Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Chương 89: Chương 89




“Không phải, hắn đã là người đàn ông của ta rồi.”

_____________________________

“Í, mặt trời còn chưa xuống núi, không phải ta đang nằm mơ đấy chứ, Vu Hoa, sao huynh lại đến đây?” Tiểu Tiểu nhìn người tới, bật cười ha ha, sớm đã quên luôn cái người đang chịu phạt dưới đất.

“Nàng đó…ta là ca ca của nàng, ca ca đến thăm muội muội, có gì không thỏa đáng chứ?” Vu Hoa nhìn Tiểu Tiểu, nàng sống rất tốt, nhìn sắc mặt của nàng là biết.

“Ca ca thăm muội muội?” Tiểu Tiểu ngây ra một lúc, mới nhớ ra thân phận bây giờ của mình là Tiên phi, còn có ca ca, một đống người nhà nữa.

“Ca ca thăm muội muội đương nhiên là không có gì không thỏa đáng rồi, nhưng mấu chốt nơi này là hậu cung, thật sự có chuyện vào đây thăm ta một cách dễ dàng vậy sao?” Tiểu Tiểu cau mày, một chút thường thức này nàng vẫn còn có.

“Muốn tới thăm nàng, tự nhiên có thể đến. Nương nương, cô gái này là…”

Vu Hoa chỉ vào cô gái đang quỳ dưới đất , Tiểu Tiểu bừng tỉnh mà nói: “Lúc nãy suýt nữa thì ta quên, nàng ta vẫn còn đang phải chịu sự khảo nghiệm đó Được rồi, Tứ Nhi, ngươi có thể nói rồi đấy, đừng nói dối với ta, bằng không thì hình phạt tiếp theo sẽ càng lợi hại hơn!”

Tứ Nhi còn chưa nhìn rõ Tiểu Tiểu làm như thế nào, cái loại cảm giác vừa ngứa vừa đau trên người nàng ta từ từ biên mất. khi nàng ta cảm thấy có thể động đậy được, thì cả người đều yếu ớt mà đổ nhào xuống đất, cuối cùng cũng giải thoát rồi, muốn lấy cung sao?

Tứ Nhi hơi do dự một lúc, nhớ đến lời hôm đó của Liên phi nương nương.

“Thứ mới cho ngươi ăn, chính là Đoạn Hồn tán, chỗ bổn cung có thuốc giải, nửa tháng một viên, ăn đủ mười viên là có thể giải hết được độc. Nếu như giữa chừng ngừng hai ba ngày gì đó, ngươi có chết thì cũng đừng oán ta!”

Dùng độc để khống chế mình, nhằm vào thời điểm mấu chốt mình có thể bán mạng vì nàng ta. Mà khi Quả Nhi lén hạ dược mình vào mấy ngày trước, mình đã không còn cách nào khác ngoài việc phải giúp nàng ta. Mình vốn chỉ là một tiểu nha đầu hướng nội, có làm thì trời đất không hay, quỷ thần cũng chẳng biết, nhưng ai mà biết Tiên phi nương nương lại phát giác ra điều khác thường, còn phái người tìm kẻ phản bội nàng ấy nữa chứ.

Nói ra, Tiên phi chưa chắc đã đấu lại Liên phi, mà bất luận mình ở bên nào thì cũng khó thoát khỏi con đường chết, không bằng nhân lúc này…

Tứ Nhi cúi đầu, nghe thấy giọng nói của Từ ma ma cất lên:

“Tứ Nhi, nương nương đã cho ngươi cơ hội rồi, ngươi mau nói đi, nói nhanh đi…”

“Tứ Nhi, ngươi có nỗi khổ phải không? Mau nói cho nương nương, nương nương sẽ tha cho con đường sống!”

“Đúng đó, Tứ Nhi, bọn ta cũng không tin ngươi thật sự muốn hại nương nương…”

Nhìn thấy Từ ma ma khuyên bảo Tứ Nhi, mấy cô cung nữ bình thường có quan hệ khá tốt với Tứ Nhi cũng bắt đầu lên tiếng. Tiểu Tiểu cũng không vội bức cung, nàng bình tĩnh mà nhìn vở kịch thâm tình trước mắt. Việc Tứ Nhi làm cũng không hẳn là sai, chí ít thì thứ mà nàng ta bỏ vào thức ăn của cung nữ không phải là độc, mà là thuốc giải.

Tứ Nhi cúi đầu, không nhìn bất kì người nào cả, trong đầu nhanh chóng nghĩ xong một phen, cuối cùng nàng ta cũng hạ quyết tâm, ngẩng đầu nhìn vị nương nương cao cao tại thượng kia, buồn bã cười nói:

“Nương nương, người là vị chủ tử đối xử với hạ nhân tốt nhất mà nô tỳ từng gặp. Không phải Tứ Nhi có lòng muốn phản bội người, thật sự chỉ là bất đắc dĩ, chỉ là bất đắc dĩ thôi…”

Nói xong, hàm răng dùng sức cắn một cái, máu tươi trào ra: Chết như vậy cũng tốt, chí ít thì cũng không cần phải chịu sự trừng phạt của bất kì bên nào…

“Tứ Nhi, ngươi…” Từ ma ma kinh hãi nhìn sự dứt khoát của Tứ Nhi, sao nàng ta có thể…

Sao đột nhiên nàng ta lại cắn lưỡi tự vẫn vậy chứ?

“Nương nương, cái này…” Từ ma ma nhìn Tứ Nhi, rồi lại nhìn Tiểu Tiểu, sợ đến nỗi ngay cả một câu hoàn chỉnh cũng không nói lên được.

“Tứ Nhi…” Tiểu Tiểu đi đến ngồi xổm bên cạnh Tứ Nhi, thấy nàng ta vẫn chưa hoàn toàn ngất đi, bóp miệng nàng ta ra, thấy lưỡi bị cắn đứt một nửa, nhưng vẫn chưa hoàn toàn rớt xuống, nàng bật cười ha hả:

“Đều nói đầu ngón tay nối liền với tim, lưỡi chắc cũng vậy nhỉ? Nếu đã quyết tâm cắn lưỡi tự vẫn, sao không dứt khoát cắn nhiều thêm chút nữa, dùng sức mà cắn rớt lưỡi luôn đi? Tứ Nhi à, ngươi ngay đến việc cắn lưỡi mà cũng không làm triệt để, bổn cung đúng là đánh giá ngươi quá cao rồi. Nhưng mới nãy ta quên nói cho ngươi một chuyện, cắn lưỡi chưa chắc có thể tự vẫn được. Giống như ngươi, bây giờ cắn thành ra cái bộ dạng này, phỏng chừng sau này có thể lúc nói chuyện sẽ không được thông thuận, lắp ba lắp lắp đấy. Haizz, lại còn làm phiền bổn cung giúp ngươi khâu lại nữa chứ, nô tài vô dụng!”

Khâu lưỡi? Mọi người trong phòng đều kinh hãi nhìn Tiểu Tiểu, lưỡi đứt rồi, mà còn có thể khâu lại được à?

“Nương nương, cái chuyện khâu lưỡi lại đấy thật sự có thể à?” Từ ma ma nhỏ tiếng hỏi, mọi người đều gật gật đầu, bọn họ cũng muốn được biết vấn đề này.

“Đương nhiên là được rồi, trên đời này không có việc gì có thể làm khó được Tiểu…Tiên phi đâu. Ngươi xem, nếu như quần áo của chúng ta bị rách một miếng, chúng ta có thể dùng kim khâu lại được chứ?”

Tiểu Tiểu kiên nhẫn giải thích, Từ ma ma gật gật đầu: “Chuyện đấy không thành vấn đề.”

“Đúng đó, cũng giống như đạo lý đấy, lưỡi đứt rồi, cũng có thể khâu lại được.”

Tiểu Tiểu cười ha ha, Tứ Nhi trợn to mắt, muốn dùng kim khâu lưỡi mình lại, thế không phải sẽ đau chết hay sao?

“Nương nương, trước kia người đã từng khâu qua hay chưa?” Từ ma ma yếu ớt hỏi, sao bà cứ cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ?

“Chưa, nhưng trên nguyên tắc thì có thể. Ta chưa từng làm qua cho người, nhưng đã khâu qua cho sói rồi, chân nó bị đứt, vẫn còn nối liền một ít da, thế là ta tốt bụng giúp nó khâu lại…”

Tiểu Tiểu vui vẻ cười, nhìn vẻ mặt khẩn trương của mọi người, vui thật đó, lưỡi của Tứ Nhi này, nàng khâu chắc rồi. Tuy làm lần đầu có thể sẽ thất bại, nhưng thất bại là mẹ thành công, tự mình thực tiễn thì mới có thể mở rộng kiến thức chứ, Tiểu Tiểu cũng tin rằng lần này có thể thành công.

“Nương nương, nô tỳ hỏi thêm câu nữa, cái con sói mà người giúp khâu lại ấy, kết quả sao rồi…” Từ ma ma vịn lấy bàn, bà cảm thấy, mình sắp ngất đến nơi rồi.

“Haizz…đừng nhắc nữa.” Nhớ đến kết quả lần đó, Tiểu Tiểu thở dài nói: “Lúc đầu thì không sao, nhưng khi khâu, tay của ta không cẩn thận đã động một cái, kết quả…”

“Kết quả thì sao?” Lần này không chỉ là Từ ma ma, tất cả mọi người trong phòng đều đồng thanh hỏi, các nàng cũng rất muốn biết đáp án của chuyện này.

“Kết quả, chính là…không cẩn thận gắn sai vị trí khớp xương của nó, bây giờ con sói đó đi đường vẫn bị cà thọt…”

Hai tiếng ‘bịch’, ‘rầm’ vang lên, Từ ma ma và Tứ Nhi ngất xỉu luôn.

Trời ơi, không phải nương nương là một tên lang băm đấy chứ?

“Nương nương, ma ma tuổi tác đã cao, sao đến bà ấy mà nàng cũng đem ra trêu cợt vậy?” Vu Hoa cười nhìn Tiểu Tiểu, đây chính là cô nương mà y thích, dù có đi đến đâu, nàng luôn là tiêu điểm, đều là đối tượng mà mọi người chú ý.

“Ta biết, cho nên những gì ta nói lúc nãy đã khiêm tốn lắm rồi, chính là bởi suy nghĩ tới vấn đề tuổi tác của ma ma đó. Nếu không có người cao tuổi ở đây, điều ta nói ra, đảm bảo khiến cho tất cả mọi người đều cùng…”

Tiểu Tiểu cười âm hiểm, Vu Hoa chỉ Tứ Nhi dưới đất: “Được rồi, biết nàng lợi hại nhất rồi, nàng ta tính sao đây?”

“Đưa trở về phòng của nàng ta đi, ta giúp nàng ta khâu lưỡi lại trước đã!” Tiểu Tiểu nhanh nhẹn phân phó nói:

“Mấy người các ngươi, đưa Từ ma ma trở về phòng, hai người các ngươi dẫn Tứ Nhi về phòng, ngươi, giúp bổn cung chuẩn bị kim chỉ, bổn cung phải giúp nàng ta khâu lại!”

“Nương nương, nàng muốn khâu thật à?” Vu Hoa vốn còn tưởng Tiểu Tiểu nói chơi, không ngờ nàng muốn làm thật, dọa cho tim hắn đập trật nhịp.

“Đương nhiên là thật rồi, huynh cho rằng còn giả được nữa hay sao? Hơn nữa, nếu không khâu lại cho nàng ta, huynh muốn để nàng ta sau này trở thành đứa câm à?”

Lườm Vu Hoa một cái, Vu Hoa cười hề hề: “Ban nãy ta tưởng nàng nói chơi thôi. Không ngờ nàng làm thật, ha ha, nương nương, cần ta giúp không?”

Tiểu Tiểu than: “Tạm thời không cần, việc này cũng nhanh thôi, huynh tìm ta chắc là có chuyện chứ gì? Đợi ở đây trước đi, lát nữa khâu xong ta sẽ tìm huynh sau!”

Tiểu Tiểu biết ngoại thần tiến cung thật không dễ dàng gì, lần này Vu Hoa đến đây tìm mình nhất định là có chuyện muốn nói. Mà chuyện giữa hai người bọn họ, phải nói sau lưng mọi người, không thể tiết lộ một câu, suy cho cùng thì chuyện đó liên quan đến mạng của rất nhiều người.

Tuy rằng thừa tướng đối xử với mình chẳng tốt đẹp gì, nhưng chung quy thì Tiểu Tiểu vẫn không phải người lòng dạ độc địa. Bên đấy vô tình với nàng, nàng có thể tức giận, thậm chí có thể báo thù, nhưng nếu như liên lụy đến tính mạng của những người bên đó, thì nàng phải suy nghĩ lại rồi đây.

Nói thật, cái việc khâu lưỡi này Tiểu Tiểu chưa từng làm qua, nhưng giống như những gì nàng đã nói, chuyện gì cũng đều có lần đầu tiên, đều phải làm thử. Huống hồ, làm vậy đối với Tứ Nhi cũng chẳng có trở ngại gì, khâu tốt, nàng ta có thể nói chuyện, sinh hoạt như người bình thường, khâu không tốt, nhiều nhất thì cũng giống như không khâu vậy thôi, cũng chẳng ảnh hưởng gì tới sức khỏe nàng ta hết. Cho nên Tiểu Tiểu muốn thử xem, đấy không chỉ là sự quan tâm của chủ tử đối với nô tài, mà còn là sự nhiệt tình của một đại phu đối với việc hành y.

Thu lại vẻ tản mạn lúc bình thường, để lại hai công công ở bên trong hầu hạ, những người khác đều đợi ở bên ngoài. Tuy hoàng cung chẳng có bao nhiêu tình người, nhưng khi bọn họ nghĩ đến bản thân và Tứ Nhi đều là mệnh nô tài như nhau, trong lòng cũng không khỏi quan tâm tới nàng ta chút xíu.

Lần đầu tiên làm, nhưng Tiểu Tiểu chẳng khẩn trương tẹo nào, điểm huyệt ngủ của Tứ Nhi, bảo một thái giám mở miệng nàng ta ra, Tiểu Tiểu xem xét, cầm kim chỉ đặc chế lên bắt đầu khâu một cách cẩn thận. Khoảng chừng nửa canh giờ, lưỡi đã được khâu xong, sau khi Tiểu Tiểu thu chỉ thì giúp nàng ta bôi thuốc trị thương. Lúc này Từ ma ma cũng đã tỉnh lại, nhìn thấy Tứ Nhi yên tĩnh nằm trên giường kia, Từ ma ma kinh ngạc nói:

“Nương nương?”

“Ừm, đã may xong rồi. Tìm người đến trông nàng ta đi!”

Nói đoạn, Tiểu Tiểu cẩn thận đặt hai tay nàng ta ngay ngắn, lúc sắp đặt xuống, lông mày của nàng bực bội nhíu lại:

“Nương nương, sao vậy?”

Từ ma ma xem xét ngôn từ nét mặt thấy Tiểu Tiểu bực bội, bất an hỏi.

“Không có gì, phỏng chừng đến mai nàng ta mới tỉnh lại. Hôm nay không cần đút cho nàng ta ăn cái gì hết, ngay đến nước cũng không được, biết chưa?”

Từ ma ma vội vàng gật đầu, nhìn Tiểu Tiểu đi ra ngoài, lúc sắp ra cửa, bà mới hỏi:

“Nương nương, chuyện của Tứ Nhi xử lý sao đây?”

“Đợi nàng ta tỉnh rồi tính sau!”

Tức tối nói một tiếng, Tiểu Tiểu mắng: “Hèn hạ!”

Liên phi, thật đúng là mỹ nữ rắn rết, lớn lên xinh đẹp thì có ích gì? Lòng dạ như rắn rết, thật không biết Hoàng thượng nghĩ sao nữa, để một kẻ như vậy chưởng quản hậu cung, hậu cung có thể bình an được hay sao?

Nhưng mấy chuyện này cũng chẳng can hệ gì tới Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu chỉ thèm đi để ý những người đắc tội nàng, còn những người khác có thể đứng dạt sang bên, nàng cóc thèm bận tâm.

…………

“Có chuyện gì xin huynh hãy nói đi!”

Trong tẩm thất của Tiểu Tiểu có Hoa Nguyên đang nằm, chuyện mình không phải Tiên phi thật sự ngay đến Hoa Nguyên cũng không biết. Cho nên nàng và Vu Hoa đến phòng bên, nơi để rất nhiều đồ hay ho.

“Tiểu Tiểu, nàng sống có tốt không?”

Sớm muốn hỏi rồi, chỉ là vẫn chưa có cơ hội, nay nhìn thấy giai nhân mình ái mộ đã lâu, Vu Hoa động tình mà hỏi.

“Tốt? Huynh nói xem? Ngày đầu mới đến, liền nhận được thánh chỉ mà Hoàng thượng sớm đã chuẩn bị sẵn, trực tiếp bị biếm đến lãnh cung, ở hơn mười ngày, huynh nói xem có tốt không?”

Tiểu Tiểu cười lạnh, y cũng là người Vu gia, tại sao không có ai nói cho nàng biết hôm đó rốt cuộc là chuyện gì?

“Xin lỗi…” Vu Hoa cúi đầu xuống, là y giấu giếm, lúc đó không nói cho nàng biết tình hình trong cung.

“Nói xin lỗi thì có ích gì? Nhưng cũng chẳng sao cả, bây giờ không phải ta đã ra ngoài rồi sao? Đúng rồi, trước giờ vẫn chưa gặp được huynh, cũng chẳng có cơ hội hỏi, có tin tức của Thủy Tiên chưa?”

Tiểu Tiểu cười khổ một tiếng, tuy mình sống trong cung vốn chẳng có gì khổ sở cả, nhưng ở trước mặt Vu gia, nàng không muốn biểu hiện ra ngoài.

“Chưa…chưa có…” Không ngờ Tiểu Tiểu lại hỏi tới vấn đề này, Vu Hoa lắp ba lắp bắp trả lời. Cha vốn chẳng hề phái người đi tìm muội ấy, nhưng y không thể nói cho Tiểu Tiểu. Mà nói dối với Tiểu Tiểu, y lại cảm thấy muôn phần áy náy.

“Thế thì phải tìm mau lên, sắp được một tháng rồi đó? Vu Hoa, huynh đến tìm ta còn có việc gì nữa không?” Tiểu Tiểu nhìn y, nếu như chỉ đơn thuần là đến để biểu hiện sự lo lắng quan tâm, Tiểu Tiểu không tin là Vu tướng sẽ để Vu Hoa tới.

“Tiểu Tiểu…nàng quen thân với Lân vương lắm sao? Hôm đấy hai người có…”

Vu Hoa bất an nhìn vẻ mặt vẫn bình tĩnh lạnh nhạt của Tiểu Tiểu, từ cái ngày nghe Lân vương nói xong, y vẫn luôn muốn hỏi Tiểu Tiểu, muốn chứng minh một chút. Nay cuối cùng cũng có cơ hội rồi, nhưng khi hỏi ra, trong lòng y sao lại khó chịu đến thế?

“Có cái gì?” Quay đầu nhìn y, hôm nay Vu Hoa thật quái lạ, Tiểu Tiểu cứ cảm thấy như vậy.

“Có…cùng phòng hay không…”

Vu Hoa biết, một đại nam nhân lại hỏi nữ nhân chuyện này thì rất kì quái, nhưng y lại nhịn không được, Tiểu Tiểu là do y quen biết trước, sao có thể để Lân vương hớt tay trên được chứ?

“Có đó, tối hôm đó chẳng phải huynh cũng thấy rồi sao?” Buồn bực nhìn Vu Hoa, cùng phòng thì có gì lạ, còn nhớ có một ngày, không phải Vu Hoa cũng từng cùng phòng với nàng đó sao? Nhưng chẳng qua lúc đó mình đang ở trên giường, còn Vu Hoa thì đang trốn dưới gầm giường mà thôi.

“Tiểu Tiểu, điều ta hỏi không phải là ý này, là hỏi nàng có phải đã là nữ nhân của hắn rồi hay không?” Khẽ than một tiếng, Vu Hoa khó mà tin được người đơn thuần như Tiểu Tiểu, mà cũng có thể làm ra được loại chuyện to gan thế kia.

“Không phải, hắn đã là người đàn ông của ta rồi.”

Cuối cùng cũng hiểu được ý của Vu Hoa, mặt Tiểu Tiểu hơi đỏ lên, ai là của ai không quan trọng, nhưng nàng không muốn nghe thấy rằng mình là nữ nhân của hắn, bởi vì nữ nhân của hắn rất nhiều. Cứ để hắn làm người đàn ông của mình đi!

“Hả?” Tim nhói lên, Tiểu Tiểu vẫn đặc biệt như vậy, ngay cả khi nói mấy câu này cũng thế.

Điều khiến y càng khó chịu hơn là, khi nói đến Lân vương ở cùng với nàng, mặt nàng thế mà lại đỏ lên. Có phải nàng cũng thích hắn hay không, thế muội muội của mình há chẳng phải là sẽ…

“Tiểu Tiểu, nàng yêu Lân vương à?”

Khi hỏi câu này, trong tim của Vu Hoa rất đau rất đau, nhưng dù có đau đi nữa, Vu Hoa cũng phải hỏi. Là vì mình, cùng là vì muội muội Thủy Thủy của mình.

“Vu Hoa, ta xem huynh là bằng hữu của ta, ta cũng nói thật cho huynh biết. Ta cũng không biết mình có yêu hắn hay không, ta còn phải suy nghĩ lại đã. Lúc đó qua lại với hắn, ý định ban đầu là vì Thủy Thủy, không ngờ người đi đến gần hắn lại là ta…”

Bình thường, Tiểu Tiểu vốn rất thông minh, nhưng về chuyện tình cảm, chưa từng có ai dạy cho nàng, nàng không biết, cũng chẳng hiểu. Có lẽ mình yêu hắn, bằng không sao lại luôn nhớ nhung hắn, khi biết hắn không được khỏe thì lại chạy tới thăm?

“Ban đầu nàng vì Thủy Thủy, bây giờ cũng không rõ tình cảm đối với hắn sao? Tiểu Tiểu, thế thì nàng hãy vì Thủy Thủy mà rút lui đi…”

Nghe thấy nàng không xác định được, tâm tình của Vu Hoa đỡ hơn không ít, vội đem dự định chuyến này tới đây nói cho nàng. Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn Vu Hoa:

“Có ý gì? Thủy Thủy sao rồi? Can hệ gì tới việc ra có rút lui hay không? Bây giờ ta đang ở trong cung, vốn chẳng gặp được hắn. Nếu như hai người họ lưỡng tình tương duyệt, ta tự nhiên sẽ rút lui mà ủng hộ cho Thủy Thủy…”

“Tiểu Tiểu, Thủy Thủy mang thai rồi, muội ấy nói đứa bé là của Lân vương, mà Lân vương nói trong lòng hắn đã có người thương, hắn không thích Thủy Thủy…” Vu Hoa khó xử nhìn Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu cười lạnh nói:

“Ta đây mới vào cung có mấy ngày thôi, mà Thủy Thủy đã biết là có mang rồi? Còn nữa, sao nàng ta có thể xác định được là của Lân vương?”

Hôm đó khi xuất cung, nàng cũng nghe Thủy Thủy nói, nhưng đấy vốn là chuyện tư mật giữa nữ nhân với nhau, nay lại ầm ĩ tới mức này. Lân vương chưa hề đụng tới Thủy Thủy, nếu như Thủy Thủy một mực đem đứa con gán cho Lân vương, vậy xem như là mình đã hại Lân vương rồi.

Chuyện ban nãy Vu Hoa nói cũng không đúng, cho dù mình có tút lui rồi, không liên hệ với Lân vương nữa, Lân vương sẽ ngoan ngoãn cưới Thủy Thủy hay sao?

“Hôm đó Lân vương vốn không hề đụng tới muội ấy, nhưng tối hôm sau Lân vương lại lén đến phủ tìm Thủy Thủy, đứa bé là do hôm đó mà có…Tiểu Tiểu, vì Lân vương không thừa nhận đứa bé, Thủy Thủy đã tự sát mấy lần…Tiểu Tiểu, nàng có quan hệ tốt nhất với Thủy Thủy, hai người là bạn tốt, nàng nhất định phải giúp Thủy Thủy…”

Vu Hoa khẩn cầu, Tiểu Tiểu hỏi: “Giúp thế nào? Lân vương gia tôn quý thế kia, huynh nghĩ một nữ tử nhỏ nhoi như ta có thể lay chuyển được hắn hay sao?”

“Được chứ, chỉ cần nàng muốn, nhất định là được!” Vu Hoa cho rằng Tiểu Tiểu đã đồng ý rồi, y vội nói:

“Hoàng thượng có thể thả nàng ra trước khi cha ta chuẩn bị cầu xin, cho thấy ngài đối với nàng không tệ; mà Lân vương ta cũng đã quan sát, hắn đối với nàng một mảnh si tình. Tiểu Tiểu, chỉ cần nàng muốn, song quản tề hạ (1), nhất định có thể tác thành cho hôn sự của Lân vương và Thủy Thủy.”

“Ha ha, Vu Hoa, huynh thật đúng là quá đề cao ta rồi. Huynh nói nghe trước xem cái gì gọi là ‘song quản tề hạ’…”

Tiểu Tiểu cười lạnh một tiếng, y đều đã suy tính hết cả rồi, Thủy Thủy với Lân vương, mình thì lại thành đôi với y sao? Y biết mình đã là người của Lân vương, nhưng lại vẫn tiếp nhận mình, bày tỏ tình yêu sâu sắc gì đó với mình, mà Lân vương thì lại thành một đôi với Thủy Thủy đang mang đứa con không rõ là của ai, lấy quan hệ của Lân vương với Hoàng thượng, cho dù không có Tiên phi, Hoàng thượng cũng sẽ không động gì tới hắn. Bàn tính như ý này tính toán không tồi, nhưng người khác có chịu phối hợp hay không thì chưa chắc.

Về việc Hoàng thượng thả mình ra khỏi lãnh cung trước khi Vu tướng tới cầu xin mà y nói, nàng lại chẳng cho rằng Hoàng thượng đối xử tốt với nàng, hoặc là có hứng thú gì với nàng cả. Như lúc trước đã nói, thả mình ra là để đám nữ nhân trong hậu cung của hắn đối phó với mình, chứ chẳng phải thả mình ra để hưởng phúc đâu.

Hơn nữa, hắn biết Vu tướng nhất định sẽ bận tâm tới chuyện này, mà hắn lại thả mình ra trước khi Vu tướng tới cầu xin, cũng là để chừa lại mặt mũi cho Vu tướng, cho Vu gia một cái bậc thang đi xuống.

Nhưng thái độ Hoàng thượng đối với mình là gì, Tiểu Tiểu thật sự là nghĩ không thông, mù mờ không hiểu. Mấy lần khoan dung, thật sự là để khiến cho mình bị chúng phi tử xa lánh hãm hại à, hay là hắn cũng đã chú ý tới mình rồi? Giống như chậu hoa kia vậy, hắn biết hoa có độc nên cứu mình, hay là lén trộm hoa đi để gây mâu thuẫn giữa mình và Liên phi?

“Cám ơn nàng, Tiểu Tiểu. ‘Song quản tề hạ’ là do ta và cha thương lượng cả đêm mới nghĩ ra. Nếu nàng đồng ý thì thật tốt quá. Cái gọi là ‘song quản tề hạ’ chính là cùng lúc ra tay từ phía Hoàng thượng và Lân vương. Một mặt nàng lén gặp Lân vương, thuyết phục Lân vương cưới Thủy Thủy; mặt khác ra tay từ phía Hoàng thượng, xin thánh chỉ ban hôn là được. Thật ra trong hai người chỉ cần một người đồng ý, thì Thủy Thủy có thể gả cho Lân vương được rồi. Tiểu Tiểu, chẳng phải nàng còn kì hạn hai tháng hay sao? Ta nhất định sẽ tìm được Thủy Tiên, đợi khi nàng xuất cung, gả cho ta được không? Chuyện nàng cùng Lân vương, ta sẽ không để ý…”

Ngươi không để ý? Nhưng ta thì để ý, Tiểu Tiểu tức giận nhìn hắn ta, bọn họ đúng là đã nghĩ hết cho mình rồi. Vì để vịn vào cái cây đại thụ là Lân vương này, mà lại có thể đồng ý tiếp nhận một nữ nhân biết rõ là đã có quan hệ với người đàn ông khác. Không biết khi Điểm Điểm của mình xuất hiện, bọn họ sẽ có biểu tình gì đây?

“Vu Hoa, thật đúng là cám ơn ngươi đã suy nghĩ hết thảy mọi thứ cho ta. Ngươi cũng biết đấy, bây giờ ta đã là nữ nhân của Lân vương rồi, mà thân phận của ta lại là phi tử của Hoàng thượng. Ngươi có biết phi tử của Hoàng thượng là làm gì hay không? Chính là tiểu thiếp của Hoàng thượng, khi Hoàng thượng có nhu cầu, phải giúp Hoàng thượng tiết dục. Ta còn phải ở đây hai tháng, ngươi nói xem Hoàng thượng có tới tìm ta không? Ngươi có từng nghĩ qua ta sẽ nhanh chóng trở thành nữ nhân của Hoàng thượng hay không? Khi đó ngươi tìm được Thủy Tiên, có thể để nàng ta quy vị, nhưng việc cưới một nữ nhân đã từng có hai người đàn ông, trong lòng ngươi thoải mái được sao? Phụ thân Vu tướng của ngươi sẽ đồng ý hay sao? Nữ nhân như vậy, có thể nói là đồi phòng bại tục…”

Tiểu Tiểu phẫn nộ thét lên, mình cũng đã tiến cung rồi, sao bọn họ vẫn bức ép mình vậy chứ? Bọn họ có còn chút lương tâm nào không? Rốt cuộc là bọn họ có đang tìm người không vậy?

“Tiểu Tiểu, nàng đừng sợ, ta yêu nàng, ta sẽ không chê bai nàng, đợi nàng xuất cung, hãy gả cho ta được không? Có ta ở đây, nàng hãy yên tâm, sẽ không có ai khinh thường nàng, cũng sẽ không có ai biết mấy chuyện này đâu…”

Nhìn cái vẻ khẩn trương đó của Vu Hoa, Tiểu Tiểu cười lạnh, mình nào có sợ chứ? Là bị hắn ta làm cho tức đấy được không hả? Ngươi không chê bai ta, ta chê bai ngươi!

“Vậy thì ta nên cảm động lắm đây? Vu Hoa, ngươi có biết tại sao Hoàng thượng lại thả ta ra không? Ngươi có biết Hoàng thượng nói thế nào với mấy nàng kia không? Ta nói cho ngươi, được chứ?”

Khinh thường nhìn hắn ta, tên đàn ông vì để lợi dụng mình mà không tiếc diễn ra cái vở kịch si tình rẻ tiền này, về sau, nàng không muốn nhìn thấy hắn ta nữa, kì thật trong tận xương tủy, hắn giống hệt như cha hắn ta vậy! Đều chẳng phải thứ gì tốt lành!

____________________

Chú thích:

(1) Song quản tề hạ: : Chữ “Quản” ở đây là chỉ bút viết. Nguyên ý của câu thành ngữ này là chỉ dùng hai tay cầm bút đồng thời vẽ tranh, về sau người ta thường dùng để ví về cùng một lúc làm hai việc.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Đồ họa kiến văn chí – quyển thứ năm.”

Nhà danh họa Trương Tào triều Đường rất nổi tiếng về vẽ tranh sơn thủy. Trước khi vẽ tranh, ông thường ngồi tĩnh tọa một hồi lâu, khi đã có linh cảm là ông cầm bút vẽ nhanh thoăn thoắt cho tới khi vẽ xong mới thôi. Có một nhà danh họa cùng thời với ông là Tốt Hùng nghe nói ông có nét vẽ cây thông rất độc đáo, mới thỉnh cầu vẽ cho mình xem để mở mang tầm mắt. Trương Tào nhận lời vẽ để mọi người cùng xem. Bấy giờ hai tay ông đều cầm bút, một tay thì vẽ cành lá, còn một tay vẽ thân cây. Chỉ thấy cành lá đâm chồi nảy lộc, xanh tươi mơn mởn, còm thân cây thì vững vàng ngạo nghễ, trần trề nhựa sống, khiến người đứng xem xung quanh đều vỗ tay khen tuyệt. Nhưng điều càng kinh ngạc hơn là hai cây bút lông ông đang dùng đều là bút cùn, nhiều chỗ ông chỉ dùng móng tay vẽ, khiến bức tranh càng trở nên linh hoạt và sống động.

Trương Tào vẽ xong liền buông bút ngồi xuống. Tốt Hùng đến bên hỏi ông theo học thầy nào thì Trương Tào khiêm tốn trả lời rằng: “Tôi coi thiên nhiên là thầy, trường kì quan sát vạn vật trong thiên nhiên, nên đã đạt tới trình độc vẽ được theo ý muốn của mình.” Tốt Hùng nghe xong bèn than rằng: “Tranh cây thông của Trương tiên sinh quả thật không ai có thể bì kịp, bản thân tôi cũng xin gác bút từ đây.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.