Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 93: Chương 93: Đau nhói




Khuôn mặt người phụ nữ tóc vàng bị che hơn phân nửa, lộ ra lớp phấn lót thật dầy hoàn toàn không nhìn thấy ngũ quan, đôi mắt kẻ đen thui bị mồ hôi hay thứ gì đó làm chảy thành một mảng, trông rất bẩn, hàng lông mi giả thật dài, cộng thêm trên má phết thêm hai mảng màu hồng rất buồn cười, loại phụ nữ như thế này mà vẫn dám ra cửa! Cậu bé giữ cửa nhà hàng vẫn để cô bước vào sao!

Sở Thiên Ngạo sợ tới mức quay ngược lại một bước, biểu tình chán ghét và ghê tởm viết rõ ràng trên mặt hắn.

Bùi Tuấn cũng bị gương mặt của Mạc Tiểu Hàn làm sợ hết hồn. Yêu quái a! Những lời này thiếu chút nữa đã bật thốt lên!

Thấy biểu tình của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn biết mình đã an toàn. Hắn không nhận ra cô! Lần này cuối cùng cũng an toàn, cuối cùng cũng an toàn đi! Miệng nói lảm nhảm, cô thở phào một hơi, đi ra khỏi nhà hàng.

"Đứng lại!" Giọng nói chán ghét của Sở Thiên Ngạo cao ngạo vang lên sau lưng cô.

Xoay người? Không xoay người? Ở lại? Chạy trốn? Đủ loại suy nghĩ không ngừng xoay chuyển trong đầu Mạc Tiểu Hàn!

Cuối cùng, cô vẫn lựa chọn ngoan ngoãn nghe lời, xoay người sang chỗ khác, đầu cúi rất thấp, cung kính đứng trước mặt Sở Thiên Ngạo.

Tổng giám đốc Sở, Cậu chủ Sở, ngài anh tuấn bất phàm, thân phận cao quý, ngài tội gì phải làm khó dễ một phụ nữ nghèo hèn như tôi? Van cầu ngài, thả tôi đi đi! Trong lòng Mạc Tiểu Hàn cầu nguyện một trăm lần. Hi vọng trời cao có thể nghe được tiếng kêu cầu khẩn thiết ở sâu trong nội tâm của cô.

Đôi mày đen rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu chặt, hắn hoàn toàn không muốn liếc mắt người phụ nữ bộ dạng thô tục này lâu một chút nào, chỉ sợ liếc một chút cũng sẽ bị nhiễm bẩn! Nhưng ! Cô còn thiếu hắn một vật!

Cơ thể cao lớn lạnh lùng đến gần Mạc Tiểu Hàn, bàn tay thăm dò trên cổ của cô!

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức cả người run lên, cảm xúc quen thuộc này, khiến cô đột nhiên giống như bị chạm điện!

"Roẹt!" Trên cổ đột nhiên đau nhói, chiếc dây chuyền bị Sở Thiên Ngạo nhẫn tâm giựt đứt!

Mạc Tiểu Hàn không dám ngẩng đầu, lại càng không dám nói chuyện, không thể làm gì khác hơn là cố gắng cúi rạp người ra vẻ kính trọng, miệng thì bắt chước những người câm điếc ê ê a a cầu khẩn. Đây là quà tặng của ba cô, là vật trân quý nhất trên người cô, không thể tự nhiên mất đi như vậy được!

Bùi Tuấn cũng cảm thấy có chút quá đáng, cần gì mà phải gây khó dễ cho một người câm! Dây chuyền đó có lẽ là thứ đáng tiền nhất trên người cô ta.

Bùi Tuấn vỗ vỗ bả vai Sở Thiên Ngạo: "Thiên Ngạo, cần gì chứ! Bao nhiêu châu báu quý giá đến như vậy cậu đều không để ở trong lòng, sao lại coi trọng cái dây chuyền rẻ mạt này? Trả cho cô ta đi!"

Sở Thiên Ngạo chau chau mày, khóe miệng lãnh khốc nhếch lên một đường cong: "Cô ta không xứng mang loại dây chuyền này!"

Mạc Tiểu Hàn đang cúi gập người bỗng dưng bất động giữa chừng, cô không xứng mang sợi dây chuyền này? Đúng vậy, cô nghèo khó, hèn mọn, cho nên hắn nghĩ ngay cả một sợi dây chuyền cô cũng không xứng có? Ngay cả trên cần cổ cô, một sợi dây chuyền hoàn toàn thuộc về mình cũng bị những loại người có tiền này lấy ra nhạo báng, muốn cướp liền cướp?

Cô cũng là một người con gái được cha mẹ nuông chiều nâng niu trong lòng bàn tay như châu báu, sao lại bị những người này xem như bùn nhão mà giẫm nát ở dưới bàn chân? Ai cho bọn hắn cái quyền chà đạp lên danh dự của người khác?

Đôi tay nắm chặt thành quả đấm, Mạc Tiểu Hàn hung hăng đè nén tất cả tức giận cùng uất ức xuống. Không thèm cúi người, không thèm cầu khẩn, các người muốn, cầm lấy đi! Hôm nay tôi không có năng lực bảo vệ đồ vật của mình, nhưng một ngày nào đó tôi sẽ có năng lực này! Sở Thiên Ngạo, anh chờ đó!

Tiếng âm thanh mở bóp, sau đó, ngón tay thon dài của Sở Thiên Ngạo đưa tới trước mặt cô, giữa ngón tay đang kẹp một xấp tiền mặt, độ dầy như thế này đủ mua mấy trăm dây chuyền bạc.

"Cầm đi. Bồi thường cho cô." Giọng nói lạnh lùng cao cao tại thượng, mang theo cảm giác kiêu ngạo và bố thí.

Mạc Tiểu Hàn bỗng nhiên lại nhớ tới ngày đầu tiên cô và Sở Thiên Ngạo gặp nhau ở đêm mưa đó, xe của Sở Thiên Ngạo đụng vào làm cô ngã trên mặt đất, lúc ở cửa sổ xe hắn ném cho cô một xấp tiền thật dầy thì giọng nói cũng y như vậy.

Cũng cao ngạo như thế, cũng khinh miệt như thế.

"Bụp!" Mạc Tiểu Hàn vung tay lên gạt tung xấp tiền trong tay Sở Thiên Ngạo. Những tờ tiền màu hồng trong nháy mắt rơi tung tóe trên đất. khiến những thực khách đều quay lại nhìn.

Nước mắt căm phẫn trào dâng trong khóe mắt, Mạc Tiểu Hàn cắn chặt cánh môi, không để cho nó chảy xuống. Lạnh lùng xoay người, Mạc Tiểu Hàn ngẩng cao đầu đi thẳng.

Nước mắt uất ức và căm hận rốt cuộc không đè nén được chảy xuống sau khi xoay người đi! Mạc Tiểu Hàn nắm chặt quả đấm, cố gắng khiến lưng thẳng tắp, thẳng hơn nữa, dù cô có hèn mọn, có đê tiện hơn nữa, cũng sẽ không bị sự sỉ nhục của người khác đè bẹp!

"Người phụ nữ này thật kỳ quái!" Bùi Tuấn nói một câu rất nhỏ. Những người phụ nữ khác, bị cướp dây chuyền tất nhiên sẽ rất khó chịu, nhưng thấy được bồi thường nhiều như vậy, không tươi rói mới là lạ chứ! Cô bé này thật đúng là kỳ quái.

Tiền bay tứ tung trên đất Sở Thiên Ngạo cũng không buồn nhặt, liếc mắt nhìn người phục vụ đứng bên cạnh, nhàn nhạt nói: "Số tiền này đều là của cậu."

Người phục vụ quả thật không thể tin được mình lại may mắn như vậy! Mở to hai mắt vui mừng hỏi Sở Thiên Ngạo: "Thưa ngài, ngài nói tất cả số tiền này đều thuộc về tôi?"

"Ừ." Sở Thiên Ngạo vẫn một bộ dáng cao cao tại thượng. Tựa như số tiền này đối với hắn mà nói căn bản chỉ là một đống giấy vụn.

Liếc ánh mắt nhìn về phía người phụ nữ đã chạy tới góc đường, gió thổi bay mái tóc vẫn che mặt cô, cô giơ tay lên, vuốt những sợi tóc xốc xếch. Động tác lưu loát mà tao nhã, không có có nửa phần thô tục!

Xe taxi tới, cô xoay người lại, khom lưng, kéo váy,lên xe. Nhìn từ xa, bóng dáng kia, gương mặt đó, sao quen thuộc đến như vậy!

Mạc Tiểu Hàn! Là Mạc Tiểu Hàn!

Trái tim Sở Thiên Ngạo chợt cứng lại! Đẩy ghế ra chạy vọt ra ngoài!

"Thiên Ngạo, Thiên Ngạo! Cậu làm gì đấy!" Bùi Tuấn bị tình huống đột ngột này làm cho ngạc nhiên không giải thích được. Vội vã ném chút tiền lên trên bàn rồi đuổi theo.

Chờ đến khi Sở Thiên Ngạo chạy ra tới nơi, xe taxi đã chạy cách một đoạn xa! Sở Thiên Ngạo chạy theo như điên!

Người đi bộ trên đường bị hắn đụng ngã trái ngã phải, cuống quít nhìn hắn chán ghét và ra vẻ không hiểu. Sở Thiên Ngạo hoàn toàn không để ý nhiều như vậy, mắt thấy taxi sắp quẹo cua ở đầu đường, hắn gạt đám người chạy về phía đó!

Vì muốn tránh hắn, những dòng xe đang rối rít chạy dừng đột ngột, bánh xe ma sát mặt đất phát ra những tiếng chói tai! Giao thông trên đường trở nên hỗn loạn!

Cảnh sát giao thông cũng thổi cái còi chạy tới, "Anh muốn làm gì thì làm sao! Ngay cả đèn đỏ cũng vượt, anh muốn chết à!" Lời còn chưa dứt, một cú đấm thật mạnh đã rơi vào mặt của người cảnh sát!

Đánh người cảnh sát giao thông ngã trên mặt đất, Sở Thiên Ngạo tiếp tục chạy như điên. Bùi Tuấn chạy ở phía sau đã không thở ra hơi. Thật đúng là không ngờ, thể lực tên oắt Sở Thiên Ngạo này lại tốt đến như vậy! Khó trách những phụ nữ kia lại si mê hắn như vậy!

Có lẽ cảnh sát giao thông báo cảnh sát trật tự, vài phút sau, một đám cảnh sát bao vây Sở Thiên Ngạo và Bùi Tuấn vào giữa.

Sau khi Sở Thiên Ngạo lại đánh ngã hai cảnh sát, thì bị những cảnh sát khác hung hăng xông tới kềm chặt cánh tay, hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc taxi màu vàng dần dần biến mất hẳn trong tầm mắt. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn! Lại để cô trốn mất trong tầm mắt của tôi! Sở Thiên Ngạo thất vọng chỉ muốn đập đầu vô tường.

Trước mặt không có tường, chỉ có một đống cảnh sát đang nhao nhao như gặp phải quân thù, Sở Thiên Ngạo chợt hướng về một người cảnh sát trong số đó đang cáo giả oai hùm khiển trách hắn đá mạnh vào để trút giận!

Mạc Tiểu Hàn ngồi trong xe taxi, nghe phát thanh viên đang thông báo tình hình giao thông hiện tại: Tuyến đường chính Tam Phàm đang xảy ra hỗn loạn nghiêm trọng, một người đàn ông chạy như điên trên đường, không chỉ vượt đèn đỏ, còn liên tiếp gạt ngã người đi đường, vì tránh né hắn, những chiếc xe trên đường không thể không chọn lựa thắng xe khẩn cấp, tạo thành một cảnh hỗn loạn. . . . . . Người đàn ông đã bị cảnh sát đưa đi, theo đánh giá ban đầu, người đàn ông phạm tội bị bệnh tâm thần nghiêm trọng. . . . . .

Tài xế xe taxi thở dài: "Cô nói xem, bệnh nhân tâm thần này sao không ở bệnh viện mà lại ngây ngô chạy loạn làm gì! Không phải gây thêm phiền toái cho xã hội sao?"

Mạc Tiểu Hàn đồng tình gật đầu một cái: "Đúng a! Bệnh tâm thần mà còn chạy loạn trên đường, quả thật rất dễ dàng gặp chuyện không may!"

Bên ngoài bót cảnh sát, Bùi Tuấn đang tò mò hỏi Sở Thiên Ngạo: "Thiên Ngạo, vừa rồi có chuyện gì xảy ra ở nhà hàng? Sao đột nhiên lại xông ra đường chạy như điên?"

Sở Thiên Ngạo siết chặt nắm tay, khẽ chau mày, không trả lời.

"Ê! Thiên Ngạo! Cậu không có suy nghĩ sao! Tôi hao phí sức lực nhiều như thế để bảo lãnh cậu ra ngoài, vậy mà một câu cậu cũng không thèm quan tâm nha!" Bùi Tuấn bất mãn nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo nhìn lên bầu trời bao la với vẻ sâu xa, không khí thoáng đãng, bầu trời trong xanh, ngay cả một đám mây cũng không có.

Thời tiết tốt, nhưng người kia lại không ở bên cạnh hắn.

Hắn thấy người kia tránh hắn như tránh thú dữ, tình nguyện đội tóc giả, trang điểm đậm, tình nguyện làm người câm, tình nguyện cúi cơ thể nhỏ bé không ngừng cầu xin tha thứ, cũng không muốn quen biết hắn.

Bàn tay gắt gao siết chặt hơn. Cho đến khi sợi dây chuyền đâm thật sâu vào lòng bàn tay đau nhói.

Bùi Tuấn kỳ quái nhìn Sở Thiên Ngạo. Trong mắt Sở Thiên Ngạo thoáng hiện cảm xúc hoang mang, loại cảm xúc này, hắn không hiểu nổi. Nếu nhất định phải dùng một từ để hình dung, Bùi Tuấn cảm thấy, đau buồn, từ này tương đối thích hợp.

Nhưng, đau buồn? Sở Thiên Ngạo sẽ đau buồn?Trừ lần ngoài ý muốn mười hai năm trước kia, thì hắn chưa hề thấy trong mắt Sở Thiên Ngạo loại cảm xúc này lần nào nữa.

"Đi, đi quán bar của cậu." Sở Thiên Ngạo liếc mắt nhìn Bùi Tuấn đang tò mò theo dõi hắn, lạnh nhạt nói.

"Được, nhất định tôi sẽ chọn cho cậu mấy cô xinh đẹp nhất. Hắc hắc, muốn bay một lúc hai hay ba cô cũng tùy cậu!" Bùi Tuấn cười híp mắt nói. Đúng thôi, đây mới là Sở Thiên Ngạo hắn quen thuộc. Thú vui nhục dục, mọi thứ đều tinh thông, đau buồn chó má gì ..., hoàn toàn là những thứ không thể giải thích.

Mạc Tiểu Hàn ngồi trên ghế xếp hàng ngoài phòng khám sản chờ tới lượt mình khám thai. Hôm nay đến để siêu âm, trong lòng cô có chút thấp thỏm.

Những phụ nữ có thai cùng chờ với cô, hầu hết đều có chồng đi cùng, thậm chí còn có ba mẹ đẻ và ba mẹ chồng đi cùng. Còn Mạc Tiểu Hàn cô chỉ có một mình, có vẻ rất khác lạ.

Ngưỡng mộ nhìn người chồng đau lòng cho người vợ, chỉ một cái hắt hơi liền vừa xoa ngực, vừa vỗ lưng, trong lòng Mạc Tiểu Hàn dâng lên một nỗi đau xót.

"Bảo bối, ba con là ai?" Mạc Tiểu Hàn vuốt bụng nhủ thầm. Cô có chút hối hận, buổi sáng hôm đó không nên chạy nhanh như vậy, ít nhất, cô cũng nên nhìn mặt người đàn ông kia một chút.

Đau xót trào dâng, lỗ mũi Mạc Tiểu Hàn cảm thấy chua xót: "Thật xin lỗi, bảo bối, không thể cho con một ngôi nhà hoàn chỉnh. Không thể khiến con giống như những đứa trẻ khác, có thể vui vẻ cưỡi trên vai ba ba." Nước mắt theo gò má gầy gò yên lặng chảy xuống.

"Oa, đôi vợ chồng bên kia xứng đôi a!"

"Đúng a! Nam đẹp trai, nữ thanh tú! Ơ! Người nữ hình như là con gái Thị trưởng Lương!"

"Có phải Lương Noãn Noãn hay không?"

"Đúng. Chính là cô ta. Oa, chồng cô ta rất đẹp trai a!"

Hành lang bên kia có một đôi nam nữ đi tới, khiến những người phụ nữ bên cạnh Mạc Tiểu Hàn chờ đợi khám thai náo động, bàn tán ầm ĩ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.