Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Chương 66: Chương 66: Điểm Điểm mất tích






“Các ngươi đang làm gì vậy?” Hỷ công công bị nhiều người bên ngoài như vậy dọa cho nhảy dựng cả lên, nói cho dù là bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng, ông còn chưa từng thấy qua việc mới thoáng chốc đã tập hợp nhiều người thế này.

“Hỷ công công, bọn ta là muốn gặp Hoàng thượng, muốn gặp ngài. Ngài nhất định phải để bọn ta gặp Hoàng thượng, bọn ta cầu xin ngài đấy…” Đám người đen nghịt này đều quỳ xuống, dọa cho Tiểu Tiểu nhảy dựng cả lên, bày trận cũng thật lớn quá đấy?

“Các ngươi đứng lên trước đi, bây giờ ta còn đang bận chính sự, làm xong chính sự rồi nói chuyện của các ngươi co ta biết cũng không muộn!” Chuyện có nặng có nhẹ có thong thả có cấp bách, chuyện của Hoàng thượng mới quan trọng, những người khác, đều xếp phía sau.

“Hỷ công công, ngài phải nghe ta nói trước đã, chủ tử nhà ta còn đang đợi ta trở về phục mệnh đấy!” Một công công tuổi tác không nhỏ, bình thường có giao tình kha khá với Hỷ công công, vội quỳ xuống lê lết lên phía trước vài bước, trực tiếp đến trước mặt Hỷ công công, nói lời cầu xin.

“Hỷ công công, ngài hãy nghe ta nói đã, nếu không khi trở về ta sẽ mất mạng đó!” Lại một công công quỳ đi đến, đẩy công công vừa nãy sang chỗ khác, hắn phải nói trước.

“Hỷ công công…” Thấy đám người này người nào người nấy đều muốn di động lên phía trước, Hỷ công công bắt đầu tức giận, lúc đầu nói đợi một lát sẽ xử lý, nhưng đám người này lại muốn được voi đòi tiên, bắt đầu bức bách mình rồi đây. Tiểu Tiểu phía sau khóe miệng hơi nhếch, bày ra bộ dạng đợi xem trò cười, Hoàng thượng trong tẩm thất chắc không biết hình huống hiện tại, hoặc giả còn đang mòn mỏi chờ thuốc giải của bọn họ.

“Đủ rồi, đều cút sang một bên hết cho nô gia!” Nhịn không được nữa, lão hổ không phát uy, ngươi tưởng ta là con mèo hen? Hỷ công công thét lớn một tiếng, công công dưới đất không thét đuổi đi được, lại đem cái tên Sóc vương ăn no rửng mỡ kia thét ra ngoài.

“Chuyện gì thế này?” Lạnh mắt nhìn đám người đang quỳ phía trước Hỷ công công và Tiểu Tiểu, Sóc vương lạnh lùng hỏi.

“Hồi vương gia, bọn họ chặn đường, không để ta dẫn Tiêu công tử đi tiếp!” Hỷ công công cười cười, ăn ngay nói thật.

“Ồ, lá gan thật không nhỏ. Đây lại là thế ngoại ‘cao nhân’ Hỷ công công mời đến từ ngoài cung, y phải đi giúp Hoàng thượng chế thuốc. Hiện tại Hoàng thượng thân thể không khỏe, nếu làm chậm trễ, cái đám cẩu nô tài các ngươi, có thể đảm đương nổi không?” Sóc vương lạnh lùng nhìn cái đám công công ngu xuẩn kia, lúc giới thiệu Tiểu Tiểu, Tiểu Tiểu có thể cảm giác được hai chữ ‘Cao nhân’ mà hắn nói có cỡ nào khinh thường, hắn không tin tưởng mình, Tiểu Tiểu cực kì khẳng định.

Được lắm, không tin tưởng hả, ta cứ phải chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng đấy, rồi thuận tiện chữa bệnh dùm hắn luôn! Hừ, nhất định là kiếp trước có thù với hắn, bằng không, mỗi lần nhìn thấy hắn cũng chả xui xẻo thế này đâu.

Mấy câu của Sóc vương vừa nói xong, công công quỳ dưới đất đều ngây ra, rồi mau chóng tách sang hai bên, tạo thành một con đường lớn ở giữa. Nghe ý của Sóc vương, là Hoàng thượng thân thể không khỏe, mà trùng hợp hôm nay thái y đều bị nhốt hết, chắc là bởi vì thái y không chữa khỏi bệnh của Hoàng, nên mới bị nhốt đấy mà. Vừa nhốt hôm nay, nhất định Hoàng thượng vẫn còn đang tức giận, bây giờ cầu xin, chẳng khác gì đi tìm đường chết, chi bằng bây giờ trở về thương lượng với chủ tử một chút…

Công công cũng vậy, cung nữ cũng thế, ở trong cung đều dựa vào ánh mắt để kiếm cơm. Chỉ một ánh mắt, một câu nói tùy ý, bọn họ đều cẩn thận thu lại, phân tích một lúc, định đoạt một hồi, sau đó tức tốc đưa ra những phán đoán có lợi cho mình. Bọn họ bây giờ, đều tựa như đã thương lượng xong, chính là hôm nay không thể cầu xin Hoàng thượng, muốn xin thì cũng phải đợi đến ngày mai, hoặc là trực tiếp nghĩ cách khác…

Trong lúc cúi đầu, hai mắt không ngừng chuyển động, ánh mắt đều bất giác chuyển đến trên tay của đôi hài xa lạ kia, mà Tiểu Tiểu thì hồn nhiên như không đi theo Hỷ công công muốn đến Ngự Thiện phòng.

“Đại phu, là Ngự thiện phòng à?” Hỷ công công hỏi lại lần nữa.

“Ừm!” Tiểu Tiểu không kiên nhẫn đáp lại một tiếng, Hỷ công công này, đã hỏi nhiều lần rồi lắm rồi đấy, Ngự Thiện phòng thì sao, ai nói chỉ đến Dược phòng mới có thể chữa bệnh? Sóc vương vừa theo sau họ, vẫn một mực nhìn Tiểu Tiểu.

“Ê, ngươi có ý gì thế hả? Ta lại không phải là trộm, sao ngưoi cứ nhìn chằm chằm ta vậy hả? Đừng nói ngươi thích nam nhân đấy nhá? Cứ cho là đúng đi, thì cũng đừng nhắm đến ta, ta thừa nhận ta đây phong độ bóng bẩy, phong lưu lỗi lạc, nhưng ta tuyệt đối là người bình thường, sẽ không thích cái tên nam nhân thối nhà ngươi.” Bực tức quay đầu lại, Tiểu Tiểu không thích bị người ta giám thị tới từng bước đi.

“Lửa giận thật không nhỏ. Thân thể Hoàng thượng không khỏe, làm thần tử, ta có nghĩa vụ quan tâm, làm đệ đệ, ta có trách nhiệm chia sẻ. Tiểu đại phu, ta chỉ đi theo ngươi, để ngươi khỏi bị người ta làm khó giống lúc nãy mà thôi. Ngươi đừng có mà đắc ý, cũng đừng không biết lòng tốt của ngừoi khác!” Sóc vương không tức giận, cứ như kẻ bắt chước, một mực đi theo Tiểu Tiểu đến Ngự Thiện phòng.

“Đúng là một thần tử tốt, đệ đệ tốt nha! Sóc vương, ngài có muốn phân ưu cùng Hoàng thượng hay không?” Cười giảo hoạt, Sóc vương phòng bị nhìn y, y lại muốn đùa giỡn gì nữa đây?

“Ngươi muốn làm gì?”

Tiểu Tiểu cười sáng lạn “Không muốn làm gì cả, chỉ là nghe ngài nói muốn thay Hoàng thượng chia sẻ, tiểu nhân cảm động vạn phần. Vừa hay nhớ đến một phương pháp có ghi lại trong cổ thư, có lẽ có thể đem bệnh của Hoàng thượng chuyển dời sang ngài cũng không chừng, như thế Hoàng thượng sẽ không cần phải chịu khổ nữa, tiểu nhân chỉ cần chuyên tâm chữa bệnh cho Sóc vương ngài là được.”

Giúp ngươi chữa bệnh, bảo đảm sẽ chữa cho ngươi khóc trời gọi đất, sống không bằng chết! Trong lòng Tiểu Tiểu lén chêm thêm một câu.

“Thật sự có phương pháp này sao?” Sóc vương mở lớn mắt, là do mình học thức nông cạn sao? Sao chưa nghe qua có phương thức chữa bệnh này nhỉ?

Tiểu Tiểu thành thật gật đầu, nghiêm túc đáp: “Đích xác là có, không tin có thể hỏi thái y, chắc bọn họ cũng có nghe nói qua rồi!”

Đó là rất lâu rất lâu về trước, từng có một truyền thuyết như vầy, nhưng lại là chuyện tra không thể tra, xét không thể xét. Bây giờ, Tiểu Tiểu dám để hắn hỏi thái y, đó là vì cam đoan thái y sẽ không dám nói không có, bởi vì nàng có thể làm được. Nhưng không phải nàng thật sự có thể đem bệnh chuyển dời, mà là có thể hạ độc y đúc như vậy lên người Sóc vương, rồi lại lén chữa khỏi bệnh cho Hoàng thượng, vậy chẳng phải thần không biết quỷ không hay đem bệnh chuyển dời rồi hay sao?

Chỉ là hắn trúng độc của mình rồi, đến lúc đó, muốn chơi thế nào còn không phải xem tâm tình của nàng hay sao? Nghĩ đến việc không lâu nữa có thể chỉnh hắn một lần, trong lòng Tiểu Tiểu vui như nở hoa, Sóc vương hiếu kỳ hỏi:

“Nếu như thật sự có chuyện này, ngươi tùy tiện đem bệnh của hoàng thượng chuyển lên thân một tên thái giám là được, đúng không?”

“Hừ! Đồ ích kỷ!” Hừ lạnh một tiếng, biết ngay là hắn chẳng có lòng tốt như vậy mà, hóa ra là có dự tính này. Công công thì sao, người hoàng thất các ngươi là người, chẳng lẽ công công không phải là người chắc? Công công thì đáng bị bệnh, đáng chịu tội à? Thật là hèn hạ.

“Cái này sao có thể tính là ích kỷ được? Hỷ công công, ngươi nói xem?” Vì lúc nãy Tiểu Tiểu mắng thẳng thừng, mặt Sóc vương hơi đỏ một chút, nhưng hắn lập tức quay đầu lại, nhìn Hỷ công công, trực tiếp hỏi.

“Vâng, đại phu. Có thể thay Hoàng thượng chịu tội là vinh hạnh của nô tài, chi bằng đem bệnh của Hoàng thượng chuyển lên người ta đi. Nô tài đã hầu hạ Hoàng thượng lâu vậy rồi, có thể chết vì Hoàng thượng cũng là phúc phận của ta!”

Ngu trung điển hình! Trong lòng Tiểu Tiểu nói thầm. Cái tên Hoàng thượng kia tốt vậy sao? Hỷ công công cũng quá trung thành với hắn rồi đấy? Sao ông ta lại không trung thành với mình giống vậy nhỉ? Bỏ đi, giúp hắn ta chế ít thuốc giải cái đã.

“Thế không được!” Tiểu Tiểu trừng Sóc vương một cái, cười quỷ dị: “Chuyển dời bệnh, cũng phải chú ý quan hệ huyết thống. Chỉ có huyết mạnh chí thân mới có thể chuyển dời được, nếu là người khác, thì không linh nghiệm nữa. Không nói nữa, nếu những gì lúc nãy Sóc vương nói chỉ là lời nói suông, vậy ta phải giúp Hoàng thượng chế thuốc giải cái đã.”

Đầu bếp của Ngự Thiện phòng đều đứng hầu một bên, Tiểu Tiểu có thể đi lại tùy ý ở Ngự Thiện phòng, chỉ tay này nọ, trong chốc lát rất nhiều rau, lương thực đều bị nàng chỉ ra. Nhìn hai đầu bếp ôm hai bao đồ lỉnh kỉnh, nàng cười nói: “Được rồi, nhiêu vầy là được. Đem mấy thứ này, nặn thành nắm to bằng quả trứng gà, không được bỏ dầu, không được bỏ muối, không được cho bất cứ gia vị gì hết. Hoàng thượng một ngày ăn ba lần, một lần ăn hai cái, ba ngày thì có thể thuyên giảm…”

“Mấy thứ này?” Hỷ công công chỉ vào hai bao kia, kinh ngạc đếm: “Một, hai ba…hai mươi lăm!” Tổng cộng có hai mươi lăm loại!

“Đúng thế, sao vậy? Hỷ công công, quá nhiều hay là quá ít vậy hả?” Khó hiểu nhìn ông ta, chẳng lẽ dùng nhiều quá à? Hai loại rau có tác dụng nàng đã nói rồi, về phần mấy thứ khác, thuần túy chỉ là ‘điều hòa gia vị’ thôi.

Tiểu Tiểu trước giờ đều như vậy, người ta có ân với nàng, nàng quên rất nhanh, nhưng người ta có thù với nàng, nàng sẽ ghi tạc trong lòng. Hoàng thượng chẳng qua chỉ là đắc tội nàng hai lần, nàng báo đáp hắn như vậy xem như là nhẹ rồi đấy.

“Đại phu, ngài xác định thứ được làm ra như vậy, người ăn được không?” Một tên đầu bếp nhịn không được hỏi. Nhiều nguyên liệu như vậy, nếu như làm mười món hai mươi món, hắn cam đoan muốn làm ngon bao nhiêu, thì sẽ ngon bấy nhiêu. Nhưng không cần dầu, không thêm muối, không dùng bất cứ gia vị nào hết, hắn rất hoài nghi mùi vị làm ra.

“Ừm, chữa bệnh mà, có thể vào miệng là khá lắm rồi. Hỷ công công, ta cũng đói rồi đây, kêu họ thuận tiện giúp ta làm vài món đi, ta đến chỗ Hoàng thượng đợi trước, cùng mang lên là được. Nhớ nha, mấy thứ ta chỉ lúc nãy, một loại cũng không thể thừa, một loại cũng không thể thiếu!” Nhiệm vụ hoàn thành, Tiểu Tiểu vỗ mông chuẩn bị chạy lấy người, thân thể đột nhiên vọt lên không trung, người nào đó nhấc nàng lên.

“Ê, Vương gia, ngài có ý gì thế hả? Mau buông ta ra, hình tượng của ta…” Thoáng thấy vài cung nữ che miệng cười, Tiểu Tiểu mất hình tượng bắt đầu la lên, khiến Sóc vương lần nữa nhíu mày, y là nam nhân à? Nam nhân có ai kêu la vậy không?

Ánh mắt quét đến trước mặt Tiểu Tiểu, phẳng lì, chắc không phải nữ nhân đâu.

“Nam nhân thối, nghe chưa hả? Mau buông tay ra.” Một bàn tay duỗi ra, muốn cạy tay hắn ra, nhưng bị hắn giảo hoạt tránh được, nhìn khuôn mặt gần ngay trước mắt kia, Tiểu Tiểu cười thần bí.

Nụ cười đột ngột này, khiến cho Sóc vương chỉ trong nháy mắt, trên mặt liền đau rát nóng bỏng. Bàn tay đang rảnh còn lại sờ lên mặt, cư nhiên lại có chút vết máu, tên nam nhân đáng chết này, dám cào khuôn mặt tuấn tú này của hắn.

“Tiểu tử, lá gan của ngươi thật không nhỏ!” Nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn y, người trong Ngự Thiên phòng đều trợn to mắt, nhìn hai nam nhân đang dây dưa cùng nhau kia.

Hắn tức giận rồi! Tiểu Tiểu có hơi sợ nhìn hắn, tay thả xuống, nhưng cũng tức tốc túm lấy chút gì đó từ trong tay áo, lén lút đem thứ đó bôi lên tay hắn, thần không biết quỷ không hay làm xong hết thảy, y sợ sệt nói:

“Ngài đối đãi như vậy với đại phu mà Hoàng thượng mời đến , Hoàng thượng nhất định sẽ không thể mặc kệ được. Ngài còn để họ làm nữa không hả? có lẽ, Hàng thượng vẫn đang đợi thuốc của ta đấy?”

Sóc vương buông lỏng tay, y nói cũng không sai, hiện tại không phải lúc so đo với y, Hoàng thượng vẫn còn đang đợi thuốc, nói không chừng bây giờ lại đang bắt đầu ngồi nhà xí rồi. vô lực buông tay xuống, oán hận trừng cái tên tiểu nhân đắc chí kia một cái, lạnh giọng nói: “Đem mấy lão già trong thiên lao ra đây, để họ đến đây nhìn một chút.”

Nói xong, chẳng buồn quan tâm đến mấy ánh mắt mang vẻ khó hiểu kia, kéo tay Tiểu Tiểu đi ra ngoài.

“Ê, tên dã man, bỏ ma trảo của ngươi ra!” Tiểu Tiểu tránh thoát, tên Sóc vương này sao lại dã man vậy chứ?

“Hừ, đi theo!” Quay đầu lại, trừng Tiểu Tiểu một cái: “Muốn chạy, không dễ vậy đâu!”

“Con mắt nào của ngươi thấy ta muốn chạy hả, hừ!” Muốn so ‘hừ’ hả, ai mà không biết? Đồ tự đại cuồng

Lôi lôi kéo kéo, hai người đến tẩm thất của Hoàng thượng, trong tẩm thất không có người, vậy chắc chắn Hoàng thượng đang trốn ở phía sau nỗ lực rồi đây. Tiểu Tiểu cúi đầu cười lén, chậm nhất là sáng mai, tên nam nhân này cũng sẽ bắt đầu giống vậy rồi đây, thật là hả hê!

“Về rồi à!” Hai người đều có tâm sự riêng của mình, không phát hiện ra Hoàng thượng đến từ lúc nào, mãi đến khi Hoàng thượng lên tiếng, Tiểu Tiểu bị dọa cho nhảy dựng cả lên, Hoàng thượng này, cũng thần kì quá nhỉ? Đi vệ sinh lâu như vây, lúc ra đây lại có thể im hơi lặng tiếng, trong lòng Tiểu Tiểu có phần bội phục hắn.

“Hoàng thượng, người không sao chứ?” Tiểu Tiểu ngẩng đầu, lại nhìn thấy gương mặt nhợt nhạt của Hoàng thượng, trong lòng có hơi tự trách: Có phải mình đã hơi quá đáng rồi không? Suy nghĩ kĩ lại, hắn cũng chẳng có xích mích gì với mình, người mà hắn không thích không phải là Vu Thủy Tiên, càng không phải là Tiểu Tiểu, mà là Vu thừa tướng.

Nghĩ đến điểm này, Hoàng thượng cũng khá đáng thương, không bằng lòng với Vu thừa tướng, nhưng tạm thời lại không thể động đến ông ta, cũng chỉ đành trút giận lên người khác thôi; mà Vu Thủy Tiên vừa hay lại ở cạnh hắn, Thủy Tiên cứ thế mà trở thành đối tượng trút giận đầu tiên của hắn. Trùng hợp là, Tiểu Tiểu cũng vừa hay lại tiến cung vào lúc này, cũng thay Thủy Tiên, thay Vu thừa tướng gánh hết cơn giận của Hoàng thượng.

Chỉ đáng tiếc Tiểu Tiểu lại không phải là người mà bất kì ai cũng bắt nạt cho được, trước nay vẫn giữ nguyên tắc người không phạm ta ta không phạm người, người nếu phạm ta ta sẽ không tha, Hoàng thượng cũng trở thành đối tượng báo thù đầu tiên của nàng sau khi tiến cung, Hỷ công công là kẻ thứ hai. Bây giờ hắn đã thành ra vậy rồi, chắc cũng biết hối cải rồi đây, bỏ đi, Tiểu Tiểu ta đại phát từ bi, không chấp nhặt với ngươi nữa, vì vậy bỏ qua cho ngươi đấy!

Tiểu Tiểu đại nhân đại lượng suy nghĩ, Hoàng thượng cũng đang đánh giá nàng, đặc biệt chú ý chính là hai tay của hai người họ lại đang nắm lấy nhau, sao lại chướng mắt thế nhỉ?

“Hai đại nam nhân lôi lôi kéo kéo, còn ra thể thống gì nữa!” Tức giận trừng mắt nhìn hai tay đang nắm lấy nhau kia, Tiểu Tiểu vội vã dùng lực rút ra, mà Sóc vương cũng tức tốc buông tay, dưới sức lực mạnh mẽ, Tiểu Tiểu liền té nhào xuống đất, ngã theo tư thế chó gặm bùn!

“Ngươi có còn là nam nhân không hả?” Từ dưới đất bò dậy, Tiểu Tiểu phát hỏa nhìn Sóc vương.

“Ngươi không phải nam nhân thì có? Tự mình mà cũng ngã được! Đồ đần!” Sóc vương thấy vẻ chật vật của Tiểu Tiểu, mặt mày hớn hở mà cười.

“Hừ, ngươi không phải là nam nhân, có nam nhân nào không biết thương hoa tiếc ngọc như ngươi không hả?” Lườm hắn một cái, may mà sàn nhà tẩm thất của Hoàng thượng rất sạch sẽ, nếu không chiếc áo trắng tội nghiệp của nàng sẽ trở thành áo xám mất thôi.

“Thương hoa tiếc ngọc là đối với nữ nhân, ngươi là nữ nhân chắc? Nếu như ngươi là nữ nhân, nói không chừng ta sẽ biết thương hoa tiếc ngọc đấy?” Sóc vương cười cười nhìn y, lần đầu tiên cảm thấy lúc y nhếch nhác tả tơi còn đáng yêu hơn nhiều so với lúc kiêu ngạo như con khổng tước.

“Hừ, tiểu nhân!” Hoàng thượng cũng thật là, sao lại có tên đệ đệ thiếu đạo đức vậy chứ? Vẫn là Lân vương tốt, nhưng Lân vương đã ra nước ngoài rồi, khi nào mới về đây, khi trở về, phải bảo hắn dạy dỗ tên tiểu nhân này mới được.

“Tiêu Kiếm, ngươi không sao chứ?” Hoàng thượng nhìn Tiểu Tiểu đang xoa mông, không phải lúc nãy té đau đấy chứ, nhìn y có vẻ rất tức giận đó nha.

“…”

Đột nhiên gọi, khiến y quên trả lời, Tiêu Kiếm lại là tên nào nữa? Sao đột nhiên Hoàng thượng lại gọi Tiêu Kiếm? Ngẩng đầu thấy Hoàng thượng đang nhìn mình, y mới nhớ ra Tiêu Kiếm là tên giả của mình, bây giờ y không phải là Tiểu Tiểu, mà tên là Tiêu Kiếm.

“Tiêu Kiếm?” Hoàng thượng lại hỏi một tiếng, đừng nói là té đến ngốc luôn đấy nhá? Nhưng lúc nãy té cũng đâu đập trúng đầu, hơn nữa không lâu trước đó y còn cãi nhau rất hăng với Sóc vương cơ mà…

“Hớ…Hoàng thượng, Tiêu Kiếm hơi hoảng, tạ Hoàng thượng đã nhớ đến, không sao rồi, không sao rồi!” Tiểu Tiểu cảm động nhìn Hoàng thượng, vẫn là Hoàng tốt, tốt hơn nhiều so với tên Sóc vương xấu xa này.

“Vậy thì tốt! Sóc, đệ cũng thật là bất cẩn, may mà Tiêu Kiếm đại nhân đại lượng, sẽ không chấp nhặt với đệ, còn không mau bồi tội với Tiêu Kiếm đi?” Hoàng thượng lạnh mặt xuống, phát uy với Sóc vương nói.

“Hoàng huynh, cái này sao có thể trách đệ được chứ? Là tự y không cẩn thận cơ mà? Tiêu Kiếm, lúc nãy là do ngươi không cẩn thận đúng không?” Ánh mắt cảnh cáo nhìn Tiểu Tiểu, nhưng trước giờ Tiểu Tiểu chưa bao giờ để ý đến sự cảnh cáo của ai hết.

“Hoàng thượng, xác thực là hắn không cố ý, nhưng ta khẳng đinh, hắn nhất định là cố tình. Hoàng thượng anh minh thần võ, vừa nãy cái gì cũng đều đã nhìn rõ hết, người nhất định phải làm chủ cho tiểu nhân!” Vẻ như đóng tuồng nhìn Hoàng thượng rồi lại khiêu khích nhìn Sóc vương. Hừ, nhãi ranh, muốn uy hiếp ta, ngươi còn kém lắm!

“Khụ khụ. Sóc, vừa nãy đích thực là đệ không đúng, đệ hãy bồi tội với Tiêu Kiếm đi!” Hoàng thượng nháy nháy mắt với Sóc vương, Tiểu Tiểu thông minh làm bộ như không thấy gì hết.

“Hoàng huynh, đệ sẽ không…” Ủy khuất nhìn Hoàng thượng, tiểu tử thối này tuy lớn lên cũng khá, nhưng vóc dáng lại lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa kìa? Phỏng chừng còn chưa phát dục nữa, Sóc vương quay đầu trừng Tiểu Tiểu một cái:

“Tiểu tử thối, vóc dáng ngươi lùn như vậy, chắc còn chưa cai sữa nữa chứ gi?”

“Ngươi chưa cai sữa thì có? Hoàng thượng, người nghe Sóc vương kìa, hắn vừa nói những lời gì thế hả? Lớn lên lùn là ý muốn của ta chắc? Đó lại chẳng phải là lỗi của ta, hắn lại lấy cái đó ra cười nhạo ta? Xem ra ta với hoàng cung này tám phần là tương khắc, bây giờ ta đi ngay, một khắc cũng không thèm ở chỗ này nữa…”

Tiểu Tiểu phẫn nộ nhìn Sóc vương, vốn cũng không thật sự muốn ngươi xin lỗi ta, nhưng lúc nãy ngươi lại dám cười nhạo ta lùn, ta cứ thích đấu đá với ngươi đấy, ta phải xem xem ngươi có bao nhiêu lực nhẫn nại, hừ!

“Tiêu Kiếm, đừng giận nữa, Sóc sẽ xin lỗi ngươi. Sóc, còn không mau xin lỗi Tiêu công tử? Nhìn Tiêu công tử ngọc thụ lâm phong, tuấn mỹ vô song, trẫm còn muốn sau này giúp y tìm gia lập thất nữa kìa? Đệ không được làm y tức giận bỏ đi!” Hoàng thượng làm một tiên sinh tốt, tên Sóc vương kia tuy không xin lỗi, nhưng cũng không nói gì Tiểu Tiểu nữa. Nhưng mấy lời của Hoàng thượng lọt vào tai Tiểu Tiểu thì thật dễ nghe, y bật cười ha ha:

“Đa tạ Hoàng thượng khích lệ, chuyện hôn sự không cần làm phiền Hoàng thượng, tiểu nhân đã có gia thất rồi…”

“Ngươi có gia thất rồi?” Sóc vương trừng y, cười trào: “Ngươi được sao?”

Hu hu, Tiểu Tiểu khóc thầm: Sóc vương này, sao lại nói người ta như vậy chứ? Tiểu Tiểu của hiện tại là một nam nhân, nam nhân kiêng kị nhất chính là người ta nói mình không được. Y lắc đầu, thở dài nói: “Hoàng thượng, tiểu nhân cáo từ!”

Không có gì để nói nữa, vốn cùng tên Sóc vương này bát tự không hợp nhau, cũng chả cần ở trước mặt hoàng thượng tranh cãi gì sất, lễ vật lúc nãy cho hắn, ngoại trừ phải uống nước tiểu dồng tử mười ngày ra thì chẳng còn cách nào khác. Thở dài thở dài rồi lại thở dài, Tiểu Tiểu đi ra ngoài, nhưng lại thấy thị vệ chặn ở trước cửa, không cho mình ra.

Mấy người này, muốn ngăn mình hả? Tiểu Tiểu cười trộm một tiếng, lúc quay đầu lại, sớm đã thay bằng bản mặt đầy vẻ khó hiểu “Hoàng thượng, đây là…”

Không lẽ dùng biện pháp cứng rắn? Muốn cưỡng hành giữ người hay sao? Tạm thời y là Tiêu Kiếm, không phải Tiểu Tiểu, y không muốn tiết lộ chuyện mình có võ công, càng là người yếu, đối với mình càng có lợi.

“Tiêu huynh đệ, ngươi đừng hiểu lầm. Trẫm cũng là cảm thấy hợp ý với ngươi, nên mới giữ ngươi lại. Sóc, còn không mau bồi tội với Tiêu huynh đệ?”

Tiểu Tiểu lại thở dài lần nữa, tốc độ trở mặt của Hoàng thượng còn nhanh hơn cả lật sách. Lúc nói với mình thì vẻ mặt tươi cười, nhưng còn chưa kịp chớp mắt, hắn đã trầm mặt xuống, đổi thành bản mặt giận giữ trừng Sóc vương.

“Hoàng huynh…” Sóc vương giãy dụa nhìn hắn, nhưng Hoàng thượng chẳng mảy may mềm lòng, lạnh đến nỗi khiến hắn sợ hãi.

“Xin lỗi, Tiêu ‘huynh đệ’.” Hai chữ cuối cùng rít ra kẽ răng, Sóc vương sải bước lớn đi ra ngoài.

“Sóc, đệ làm gì…” Hoàng thượng hỏi.

“Đi thay huynh phân ưu!” Sóc vương không dừng lại, âm thanh lạnh lùng phảng phất trong không trung, khiến cho Tiểu Tiểu cảm thấy hơi hơi bất an: hiệp này, mình đã giành thắng lợi rồi, nhưng ân oán giữa hai người lại ngày càng lớn.

“Hoàng thượng, hình như Sóc vương tức giận rồi, hắn sẽ không báo thù ta đấy chứ?” Tiểu Tiểu nhát gan nhìn Hoàng thượng, ấn tượng của hắn với mình không tệ, thời khắc mấu chốt có thể đem ra xài.

“Tiêu huynh đệ yên tâm, sẽ không đâu!” Hoàng thượng trấn an y, mặt mang vẻ trầm tư nhìn ra ngoài cửa, hôm nay Sóc vương có hơi thất thường, lúc trước đệ ấy không như vậy.

“Hoàng thượng, thuốc đến rồi!” Tiếng của Hỷ công công truyền vào, theo sát phía sau ông ta là mấy vị thái y, cúi thấp đầu đi theo phía sau như chó theo đuôi, có chút cảm giác không dám gặp người.

“Đây là thứ gì vậy?” Hoàng thượng hưng phấn nhìn cái mâm Hỷ công công bưng lên kia, trong mâm đựng mấy viên tròn tròn to to như quả trứng gà, xanh xanh đỏ đỏ, khiến người ta vừa nhìn đã chẳng muốn ăn.

“Hoàng thượng, đây chính là thuốc mà vừa nãy Tiêu đại phu mới kê cho người, chỉ cần mỗi lần ăn hai viên dược hoàn, một ngày ba lần ăn trong ba ngày, thì long thể của người sẽ bình phục.” Hỷ công công cao hứng nói, cuối cùng không cần uống thứ kia nữa, chắc Hoàng thượng cao hứng lắm đây.

“Vậy sao?” Tò mò cầm một viên dược hoàn lên, Hoàng thượng ngửi ngửi, không có cái thứ mùi khai kia, chắc có thể ăn được.

Cắn một miếng, ăn vào trong miệng, đúng thật là rất khô khốc, không mùi không vị, chỉ cần ăn một miếng là đủ rồi, chả buồn ăn thêm miếng nữa

“Tiêu Kiếm, có phương thuốc khác không, dược hoàn này khó ăn lắm đấy?” Hoàng thượng quay đầu lại, hình như nhìn thấy một chút ý cười trong mắt Tiểu Tiểu, nhưng lúc muốn xem kĩ, thì lại không thấy nữa

“Hoàng thượng, cái này còn khó ăn hơn cái kia à? Chi bằng đổi cái kia đi nhỉ?” Tiểu Tiểu như nghĩ tới gì đó hỏi.

“Không, cứ ăn cái này đi!” Hoàng thượng vội vã lắc đầu, vẫn là cái này thì hơn, từ từ ăn chắc cũng nuốt trôi được.

“Hoàng thượng, thật ra có một cách có thể ăn cái này dễ dàng hơn một chút!” Cúi thấp đầu, Tiểu Tiểu kìm nén xúc động muốn bật cười, Hoàng thượng có đôi lúc thật sự rất đáng yêu, dùng cách của mình xong chắc sẽ còn đáng yêu hơn đấy nhỉ?

“Cách gì?” Nghe thấy có thể nuốt xuống dễ dàng, Hoàng thượng liền tỉnh táo tinh thần, có chuyện tốt vậy sao? Trừ phi là tìm người ăn giúp mình.

“Tiểu nhân từng nghe nói qua ‘họa bánh xung cơ’(*), cách này chắc là dùng được chứ?” Phát huy tinh thần ‘sư phụ tốt’, Tiểu Tiểu thiện ý dẫn đạo.

“Họa bánh xung cơ, dùng như thế nào?” Chẳng lẽ vẽ một cái bánh, rồi bảo mình nhìn cái bánh đó để ăn cái viên dược hoàn khó nuốt này sao?

“Hoàng thượng. không cần vẽ bánh đâu. Đúng lúc tiểu nhân cũng đói rồi, đã bảo Hỷ công công chuẩn bị món ăn bưng lên, Hoàng thượng nhìn mấy món đó, rồi ăn viên thuốc này chắc sẽ dễ dàng hơn chút đỉnh…”

Thật vậy sao? Lúc mấy món ăn tinh xảo được bưng lên, cuối cùng Hoàng thượng cũng biết cái gì gọi là ‘họa bánh xung cơ’, căn bản là một tí cũng chẳng ‘xung cơ’ mà.

Thế là, mọi người nhìn thấy, cả bàn ngự thiện ngon lành, bày toàn mấy món tinh xảo, một bóng dáng màu trắng nho nhỏ, khí tức ổn định thần sắc thư thái nhấm nháp mấy món ngon trên bàn. Mà một nam tử khác, cầm một viên thuốc vừa to vừa quái, gian nan nuốt nước miếng, cắn một miếng thuốc mà ăn, lại còn phải nghe tiếng nhai nhóp nhép của người nào đó.

“Khụ khụ, Tiêu Kiếm, ăn cơm không thể chép miệng, người nhà ngươi không dạy qua người à?” Dùng sức nuốt nước miếng, Hoàng thượng nhìn Tiểu Tiểu ăn một cách hăng hái, lần đầu tiên không nhịn được mà nhắc nhở.

“Ồ, vậy sao? Đa tạ Hoàng thượng nhắc nhở, lần sau ăn cơm ta sẽ chú ý.”

Tiểu Tiểu ngừng một chút, nàng mới không phải cái loại không có lễ phép như thế? Vừa nãy cũng chẳng qua là muốn kích thích Hoàng thượng một chút thôi mà. Để mình ở cái nơi tồi tàn như vậy, hắn thì lại ở cái nơi xa hoa lộng lẫy thế kia; cho mình ăn cơm thừa canh cặn, hắn thì lại ăn sơn hào hải vị…nay, để hắn nếm trải tư vị thèm ăn khó chịu ra sao?

“Tiêu Kiếm, không phải ngươi nói sẽ chú ý hay sao? Sao lại chép miệng nữa?” Lại nghe tiếng nhai nhóp nhép của y lần nữa, Hoàng thượng tốt bụng nhắc nhở lần thứ hai.

“Hoàng thượng, không phải lúc nãy ta nói rồi sao? Lần sau ăn cơm ta sẽ chú ý, ta nói là lần sau, không phải lần này. Còn nữa, hình như ta nghe người ta nói, nhìn người khác ăn cơm, bản thân lén nuốt nước miếng là không lễ phép, điểm này chắc Hoàng thượng biết chứ?” Tiểu Tiểu mắt chả buồn liếc Hoàng thượng, tiếp tục công kích mấy món ngon trên bàn.

“Hớ, Tiêu Kiếm, ngươi tiếp tục ăn…”

Hoàng thượng đáng thương lại gặm một miếng dược hoàn nữa, món ăn trên bàn đã bị càn quét phân nửa, nhưng dược hoàn trong tay sao một viên cũng còn chưa ăn hết thế này? Đúng là mình đã trở thành Hoàng thượng thê thảm nhất trên thế giới này rồi.

“Ta ăn, ta ăn…ta ăn dược hoàn…” Vô thức nói, nói đến nỗi Tiểu Tiểu phải ngẩng đầu lên, cười hỏi: “Hoàng thượng, người không sao đấy chứ?”

“Không sao!” Lắc lắc đầu, nhìn mấy món ăn chẳng còn sót lại nhiều cho lắm, Hoàng thượng thèm ăn hỏi:

“Đúng rồi, Tiêu Kiếm, có thể ăn kèm viên dược hoàn này với thức ăn được không?”

Tiểu Tiểu nghĩ, ngu ngốc, đương nhiên là được rồi, chỉ cần ăn vào là được, cần chi biết hắn ăn như thế nào. Nhưng lời nói đến miệng y, liền bị bóp méo:

“Hoàng thượng, cái này hình như không thích hợp cho lắm. Nhưng nếu dược hoàn đã khó ăn như vậy, vì để đảm bảo dược hiệu, viên thứ nhất người cứ ăn không, viên thứ hai người có thể ăn kèm với thức ăn, được không?”

“Được, hay quá!” Ăn như hổ đói, hai miếng đem viên dược hoàn chỉ còn lại một nửa nhét hết vô mồm, rồi lại cầm lên một viên khác, Hoàng thượng cười ngu ngơ nói:

“Tiêu huynh đệ, viên thứ nhất ta ăn hết rồi, bây giờ là viên thứ hai, có thể ăn thức ăn rồi chứ!”

Tiểu Tiểu gật đầu, quả nhiên Hoàng thượng không làm cho người ta thất vọng, biểu tình lúc nãy của Hoàng thượng rất giống với Điểm Điểm, thật đáng yêu quá đi!

“Ngươi thật sự phải đi à? Không ở trong hoàng cung được sao?” Ăn uống no say, Tiểu Tiểu đứng dậy cáo từ, Hoàng thượng hỏi dò.

“Hoàng thượng, ta còn có việc, ngày mai lại đến!” trời đã tối rồi, Tiểu Tiểu nhớ nhung Điểm Điểm của y, thằng nhóc kia, ngàn vạn lần đừng gây ra họa gì nha.

“Tiêu Kiếm, trẫm với ngươi vừa gặp đã như quen thân , thật sự là không nỡ để ngươi đi đâu đấy? Nhưng nếu ngươi đã có việc, trẫm cũng không giữ ngươi lại, cái này cho ngươi, sau này có thể tùy ý vào cung, còn cái này nữa, cứ coi như là một chút tâm ý của ta đi!” Hoàng thượng đưa cho Tiểu Tiểu một tấm lệnh bài, một miếng ngọc bội tùy thân, Tiểu Tiểu hiếu kỳ nhìn mấy thứ trong tay: không tệ không tệ, đúng là ngọc bội thật, sau này ra vào cung cũng tiện hơn, có thể quang minh chính đại đi cửa chính, không cần phải leo tường nữa.

“Tạ Hoàng thượng ban thưởng, thời gian không còn sớm nữa, ta đi trước đây!” Không từ chối, sau khi Tiểu Tiểu đem đồ cất đi, nhanh chóng rời khỏi, Hoàng thượng nhìn cái bóng rời đi một cách tiêu sái của y, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

“Hoàng thương, chúc mừng Hoàng thượng!” Hỷ công công cũng nhìn về phía cửa Tiểu Tiểu rời đi, cười hì hì nói.

“Hỷ công công, người tìm được người này từ đâu vậy? Không tồi, không tồi!” Gật gật đầu, ngày hôm nay, hắn đã đụng phải hai người rất thú vị, đúng là không tệ.

“Hoàng thượng, lão nô cũng chỉ là nghe người bên ngoài nói, nên mới đến đó mời y thử xem, không ngờ vị đại phu này tuổi tác không lớn, mà y thuật lại khá như vậy, đúng là đến tay thì hết bệnh!” Hỷ công công vui mừng phấn khởi đáp.

“Đến tay hết bệnh? Ngươi không nhắc thì trẫm quên mất, hình như trong bụng dễ chịu đi không ít. Tốt, Hỷ công công, trẫm sẽ thưởng ngươi thật tốt, Sóc vương còn đó không?” Sóc vương hôm nay thật không bình thường, bây giờ Tiêu Kiếm cũng đi rồi, nên qua đó hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì đây.

“Hồi Hoàng thượng, vẫn còn đó!” Hoàng thượng hồi phục là tốt rồi, vừa có chút tinh thần, lại nghĩ đến chuyện quốc sự rồi đây.

“Ồ, đã dùng thiện chưa?” Hoàng thượng quan tâm hỏi, đối với hai đệ đệ của mình, hắn trước nay đều rất quan tâm. Hắn thật may nắm, tuy sinh ra trong hoàng thất, nhưng quan hệ của ba huynh đệ rất tốt, tuy chuyện nhỏ thì cãi nhau ầm ĩ, nhưng chuyện lớn thì chưa ầm ĩ qua, cũng không vì chuyện hoàng vị là của ai mà mặt đỏ tía tai.

“Hoàng thượng, đang dùng thiện đấy!” Hỷ công công sốt sáng mở đường, sớm đã quên chuyện rất nhiều người đang quỳ bên ngoài phòng.

“Sao các ngươi còn ở đây?” Ngoài sảnh, Hoàng thượng thấy mấy vị thái y, bực bội hỏi.

Thái y cười khổ, Hoàng thượng chưa lên tiếng, bọn họ vẫn còn mang tội trên người, ai dám rời khỏi?

“Về đi, chuyện hôm nay, coi như các ngươi gặp may, sau này phải cám ơn Tiêu Kiếm thật tốt!”

Hoàng thượng tiếp tục đi về trước, thái y nhận được lệnh đặc xá, đều kích động nhìn Hỷ công công. Nhưng thấy Hoàng thượng muốn ra cửa, bọn họ chỉ đành đi theo sau Hoàng thượng, đương nhiên cũng nhìn thấy đám người quỳ ở ngoài cung.

“Hoàng thượng, bọn họ quỳ ở đây đã nửa ngày rồi!” Lúc nãy chỉ lo cho Hoàng thượng, Hỷ công công sớm đã quên đám người bên ngoài này, nay nhìn thấy, ông mới nhớ ra thời gian bọn họ quỳ đã lâu.

“Chuyện gì vậy?” Hoàng thượng lạnh lùng quét mắt nhìn đám người đen nghịt dưới đất, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Hỷ công công.

“Hồi Hoàng thượng, lão nô chỉ mải lo cho long thể của Hoàng thượng, vẫn còn chưa hỏi qua. Xin Hoàng thượng cho phép lão nô qua đó hỏi xem…”

Hỷ công công thấy Hoàng thượng không phản đối, ông tùy ý chỉ một người, bảo hắn trả lời:

“Hồi Hoàng thượng, là Liên phi nương nương đã trúng độc, bọn nô tài cầu kiến Hoàng thượng, là muốn Hoàng thượng phái thái y qua đó giải độc cho nương nương…” Kẻ được điểm mặt vừa hay lại là Tiểu Thạch tử bên Liên phi, Tiểu Thạch tử nhanh nhảu trả lời.

“Liên phi trúng độc? Vậy bọn họ thì sao?” Hoàng thượng chỉ về phía người dưới đất, đây không phải chỉ một cung, không phải trúng độc tập thể đấy chứ?

“Hoàng thượng, là chủ tử các cung lo lắng cho long thể của Hoàng thượng….nên cùng đến đây tham kiến Hoàng thượng…ai ngờ trên đường đi gặp phải một tiểu thái giám bỏ trốn, nó tung bột phấn ra, nương nương các cung liền bị trúng độc…” Tiểu Thạch tử đem những gì mình biết, tiếp tục báo cáo với Hoàng thượng.

Tiểu thái giám? Tên tiểu thái giám này cũng độc dữ, thú vị! Trong cung từ lúc nào có nhân vật này nhỉ? Hoàng thượng cười hỏi:

“Tiểu thái giám bao nhiêu tuổi, đã bắt được chưa?”

“Hồi Hoàng thượng, tạm thời vẫn chưa bắt được, tên tiểu thái giám kia hình như là mới đến, mới bốn năm tuổi…”

Là đứa trẻ kia sao? Trong lòng Hoàng thượng đánh thịch một tiếng, nghĩ đến việc bé bị bắt đến đây làm thái giám, trong lòng hắn lại thấy hơi nhói đau, không biết là nguyên nhân gì, chỉ không muốn để bé làm thái giám mà thôi.

“Các vị thái y, các ngươi qua đó xem đi. Hỷ công công, truyền lệnh xuống, đứa trẻ bốn năm tuổi kia, tìm được rồi thì không được làm tổn hại dù là một cọng lông, nếu như ai dám làm tổn hại nó, trẫm nhất định sẽ không tha!”

Mãi đến khi Hoàng thượng đi xa, Tiểu Thạch tử mới ngẩng đầu lên, lau mồ hôi lạnh trên mặt. Vừa nãy thật nguy hiểm, thằng nhóc kia đúng thật là do Hoàng thượng tìm đến, may mà mình chưa nói bậy bạ gì hết, nếu không, cái mạng nhỏ này sớm đã không còn!

**********

“Điểm Điểm!” Xuất cung dạo một lát, mua rất nhiều chỉ thêu, vải vóc, Tiểu Tiểu cứ vác túi lớn túi nhỏ như vậy mà về “nhà”. Đồ đạc ném qua chỗ Hoa Nguyên, thấy trong phòng đó cũng không có ai, nàng liền xoay người đi về phòng mình, miệng gọi Điểm Điểm của nàng.

Trong phòng tối om, cũng không thấy bóng của Điểm Điểm. Thắp đèn lên, Tiểu Tiểu nghĩ rằng Điểm Điểm đang trốn, liền tìm xung quanh một hồi. Biết không phải Điểm Điểm đang chơi đùa với mình, trong lòng Tiểu Tiểu mới bắt đầu lo lắng. Điểm Điểm đâu?

Lục tìm từng phòng từng phòng, nhưng tìm thế nào cũng không thấy bóng dáng Điểm Điểm đâu. Không chỉ có Điểm Điểm, ngay đến mấy nữ nhân trong lãnh cung cũng không thấy đâu hết, bọn họ có thể ở đâu được chứ? Nghĩ muốn ra lãnh cung tìm thử xem, nhưng nhớ đến bộ dạng hiện tại của mình. Tiểu Tiểu trở về phòng, rửa bừa cái mặt, thay một bộ y phục bình thường, vội vã lao ra khỏi lãnh cung, tìm khắp chốn hậu cung —— Điểm Điểm, con tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nha!

Điểm Điểm từng nói, bé đã đắc tội với Hoàng thượng, cũng đắc tội với rất nhiều phi tử, Hoàng thượng chưa bắt bé, chí ít là không lâu trước khi mình rời khỏi, Hoàng thượng chưa bắt bé. Đám phi tử mà bé đắc tội, nay đều đã trúng độc cả rồi, theo lý mà nói sẽ chẳng có lòng dạ nhàn rỗi nào mà đi bắt bé mới đúng. Mà mấy người trong lãnh cung, cũng chẳng phải chỉ một hai người, càng không có khả năng bắt hết từng người bọn họ được, vậy rốt cuộc là bé đi đâu chứ?

Trước tiên Tiểu Tiểu đến cung của một phi tử, thấy bên trong rất nhiều người, bận trong bận ngoài chạy ra chạy vào, trong đó còn có thể nghe được tiếng mắng giận dữ, chắc là một phi tử bị Điểm Điểm thiết kế đây mà? Còn có sức mắng người, tinh thần vẫn còn khá, nhưng mấu chốt là trong số họ không có bóng dáng của Điểm Điểm. Tiểu Tiểu chẳng còn lòng dạ nào nhìn tiếp, chỉ có thể đổi sang cung điện khác , tựa như mò kim đáy bể tiếp tục tìm người.

Sau khi Điểm Điểm được Hoa Nguyên dẫn đi, thì biết ngay là mẫu thân của bé lại có hành động gì đó rồi. Nhưng người không nói cho mình, chính là không muốn mình khiến người thêm loạn, còn căn dặn không được ra khỏi cửa lớn của lãnh cung.

Sao mẫu thân vẫn ngốc như vậy nhỉ? Bị hớ nhiều như vậy rồi, đến bây giờ mà vẫn chưa khôn ra à? Không thể ra cửa lớn của lãnh cung, nghĩ Điểm Điểm ta thông minh như vậy, ra lãnh cung mà còn phải đi cửa lớn à? Lãnh cung lại chẳng có gì chơi hết, ngay đến mấy dì, ma ma này cũng chẳng vui tẹo nào, ta phải ra ngoài!

Ứng phó với mấy dì tốt bụng này vài ba câu, lấy cớ mệt nhọc, muốn đi ngủ, Hoa Nguyên liền ngoan ngoãn dẫn Điểm Điểm về phòng. Thấy Điểm Điểm nhắm mắt, bắt đầu thở đều đều, Hoa Nguyên mới yên tâm rời khỏi Điểm Điểm. Thực ra Điểm Điểm chính là đang đợi nàng ta rời đi, nàng ta chân trước vừa đi, Điểm Điểm chân sau liền mở mắt ra, lén lút xuống giường, xoa xoa đầu Hắc Tử đang nằm dưới đất, cười nói: “Hắc Tử, Điểm Điểm rất buồn chán, dắt Điểm Điểm đi chơi, được không?”

Hắc Tử lắc đầu, kiên định cự tuyệt.

“Hắc Tử, ta rất buồn chán, lãnh cung chẳng có gì vui hết, ngưoi cũng biết, ở đây chẳng có gì cả. Nếu ngưoi không dẫn ta ra ngoài, đợi mẫu thân ta về, ta sẽ nói với mẫu thân ngươi bắt nạt ta, bảo người lột da sói của ngươi, rút gân sói của ngươi, uống cạn máu sói của ngươi, nấu thịt sói của ngươi làm đồ nhắm rượu…” Nguy hiểm híp mắt, Hắc Tử sợ hãi quay đầu đi, con trai của Tiểu Tiểu, sao lại nhẫn tâm thế chứ? Có thể hung ác uy hiếp một con sói như vậy, e rằng Điểm Điểm chính là người đầu tiên trong sử sách tiền vô cổ nhân hậu vô lai giả đấy? Nhưng Hắc Tử đường đường là lang vương, sao có thể bị dọa chỉ vì vài câu nói của đứa trẻ này được?

Tiểu Tiểu là chủ nhân của Hắc Tử, Điểm Điểm là con trai của Tiểu Tiểu, lúc lời nói của chủ tử và lời nói của con trai chủ tử xảy ra xung đột, Hắc Tử tuyệt đối sẽ phục tùng theo lời nói của chủ tử, đủ trung thành chưa? Lời của Điểm Điểm không thể tin, Hắc Tử biết, nếu như nó thật sự bị Điểm Điểm dụ khị rồi dắt bé ra ngoài, Tiểu Tiểu sẽ làm giống như những gì bé nói ấy? hắc Tử cũng không phải là đồ ngốc, nên đương nhiên nó sẽ không bị Điểm Điểm gạt lừa gạt rồi.

“Sao nào, Hắc Tử, ngay đến lời của ta mà ngươi cũng không nghe à? Được lắm, từ nay trở đi, nội trong ba ngày ta sẽ không lo cho phần cơm của ngươi nữa, bỏ đói ngươi ba ngày trước rôi nói sau…” kế này của Điểm Điểm không thành, lại nảy ra một kế khác. Bé sợ nhất là đói bụng, Hắc Tử chắc cũng không ngoại lệ nhỉ? Thế lấy việc bỏ đói để uy hiếp nó đi, bé thật không tin, Hắc Tử này sẽ không nghe theo bé.

Hắc Tử quay đầu lại, đáng thương nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm đánh một quyền lên cái bản mặt ác nhơn của nó, Hắc Tử tức giận trừng Điểm Điểm, đánh người không đánh mặt, rốt cuộc Tiểu Tiểu đã giáo dục Điểm Điểm như thế nào vậy?

Hơn nữa, trước giờ nó đều tự lực cánh sinh, từ lúc nào cần Điểm Điểm cho nó thức ăn vậy hả? Ngay đến Tiểu Tiểu, cũng còn chưa cho nó ăn qua, có lúc, nó thậm chí còn giúp Tiểu Tiểu tìm thức ăn nữa đấy.

“Hắc Tử, chúng ta là bạn tốt, từ nhỏ chúng ta đã sống nương tựa lẫn nhau, ngươi đem ta ra ngoài giải sầu đi mà, ta thật sự buồn chết rồi đây…” Hắc tử vẫn ôm hận một quyền lúc nãy của Điểm Điểm, Điểm Điểm đều nhìn rõ hết cả. Trước đây luôn bó tay với tên này, bây giờ bé hình như tìm được nhược điểm của nó rồi.

Hóa ra những lời của mẫu thân không thật sự hoàn toàn đúng, mẫu thân nói lòng yêu cái đẹp, người người đều có, thật ra không phải chỉ người mới có, ngay cả sói cũng có. Nhìn Hắc Tử đi, tuy nó là sói, nhưng trước nay nó vẫn rất coi trọng vẻ bề ngoài của mình, lúc nãy chỉ là một quyền nhỏ, thì nó đã ôm hận rồi.

Cho nên Điểm Điểm thông minh bắt đầu khóc, khóc đến độ nước mắt nước mũi tèm lem, toàn bộ chùi hết lên người Hắc Tử, Hăc Tử bực bội đứng dậy, lắc lắc mình, cách xa ma trảo của Điểm Điểm, tiếp tục nằm xuống. Điểm Điểm tiếp tục khóc, Hắc Tử hất đầu, mặc xác bé.

“Hắc Tử…” Từ từ qua đó, bàn tay ma quỷ lại vươn đến chỗ Hắc Tử tội nghiệp, Hắc Tử vội vàng bò dậy, tránh sự công kích của Điểm Điểm.

“Hắc Tử, ngươi bắt nạt ta…” Điểm Điểm ở phía sau đuổi theo, Hắc Tử ở phía trước bỏ chạy. Hai người, nói chính xác là một người một sói bắt đầu chạy trong phòng, Hắc Tử nức nở quay đầu lại, oán thán nhìn Điểm Điểm: cái này sao có thể nói là ta bắt nạt Điểm Điểm, người sáng suốt đều biết là ai đang bắt nạt ai, nhưng có người lại có bản lãnh đổi trắng thay đen vậy đó.

“Không thèm nữa, ta tự mình ra ngoài!” đuổi rất lâu, Điểm Điểm cũng không đuổi kịp Hắc tử, dứt khoát trực tiếp chạy ra ngoài. Bé không có ra khỏi cửa lớn của viện, sợ bị mấy nữ nhân kia nhìn thấy, mà đứng trước tường của viện, nhìn tường viện cao cao kia, tự nói: ta phải tự mình trèo lên, sắc lang Hắc Tử kia, không giúp ta ta vẫn có thể ra ngoài như thường.

Phải biết rằng viện của Tiểu Tiểu, vốn ở sâu trong lãnh cung nhất, trèo qua tường, cách tường của hoàng cung không xa nữa. Cho nên mỗi lần Tiểu Tiểu lén xuất cung đều rất dễ dàng, mà lần trước lúc Điểm Điểm ra ngoài, đã thăm dò đường hết rồi, bé biết đi ra từ chỗ nào là dễ nhất, không bị người ta phát hiện ra nhất.

Nhìn một hồi, bức tường này không cao lắm, nhưng cũng cao hơn mình gấp mười lần, làm sao ra ngoài đây? Chạy về trong phòng, Điểm Điểm muốn mang cái gì có thể dùng ra, chỉ tiếc vóc người quá nhỏ, đồ vật quá nặng, bé chỉ đành vô lực ngồi dưới đất, đáng thương khóc hu hu.

Hắc Tử có nhân tính, không sợ cứng chỉ sợ mềm, thấy Điểm Điểm khóc, nhìn mà thấy thương, đi đến đó dùng đầu dụi Điểm Điểm, muốn chọc Điểm Điểm cười, nhưng Điểm Điểm lúc này chỉ muốn ra ngoài chơi, lại không dám làm trái lại lời nói của Tiểu Tiểu tất nhiên không khinh địch bị lừa.

“Ngươi đem ta ra ngoài đi, Hắc Tử, ta nhớ mẫu thân ta rồi, ta phải đi tìm mẫu thân của ta…” Khóc lóc ầm ĩ, Hắc Tử bực mình vẩy đuôi, đều nói anh hùng khó qua ải mỹ nhân, thật ra Hắc Tử cũng khó qua cái ải tính tình này của Điểm Điểm.

“Ngươi không đem ta ra ngoài, đợi gia gia của ta đến, ta sẽ nói với ông ấy ngươi bắt nạt ta, mẫu thân không theo phe ta , nhưng gia gia nhất định sẽ giúp ta giáo huấn ngươi…” Điểm Điểm lại nghĩ đến một người giúp mình, gia gia rất thương bé, nếu gia gia biết rồi, nhất định sẽ xử lý Hắc Tử.

Lão đầu? Lông của Hắc Tử đều dựng hết cả lên, lão đầu kia nhất định sẽ làm theo những gì Điểm Điểm nói, nếu lão ta biết rồi, nhất định mình sẽ không có kết cục tốt. bỏ đi, cũng chỉ ra ngoài một lần thôi mà? Không ra ngoài, tiểu Điểm Điểm này sẽ không cho mình lấy một ngày yên ổn, lại còn lôi cả hai xuống bùn nữa.

Hắc Tử ngồi dậy, liếm tay Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cao hứng trèo lên, ngồi lên lưng của nó, cao hứng ôm nó, cười nói: “Ta chuẩn bị xong rồi, chúng ta xuất phát nào!”

Hắc Tử quay đầu lại, nhìn cái bản mặt vẫn chưa lau khô nước mắt, nhưng sớm đã cười tươi như hoa kia một cái —— Ấu trĩ, cái này có gì đáng để cao hứng chứ?

Một bước nhảy lưu loát, Hắc Tử đột nhiên xông lên rất cao, xinh đẹp nhảy qua bức tường cao bằng mấy người kia, an ổn tiếp đất ở bên ngoài. Quay đầu lại, nó kiêu ngạo nhìn Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm cười nói:

“Hắc Tử, ta rất sùng bái ngươi nha! Ngươi thật lợi hại!”

Điểm Điểm từ trên người Hắc Tử nhảy xuống, ôm đầu nó hôn một cái: “Ngoan, về đi, ta ra ngoài đi dạo, sẽ về nhanh thôi. Ngươi phải ở nhà ngoan ngoãn đợi ta, được không?”

Hắc Tử khinh bỉ nhìn Điểm Điểm lần thứ n, điển hình là một kẻ tiểu nhân, lợi dụng sói ta xong, liền đuổi mình về, sau này sẽ không thương tiếc gì bé nữa.

Nhưng Hắc Tử mỗi lần đều nói vậy, kết quả đều không phải vẫn bị Điểm Điểm lừa gạt lợi dụng đấy sao?

Thấy Hắc Tử nhảy trở về, Điểm Điểm cao hứng vỗ tay: khinh công của ta đến khi nào mới có thể luyện xong đây, thật đáng thương nha, hôm nay lại lãng phí rất nhiều rất nhiều nước mắt!

Lén la lén lút, trước tiên lẻn đến chỗ người ta phơi quần áo mình thấy hôm qua, tìm bộ y phục thái giám nhỏ nhất thay vào rồi Điểm Điểm đem giấu y phục của mình đi, nghênh nga nghênh ngang đi trên chốn hậu cung nhiều người.

“Các ngươi đang làm gì vậy?” Nhìn thấy đám người đen nghịt, Điểm Điểm tò mò ngồi xổm người xuống, tìm một thái giám vẻ mặt hiền lành hỏi chuyện.

Thái giám kia nhìn thấy Điểm Điểm, thở dài: “Vị tiểu huynh đệ này, ngươi cũng thật là tội nghiệp, mới lớn chừng này đã bị đưa vào cung rồi.”

Điểm Điểm gật đầu, xệ mặt xuống nói: “Ta là có nỗi khổ!”

Thái giám kia cảm thán: “Ta biết, không có nỗi khổ thì ai mà nguyện ý vào cung làm thái giám nam không ra nam, nữ không ra nữ chứ? Tiểu huynh đệ, ngươi mấy tuổi rồi?”

“Năm tuổi!”

“Quá nhỏ, mẫu thân ngưoi cũng thật tàn nhẫn khi quyết tâm đưa ngươi vào đây…” Điểm Điểm đáng thương nhìn hắn một cái, người này có phải có bệnh không vậy, chính sự không nói với mình, lại nói mấy chuyện ba láp ba xàm này. Xem ra mình đã tìm sai người rồi.

“Ta còn có chuyện, ta đi trước đây!”

Khom người lại, Điểm Điểm chuyển đến chỗ người kia không nhìn thấy, tìm một cung nữ, hỏi nhỏ: “Tỷ tỷ, sao ở đây có nhiều người quỳ quá vậy? Các người đang làm gì thế?”

Cung nữ quay đầu lại, nhìn biểu tình cực kỳ đáng yêu của bé, vẻ u sầu trên mặt cũng giảm đi không ít, nàng ta than nhẹ một tiếng:

“Tiểu đệ đệ, bọn ta đang thay chủ tử thỉnh mệnh. Hoàng thượng tức giận rồi, đem thái y ném hết vào thiên lao, nhưng chủ tử nhà ta lại bị một đứa trẻ hạ độc, thậm chí mắt không nhìn thấy một thứ gì cả…Bọn ta quỳ ở đây, chỉ mong Hoàng thượng thả thái y ra, để thái y giúp chủ tử giải độc mà thôi. Nhưng Hoàng thượng lại không gặp ai hết, haizz…”

“Ồ!” Đứa trẻ nào mà lợi hại vậy cà, sao nghe quen tai thế nhỉ? Không phải mình đấy chứ, không được, vẫn là nên rời khỏi chỗ nãy, chuồn cho nhanh mới được!

May mà lúc đó mình hạ độc phân lượng vừa đủ, người ở hiện trường không một ai chạy thoát, nếu không, Điểm Điểm đáng thương sớm đã bị phát hiện rồi. Rời khỏi đám người kia, bé tiếp tục đi dạo, trong lúc vô ý lại đi đến Ngự hoa viên, nhìn quen cảnh vật thô sơ trên núi, đã lúc nào thấy qua Ngự hoa viên như mộng như ảo này đâu?

Nhìn mấy bông hoa xinh đẹp này, bé cười cười chạy qua đó, hóa ra, hoa cũng có nhiều màu sắc như vậy, hơn nữa mấy bông hoa nhiều sắc màu này lại có thể nở cùng một lúc! Còn có bươm bướm ở giữa hoa nữa, không phải hoàng cung tự nuôi đấy chứ, sao lại đẹp hơn bươm bướm trên núi thế này?

Chạy vài bước nhỏ, Điểm Điểm bắt bươm bướm chơi. Điểm Điểm đến cũng thật đúng lúc, hoàng cung hôm nay xảy ra nhiều chuyện, chúng phi tử đều “dưỡng” ở trong cung, đợi thái y đến đó giải độc, bởi thế chẳng có ai đến Ngự hoa viên, mà cung nữ công công đều bận đến chóng cả mặt, cũng chả đến đây. Cho nên, cái tên thái giám giả Điểm Điểm này mới có thể không chút cố kỵ mà chơi ở Ngự hoa viên, chơi hết nửa ngày, ngay đến một bóng người cũng không thấy.

Bắt một hồi, một con bướm Điểm Điểm cũng chưa bắt được, người bất tri bất giác đã chạy đến bên một cái hồ to. Nhìn mấy tảng đá hình thù kì quái bên hồ, Điểm Điểm tò mò qua đó sờ thử, từng hòn từng hòn, thật là vui thích. Trong hồ nuôi đủ mọi loại cá, thấy có người đến, chúng nó tưởng là mấy phi tử đến chơi cho cá ăn, liền bơi đến bên Điểm Điểm, cao hứng nhảy múa trong nước, không ngừng nảy người lên, khiến bọt nước nổi lên nhìn thật đẹp.

“Ha ha, tụi bay nhảy tiếp đi!” Vỗ vỗ tay, lần đầu tiên Điểm Điểm thấy mấy con cá xinh đẹp đáng yêu thế này, nhìn hưng phấn không thôi.

Mấy con cá lặn lội mấy vòng, đợi hồi lâu vẫn không thấy thức ăn ném xuống, liền mất hứng kết thành đám nối đuôi nhau bơi đi…

“Đừng đi mà, ta vẫn chưa nhìn tụi bay nhảy múa đủ mà?” Điểm Điểm sốt ruột kêu lên, nhưng sao cá có thể nghe hiểu lời của Điểm Điểm chứ? Điểm Điểm quýnh lên, đi lên phía trước tìm tòi, không cận thận, người rơi tõm xuống nước, may mà nước chỗ này không sâu, bé nhanh chóng leo lên, y phục trên người lại ướt nhẹp.

Cứ như một con chó nhỏ rơi xuống nước, đáng thương tìm một tảng đá, nằm trên dó phơi nắng, cũng thuận tiện phơi y phục trên người. Điểm Điểm suy cho cùng cũng chỉ là một đứa trẻ, ánh nắng mặt trời sà lên người bé, không cảm thấy lạnh mà thấy rất ấm áp, thật dễ chịu, dễ chịu đến nỗi mơ mơ hồ hồ ngủ thiếp đi.

Đợi đến lúc bé cảm thấy lạnh, mở mắt ra thì trời đã tối, nghĩ đến lúc này mình không ngoan ngoãn ở trong nhà, mà e rằng lúc này mẫu thân cũng đã về rồi, khiến bé khiếp vía, vội vàng mò mẫm tìm đường về mà không biết trong lãnh cung vì sự mất tích của bé mà tìm hết cả ngày.

Trong hậu cung yên tĩnh đáng sợ, Điểm Điểm gan góc mà đi, sờ lên ngực mới phát hiện mấy thứ dùng để phòng thân đem theo lúc ra cửa đã không còn nữa. Quay đầu tìm, thấy phía sau một mảng đen nhánh, bé lại không dám quay lại, chỉ có thể kiên trì đến cùng tiếp tục đi về phía trước.

“Vu công công, tìm thấy rồi, ở đây nè!” Trong bóng tối, một người túm lấy bé, mấy ngọn cung đăng cũng thuận thế vèo đến, một công công năm sáu chục tuổi đi lên phía trước, cầm cung đăng chiếu lên người Tiểu Tiểu, giọng cười the thé nói:

“Tiểu Bảo, nói với ngươi rồi, chạy trốn không ích gì đâu, sao ngươi lại chả khôn ra được một lần nào thế hả? Đã vào cung, chính là do ta định đoạt, ngươi nghĩ ngươi có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay ta được hay sao?”

Trong lúc nói, tay ông ta vươn đến trước mắt Điểm Điểm, trên cái bàn tay to to bao phủ tầng tầng lớp lớp thịt mỡ, nom thật khủng bố.

Điểm Điểm ngẩng đầu, nhàm chán nhìn cái người được xưng là Vu công công kia, hỏi:

“Ông quen biết ta à? Sao ta lại không biết ông nhỉ?”

Vu công công ngây ra một chút, quay đầu nhìn mấy công công xung quanh một cái, bọn họ đều cười ha ha:

“Ngươi…tên nhãi ranh này, lần này học khôn ra không ít. Biết chạy không được, bắt đầu giả ngu hả? Ha ha, thật là nực cười, Tiểu Bảo, nô gia nói cho ngươi biết, cho dù ngươi có thành tro, nô gia cũng có thể nhận ra ngươi, ngươi tin không?”

“Ta thật sự không phải cái gì tiểu bảo với chả đại bảo gì hết, ta là Điểm Điểm, các ông bắt nhầm người rồi!” Lần nữa thanh minh mình không phải là Tiểu Bảo, nhưng mấy người bọn họ, lại là một lũ điên, vừa cười lớn, vừa nói mấy lời mà mình chả hiểu gì sất.

“Vu công công, nếu người đã bắt được rồi, chúng ta vẫn nên về trước đã đi! Ở đây bị người ta nhìn thấy thì không hay, nếu để người ta biết, chúng ta ngay đến một tiểu thái giám cũng không trông chừng được, sau này làm sao có mặt đứng trong cung nữa.” Một công công thấy sắc trời u tối, cười đề nghị.

“Được, chúng ta về trước đã! Tên nhãi này chẳng học khôn ra được, có cần làm cho nó trước hay không?” Vu công công nhìn Điểm Điểm, tự mình ngẫm nghĩ một hồi, tự cười nói:

“Không phải nhắc mấy ngày trước rồi sao? Ngày mai làm cho nó đi. Làm rồi. nó sẽ chẳng đi đâu được nữa…”

Điểm Điểm nghe không hiểu cái gì làm với chả không làm, nhưng biết đấy tuyệt đối sẽ chẳng phải chuyện gì tốt lành. Chuyện đáng hận là, mấy bảo bối kia của mình không biết rơi đâu rồi, hiện tại duy nhất có thể cứu bé chính là con sắc lang kia. Không biết mẫu thân đã về nhà chưa, không tìm được mình, cũng sẽ lo lắng chứ? Bị bọn họ áp chế, cả cánh tay đều đau nhức, Điểm Điểm cãi qua, nháo qua, nhưng mấy công công kia đều ngoảnh mặt làm ngơ, cứ như có thâm thù đại hận gì với bé vậy.

“Nếu để mẫu thân ta biết, các người nhất định sẽ sống không bằng chết!” Lần cuối cùng, Điểm Điểm cảnh cáo.

“Mẫu thân ngươi? Mẫu thân ngươi biết rồi thì sao? Nơi này là hoàng cung, nếu nàng ta đã đưa ngươi vào đây, nàng ta còn có thể vào đây được hay sao? Tiểu Bảo, đừng nằm mơ nữa, Vu công công ta thủ thuật rất tốt, chỉ cần ngươi nghe lời , thì sẽ không đau đâu.”

Vu công công sờ sờ mặt bé, lần nữa thở dài: “Trẻ con thật là tốt, da mặt đều trắng trẻo mịn màng, nô gia già rồi, không thể nữa…”

“Mẫu thân ta nhất định sẽ tìm được ta, cho dù người không tìm được, Hắc Tử cũng có thể tìm được ta. Ta nói cho ông biết, Hắc Tử là lang vương, nếu như ông dám tổn hại ta, Hắc Tử nhất định sẽ dẫn tất cả sói đến đây ăn thịt ông…”

Điểm Điểm trừng lão, uy hiếp nói.

“Tiểu Bảo, ngươi lợi hại quá nhỉ, còn quen biết cả lang vương nữa cơ đấy? Vậy ngươi có quen biết hổ vương không? Có phải hổ vương cũng là bạn của ngươi, nó sẽ dẫn hổ đến dây ăn thịt ta hay không?” Vu công công sợ sệt nhìn Điểm Điểm, Điểm Điểm tự tin cười đáp:

“Đương nhiên, Hổ Tử vốn là hổ vương, nếu như nó biết ta gặp nguy hiểm, sớm đã đến…”

Ha ha,…chưa đợi Điểm Điểm nói xong, mấy tên công công đều bật cười lớn, Điểm Điểm tức giận hỏi:

“Các ngươi không tin?”

“Tin ngươi là đồ ngu! Tiểu Bảo, đừng đùa nữa, nô gia thấy ngươi lớn lên đáng yêu nên không nỡ tổn hại ngươi, nếu không sớm đã đánh cho ngươi chỉ còn sót lại nửa cái mạng rồi!”

Nói xong, một tên công công đẩy Điểm Điểm một cái, Điểm Điểm bị ngã vào trong một căn phòng tối thui, cửa đóng sầm lại, lạch cạch một tiếng, là tiếng khóa cửa ở bên ngoài.

“Được rồi, thời gian không còn sớm nữa, chúng ta tiếp tục uống rượu đi…”

Âm thanh bên ngoài nhỏ dần, cuối cùng mọi thứ đều trở nên yên tĩnh, Điểm Điểm sợ hãi từ dưới đất bò dậy, xoa xoa chỗ mông và cổ tay mới bị té đau, mượn ánh đèn từ bên ngoài rọi vào, Điểm Điểm đánh giá căn phòng không lớn lắm này.

Trong phòng trống trơn, cái gì cũng không có, trừ cái cửa nhỏ kia, ngay cả cửa sổ cũng không thấy, cửa làm bằng sắt, chỉ dựa vào một chút ánh sáng rọi vào từ kẽ hở trên tường, khiến cho căn phòng không còn tối om vươn tay không thấy năm ngón nữa. vào căn phòng này, đường ra duy nhất chính là cánh cửa sắt bị khóa lại kia. Chạy thế nào đây?

Hình như căn bản là không có cơ hội chạy trốn, nếu mang theo Như Nhi đến đây thì hay rồi, Như Nhi có thể trở về bào tin.

Điểm Điểm không phải đứa trẻ nghe lời, nhưng bé cũng chỉ là muốn ra ngoài chơi mà thôi, ai mà ngờ lại bị mấy tên thái giám kia nhận nhầm là Tiểu Bảo gì đó rồi bắt lại chứ? Mẫu thân chỉ có một đứa con là Điểm Điểm, chẳng lẽ Tiểu Bảo kia giống mình lắm sao? Cho dù có giống, chẳng lẽ giọng nói cũng giống? Điểm Điểm khó hiểu nghĩ, kết luận cuối cùng chính là mấy tên công công kia già cả mắt mờ cộng thêm lãng tai. Điểm Điểm bây giờ giống như tú tài gặp phải binh lính —— có lý mà nói không được.

Cả nửa ngày trời chưa ăn gì rồi, Điểm Điểm bĩnh tĩnh lại rồi bắt đầu thấy đói. Xoa xoa cái bụng lép kẹp, ngẫu nhiên còn có mấy tiếng ‘ọt ọt’ nữa. Tìm một góc, Điểm Điểm dựa tường ngồi xuống, nước mắt rơi lã chã:

Mẫu thân ơi, người đang ở đâu? Mau đến đây cứu Điểm Điểm đi, Điểm Điểm rất sợ, Điểm Điểm rất đói…

Than mẫu thân xong, tiếp đó Điểm Điểm lại than Hắc Tử: Hắc Tử ơi, mau đến cứu ta đi, Điểm Điểm rất sợ, sau này ta sẽ đối đãi ngươi thật tốt, sẽ không uy hiếp ngươi nữa…

Than Hắc tử xong, Điểm Điểm lại than với gia gia: Gia gia ơi, mau đến cứu con đi, người cũng biết mẫu thân con vốn không đáng tin cậy, không mong ngóng gì được mẫu thân, Hắc Tử lại chỉ là một con sắc lang, càng không trông mong gì được hết. Điểm Điểm chi mong người đến cứu con thôi, hu hu…

———

Một loạt tiếng than, Điểm Điểm cũng không biết mình than bao nhiêu lần rồi, nhưng bên ngoài vẫn yên tĩnh, một chút hồi âm cũng không có. Chẳng lẽ Điểm Điểm thông minh một đời lại thật sự bó tay chịu bị nhốt ở đây hay sao? Tại sao con người lại như vậy, lúc không cần, lại có nhiều người lượn qua lượn lại trước mặt mình như thế; lúc cần có người, thì một người cũng chẳng thấy tăm hơi? Điểm Điểm vừa mệt vừa đói lại vừa sợ, tiếng kêu ngày càng nhỏ, ngày càng chậm, cuối cùng từ từ ngủ thiếp đi, nước mắt trên mặt vẫn còn rơi…

Đêm vẫn tĩnh lặng như vậy, mấy người bắt được tiểu thái giám bỏ trốn, vẫn còn ở bên ngoài uống rượu hết ly này đến ly khác, một tên thái giám ngà ngà say hỏi:

“Vu công công, thằng nhóc kia là ai vậy? Hình như không phải thằng nhóc Tiểu Bảo vẫn luôn chạy trốn kia?”

Vu công công đánh tửu lệnh, cười nói: “Không phải? Ai dám nói không phải? Nô gia nói nó thì chính là nó, cho dù hoàng đế lão nhi có tới thì nó cũng là Tiểu Bảo.”

“Đúng thế, Vu công công là người đứng đầu của chúng ta, lời ngài nói chính là thánh chỉ…” Có người lấy lòng nhìn Vu công công

Vu công công cười lớn nói: “Coi như ngươi biết cách ăn nói. Đứa trẻ này, tuy không phải Tiểu Bảo, nhưng nô gia thật sự rất thích nó. Ngày mai các ngươi cẩn thẩn một chút, sau này nó là của ta, do ta che chở nó, ai cũng không được bắt nạt nó, biết chưa?”

_____________

Giải thích:

(*) Họa bánh xung cơ: Ý của câu thành ngữ này là bánh vẽ không thể ăn được, nó được dùng để ví với hư danh, không thể giải quyết được vấn đề thực tế, hoặc suy tưởng viển vông để tự an ủi mình.

Câu thành ngữ này có xuất xứ từ “Tam quốc chí – Ngụy chí – Lư Dục truyện”.

Thời Tam quốc vào khoảng hơn 2 nghìn năm trước, nước Ngụy có một vị đại thần tên là Lư Dục. Lư Dục là một vị quan liêm khiết, nhậm chức Thị trung hầu hạ bên cạnh nhà vua. Ba năm sau, Lư Dục lại được thăng chức trung thư lang, chuyên phụ trách viện cơ mật và khởi thảo sắc lệnh. Về sau, Lư Dục lại được cử làm Lịch bộ thượng thư, phụ trách công việc thăng miễn chức vụ và điều động các quan lại trong cả nước.

Một hôm, vua Ngụy sai Lư Dục đi tuyển chọn một người về giữ chức Trung thư lang và dặn rằng: “Việc tuyển chọn chức Trung thư lang lần này có tìm được người xứng đáng hay không là nhờ vào khanh cả. Trong khi tuyển chọn, khanh phải hết sức tránh những người có tiếng không có miếng, vì danh tiếng thật chẳng khác nào chiếc bánh vẽ không thể ăn cho đỡ đói được “.

Lư Dục không tán thành ý kiến này và nói rằng: “Bệ hạ nói rất có lý, muốn tuyển chọn một nhân tài thực sự thì không thể chỉ thiên lệch về người có danh tiếng, nhưng theo ý thần thì danh tiếng cũng có thể phản ánh được năng lực của người ta. Căn cứ vào danh tiếng mà tuyển chọn nhân tài loại thường thì hạ thần thấy cũng xuôi thôi . Có những người rất có tiếng tăm, hơn nữa họ có tu dưỡng cao và đức hạnh tốt, những người này cũng cần phải suy xét tới, chứ không nên hắt hủi họ. Thần kiến nghị bệ hạ nên tiến hành thi cử, chứ không nên mới chỉ nghe họ có tiếng tăm là đã chán nghét rồi bài xích họ”.

Vua Ngụy cảm thấy lời nói của Lư Dục rất có lý, nên đã chấp nhận kiến nghị này, rồi ra lệnh đặt ra luật thi cử quan chức.

Hiện nay, người ta vẫn dùng câu thành ngữ “Họa bánh xung cơ” để ví với hư danh, không giải quyết được vấn đề thực tế, hoặc dùng sự suy tưởng viển vông để an ủi mình.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.