Thưa Phó Tổng, Lần Này Thực Sự Ly Hôn Rồi!

Chương 54: Chương 54




Anh tình cờ quen biết người bạn qua thư tên là “Phong Diệp” này, cô gửi tôi trả lời, trao đổi rất nhiều, thật không ngờ hai người lại trò chuyện như vậy.

Lần đầu anh động lòng, lại là với người viết thư trao đổi với mình.

Dù thế nào cũng không ngờ, người viết thư kia lại đúng là Cố Tử Yên.

Phó Kình Hiên đang thất thần nhìn những lá thư kia, cửa phòng ngủ chợt vang lên tiếng gõ cửa, ngay sau đó bị đẩy ra.

“Em thấy phòng ngủ của anh vẫn sáng đèn, đoán anh còn đang bận làm.” Cố Tử Yên mặc áo ngủ màu xanh sẫm, dây lưng buộc hờ bên eo, để lộ ra xương quai xanh và một mảnh da trắng ngần, trên người còn xịt nước hoa, trông rất quyến rũ.

Cô ta đặt trà trái cây lên bàn, cố ý dựa sát vào người đàn ông: “Em pha cốc trà trái cây, anh uống rồi làm việc cũng tỉnh táo hơn.”

“Anh làm xong rồi.” Phó Kình Hiên nói xong lại kéo ngăn kéo ra, cho cô ta xem những lá thư bên trong: “Lúc anh định lấy mực thì nhìn thấy những lá thư trước đây, không ngờ chúng ta từng thư từ qua lại nhiều như vậy.”

Lúc nhìn thấy những lá thư này, Cố Tử Yên chợt hoảng hốt nhưng đã nhanh chóng bình tĩnh lại: “Thư sáu, bảy năm trước rồi, anh còn giữ lại làm gì chứ?”

“Nó rất có ý nghĩa kỷ niệm.” Phó Kình Hiên sờ tay lên những lá thư đó, trong mắt hiện lên ý cười.

Bởi vì em là người phụ nữ đầu tiên làm anh rung động.

Cố Tử Yên bước tới gần ôm người đàn ông, cũng thuận tiện dựa sát vào người anh ta: “Kình Hiên, nếu em đã ở bên cạnh anh thì không cần những lá thư này nữa. Ngày mai, anh bảo người giúp việc dọn đi được không?”

Cô ta thấy người đàn ông không nói lời nào, giả vờ tủi thân nói: “Anh giữ lại những lá thư đó, chẳng khác nào vẫn luôn nhớ về quá khứ, lẽ nào em là một người sống sờ sờ ở đây còn không bằng những lá thư đó sao? Anh vẫn muốn thư từ qua lại với em, không muốn em ở cùng anh à?”

Phó Kình Hiên cũng hơi đau lòng khi thấy dáng vẻ tủi thân của cô ta.

Cố Tử Yên nói không sai, bản thân cô ta đã ở bên cạnh anh ta, có giữ lại những lá thư này hay không cũng không quan trọng nữa.

Phó Kình Hiên khẽ vuốt tóc cô ta: “Được, ngày mai anh sẽ bảo người giúp việc xử lý.”

“Ừ!” Trên gương mặt Cố Tử Yên thoáng hiện ra ý cười, ngửi mùi thơm dễ chịu trên thân người đàn ông thì không tránh khỏi rung động.

Cô ta bạo dạn, nhanh chóng ghé sát lại gần và hôn lên trái cổ của người đàn ông.

Phó Kình Hiên đờ người ra vài giây. Chờ tới lúc Cố Tử Yên hôn lên cằm anh ta, anh ta không ôm vào trong lòng mà rất bình tĩnh đẩy ra.

Cố Tử Yên đã kéo dây lưng áo choàng tắm ra, lộ ra cả mảng da trắng như tuyết.

Người đàn ông đối mặt với sự cám dỗ của cô ta vẫn không thay đổi sắc mặt, cũng không nhìn thêm giây nào đã mặc áo choàng tắm lại cho cô ta.

“Kình Hiên, chúng ta đã ở cùng nhau rồi.” Cho dù Cố Tử Yên có to gan hơn nữa, lúc này bị anh ta từ chối như vậy cũng cảm thấy hơi xấu hổ: “Cái gì cũng có thể làm, hay là anh chê em?”

Bọn họ đã ở cùng với nhau, có làm chuyện thân mật hơn cũng được, nhưng Phó Kình Hiên bị cô ta khiêu khích vẫn không hề có chút ham muốn nào.

Phó Kình Hiên cũng thấy hơi phiền não.

Nhưng anh ta nhìn thấy khóe mắt Cố Tử Yên đỏ hoe, chỉ có thể nhẹ nhàng an ủi: “Em mới khỏe, còn cần phải tĩnh dưỡng. Chuyện này cứ để sau này lại tính.”

“Dạ được.” Cố Tử Yên gật đầu, dựa vào trong lòng người đàn ông, trong lòng lại hơi lo lắng.



Từ sau khi ký hợp đồng với bên sản xuất Du Đồ, Bạch Dương làm gì cũng thuận buồm xuôi gió.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.