Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 23: Chương 23: Để tôi tự làm




Đau lòng vô hạn khiến nước mắt trào ra, lại bị Mạc Tiểu Hàn cắn răng đè xuống!

"Tôi đồng ý với anh." Chỉ một câu nói, lại mở miệng rất khó khăn. Lời nói chưa dứt, nước mắt đã rơi như mưa!

"Sao, làm tình nhân của tôi khổ sở lắm sao?" Sở Thiên Ngạo khó chịu mở miệng, hàng lông mi rậm đen nhíu lại thật chặt.

Mạc Tiểu Hàn cắn môi, từ đầu tới cuối không thèm quan tâm tới hắn. Hiện tại trong lòng cô đang rối loạn, căn bản không muốn nói chuyện với hắn.

Thấy Mạc Tiểu Hàn ngơ ngác đứng tại chỗ, Sở Thiên Ngạo đi tới bàn bên cạnh, mở ngăn kéo ra, lấy ra một điện thoại thiết kế rất tinh xảo, nhét vào tay Mạc Tiểu Hàn.

Mạc Tiểu Hàn hoảng hốt, theo bản năng giãy giụa.

"Anh làm gì đấy?" Mạc Tiểu Hàn cau mày, "Tôi đã có điện thoại di động, trả lại cho anh!" Mạc Tiểu Hàn đưa di động cho Sở Thiên Ngạo.

"Cái điện thoại di động rách nát đó sớm nên ném đi!" Sở Thiên Ngạo đi tới tựa người vào chiếc ghế xoay, vóc dáng cao lớn lộ những đường cong tao nhã phóng khoáng và thoải mái: "Điện thoại di động này có hệ thống định vị GPS tự động, bất luận cô đi đến chỗ nào, tôi đều có thể thông qua điện thoại di động xác định vị trí của cô. Cho nên, cô phải cầm."

Mạc Tiểu Hàn có chút giận dữ, cái này cùng với cái vòng giam cầm cô có khác gì đâu? Mặc dù cô đã quyết định bán mình cho hắn, nhưng cô vẫn là một người tự do chứ? Hắn có quyền gì giam cầm cô?

Mạc Tiểu Hàn lạnh mặt lại, ném điện thoại di động lên trên bàn. Ánh mắt trong suốt oán hận nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo.

"Không muốn giữ liên lạc với tôi như vậy sao? Bao nhiêu phụ nữ mơ tưởng còn không được! Cô còn muốn cái gì?" Sở Thiên Ngạo cau mày, bị Mạc Tiểu Hàn "phụ lòng tốt" khiến hắn hơi tức giận.

“Buổi tối trước khi đi ngủ, anh thử đeo cái xiềng vào cổ chân mình, rồi gắn lên đầu giường là có thể cảm nhận được cảm giác của tôi bây giờ, xem có thoải mái chút nào hay không." Mạc Tiểu Hàn giận đến khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.

Sở Thiên Ngạo nhíu mi lại, đang tính nói gì đó, thì Mạc Tiểu Hàn đã lạnh lùng xoay người đi ra cửa.

Vòng eo thon của cơ thể đột nhiên bị người kia kềm chế, một làn gió lạnh phất qua gương mặt của cô, ngay sau đó chặn ngang ở trước mặt cô khiến cô cảm giác hít thở không thông.

Mạc Tiểu Hàn theo phản xạ tránh sang một bên. Không nghĩ tới cơ thể giữ thăng bằng không tốt, lập tức đụng vào giá sách bên cạnh.

Đây là một giá sách mở, phía trên bày đầy sách, cơ thể Mạc Tiểu Hàn đụng phải giá sách nên quơ quơ tay, vài cuốn sách từ trên giá rớt xuống. Một tấm hình kẹp trong cuốn sách nhẹ nhàng rơi ra ngoài.

Là một tấm hình cũ có chút ố vàng, trong hình là một cô gái trẻ tuổi có gương mặt rất đẹp, rất quý phái. Mạc Tiểu Hàn tò mò muốn nhặt lên xem một chút, lại bị Sở Thiên Ngạo lạnh lùng quát bảo ngưng lại: "Dừng tay!". Sở Thiên Ngạo khom lưng nhặt tấm hình lên, lau lau bụi gần như không có trên tấm hình, từ từ kẹp lại vào cuốn sách. Trong ánh mắt dường như có chút bi thương kèm theo tức giận.

Mạc Tiểu Hàn muốn mở miệng hỏi cô gái trong hình là ai, nhưng Sở Thiên Ngạo lại không cho cô cơ hội mở miệng, một tay hắn nhấc cô lên, cơ thể mềm mại của cô mạnh mẽ bị đè ở trên vách tường lạnh như băng!

Hai chân của cô lơ lửng giữa không trung, cơ thể run rẩy không thể làm gì khác hơn là cuốn Sở Thiên Ngạo thật chặt không để cho mình rớt xuống!

"Anh làm gì đấy? Buông tôi ra!" Mạc Tiểu Hàn chợt ý thức được động tác này mập mờ. Bắt đầu đột nhiên giãy giụa.

"Thế nào, cô quên nội dung chúng ta vừa mới giao dịch sao?" Khóe miệng Sở Thiên Ngạo kéo ra một nụ cười tà ác, ánh mắt nóng bỏng khiến toàn thân Mạc Tiểu Hàn run rẩy.

Cái gì muốn tới, vẫn phải tới!

Lạnh lùng chống lại ánh mắt lửa nóng của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn giữ thẳng cơ thể của mình: "Không nên đụng vào tôi! Tôi tự mình làm!"

Cắn chặt cánh môi đỏ mịn, Mạc Tiểu Hàn đứng dậy từ chiếc đàn Piano, ngón tay thon dài trắng nõn run rẩy, cởi từng nút áo trước ngực ra.

Chiếc váy xanh giản dị, bao quanh cơ thể mặc dù mảnh mai nhưng lại có những đường cong nở nang đầy đặn.

Váy, tiếp theo là áo ngực, vớ da . . . .

Đến khi chỉ còn lại một cái quần lót thật mỏng thì tay Mạc Tiểu Hàn run rẩy kịch liệt. Can đảm của cô dường như biến mất, một cảm giác chua xót mãnh liệt làm đau nhói đôi mắt cô, nước mắt đảo quanh trong khóe mắt, nhưng lại quật cường không chịu rớt xuống.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.