Thức Nhữ Bất Thức Đinh

Chương 54: Chương 54




Vụ án này đã là ở Lân huyện, bọn họ tự nhiên không muốn ôm lấy làm thay. Kim sư gia và Thôi Quýnh vội vàng thu thập chứng cứ, chuyển giao cho Lân huyện.

Đào Mặc thở phào nhẹ nhõm, lại mơ hồ cảm thấy có vài phần bất an.

Lời Hách Quả Tử nói tựa như thiên mã hành không, kỳ thực tinh tế ngẫm kỹ lại, cũng có chút đạo lý.

Quay về huyện nha, Hách Quả Tử đem sự tình nói với Lão Đào, Lão Đào cũng cho rằng trong chuyện đó có gì kỳ lạ. Bất quá thám tử đến Quần Hương lâu thăm dò còn chưa trở về, sự tình đến bây giờ vẫn không có manh mối. Lão suy nghĩ một chút rồi nói: “Vậy Vãn Phong nếu có quen biết Y Vũ, về tình về lý, chúng ta cũng nên thông báo một tiếng mới phải.”

Hách Quả Tử nhìn lão, thấy trong mắt Lão Đào lấp lóe tinh quang, trong lòng bình tĩnh. So với Mộc Xuân nửa đường chạy đến, hắn tự nhiên càng tin tưởng Lão Đào trên đường đã trải qua bao mưa gió hơn.

Đào Mặc cũng suy nghĩ như vậy, liền nói: “Cũng tốt, ta đi tìm Kim sư gia cùng đi.”

“Kim sư gia đi Lân huyện rồi, canh ba sợ là cũng chưa đuổi kịp, không bằng chúng ta tự đi.” Lão Đào nói, “Chuyện này dù sao cũng không liên can đến Y Vũ, chúng ta chỉ là đi thông báo một tiếng, không cần gọi nhiều người.”

Đào Mặc cảm thấy có lý, liền để Hách Quả Tử đi lấy xe ngựa, mình cùng Lão Đào chậm rãi ra ngoài cửa.

Đến cửa nha môn, vừa vặn thấy xe ngựa Cố Xạ từ đầu đường đi tới. Xe ngựa y sau khi trải qua một trận phong ba bị trộm, người khác lại càng không dám lại gần, rối rít tránh đi, rất gây chú ý.

Đến gần, Cố Tiểu Giáp thấy Hách Quả Tử vội vàng đánh xe ngựa đến trước mặt, liền nói: “Mau đem xe ngựa các ngươi cất đi, thật mất thể diện.”

Hách Quả Tử nguyên bản vì sáng nay hắn đã giải vây còn có chút hảo cảm với hắn, bây giờ bị hắn mỉa mai, vẻ mặt lập tức trầm xuống, cười lạnh nói: “Sao ngươi không móc hai mắt ra, mắt không thấy sẽ sạch sẽ?”

Đào Mặc sợ hai người lại ầm ĩ, vội hỏi Cố Tiểu Giáp: “Đến nha môn có việc?”

Cố Tiểu Giáp muốn đáp một câu không có chuyện thì không thể tới? Nhưng ngẫm lại Cố Xạ đang ở trong xe nghe, không dám lỗ mãng, thấp giọng nói: “Công tử đến đón Đào đại nhân về Cố phủ.”

Đào Mặc trong lòng hoan hỉ, trong đầu trong lòng chỉ có câu “Công tử đến đón Đào đại nhân về Cố phủ” kia, cho đến khi Lão Đào ở bên ho khan một tiếng, mới hoàn toàn tỉnh ra nói: “Ta đang muốn ra ngoài.”

“Ra ngoài? Đi đâu?” Cố Tiểu Giáp tò mò hỏi.

Hách Quả Tử tức giận nói: “Từ lúc nào thiếu gia nhà ta đi đâu cũng phải qua Cố đại gia ngươi ân chuẩn hả?”

Cố Tiểu Giáp nói: “Ta là hảo tâm. Chiếc xe ngựa kia của ngươi hỏng quá rồi, đi đâu cũng mất mặt, còn không bằng đi bằng hai chân.”

Đào Mặc cuống quít ngăn Hách Quả Tử chuẩn bị nói ra những lời không hay ho gì, nói với Cố Tiểu Giáp: “Bọn ta muốn đến phủ của Y Vũ công tử.”

“Y Vũ?” Âm lượng Cố Tiểu Giáp đột nhiên nâng cao.

Đào Mặc nguyên bản không cảm thấy làm sao, nghe giọng nói cất cao của hắn, không khỏi chột dạ, lắp bắp giải thích: “Chúng ta đi thông báo cho hắn một tiếng.”

“Thông báo?” Cố Tiểu Giáp đảo đảo mắt, “Chẳng lẽ thông báo hắn sau này không được quấy rầy ngươi? Vậy không ngại mang nhiều người chút, hai người ở cửa nha môn đều mang theo sao.”

Lão Đào không lên tiếng chỉ đứng nghe. Nếu nói thái độ của Cố Tiểu Giáp là thái độ của Cố Xạ, vậy Cố Xạ hiển nhiên không tiếp đãi Y Vũ. Nói không chừng có y ở đó, sẽ làm ít công to. Nghĩ như vậy, lão không đợi Đào Mặc phủ nhận, chủ động lên tiếng mời: “Khó có khi Cố công tử nhiệt tâm như vậy, không bằng cùng đi?”

Cố Tiểu Giáp biết lão nói Cố công tử là Cố này không phải Cố kia, không dám tùy tiện nhận lời, quay đầu nhìn thùng xe.

(Vãi cả Cố này với chả Cố kia, công tử nhà bản mà bản nói vậy đó ), lại còn nhìn thùng xe =))))))

Cố Xạ ngồi trong xe, không phụ kỳ vọng hồi đáp: “Như thế, cũng tốt.”

Vì vậy Đào Mặc và Lão Đào lên xe ngựa Hách Quả Tử, ở phía trước dẫn đường, Cố Tiểu Giáp điều khiển xe ngựa theo phía sau.

Ngồi trên xe, Đào Mặc luôn luôn vén rèm nhìn ra sau, lại hỏi Hách Quả Tử: “Ngươi biết chỗ ở của Y Vũ?”

Hách Quả Tử cũng không quay đầu lại mà nói: “Sớm đã thăm dò tốt rồi. Đạo lý chạy được hòa thượng không chạy khỏi miếu ta hiểu.”

Đào Mặc: “…”

***

Nơi ở Y Vũ mua không lớn không nhỏ, một sân nhỏ ba gian phòng. Nhà không bố trí phòng khách, người đến chỉ đành ngồi vây quanh bàn đá ở trong sân.

Hàn khí từ tháng chạp mang tới còn chưa hoàn toàn biến mất, đặt mông xuống băng đá, cái lạnh vù vù lan khắp thân thể.

Bồng Hương và Cố Tiểu Giáp mỗi người cầm một cái lò sưởi đi ra.

Bồng Hương đưa cho Y Vũ, Y Vũ chuyển cho Đào Mặc. Đào Mặc nhận lấy lại chuyển cho Lão Đào. Lão Đào là người tập võ, lạnh bực này đối với lão mà nói, chỉ là thanh phong lướt qua mặt. Lão từ chối không nhận.

Đào Mặc quay đầu, Cố Xạ mắt lơ đãng ngồi ở bên phải, đang cầm một cái lò sưởi trong tay, lập tức trả lại cho Y Vũ.

Y Vũ nhận lấy lò sưởi, ngón tay thon dài nhẹ nhàng quét qua mu bàn tay Đào Mặc.

(Ừ thì chuyển, khổ cho mấy người ~.~)

Đào Mặc rụt vai, vội đem tay giấu dưới bàn.

Y Vũ khẽ cười nói: “Hôm nay là ngọn gió nào, lại đem ngươi thổi tới đây?” Hắn hỏi mà coi như bên cạnh không có người, cứ như trong mắt hắn không chứa những người khác.

Đào Mặc nói: “Sáng nay có một án mạng.”

Y Vũ khóe mắt giật giật.

Đào Mặc nói: “Ta nhận ra, hình như là Vãn Phong.”

Y Vũ kinh ngạc nói: “Vãn Phong?”

Đào Mặc nói: “Từ thượng du sông Ngọc Điều trôi xuống đây, nơi xảy ra vụ án là Lân huyện, vụ án đã chuyển giao cho Huyện lệnh Lân huyện. Ta nghĩ ngươi và Vãn Phong là cố giao, cho nên đặc biệt đến báo ngươi một tiếng.”

Y Vũ rũ mắt trầm mặc một lát, mới ngẩng đầu, thanh lệ hai hàng.”Quần Hương lâu, chỉ có Vãn Phong xem là bằng hữu của ta.”

Đào Mặc khẽ thở dài.

Quần Hương lâu, nơi trăng hoa. Người ta thường nói, là nơi vô tình, nhưng phiêu khách làm sao có nghĩa? Miễn cưỡng tươi cười, tầm hoan tác nhạc, đến đến đi đi đều là một tràng diễn trò. Chính giữa tiểu quan với tiểu quan, cũng khó có tình nghĩa lâu dài. Bằng hữu nơi đó, thật là nghìn vàng khó mua.

Bồng Hương cũng theo thở dài: “Vãn Phong công tử là người tốt như vậy, sao lại có người giết hắn?”

Lão Đào nói: “Sao ngươi biết hắn không phải tự sát?”

Bồng Hương ngẩn người, cười khan nói: “Đang yên đang lành, tự sát làm gì?”

Y Vũ dùng tay áo lau nước mắt, nói với hắn: “Trà nguội rồi, còn không đi đổi ấm khác?”

Bồng Hương liền đáp ứng mà đi.

Cố Xạ nói: “Ngươi là người yêu trà.”

Y Vũ cười nói: “Sao Cố công tử nói thế?”

Cố Xạ nhàn nhạt nói: “Nếu ta thương tâm, tuyệt đối sẽ không quản trà người khác có nguội hay không.”

.

Nụ cười của Y Vũ nhất thời cứng đờ.

Lão Đào bất động thanh sắc nhìn, trong lòng rất đỗi thỏa mãn. Xem ra mời Cố Xạ đến đây lần này là đúng rồi.

Đào Mặc thấy sắc mặt thảm đạm của Y Vũ, an ủi hắn: “Người chết rồi không thể sống lại, ngươi đừng quá thương tâm. Vãn Phong ở dưới suối vàng có biết, nhất định cũng hi vọng ngươi có thể sống thật tốt.”

Y Vũ nói: “Không biết có tìm được hung thủ chưa?”

Lão Đào nói: “Vụ án vào sáng sớm, trừ phi hung thủ tự thú, không thì sao có thể tìm được nhanh như vậy.”

Y Vũ trầm tư chốc lát, nói: “Vãn Phong là người cẩn thận, tuyệt đối sẽ không kết oán với người khác. Có phải là bọn cường đạo hay không?”

Lão Đào hỏi: “Lần gặp mặt cuối cùng giữa ngươi và hắn là khi nào?”

Y Vũ nói: “Hai tháng trước thì phải. Ta tích đủ tiền chuộc thân, liền muốn tới tìm Đào…” Hắn không nói nữa mà nhìn Đào Mặc, có nhiều lời không cần phải nói, cũng biết ý tứ trong đó.

Đào Mặc nghĩ đến Cố Xạ ở bên, đứng ngồi không yên.

Lão Đào ho khan một tiếng nói: “Vậy ngươi có biết khi đó Vãn Phong có dự định ly khai Quần Hương lâu không?”

Y Vũ nói: “Ai ở trong Quần Hương lâu mà không muốn ly khai chứ? Đáng tiếc lòng ta có thừa nhưng lực thì không đủ, không thì đã cùng hắn ly khai. Ai, sớm biết có hôm nay, lúc trước có lẽ ta nên lưu lại Quần Hương lâu. Biết đâu hắn sẽ không gặp phải độc thủ.”

Cố Tiểu Giáp nói: “Ngươi người này nói điên tam đảo tứ cái gì vậy? Một hồi nói là cường đạo làm, một hồi lại nói nếu ngươi ở lại, sẽ không gặp độc thủ. Chẳng lẽ ngươi có thể tay không đánh đuổi cường đạo hay sao?”

Y Vũ nói: “Nếu ta ở lại Quần Hương lâu, hắn sẽ không đơn độc ra đi…”

Cố Xạ cắt ngang hắn: “Sao hắn lại đơn độc ra đi?”

Y Vũ giật mình nói: “Chẳng lẽ hắn còn có người đồng hành?”

Cố Tiểu Giáp cũng không cho qua, hỏi: “Bên cạnh ngươi có một tùy tùng, sao bên cạnh hắn không có? Sao ngươi biết bên cạnh hắn không có?”

Y Vũ chậm rãi thở dài nói: “Bên cạnh hắn vốn thật có một tiểu tư, chỉ là không lâu trước đây đã ly khai. Hắn và tiểu tư kia cảm tình rất sâu, hắn từng nói không muốn có tiểu tư nữa, cho nên ta cho rằng… lẽ nào không phải?”

Lão Đào nói: “Thi thể chỉ có một, kết quả thế nào, hiện tại còn chưa rõ.”

Y Vũ nhìn Đào Mặc, hai mắt nước mắt lưng tròng chợt lóe, “Việc này mong Đào đại nhân lưu tâm nhiều hơn.”

Đào Mặc gật đầu nói: “Yên tâm.”

“Ta ở Đàm Dương huyện không chỗ nương tựa, chỉ có Đào đại nhân là… bằng hữu thôi.” Hắn nói hai từ bằng hữu cực kỳ mơ hồ không rõ.

Cố Xạ thản nhiên nói: “Mọi người cùng sống ở Đàm Dương huyện, Đào đại nhân tự nhiên sẽ coi như đồng nhân.”

Y Vũ răng cắn vào môi dưới, yên lặng nhìn Đào Mặc, tựa như nũng nịu, lại tựa như hờn dỗi.

Đào Mặc hoảng loạn nhìn quanh, “Sắc trời không còn sớm, hay chúng ta về trước đi.”

Lão Đào vốn muốn hỏi đến thấu triệt, nhưng Y Vũ hiển nhiên không phải hạng người dễ dàng, trong lòng lại có phòng bị, hỏi nữa cũng không hỏi ra nguyên cớ, liền phụ họa: “Quả thực quấy rầy quá lâu rồi.”

Đào Mặc và Cố Xạ cùng đứng lên.

Ánh mắt Y Vũ không khỏi rơi vào lò sưởi trên tay Đào Mặc.

Đào Mặc ngây người, lúc này mới phát hiện lò sưởi trên tay Cố Xạ không biết đã chạy vào tay mình từ lúc nào, không khỏi đỏ mặt, ngốc ngốc cười cười, vội vã cáo từ.

Y Vũ nhìn về phía Cố Xạ, lại phát hiện đối phương đối với mình ngay cả một cái liếc mắt cũng không có, xoay người đi thẳng.

Bọn họ đi rồi, Bồng Hương mới chui đầu từ trong phòng bếp ra.”Công tử, làm sao bây giờ?”

Y Vũ chậm rãi đứng dậy, lúc này mới phát hiện hai chân mình không tự chủ được mà run rẩy liên tục, qua hồi lâu mới nói: “Để ta suy nghĩ thật kỹ.”

.

Đào Mặc ôm lò sưởi từ trong nhà Y Vũ ra ngoài, vô thức theo sau Cố Xạ chuẩn bị lên xe ngựa Cố phủ.

Phía sau hắn truyền đến tiếng ho khan nặng nề.

Đào Mặc quay đầu, lại thấy Hách Quả Tử đứng ở bên cạnh xe ngựa nhà mình nháy mắt ra hiệu cho mình. Lão Đào ở sau lưng hắn, sắc mặt ý tứ gì không rõ.

Đào Mặc lúng túng thu bước chân, giữ lò sưởi của Cố Xạ trong lòng, cười gượng nói: “Đa tạ lò sưởi của Cố công tử.”

Cố Xạ hỏi: “Hôm nay khi nào hồi phủ?”

Y hỏi tự nhiên như vậy, giống như Đào Mặc vốn ở Cố phủ, mà không phải ở nhờ.

Đào Mặc không dám nhìn sắc mặt Lão Đào, vội nói: “Sau bữa cơm tối sẽ trở về, không cần chờ ta dùng cơm.”

Cố Xạ gật gật đầu, ngồi vào trong xe.

Cố Tiểu Giáp nhảy lên xe ngựa, cầm lấy dây cương gia một tiếng, xe ngựa liền chậm rãi đi ngang qua trước mặt hắn.

Lão Đào nói: “Người cũng đi xa rồi.”

Đào Mặc hoàn hồn, cúi đầu lên xe ngựa.

Trong xe ngựa, Lão Đào lặng lẽ nhìn Đào Mặc, trong lòng thì muôn vàn suy nghĩ. Lần này quay về Bễ Nghễ sơn một chuyến, không những giải khai khúc mắc giữa lão cùng Minh tôn, để tự mình có được lối thoát, mà còn khiến lão có một góc nhìn khác về ái tình giữa nam nhân. Về lời đồn liên quan đến Tuyết Y hầu và Minh tôn lúc trước lão lục lục tục tục cũng nghe được không ít, vừa mới bắt đầu thì khịt mũi khinh bỉ, sau lại nghĩ tới nhiều hơn, lại cảm thấy lòng chua xót. Theo lão thấy, Minh tôn sở dĩ phải nương thân nơi Tuyết Y hầu, là vì Ma giáo quên mình, nếu không thì sao Tuyết Y hầu lại dễ dàng buông tha Ma giáo? Nhưng khi thật sự thấy hai người ở chung một chỗ, lão mới biết mình trước kia đã suy nghĩ nông cạn về công lợi biết bao. Hai người như vậy, nếu không phải thật tâm thích đối phương và xác nhận đối phương cũng lấy tâm đối đãi với mình như nhau, thì tuyệt sẽ không ở cùng.

Chỉ là Minh tôn và Tuyết Y hầu là Minh tôn và Tuyết Y hầu, Đào Mặc và Cố Xạ lại là chuyện khác. Minh tôn và Tuyết Y hầu dù ở giang hồ hay ở triều đình, cũng không thể phủ nhận hai người đều là kỳ nam tử hiếm có trong thiên hạ hiện nay. Hai người bọn họ yêu thích lẫn nhau thông minh như nhau, thậm chí tình đầu ý hợp cũng không có gì đáng trách. Mà người như Cố Xạ lão tuy chỉ gặp mặt vài lần, nhưng phải thừa nhận cũng là kỳ nhân, duy chỉ Đào Mặc…

Lão nhìn vẻ mặt mệt mỏi buồn ngủ của Đào Mặc, khe khẽ thở dài. Lão chịu ân cứu mạng của Đào lão gia, lại ở cùng Đào Mặc nhiều năm như vậy, sớm đã xem Đào Mặc như con cháu mình. Tận đáy lòng lão, tự nhiên cũng hi vọng hắn có thể tìm một người xuất sắc lưỡng tình tương duyệt. Đào Mặc đối với Cố Xạ có ý, lão nhìn ra được. Cố Xạ đối với Đào Mặc không vậy, hôm nay lão tận mắt nhìn thấy, trong lòng cũng hiểu. Nếu Cố Xạ là nữ tử, xuất giá tòng phu, lão cũng không lo lắng, không những không lo lắng, còn đem hết toàn lực thúc đẩy chuyện này, dù cho Cố Xạ lai lịch không nhỏ. Nhưng Cố Xạ là nam tử, vả lại là một nam tử tâm cao khí ngạo, trong mắt không vết bụi, kinh thải tuyệt diễm. Đào Mặc nếu cùng y dây dưa không tỏ, e là cuối cùng chỉ rơi vào kết cục mình đầy thương tích.

Nghĩ như vậy, lão đưa tay khẽ điểm huyệt ngủ của Đào Mặc, sau đó đẩy cửa xe ra nói: “Đến khách điếm.”

Hách Quả Tử ngơ ngẩn, “Khách điếm nào?”

“Gần huyện nha, sau quay về cũng tiện.”

Trong lòng Hách Quả Tử mơ hồ cảm thấy không ổn, quay đầu nhìn Đào Mặc, lại thấy hắn cúi đầu không nói, cho là hắn ngầm đồng ý, đành tuân mệnh.

***

Giờ hợi canh ba.

Trà nguội.

Trên bàn cờ ngang dọc đan xen, tự mình hạ.

Ngón tay Cố Xạ vô thức đặt ở hộp đựng cờ, nhấc lên,, nhấc lên…

Cố Tiểu Giáp và Tang Tiểu Thổ từ bên ngoài đi vào, mặt cóng đến có chút trắng.

Cố Tiểu Giáp xoa xoa tay, nói: “Công tử, đã trễ thế này, phỏng chừng hắn đã ngủ lại nha môn, không bằng ngài cũng nghỉ ngơi trước đi?”

Cạch.

Cố Xạ kẹp một quân cờ từ trong hộp đựng cờ, lại ném trở lại, “Đi chuẩn bị xe ngựa.”

“A? … Vâng.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.