Thừa Kế Nghìn Tỷ Sau Ly Hôn

Chương 199: Chương 199: Có phải cháu lại muốn giở trò gì với ta đấy chứ




Nhìn thấy Bạc Minh Thành tới, Bạc Vĩnh Cơ nhíu mày: “Cháu đừng cầu xin cho em gái cháu, em gái của cháu đã làm một chuyện, thật sự hơi quá đáng, một khi nhà họ Thẩm hỏi tới, mặt mũi của nhà họ Bạc chúng ta, thật sự không dùng được nữa!”

Nếu nhà họ Thẩm hỏi tới, mặt mũi của nhà họ Bạc chỉ là chuyện nhỏ, nếu như chuyện này truyền đến tai Thẩm Quốc Vinh, sợ là nhà họ Thẩm và nhà họ bạc sẽ xé rách mặt với nhau.

Bây giờ danh tiếng nhà họ Thẩm đang hưng thịnh, cậu của Thẩm Thanh Ngọc ở trong giới chính trị đều không phải người đơn giản, Bạc Vĩnh Cơ cũng không muốn ồn ào trở mặt thành thù với nhà họ Thẩm, không thì khi ông ta ở bữa tiệc vừa rồi, cũng sẽ không nhịn xuống “mặt lạnh” Thẩm Thanh Ngọc.

Bạc Vĩnh cơ đã sống đến từng này tuổi, bây giờ để ý đến, cũng chỉ có sự hưng thịnh của nhà họ Bạc thôi.

Bạc Minh Thành thấy Bạc Minh Tâm quỳ ở trên mặt đất, hơi ngạc nhiên, cô ta còn tưởng Bạc Minh Thành tới cầu xin cho mình, vội vàng té xuống bò tới trước mặt Bạc Minh Thành: “Anh hai, anh em anh khuyên ông nội dùm em đi! Em thật sự biết sai rồi anh hai! Sau này em sẽ không kiếm chuyện với Thẩm Thanh Ngọc nữa đâu, em thật sự sẽ không làm nữa đâu anh hai! Chỉ là em giận trước đây Thẩm Thanh Ngọc nói thích anh như vậy, bây giờ lại qua lại với cậu Phó, anh hai, em phát những vật đó, cũng không phải chỉ vì bản thân mình!”

Nghe được lời Bạc Minh Tâm nói, sắc mặt của Bạc Minh Thành càng lần, anh cúi đầu nhìn Bạc Minh Tâm đang ôm lấy chân mình khóc đến mức nước mắt nước mũi chảy ra, mặt trầm như nước: “Thật sao?”

Anh nói xong, cười lạnh một tiếng: “Cho nên đây là lý do em lấy danh nghĩa của anh đi tổn thương Thẩm Thanh Ngọc sao?”

Bạc Minh Tâm hơi sửng sốt, lúc này mới nhận ra Bạc Minh Thành tới đây không phải cầu xin cho mình.

Cô ta đưa tay lau nước mắt trên mặt, lúc này mới phát hiện, ánh mắt Bạc Minh Thành nhìn cô lạnh như băng sương.

Tim Bạc Minh Tâm run lên, không nhịn được buông lỏng tay ra: “Thật, thật xin lỗi, anh hai, không phải em cố ý…”

Có phải cố ý hay không, trong lòng mọi người đều biết rõ, những lời cãi lại của Bạc Minh Tâm vừa cứng nhắc lại bất lực.

Bạc Minh Thành thu ánh mắt lại nhìn về phía Khanh Vệ đang cầm roi đi tới, cầm lấy cây roi từ tay anh ta, sau đó quay đầu nhìn ông cụ Bạc vẫn chưa rời đi: “Ông nội ông nói đúng, Bạc Minh Tâm thật sự thiếu dạy dỗ, anh cả không có ở đây, con làm anh hai, buổi tối hôm nay, ông cứ để cho con tự tay phạt nó đi.”

Ông cụ Bạc còn tưởng là mình nghe lầm, hơi không tin nổi nhìn Bạc Minh Thành: “Minh Thành, có phải cháu lại muốn giở trò gì với ta không? Em gái của cháu lên mạng bịa đặt lúc đầu Thẩm Thanh Ngọc là kẻ thứ ba chen vào giữa cháu và Lâm Mai Chi, bây giờ những người trên mạng đều mắng Thẩm Thanh Ngọc là kẻ thứ ba! Cho dù nói thế nào, Thẩm Thanh Ngọc cũng gả cho cháu ba năm, cô ta ở nhà chúng ta, thay cháu chăm sóc ta và mẹ cháu, không có công lao cũng có khổ lao, bây giờ hai người đã ly hôn, thì tuyệt đối không có đạo lý chửi bới người ta như vậy.”

Những lời này, đương nhiên trước đây ông cụ Bạc sẽ không nói, nhưng thân phận hôm nay của Thẩm Thanh Ngọc đã không giống ngày xưa, Bạc Vĩnh Cơ còn có lòng để Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc kết hôn lại, đương nhiên không thể để Bạc Minh Thành và Thẩm Thanh Ngọc trở mặt với nhau.

Nhà họ Bạc nuông chiều Bạc Minh Tâm, Bạc Minh Thành cũng không ngoại lệ, cho nên Bạc Minh Thành nói muốn tự mình dùng gia pháp phạt Bạc Minh Tâm, đương nhiên Bạc Vĩnh Cơ không tin.

Bạc Minh Thành cũng không giải thích, chỉ nói một câu: “Khoang Vệ đứng bên cạnh nhìn, nếu cháu có một chút mềm lòng, gia pháp của gia đình, cháu sẽ tự chịu.”

Ông cụ Bạc nhíu mày, cuối cùng cũng không nói thêm gì: “Nếu đã như vậy, thì cháu tới phạt đi.”

Nói xong, ông cụ Bạc cầm cây gậy ba-toong bước từng bước rời đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.