Thuần Phục Cô Vợ Bé Nhỏ: Tổng Tài Hư Hư Hư

Chương 113: Chương 113: Không bằng em chủ động đi




Mạc Tiểu Hàn cau mày: "Sở Thiên Ngạo, sao cứ sờ tới sờ lui thế, tôi không có cách nào tập trung đọc sách được cả!"

Khóe miệng Sở Thiên Ngạo nâng lên một nụ cười tà khí: "Mạc Tiểu Hàn, em cứ ngồi yên như vậy sao?"

Miệng kề sát lại gần lỗ tai Mạc Tiểu Hàn, giọng nói thở ra khí nóng phả vào cổ của cô: "Còn phải nói, sức hấp dẫn của tôi quá lớn, em vừa nhìn thấy tôi, liền chống đỡ không được?"

"Phi! Ai chống đỡ không được! Người chống đỡ không được chính là anh chứ! Tôi đang xem tới đoạn quan trọng!"

Bị lạnh nhạt nên Sở Thiên Ngạo không vui nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn: "Sách này rốt cuộc có cái gì hay, sao em mê như vậy? Em đọc cho tôi nghe!"

Mạc Tiểu Hàn chịu đựng ma trảo của Sở Thiên Ngạo, cố gắng tập trung đến trang sách đang xem: "Cửa mở mạnh ra khiến ngôi nhà chấn động, bụi bay tràn ngập. Gian phòng này bố trí giống như phòng tân hôn nhưng khắp nơi lại bao phủ một loại không khí lạnh lẽo u tối như trong hầm mộ . . . . . ."

Giọng nói Mạc Tiểu Hàn mềm mại động lòng người, lại trong sáng có hồn, nghe vào vô cùng truyền cảm.

Sở Thiên Ngạo ôm eo Mạc Tiểu Hàn, mặt dính vào mái tóc của cô, tỉ mỉ ngửi mùi thơm trên mái tóc cô, giọng nói trầm thấp hấp dẫn: "Tiếp tục đọc. . . . . ."

Mạc Tiểu Hàn đè chặt bàn tay đang không an phận của Sở Thiên Ngạo, tiếp tục đọc: "Họa tiết rèm cửa sổ là hoa hồng, cái chụp đèn hình hoa hồng, bàn trang điểm . . . . . Uy. . . . . ."

Bàn tay Sở Thiên Ngạo ác ý xoa bóp, Mạc Tiểu Hàn giật mình thiếu điều muốn nhảy dựng lên.

"Sao không đọc nữa hả?" Sở Thiên Ngạo cười xấu xa, giọng nói khàn khàn, tràn đầy hơi thở dục vọng.

"Anh. . . . . ." Mạc Tiểu Hàn nổi đóa.

Hắn vẫn còn mặt mũi hỏi cô tại sao không đọc tiếp? Người nên chất vấn là cô chứ!

Mạc Tiểu Hàn hung hăng trừng hắn: "Tay anh có thể đừng sờ loạn khắp nơi được không!"

"Sờ loạn?" Sở Thiên Ngạo vùi mặt vào cổ cô, bờ môi nóng vừa hôn vừa hút mạnh trên cần cổ cô, giọng nói mờ ám vô cùng.

Bàn tay dán ở bụng của cô nhẹ nhàng vẽ vài vòng, nhiệt độ nóng bỏng khiến cô dễ chịu. . . . . .

Tựa như bị cơ thể mềm mại của cô hấp dẫn, một giây sau, bàn tay hướng nơi âm u tìm kiếm. . . . . .

"Dừng tay!" Mạc Tiểu Hàn bỏ sách ra, dùng sức kéo tay hắn ra ngoài, chân mày nhíu lại thật chặt, tức giận nói: "Sở Thiên Ngạo, xương anh đã gãy rồi, sao còn ham hố như thế! Nhịn mấy ngày anh sẽ chết a!"

Thật là đầu lợn giống! tùy thời tùy chỗ không quên động dục!

Trừ những chuyện này, trong đầu hắn đại khái không còn cái gì khác chắc!

Bàn tay bị Mạc Tiểu Hàn đẩy ra, Sở Thiên Ngạo bất mãn trừng cô: "Mạc Tiểu Hàn, tôi sờ em là nể mặt em đấy! Rất nhiều người phụ nữ muốn cho tôi sờ tôi đều không muốn sờ!"

. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn giận đến nỗi bật cười, Sở Thiên Ngạo lúc nào cũng xem mình là nhất! Cứ tưởng rằng tất cả đàn bà trong thiên hạ đều muốn bò lên giường của hắn!

"Nếu nhiều người phụ nữ muốn anh sờ như vậy, vậy anh sờ họ không hơn sao! Làm gì mà cứ phải quấn lấy tôi?"

Người phụ nữ không biết phân biệt phải trái này! Đôi mày rậm của Sở Thiên Ngạo nhíu lại vẻ nguy hiểm. Cánh tay ôm Mạc Tiểu Hàn dùng sức buộc chặt. Mạc Tiểu Hàn tránh thoát ra bên ngoài. "Ah. . . . . ." Một tiếng kêu do đau vang lên, Vết thương của Sở Thiên Ngạo bị đụng vào, đau đớn khiến hắn rên lên một tiếng.

Thấy dáng vẻ đau đớn của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn lại có điểm không đành lòng.

Thở dài, khuyên hắn nói: "Anh không thể nhịn một chút sao? Chờ vết thương của anh lành. . . . . ."

Vừa nói được nửa câu, lại cảm thấy có gì đó không ổn, có chút ân hận cắn môi của mình.

Sở Thiên Ngạo lập tức bắt được chỗ sơ hở trong lời nói của cô: "Vết thương lành thì như thế nào? Nếu vết thương lành có phải mỗi ngày em đều thỏa mãn tôi?" vẻ mặt cười rất dâm đãng.

Mạc Tiểu Hàn tức giận, hung hăng trừng hắn: "Anh không biết xấu hổ hả? Sao cả ngày anh chỉ biết nhớ đến chuyện này? Anh có thể khống chế một chút được không?"

Khống chế? Thật là nói nhảm! Nếu có thể khống chế thì thương thế của hắn sẽ không quan tâm sao?

Thật khó khăn mới cùng Mạc Tiểu Hàn ở với nhau mấy ngày êm đềm, mấy ngày đều ấm áp, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cô, ôm cô hôn cô sờ cô nhưng lại ăn không được, thật là khổ cực!

Sở Thiên Ngạo thất vọng nằm ngửa trên giường, sắc mặt rất khó coi. Hắn thật sự nhịn muốn hư người luôn rồi. Trước kia không nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn thì thôi, bây giờ mỗi ngày gặp mặt vẫn còn muốn hắn cấm dục, thật là giày vò!

Thấy sắc mặt Sở Thiên Ngạo khó coi, Mạc Tiểu Hàn cũng có chút lo lắng, gấp gáp hỏi: "Sao? Có phải vết thương rất đau không? Tôi kêu bác sĩ tới xem cho anh có được hay không?"

Kêu bác sĩ? Bệnh của hắn bác sĩ không trị được!

Sở Thiên Ngạo lắc đầu, "Mạc Tiểu Hàn, hôn tôi!"

Mạc Tiểu Hàn lập tức bối rối, đây cũng là diễn xuất?

Cô đang xem sách rất hay, tại sao phải hôn hắn?

"Mạc Tiểu Hàn!" Chân mày Sở Thiên Ngạo nhíu lại, nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn quát.

Mạc Tiểu Hàn sợ hắn tức giận lại động tới vết thương, không còn cách nào là hôn qua loa trên mặt hắn một cái.

"Cái này không tính! Muốn một nụ hôn nóng bỏng đủ tiêu chuẩn." Sở Thiên Ngạo được voi đòi tiên.

Người đàn ông xấu xa này, thật là chưa thỏa mãn dục vọng.

Mạc Tiểu Hàn cau mày, nghiêm túc nhìn Sở Thiên Ngạo nói: "Sở Thiên Ngạo, anh cứ đói khát như vậy sao?"

Tại sao khi ở chung một chỗ với cô thì trong đầu hắn chỉ có cái ý niệm này?

Hắn thật sự yêu cô sao? Hay là chỉ thích thân thể của cô? Hay bởi vì hắn có nhiều bạn trên giường, nhưng cô là hợp với hắn nhất?

Mạc Tiểu Hàn thật hồ đồ. Bị Sở Thiên Ngạo làm cho hồ đồ.

"Chẳng lẽ em không đói khát?" Sở Thiên Ngạo cũng khẳng khái nói, thản nhiên như vậy, giống như trên thế giới này không có người nào không đói khát.

Giơ tay lên nắm chặt cổ tay Mạc Tiểu Hàn, kéo cô lại gần ngực mình, trong mắt Sở Thiên Ngạo là ngọn lửa dục vọng đang như thiêu như đốt, đôi môi mỏng trêu đùa nói: "Không cần mạnh miệng a, mấy ngày trước, em ở dưới người của tôi rên rỉ, rất êm tai, rất mê hoặc"

"Ách, tôi làm gì có!" Mạc Tiểu Hàn đỏ mặt lên, mạnh miệng không chịu thừa nhận.

Cô thừa nhận, cô quả thật có phản ứng sinh lý, đây chỉ đơn thuần là phản ứng sinh lý mà thôi! Sở Thiên Ngạo là một cao thủ tình trường, một cái hôn cũng có thể làm cho cả người cô như nhũn ra, một tay mơ như cô sao có thể là đối thủ của hắn?

Sở Thiên Ngạo nâng gương mặt đang cúi xuống của cô, cưỡng ép cô nhìn mình: "Mạc Tiểu Hàn, em đừng mạnh miệng. Em dám nói, sâu trong nội tâm em không có khát vọng tôi làm như vậy?"

Sở Thiên Ngạo cho rằng, ngoài miệng Mạc Tiểu Hàn không thừa nhận, mỗi lần cùng cô làm trên căn bản cô cũng phản kháng, nhưng sau đó lại không phải thật thoải mái sao?

Có lẽ, cô rất hoan nghênh hắn làm như vậy!

Mặt của hai người dán rất gần, hơi thở nóng bỏng của Sở Thiên Ngạo phả vào mặt cô, giọng nói hắn mờ ám, cả người cũng tản mát ra hơi thở ham muốn.

"Không, tôi không khát vọng." Mạc Tiểu Hàn nói như đinh đóng cột, cố gắng tách cô xa khỏi Sở Thiên Ngạo.

Sở Thiên Ngạo tà khí cười nhẹ: "Thật không khát vọng?" Bàn tay lại xoa cơ thể mềm mại của cô, "Nhưng tôi khát vọng. . . . . ."

Giọng nói mờ ám, không cho Mạc Tiểu Hàn rời xa khỏi cơ thể của mình, tay mang theo bàn tay nhỏ bé của cô đi xuống, đụng phải nơi cứng rắn ở bụng hắn. Trong nháy mắt hiểu dụng ý của Sở Thiên Ngạo, Mạc Tiểu Hàn sợ hết hồn, giống như sờ tới một củ khoai lang bị phỏng tay, cố gắng rút tay về, giọng nói khiếp sợ: "Sở Thiên Ngạo, anh điên rồi?"

Hắn. . . . . . Không phải muốn cô giúp hắn chứ?

Hắn quả nhiên là điên rồi!

Sắc mặt Sở Thiên Ngạo nhất thời đen xì: "Em không chịu giúp tôi?"

Người phụ nữ này thật là không có lương tâm! Hắn vì giúp cô mà xương sườn cũng gãy, cô lại trơ mắt nhìn hắn chịu dục hỏa thiêu đốt!

"Ách. . . . . . Sở Thiên Ngạo, tôi đi làm chút gì cho anh ăn . . . . . ." Mạc Tiểu Hàn muốn tránh Sở Thiên Ngạo nên bước xuống giường, đây là một vùng đất thị phi, ở lại lâu nhất định sẽ xảy ra chuyện.

"Tôi cái gì cũng không muốn ăn, tôi chỉ muốn ăn em!" Sở Thiên Ngạo mở miệng, khí nóng phất qua cổ của cô.

Sở Thiên Ngạo nhìn chằm chằm vào mặt của cô nói ra từng chữ từng chữ, giọng nói mập mờ vô cùng.

Tay của cô bị hắn gạt ra, nút áo bị hắn cởi bỏ từng nút từng nút một. . . . . .

Chiếc áo lót ren màu đen cứ như vậy hiện ra trước mắt Sở Thiên Ngạo.

Màu đen che đậy khiến nơi trắng nõn đẫy đà được tôn lên càng thêm chói mắt, Hai chân lo lắng khép lại, tư thế càng thêm lộ ra vẻ mị hoặc.

Đã sanh em bé được mấy tháng nên dáng người của Mạc Tiểu Hàn cũng đã hoàn toàn hồi phục. Thậm chí so với trước khi sanh con còn quyến rũ hơn. . . . . .

Hắn thật là nhặt được bảo bối. Ánh mắt Sở Thiên Ngạo trở nên rất sâu, rất trầm. . . . . .

Mạc Tiểu Hàn ngồi ở bên giường, ánh mắt Sở Thiên Ngạo giống như lưỡi dao sắc bén di chuyển từng tấc từng tấc trên người cô, giống như cô hoàn toàn không mặc bất kỳ mảnh quần áo nào.

Không nói thêm gì, Sở Thiên Ngạo trực tiếp cúi đầu hôn cô. Hai cánh tay bóp chặt cơ thể của cô, đôi chân cứng như sắt cũng ngăn chận hai chân đang lo lắng giãy dụa của cô. Không để cô có chút phản kháng nào.

Đầu gối Sở Thiên Ngạo mạnh mẽ chống đỡ, cố gắng tách hai chân của cô ra rồi từ từ đi vào, lực hôn từ từ tăng thêm.

Mạc Tiểu Hàn bị buộc ngẩng đầu lên chịu nụ hôn của hắn, đôi môi mím thật chặt bị đầu lưỡi linh hoạt của hắn đẩy ra, tay của hắn ở trên người cô tùy ý xoa nắn.

Nếu cứ tiếp tục như vậy, nhất định không thể trốn thoát. . . . . .

Tiếng chuông báo động trong đầu Mạc Tiểu Hàn vang lên mãnh liệt. Cố gắng bắt bàn tay đang sờ loạn của hắn, Sở Thiên Ngạo mạnh mẽ ném cánh tay Mạc Tiểu Hàn ra.

Mạc Tiểu Hàn khuyên nhủ: "Đừng làm rộn, anh mau nằm đi, không thôi vết thương lại đau."

Cô quan tâm đến hắn? Khóe môi Sở Thiên Ngạo cong lên, đôi môi hôn trên mặt cô, rồi ghé sát lỗ tai cô nhỏ giọng nói: "Nếu sợ tôi đụng đến vết thương, không bằng em chủ động đi?"

Cũng tốt. Hắn còn chưa có nếm thử qua mùi vị khi cô chủ động. Hắn thích được cô phục vụ.

Sở Thiên Ngạo nằm trên giường, bàn tay lôi kéo tay của cô, vẻ mặt thích ý như chuẩn bị được hưởng thụ một bữa tiệc lớn: "Mạc Tiểu Hàn, tới đây hôn tôi. Cho tôi xem em có tiến bộ hay không."

. . . . . .

"Tiến bộ cái đầu anh a!" Mạc Tiểu Hàn ở trong lòng âm thầm nguyền rủa.

Lại không dám nói không, sợ hắn quấy rầy mãnh liệt hơn.

Không thể làm gì khác hơn là khom người xuống, hôn nhẹ trên môi của hắn.

Sở Thiên Ngạo bất mãn trừng cô, giơ tay lên kéo cổ cô xuống, khiến môi cô đè mạnh xuống môi mình.

Nụ hôn càng ngày càng mãnh liệt, bàn tay Sở Thiên Ngạo cũng càng ngày càng không có nề nếp. Mạc Tiểu Hàn bị động đón nhận nụ hôn của hắn, trong đầu cũng đang nhanh chóng chuyển động. Đột nhiên, khóe mắt cô liếc nhìn đến cái chuông cạnh giường.

Chậm rãi đưa tay với tới cái chuông, hung hăng nhấn một cái.

Reng reng ~~ Tiếng chuông vang lên lanh lảnh trong phòng.

"Mạc Tiểu Hàn, em tự đâm đầu vào chỗ chết hả?" Sở Thiên Ngạo giương mắt nhìn Mạc Tiểu Hàn nhấn chuông, ánh mắt trong giây lát đó như đóng băng, hung ác nhìn Mạc Tiểu Hàn.

Tiếng gõ cửa vang lên, cô điều dưỡng vội vã đi vào: "Sở tiên sinh, xin hỏi ngài cần gì?"

Mạc Tiểu Hàn đắc ý cười cười: "Cô Điều dưỡng, ngài Sở phải giao cho cô chăm sóc rồi." Nói xong xoay người chạy ra khỏi phòng bệnh, trước khi đi còn làm bộ có ý tốt dặn dò Sở Thiên Ngạo: "Thiên Ngạo, dưỡng thương cho tốt a!"

Sở Thiên Ngạo nổi đóa. . . . . .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.