹ dịu vuốt qua mặt anh “Vừa mới kết thúc một nhiệm vụ, sắp tới tôi có kì nghỉ hơn nửa tháng... Nói thật, tôi đã sớm quên cái chữ 'kì nghỉ' này viết thế nào rồi.”

Người trông mộ xoay sang hướng khác, nhìn mọi người tham gia lễ dưới chân núi.

Những người đó nam nữ già trẻ khác nhau, khác cả ngôn ngữ, khác cả màu da, nhưng lại có cùng một ánh mắt kính sợ nhìn toàn bộ triền núi của người đã khuất.

Người trông mộ vươn tay chỉ xuống chân núi: “Nhìn bọn họ đi, cậu sẽ cảm thấy sự vất vả của mình đáng giá, thánh điện vĩnh viễn lấy các cậu làm vinh dự.”

Lúc này buổi lễ đã gần kết thúc, tiếng chuông ngừng lại, một đám nhóc mặc áo trắng xếp hàng tiến lên, thả bồ câu trong tay bay đi, khi ấy nhóm du khách mới lục đục kéo đến, lấy đóa hoa trắng treo trước ngực xuống, đặt ở chân núi.

Thanh âm rõ ràng mạch lạc của người chủ trì truyền đến từ trong gió: “Lễ hội Yadorote đầu tiên là để tưởng niệm người anh hùng vĩ đại Carlos Floryte, tương truyền rằng ngài được sinh ra trong một gia đình quý tộc, là con trai út, được gửi đến thánh điện từ thời thơ ấu...”

“Thánh điện nhận ngài không phải vì ngài là con cháu quý tộc.”

Người trông mộ chống quải trượng chậm rãi xoay người, đi lối xuống chân núi. Gaer không vội đuổi theo, anh vươn ngón tay lên, nhẹ nhàng miết vuốt.

Sau đó một chuyện thần kì xảy ra, một đóa hoa tường vi trắng thần không biết quỷ không hay nở rộ ngay giữa ngón tay anh, anh cúi người xuống, đem đóa hoa dường như còn mang theo sương đọng đặt dưới chân pho tượng, lúc này mới bước một bước nối gót trưởng giả tuổi già.

Đóa tường vi được đặt xuống đột nhiên mọc lên một cuống lá dài mảnh, dịu dàng cuốn lấy chân bức tượng, tựa như một vòng hoa được gieo dưới chân ngài.

“Thời đại lúc ấy, 'kết giới' còn chưa được hình thành, thế giới cũng không hòa bình như bây giờ, nơi nơi đều là 'Địch Hủ'. Trong ghi chép của Mật Tông có nói, lúc Carlos vẫn là một đứa trẻ, một con Địch Hủ lẻn vào nhà Floryte, lúc ấy một vị 'thợ săn của thánh điện' là bạn thân của ngài Floryte vừa lúc làm khách nhà ngài. Đến khi bọn họ đuổi đến nơi, lại phát hiện Địch Hủ xui xẻo kia bị tiếng khóc con nít dọa sợ đến nỗi co cuộn lại.”

“A, chính là khả năng Quang Minh trong truyền thuyết.” Gaer đẩy đẩy mắt kính của mình, nhún nhún vai “Là trường hợp đặc biệt trong hàng tỉ người, nghe nói ngàn năm nhà Floryte mới xuất hiện một vị thiên tài như vậy, mà hậu nhân xui xẻo của ông ta là tôi, cứ thế vượt qua bóng ma thời niên thiếu.”

“Ngài ấy không may mắn như cậu nghĩ đâu.” Người trông mộ nhìn anh cười “Tất cả mọi người đều không biết, vị thiên tài này ngay cả đi đường cũng không dễ.”

Gaer vẫn là lần đầu nghe người khác nói với mình về chuyện của vị tổ tiên thần bí mà vinh quang này, nhịn không được nghiêng đầu: “Như thế nào?”

“Ngài ấy đã từng bị thánh điện đuổi đi một lần.” Người trông mộ thở dài, thấp giọng nói “Vốn là một đại thiếu gia được chiều hư, những năm đó vẫn một mình phiêu bạc khắp nơi, dùng tên giả là 'Johan Smith', rất nhiều năm không lộ diện, không ai biết ngài ấy đi đâu. Cho đến khi bùng lên trận chiến hắc ám nhất, ngài mới thần không biết quỷ không hay mà một lần nữa xuất hiện trước mặt mọi người.”

“Đuổi đi?” Gaer nhíu nhíu mi “Vì sao?”

“Porola cũng không phải là kẻ lãnh đạo tà giáo như mọi người biết. Trên thực tế, hắn là 'Thợ Săn' của thánh điện, phản bội tín ngưỡng chính mình, bị Satan ám.” Người trông mộ nói “Porola hãm hại Carlos, nhưng vị anh hùng quật cường lại ít nói này không biết vì nguyên do gì mà không giải thích cho bản thân một câu. Sau trận chiến, sự tình liền được phơi bày, thánh điện muốn sửa chữa sai lầm của mình, nhưng khoảnh khắc đem vinh quang trao cho đứa trẻ trung thành và dũng cảm nhất ấy, ngài lại mất tích bí ẩn, dùng tư thái quật cường từ chối ý muốn hòa giải của thánh điện.”

Gaer truy hỏi: “Ông cho rằng ngài ấy khi đó là tức giận bỏ trốn sao?”

“Ai mà biết? Nhưng ta đã từng tìm được vài tờ bút ký của đại giáo chủ Rio Ardo bên trong văn kiện ở Mật Tông, trên tấm da dê viết tay, nhiều lần khúc chiết, sau lại hư mất hơn phân nửa, ngay cả chữ cũng nhòe. Trên một trang giấy bị rách, có một chữ viết vô cùng hỗn loạn viết ba lần [Carlos], nét chữ cứng cáp, mặt sau thiếu mấy từ, miễn cưỡng hiểu được một câu không đầy đủ là [Thực xin lỗi].” Người trông mộ xuống bậc thang hơi khó khăn, nhưng ông vẫn từ chối sự giúp đỡ của Gaer “Được rồi thằng nhóc này, ta tuy là lão già, nhưng chưa đến mức không động đậy nổi.”

“Đại giáo chủ vĩ đại nhất Rio Ardo?”

“Đúng vậy, dựa theo niên đại được tính, thời gian đại giáo chủ Ardo vào thánh điện, cơ bản là bạn học với Carlos Floryte, có lời đồn nói họ từng là bạn thân rất tốt, nhưng xem ra... Cuối cùng quan hệ tan vỡ.” Người trông mộ từng bước đi xuống cầu thang thật dài, trán lấm chấm mồ hôi “Vấn đề là vậy thì có quan hệ gì đâu? Ngay khoảnh khắc nhóm thợ săn tiến vào thánh điện, cũng đã thề rằng sẽ bảo hộ mảnh đất này, đến chết không từ, mặc kệ Carlos có muốn được thánh điện ban vinh quang hay không, thời điểm nhân dân yêu cầu ngài, ngài chắc chắn sẽ xuất hiện, chẳng sợ thánh điện không trả công.”

Gaer nghĩ nghĩ, nói: “Kỳ thật tôi vẫn luôn cảm thấy rất lạ, một màn chiến tranh đằng đẵng như vậy sẽ kết thúc vì một người, đương nhiên, lý trí nói rằng chúng ta biết đó là không có khả năng.”

“Về điểm này, nhóm sử học thánh điện có nhiều suy đoán, nói rằng đây là năm đó thánh điện cố ý, cố chấp không buông tay điều đấy, muốn bồi thường đứa nhỏ rời nhà trốn đi. Nhưng dù là vậy, Carlos vẫn cứ thế biến mất. Chuyện này tất nhiên rất kỳ lạ, khoảng thời gian Thợ săn còn là một đứa trẻ đã được tuyển vào thánh điện, sinh hoạt học tập tại chỗ này, tận xương cốt đều là yêu quê hương mình tựa như yêu thánh điện, dẫu cho đã chịu oan khuất hay vũ nhục... Cho nên có người nói, Carlos sở dĩ mất tích, kỳ thật là vì chết trong trận chiến đó, chẳng qua chiến trường quá thảm thiết, mọi người không thể nhận ra thi thể ngài.”

Rất nhiều năm trôi qua, bản thân “Thánh điện” đã biến thành một biểu tượng tôn giáo. Mỗi năm sẽ nhận một lượng lớn du khách, thậm chí mở dịch vụ khách du lịch mới, rất nhiều người thợ săn già về hưu sau này lại đến thánh điện làm hướng dẫn viên, đương nhiên, toàn là bịa chuyện – câu chuyện mà thánh điện đã thống nhất.

Và nhóm Thợ Săn xưng là “Kỵ sĩ” của thánh điện cũng chậm rãi phát triển lên theo nền công nghiệp cùng khoa học, giấu mình đi, biến thành một nghề nghiệp không để kẻ khác biết.

Địch Hủ săn nhân loại, Thợ Săn săn Địch Hủ.

Không ai có thể nói rõ đến cuối cùng thì Địch Hủ là thứ gì, từ đâu đến, vì sao lại xuất hiện trên thế giới này.

Địch Hủ là một giống loài, bởi chúng có thể bị giết chết – chúng lấy con người làm thức ăn, thích máu, thích nội tạng, thích tủy não, thích linh hồn.

Rất nhiều năm trước, chúng giống như những con chó hoang nông thôn, lúc nào cũng có thể ở thò đầu ra ở góc khuất nào đó, thèm nhỏ dãi con mồi của chúng, chúng đã từng khuấy đảo phồn hoa trên đại lục này, là kẻ thù lớn nhất trong số kẻ thù lớn nhất của nhân loại.

Kẻ có thể hiệu lệnh Địch Hủ mạnh nhất từng tồn tại, được gọi là “Satan” hoặc “Ác ma”, sự kiện “Hắc Bào Chi Loạn” năm đó kỳ thật không phải là một đám lưu dân phản loạn mà là Ác Ma giáng thế, nhập vào người Porola. Trong suốt lịch sử con người, “Ác ma” chỉ giáng thế hai lần, một lần là thời gian quá xa xôi, đã không thể kiểm chứng, một lần chính là “Hắc Bào Chi Loạn” trứ danh.

Đến tột cùng vì sao lại xuất hiện loại đại họa này, trăm ngàn năm qua nhóm học giả thánh điện vẫn luôn tranh luận không ngừng, cũng không tranh luận ra được nguyên cớ nào.

Sau vụ “Hắc Bào Chi Loạn”, đại giáo chủ cuối cùng Rio Ardo suốt đời lao lực, kết thúc thời đại chiến tranh đen tối khi Địch Hủ mạnh nhất, đại giáo chủ cũng vì thế mà trả giá bằng sinh mệnh mình.

Thời đại hòa bình cứ thế – dưới bảo vệ từ sự hy sinh của những người đi trước – đến tận bây giờ, trên đại lục đã trải qua ngàn năm không có sự quấy rối của Địch Hủ. Chỉ có một ít thứ linh tinh từ kết giới lọt xuống nhân gian, năng lượng của chúng cũng sẽ suy yếu trên diện rộng, rất nhanh liền bị Thợ Săn bắt được.

Thế nên mọi người tuy nhớ rõ tên anh hùng, cũng nhầm lẫn chiến công của họ.

Cơ mà... Thật ra cũng không tệ.

Gaer Shadden, họ mẹ là Floryte, là hậu duệ cuối cùng của dòng Floryte. Lúc anh 18 tuổi đã tốt nghiệp thánh điện, 22 tuổi đã đạt được huy chương hoàng kim tượng trưng cho “Thợ Săn ưu tú nhất”, trở thành vị Thợ Săn Kim Chương trẻ tuổi nhất trong suốt ba trăm năm qua.

Công cán này đương nhiên quy cho dòng máu Floryte, không phải nói về gen truyền thừa ngàn năm còn tồn tại mà vì cái tên “Carlos” tựa như bóng ma này, khiến cho toàn bộ thời niên thiếu của anh đều bị bọc phủ trong đấy, buộc Gaer luôn không ngừng mạnh hơn.

Dựa theo quy củ thánh điện, Thợ Săn mới tốt nghiệp mỗi năm sẽ có tiền bối ưu tú – thường là Thợ Săn Kim Chương – làm người hướng dẫn một năm, dẫn dắt họ làm nhiệm vụ, thẳng đến khi tay mơ có thể tự mình đảm đương một việc. Năm nay rốt cuộc đến phiên anh.

Buổi tối sau khi tham gia xong ngày lễ của Yadorote, Gaer về nhà mình ở lục địa Sarah đầu tiên.

Khu vực lưng núi là khu của người giàu điển hình, khoảng cách giữa nhà này và nhà nhọ khá lớn, sẽ không quấy rầy nhau, nhưng cũng không quá xa nhau, có khu vực phục vụ xã hội chung, nơi đó có siêu thị, công viên thậm chí trường học, vô cùng thuận tiện.

Anh lái xe vào gara, cỏ dại trong vườn có người làm vườn đến làm việc định kì, cho dù nửa năm một năm không về thoạt nhìn cũng không đến mức quá đáng sợ. Gaer khẽ huýt sáo, cảm giác một sự lười biếng sung sướng khi sắp về nhà nghỉ ngơi tràn ngập toàn thân.

Đúng lúc này, mặt đất vang lên một chấn động rất nhỏ, Gaer cũng không quá để ý – Vùng duyên hải chỗ này đôi khi sẽ có vài cơn động đất nhỏ không mấy ảnh hưởng toàn cục, phần lớn xảy ra ở tầng đáy, sẽ không tạo ra thương tổn gì lớn. Nhưng sau chấn động nhỏ đó, trong lùm cây xanh phía sau anh bỗng truyền đến một âm thanh, giống như có thứ gì rơi xuống.

Không phải sóc, cũng không phải mèo hay chó... Gaer dừng bước, anh cảm giác này hẳn phải là loài động vật lớn hơn một chút, khu lưng núi thường có một số động vật ăn cỏ khá to đi nhầm.

Không khí thoảng mùi máu tươi, anh lần theo mùi, phát hiện một góc quần áo con người lộ ra trong lùm cây.

Gaer theo bản năng nhẹ bước, vươn tay đến cạnh người đó, đề phòng mà vén lùm cây ra, sau đó anh thấy... một người nằm bên trong, một người con trai.

Người con trai tóc dài xõa rối vì dây cột tóc chẳng phân nổi màu rớt ra, bụi đất và máu khô bết đầy người, che cả khuôn mặt và nửa cơ thể người nọ. Người nọ mặc một tấm áo choàng rách bươm, ngực đẫm máu, băng vải quấn quanh nơi đó ướt sũng, lộ ra thương tích toàn thân, đều là những vết thương ghê người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.