Thuận Tay Dắt Ra Một Bảo Bảo

Chương 54: Chương 54: Nương tử, nàng lại nghịch ngợm nữa rồi




Tiểu Tiểu đang trầm tư suy nghĩ, đột nhiên bị người ta bắt lấy một cánh tay, một gương mặt tuấn tú đột ngột xuất hiện trước mắt, Tiểu Tiểu mê hoặc nhìn hắn:

Dạ Yêu, đó là thần thánh phương nào vậy? Mình có quen biết à?

“Ngươi là ai? Ta quen ngươi à?” Tiểu Tiểu khó hiểu nhìn hắn, hình như có chút ấn tượng, nhưng mà quên là đã gặp hắn ở đâu rồi.

“Dạ Yêu, nàng thật không ngoan, Gia đã ban danh cho nàng, mà nàng lại quên Gia, đừng có chọc tức Gia…”

Hắn siết chặt lấy tay Tiểu Tiểu, kéo nàng vào lòng hắn, cố ý phả khí lên mặt Tiểu Tiểu, mị hoặc nhìn nàng.

“Ê, người này đúng là không có lễ phép!lại còn xưng Gia nữa chứ, ta còn là cô nãi nãi của ngươi đấy?” Thoát khỏi ôm ấp của hắn, Tiểu Tiểu tức giận trừng mắt với hắn.

“Ngay trước công chúng, ngươi lại dám ngang nhiên đùa giỡn con gái nhà lành, ngươi chán sống rồi hả?”

Ánh mắt Tiểu Tiểu híp lại đầy nguy hiểm, Hoặc lắc lắc đầu:

“Dạ Yêu, nàng vẫn mạnh mẽ như vậy, đừng quậy nữa, theo Gia về đi.”

“Cô nãi nãi ta không quen biết ngươi, dựa vào cái gì mà bắt ta theo ngươi về?” Phát hỏa nhìn hắn, nếu như hắn còn tiếp tục dây dưa, Tiểu Tiểu không ngại thưởng cho hắn một ít độc dược.

“Dạ Yêu, nàng còn nhớ ôn tuyền của Lân vương phủ chứ?” Hoặc không tức giận, tìm lâu như vậy cuối cùng cũng tìm được nàng, nói sao đi nữa cũng sẽ không để nàng biến mất trước mắt mình nữa.

“Ôn tuyền?” lướt nhanh trong đầu một lượt, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng nhớ ra nam tử bá đạo kia, chả trách thấy hắn rất quen mắt, hóa ra là hắn, cái người bá đạo ban danh cho mình.

“Ta không biết ôn tuyền gì cả, ngươi nhận lầm người rồi !” Nhớ đến lời thề của hắn, Tiểu Tiểu vội vàng phủ nhận, mà không biết vẻ mê mang trong ánh mắt của nàng lúc nãy hắn đã sớm nhìn ra, hắn cũng chắc chắn nàng chính là Dạ Yêu.

Tiểu Tiểu lùi sau hai bước, rất nhanh lẩn vào nơi có nhiều người, Hoặc không ngăn nàng, chỉ không nhanh không chậm theo phía sau nàng. Một nữ nhân thôi mà, có thể để mất, thì hắn đã không phải là Hoặc rồi. Bất quá như vậy cũng hay, biết được nhà nàng rồi, sau này tìm nàng sẽ tiện hơn.

Nhưng hắn đã quên, Tiểu Tiểu không phải một nữ nhân bình thường, cắt đuôi không được người đi theo mình, thì nàng đã không phải là Tiểu Tiểu rồi.

Vòng vo vài lần, Tiểu Tiểu mẫn cảm cảm giác được hắn vẫn còn đang theo dõi mình, Tiểu Tiểu bực bội : hôm nay đúng là xuất môn không thuận, trước là bị Thủy Thủy bắt gặp, tiếp đó lại bị tên nam nhân này tóm được, đừng có nói là lát nữa đụng phải Sóc vương đấy nhé?

Sư thật chứng minh, Tiểu Tiểu đúng là miệng quạ đen——thối cực kỳ. Chỉ nghĩ muốn thoát khỏi sự theo dõi của tên kia, chưa từng nghĩ sẽ chui vào trong lòng một người, trùng hợp là người đó, lại là Sóc vương!

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Lùi một bước, cổ tay lại bị hắn nắm lấy, hắn trừng mắt với nàng, bực bội nói : “Ngẩng đầu lên!”

Tiểu Tiểu ra sức cúi đầu, làm sao mà dám ngẩng đầu lên được chứ, cách ăn mặc hiện tại của nàng, cho dù hắn không nhận ra nàng là Tiên phi, thì cũng nhận ra nàng là nữ nhân đã đùa giỡn hắn.

“Nô gia lớn lên xấu xí, không dám ngẩng đầu lên làm bẩn mắt Gia…” thanh âm rất nhỏ, cứ như tiếng muỗi kêu vậy, nhưng Sóc vương cũng nghe được, hắn lạnh giọng nói:

“Đừng để ta nhắc lại lần nữa, ngẩng đầu lên!”

Nghe thấy vẻ không kiên nhẫn của hắn, trong lòng Tiểu Tiểu càng sốt ruột, nhìn dòng người qua lại bên cạnh, lại không có ai lưu ý đến chỗ khác thường ở bên này, phải làm sao đây? Làm sao đây?

Cái khó ló cái khôn, trong chốc lát, nàng thật sự nghĩ ra được một cách. Cúi đầu cười đắc ý, vừa định mở miệng nói chuyện, một bóng dáng cao lớn lại đến trước mặt nàng, đem nàng kéo vào lòng, sủng nịch nói:

“Nương tử, nàng lại nghịch ngợm nữa rồi. Chẳng phải vi phu đã nói là đừng đi gây sự nữa rồi sao?”

Âm thanh quen thuộc khiến Tiểu Tiểu thấy đau cả đầu, lại là mỹ nam lúc nãy, hai người họ kẻ tám lạng người nửa cân, rơi vào tay hắn cũng chả tốt đẹp gì.

Hoặc nhìn Sóc vương, lạnh nhạt nói : “Vị công tử này, thật xin lỗi, nội nhân (*) nghịch ngợm, có nhiều chỗ mạo phạm, mong công tử lượng thứ!”

(*) Nội nhân: chỉ người vợ

Ánh mắt của Sóc vương, vẫn nhìn chằm chằm vào nữ nhân đang rúc trong lòng nam nhân kia, hắn cười nói : “Mạo phạm thì không có, chỉ là rất giống một vị cố nhân. Vị huynh đài này, có thể để nương tử nhà huynh ngẩng đầu lên cho ta xác nhận một chút được không?”

“Việc này…” Hoặc khó xử lắc đầu : “Thật không dám giấu, nương tử nhà ta bình thường cả ngày đều ở trong nhà, rất ít gặp người ngoài. Nàng lại nhát gan, sợ xấu hổ, cho nên…”

“Tướng công, hắn bóp tay người ta xanh hết cả rồi này…” Tiểu Tiểu lên tiếng, thẹn thùng vươn cổ tay ra, để lộ vết bầm trên cổ tay.

“Tại hạ vừa nãy mạo phạm, đắc tội rồi!” ánh mắt Hoặc âm trầm, Sóc vương biết hắn không đồng ý thì cũng không tiếp tục nghiên cứu nữa, sau khi xin lỗi xong thì không cam lòng mà rời đi. Thấy hắn đã đi xa, Tiểu Tiểu muốn giãy ra khỏi lòng hắn, Hoặc cười nói:

“Tiểu nữ nhân này, đúng là quá thực dụng. Lợi dụng tướng công xong, liền qua cầu rút ván à?”

“Hứ, tướng công gì chứ, lúc nãy là ngươi tự mình nói, ta đâu có cầu xin ngươi!Ngươi phá hoại chuyện tốt của ta, ta còn chưa tính sổ với ngươi đâu đấy?”

Không chịu tránh ra hả ? Được, Tiểu Tiểu hung hăng đạp lên chân hắn một cái, đau đến nỗi hắn kêu thét lên.

“Nữ nhân, nàng muốn mưu sát tướng công hả!”

“Hứ, ngươi mà là tướng công của ta cái nỗi gì? Cứ từ từ mà đau đi, ta đi đây!”

Tiểu Tiểu cao hứng cười, nhanh chóng bỏ chạy, để lại Hoặc ở phía sau cười khổ lắc đầu : Đợi sau khi về nhà, mới từ từ dạy quy củ cho nàng!

Trải qua thiên tân vạn khổ, cuối cùng Tiểu Tiểu cũng cắt đuôi được tên nam nhân bá đạo kia, lúc về đến cung, trời đã lờ mờ tối. Nằm thoải mái trên giường, nàng không động đậy, tay không ra ngoài, tay không trở về, một chuyến hôm nay, cái gì cũng chưa làm xong ! Xem ra, hôm nay thật sự là ngày xui xẻo của nàng.

Thật mệt, nằm trên giường, Tiểu Tiểu chẳng động đậy, nhắm mắt liền ngủ, sớm đã quên tối nay có việc cần phải làm.

*********

Trời đã tối, hơn mười nữ nhân đều ngồi trước bàn, lo lắng nhìn ra ngoài phòng, đợi Lão đại của bọn họ——Tiểu Tiểu quay về. Nhưng đợi nhanh đợi chậm, mà vẫn chưa đợi được người. Hoa Nguyên sốt ruột nhìn ra ngoài một cái, lo lắng đi ra.

“Nương nương, người muốn ra ngoài tìm Lão đại à?” Một ma ma ở phía sau bất an hỏi.

“Đúng thế, không biết Lão đại có xảy ra chuyện gì hay không, ta muốn ra ngoài nghênh đón tỷ ấy!” Hoa Nguyên không quay đầu lại, lo lắng trả lời.

“Nhưng mà, Lão đại vốn thoắt đến thoắt đi, làm sao chúng ta biết tỷ ấy về bằng cách nào?” Một phi tử khác vội nói.

“Cũng đúng, chi bằng, chúng ta đến phòng của tỷ ấy xem xem. Có lẽ tỷ ấy đã về , trở về phòng mình trước rồi cũng nên?” Hoa Nguyên nói xong, liền dẫn đám phi tử đi về phía viện của Tiểu Tiểu

Mọi người còn chưa đi ra khỏi cửa viện, thì thấy một bé trai bốn năm tuổi đứng ở cửa, hai mắt long lanh trong suốt, hiếu kỳ hỏi:

“Các người là ai?”

“Nhóc là ai? Sao lại ở đây…” Hoa Nguyên vừa mở miệng, lại đột nhiên trợn to mắt…

“A….” Hoa Nguyên cùng đám người phía sau đều hét lên một tiếng, ngất tập thể…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.