Thục Nữ PK Xã Hội Đen

Chương 5: Chương 5: Tên chồng cũ trời tru đất diệt xuất hiện




Sự cố chấp với tiền bạc của Nại Nại bắt nguồn từ sau khi ly hôn, trước khi ly hôn cô chỉ cần nhớ đến đúng lúc thì đưa tiền cho thím giúp việc đi siêu thị mua đồ, đi nộp tiền điện tiền gas. Cô còn nhớ, sự mềm mại của BOBI BROWN, cô còn nhớ, kiểu công chúa Baroque của CHANEL, cô còn nhớ, sự duyên dáng của COPY CAFÉ.

Đương nhiên, cô cũng nhớ cái cảm giác gia đình, ấm áp, dùng đôi mắt lấp lánh rực rỡ thì nhìn đâu cũng thấy sự ấm áp của tình yêu.

Lúc đó cô chẳng cần nghĩ ngợi về tiền, lại càng không cần suy nghĩ tiền đó từ đâu mà có. Nên khi quyết định ly hôn, cô cũng không thèm lấy tiền. Đối với người thuần khiết như Nại Nại, các chị em trong nhóm không thương tiếc thưởng cho cô một từ – bại não!

Bại não? Có lẽ vậy thật! Dù sao thì khi đó cô cũng mang tâm trạng chạy trốn rời khỏi căn nhà đó, không có ý định quay trở lại. Nhưng bây giờ, khi đứng trước tiệm bánh kếp, cô mới biết thế nào gọi là hối tiếc: “Sớm biết thế này thì hồi đó đã lấy nhiều nhiều tiền một chút rồi!”

Ba vạn tiền hoa hồng mới kiếm không thể nào làm chỗ dựa cả đời được. Cô vẫn phải nỗ lực nhiều. Sau lần đi “ăn chơi đã đời” cùng Tiểu Trần, cô lại tiếp tục mang theo vinh quang và mộng tưởng tiếp tục từ điểm xuất phát, tiếp tục chăm chỉ cần cù dưới quyền cô tổ trưởng nhỏ bạo lực và tiếp tục tán phét với Tiểu Trần về các chuyện lớn bé trong văn phòng.

Cuộc đời cứ trôi, nên cô phải dựa vào chính đôi chân của mình bước đi thôi.

***

Các căn hộ ở khu Atlantis không dễ bán chút nào. Người giàu có ấy mà, chê ở đây xa xôi, môi trường vệ sinh kém; còn người bình thường ấy mà, đối với một căn hộ hơn hai trăm vạn nhân dân tệ ít nhiều cũng có chút không nỡ và đắn đo. Sau lần kí kết thành công cách đây một ngày, sắc mặt Nại Nại lại khôi phục nguyên dạng ban đầu. Cuối tháng rồi mà vẫn chưa kí thêm được hợp đồng nào!

Hôm nay là ngày phát lương, cô đã bàn bạc kĩ cùng Tiểu Trần. Hai người phải trở thành công dân tiết kiệm điển hình, cống hiến một phần sức lực vì một xã hội tiết kiệm. Mỗi người sẽ mua một chiếc bánh trứng cuộn rồi lặng lẽ về nhà gặm lúc ngồi coi tivi.

Thu dọn vệ sinh xong, là đứng đợi! Mấy người duy trì tư thế mỉm cười chờ đợi phục vụ của tiếp viên hàng không, chờ đợi sự xuất hiện của kẻ vung tiền qua cửa sổ tiếp theo…

Từ phía xa, Nại Nại thấy một chiếc xe quen thuộc đi đến. Dù không nhìn rõ được biển số xe, nhưng từ hơi thở gấp gáp của mình, cô đã đoán được người đến là ai.

Chiếc xe dừng lại, từ trong xe bước ra một người. Tổ trưởng ngay lập tức phân tích trang phục rồi nhanh chóng đưa ra phán đoán, đây chính là một kẻ vung tiền qua cửa sổ, thế là cô lập tức nói với Nại Nại: “Nại Nại! Chị phụ trách “hạ gục” anh ta.”

Nại Nại cố tình quay mặt đi giả vờ không nghe thấy gì, Tiểu Trần lấy khuỷu tay huých nhẹ cô một cái, rồi nhe ra hàm răng trắng của mình.

Là ý gì? Muốn cắn chết anh ta? Hay là xé xác anh ta?

Khi trái tim không còn nữa, có cắn người cũng đổi lại được gì đây? Nại Nại lại bắt đầu giả chết, không thèm quan tâm tới người mới đến.

Lúc này cánh cửa kính tự động mở ra, người mới đến lập tức nhận ra người đang quay hẳn lưng về phía mình là Nại Nại: “Nại Nại?”

Nại Nại quay lại, miễn cưỡng mỉm cười ra vẻ không có vấn đề gì, xòe năm ngón tay ra vẫy vẫy với anh: “Đúng thế, tình cờ thật.”

Sau đó cả hai cùng im lặng, tổ trưởng hận không thể biến sắt thành gang, vô cùng lo lắng. Làm nghề buôn bán bất động sản là phải tận lực không có quan hệ thành có quan hệ, biến có quan hệ thành quan hệ bán nhà. Nhìn thấy Nại Nại với người khách đó rõ là có quan hệ, sao có thể từ bỏ dễ dàng được. Cho nên, nhất quyết phải bắt Nại Nại biến quan hệ đó thành quan hệ bán nhà.

Sau nụ cười tươi rói, tổ trưởng véo mạnh một cái vào eo Nại Nại rồi nghiến răng khẽ nói: “Ba vạn đó! Chị không cần nữa sao?”

Lúc này, trong miệng Nại Nại vẫn còn dư vị của chiếc bánh trứng cuộn, ông chủ đã cho quá nhiều ớt, làm cho cổ họng cô hơi đau. Cô lại nhớ về gia đình trước kia, lại còn phần tài sản mình đã không nhận sau khi ly hôn nữa. Có lẽ, dụ anh ta mua cái công trình nát bươm này cũng coi như báo thù.

Thế là lấy hết dũng khí, cô mỉm cười lạnh tanh quay sang hỏi: “Anh tới mua nhà sao?”

“Bạn anh muốn mua, anh đến xem giúp anh ấy.” Lữ Nghị trả lời rất mạch lạc.

Nại Nại thất vọng não nề vì không thể trả thù được tên chồng cũ bội bạc này bèn yếu ớt nói: “Ồ, vậy để tôi đưa anh đi xem.”

“À, không cần đâu, anh chỉ xem qua thôi.” Lữ Nghị xua tay từ chối, dáng vẻ vẫn phong độ như trước.

Nại Nại cảm thấy ánh mắt đầy sát khí của tổ trưởng từ phía sau, cũng biết rằng cô ấy lại sắp nổi khùng. Vì tháng lương và tiền thưởng sắp tới được thuận lợi đến tay, cô nhất định phải kiên trì! Thế nhưng, cô thật sự không thể…

“Được thôi, vậy anh cứ đi xem đi.” Cô chả buồn mỉm cười, quay đầu tiếp tục đờ đẫn.

“Thế em không đưa anh đi xem sao?” Giọng anh nghe có chút thất vọng.

Cô thoáng bất ngờ, ngưng một lúc mới tiếp tục nói: “Đó là vì anh bảo không cần.”

“À! Là vì anh sợ làm phiền em thôi.” Lữ Nghị nói thêm một câu.

Tổ trưởng cuối cùng không chịu được tiến đến cười tươi nói: “Không phiền đâu, Nại Nại, chị đi đi, đưa anh ấy đi coi căn số 22 nhé.

Tổ trưởng đẩy mạnh cô về phía trước, theo quán tính Nại Nại lao lên, anh đưa tay ra đón, cô bỗng sà vào lòng anh. Nhìn trông rất điêu luyện, giống như đã luyện tập vô số lần rồi, hài hòa không chút gượng gạo.

Trông họ giống như một đôi vợ chồng lâu năm vậy!

Nại Nại mặt đanh lại, đứng thẳng người, đẩy tay anh ra khỏi cô, dường như sợ chỗ đó sẽ bị tím lại vậy.

Còn chần chừ n chắc chắn sẽ không có lương! Nghĩ vậy Nại Nại vừa phủi quần áo, vừa dẫn chồng cũ đang sầm mặt lại đi coi nhà. Đến căn số 22, Nại Nại bỗng nhiên bật cười.

Người ở bên cạnh chính là xã hội đen, tốt nhất là tạo cơ hội cho hai người họ đấu với nhau một trận đến đầu rơi máu chảy, thây phơi khắpchốn, đánh chém đến không còn mảnh giáp nào, cuối cùng Lữ Nghị quỳ trước mặt Lôi Công (đực – cái), kêu khóc thảm thiết cầu xin sự tha thứ của Đại ca xã hội đen.

Càng tưởng tượng lại càng hả giận, càng tưởng tượng nụ cười của cô lại càng gian tà, Nại Nại vừa lấy chìa khoá vừa cười trộm, người phía saulưng cô lên tiếng hỏi: “Nại Nại, em gầy đi nhiều quá, lại không chịu ăn sáng à?”

Hiện thực phũ phàng dội vào tâm trí đang hí hửng của Nại Nại. Cô cắn môi, chớp mắt trả lời: “Có ăn chứ, biờ tôi quen ăn bữa sáng rồi.”

Thực ra, Nại Nại rất muốn mắng anh ta một câu “liên quan quái gì tới anh”. Cô đã mở miệng đến mấy lần, bực bội đến hai lần cũng không nói rađược, chữ “liên” thay đổi đến mấy thanh trong cổ họng cũng vẫn không nói ra được, cuối cùng cô nói : “Vào trong đi, tôi sẽ giới thiệu qua choanh về căn hộ.”

Trước giờ cô chưa từng nghĩ sẽ gặp lại anh ta, càng không ngờ lại gặp trong tình huống ngại ngùng như vậy. Nhưng cái không ng nhất chính là anh ta còn mặt dày hỏi cô có ăn sáng hay không.

Nại Nại nén giận, trước đây cô đã từng thề sẽkhông khóc lóc vô cớ. Hình như lúc này dây thần kinh khóc của cô đã bị tê liệt, cho nên cô mới có thể nói với tên chồng cũ đáng chém này một cách hòa bình như vậy.

“Căn hộ này ánh sáng rất tuyệt, phòng khách đẹp, chỉ có một vài vấn đề như: thiết bị xử lí nước chưa hoàn thiện, nghe nói thường có mùi hôi, hơn nữa miếng ốp tường đã xuống cấp, hôm qua vừa mới sửa lại xong. Tóm lại chỗ này không hề tốt chút nào. Ngoài ra cách âm rất kém, ở lầu trên có thể nghe thấy tiếng gián bò ởlầu dưới….”

Quả thực Nại Nại không muốn bọn họ mua nhà, nên đã quay lưng lại với đạo đức nghề nghiệp. Giọng nói của cô hơn nữa còn rất chuyên nghiệp, chân thành khuyên nhủ: “Đừng có mua căn hộ này! Căn hộ này được chuẩn bị chonhững kẻ vung tiền qua cửa sổ, không ổn đâu.”

“Nại Nại, bây giờ em ở đâu?”

Trước mắt là khuôn mặt của Lữ Nghị với biểu cảm đầy quan tâm tới cố nhân, câu hỏi cũng rất tự nhiên, giống như xuất phát từ nội tâm, vô cùng thân thiết!

Nhưng Nại Nại không hề cảm kích, chỉ muốn phỉ nhổ vào mặt anh ta, hận không thể lăn ra đây khóc lóc ăn vạ để làm anh ta mất mặt, nhưng sau khi dò xét một hồi, cô thấy xungquanh đều là bùn đất, lại còn cả lớp bụi dày cộp, hành động này thuộc li hành động có độ nguy hiểm cao không thể làm được, nên đành thôi.

Cô đanh mặt trả lời: “Chỗ ở trước kia của tôi bịngười ta chiếm mất rồi. Bây giờ anh hỏi, có phải lại định chiếm nữa không?”

Lữ Nghị không nói tiếng nào, chỉ cau mày nhìn cô, như muốn xem trong lòng cô rốt cuộc đang nghĩ điều gì.

Đối thủ không nói gì, thông thường Nại Nại sẽdo dự sợ câu nói tiếp của mình không biết có làm tổn thương người ta không. Cô không bao giờ có kiể nói liền một mạch, đả kích đối thủliên tiếp không thôi, ngược lại mỗi khi nói điều gì đó cô đều phải suy nghĩ rất lâu, rất lâu, sau đó câu nói tiếp theo chắc chắn sẽ chết ngúm ởtrong bụng, sau đó là biến mất không còn dấu vết.

Sự im lặng của Lữ Nghị đối với cô chính là biểu hiện của việc bị tổn thương, mặc dù ghê tởm vô cùng, nhưng xuất phát từ tinh thần chủ nghĩanhân đạo, cô cũng thôi không nói gì nữa. Ngộnhỡ có người chết ở đây, căn hộ này thế nào cũng không bán được, mà bán không được thì thể nào tổ trưởng cũng sẽ dày vò cô đến chết. Sau cùng người bị tổn thương nhất lại vẫn là cô. Cho nên cô có thể từ bi mà tha cho anh ta một lần, bởi vì cô rất lương thiện!

Người có sức liên tưởng mạnh như Nại Nại đã đánh giá sai lầm về sức kháng cự của đối thủ, sau khi dừng lại một lúc, Lữ Nghị nói tiếp: “NạiNạối nay em có rảnh không, anh muốn mời em ăn cơm.”

Nại Nại “ô” một tiếng, sau đó quay người đi muốn nói thêm câu nữa “Nằm mơ!” Còn chưa kịp đợi câu nói này thốt ra khỏi miệng thì đột nhiên điện thoại reng. Người không có dự tính bán nhà cho Lữ Nghị như Nại Nại chẳng ngại ngần cầm lấy di động ra gần cửa sổ bắt máy, đầu dây bên kia là một giọng nam trung rất nho nhã: “Cô có ở căn hộ số 21 không?”

Hả? Đầu óc của Nại Nại loạn cả lên, cô liếc qua cái chìa khoá rồi mới trả lời: “Tôi đang ở căn số22, xin hỏi ngài là ai?”

Người đầu dây bên kia hiển nhiên không thểchấp nhận được sự thật là Nại Nại đã quên mất số điện thoại của anh, vừa xong còn nho nhã lịch sự, giờ thì gầm lên: “Cô sang đây cho tôi! Tôi đang ở căn số 21.”

Căn số 21 vừa mới bán xong, chủ căn hộ không ai khác ngoài vị tiên sinh xã hội đen đó. Chỉnghĩ đến đây thôi là Nại Nại bỗng nhớ ra mọi thứ. H ra là đại ca hắc đạo đang ở nhà kế bên, chẳng trách số điện thoại này lại mang cái phong cách quen thuộc của người trong giới.

“Ba phút nữa cô phải có mặt! Nếu không tôi trảnhà.” Câu nói uy hiếp mà anh nói rất bình thản, nhưng sự gào thét của giáo chủ tà đạo không cótác dụng gì với Nại Nại, cô mỉm cười: “Lôi tiên sinh, ngài đừng tức giận, tôi sẽ tới ngay lập tức.”

Nụ cười đó làm Lữ Nghị chết lặng. Hình ảnh sau cùng mà Nại Nại để li cho anh chính là đôi mắt đỏ hoe lúc đòi ly hôn và thái độ chỉ muốn rời xa anh càng nhanh càng tốt. Nụ cười sáng lạn tựa vầng dương này đã lâu anh không được nhìn thấy.

Khi nhận được giấy phán quyết ly hôn, anh không tài nào hiểu nổi tại sao một người phụ nữđến cầm con dao thái rau cũng run mà lại dám một mình chạy đi ly hôn. Hơn nữa điều sỉ nhục lớn nhất đối với anh chính là: dù cho không có anh, cô vẫn ly hôn thành công và đạt được thứcô mong muốn.

Người phụ nữ tng nằm trong lòng bàn tay anh lần đầu tiên đã thành công thoát khỏi sự khống chế của anh, mùi vị này thật chẳng ra làm sao.

Lúc này, nụ cười của cô càng làm anh thêm hoang mang. Bỗng nhiên anh cảm thấy người phụ nữ đã quá đỗi quen thuộc là cô đang dần dần xa cách anh hơn, dần xa cách cái người con gái trong quá khứ chỉ cần chạm nhẹ vào môi sẽđỏ bừng mặt.

“Ngay lập tức! Tính nhẫn nại của tôi không cao!” Lôi Kình giận dữ quát trong điện thoại.

“Nhưng khách hàng của tôi chưa xem xong nhà, ngài đợi thêm chút nữa được không?” Tuy rằng Nại Nại muốn thoát khỏi đây càng nhanh càng tốt, nhưng hôm nay là ngày phát lương, vứt khách lại một mình ở đây rồi đi mất, lẽ nào cô chê tiền thưởng chuyên cần? Mà cũng chỉ còn sáu tiếng nữa thôi là được lĩnh rồi.

“Không được, cô mau sang đây!” Những cơ hội khiến Lôi Kình phải hao phí nước bọt thật sựkhông nhiều, sau khi anh phát hiện ra bản thân có vẻ giống một đứa trẻ đang làm nũng thì đột nhiên vô cùng tức giận, anh dập máy đánh cạch một cái, nộ khí xông lên n đỉnh đầu.

Tiếng nói ngày một bé của Nại Nại khiến anh nhớ tới chiếc khuy không cài ngày hôm ấy, lại còn phần đùi bị hở, lại cả phần da trắng nõn trắng nà ở eo nữa. Anh thề nếu lúc người phụnữ này qua đây bị anh phát hiện có điểm nào cho thấy cô ăn mặc không đoan chính, anh sẽlập tức trả lại nhà, cho cô mất cả chì lẫn chài.

Cô không phải rất biết lợi dụng vốn sẵn có của bản thân sao? Anh sẽ khiến cô phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình đến cùng.

Nại Nại rất lo lắng khi bị cúp máy. Ba vạn đã vào túi rồi lại có khả năng bay đi mất khiến cô vô cùng sầu não. Tuy rằng tổ trưởng chưa từngcó tiền lệ bị trả lại nhà, nhưng cái “ngài” Lôi Công đó là xã hội đen, chẳng có gì là không thểcả.

Thế là cô liếm môi nói: “Khách của tôi đang đợiở căn hộ bên cạnh, anh cứ xem từ từ, dù gì cũng đừng mua căn này, căn này không ra làm saođâu.” Nói xong cô vội vã chạy ra ngoài, khi thấy chỉ một chút nữa là tới cửa, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm, đột nhiên đằng sau vang lên tiếngcủa Lữ Nghị: “Nại Nại!”

“Hả?” Đôi chân vui sướng của Nại Nại vẫn đang chạy, việc nói chuyện đã không thể ngăn được hành động của cô nữa rồi.

“Căn hộ này… anh sẽ mua.”

Nại Nại vội phanh gấp, ngoảnh phắt đầu lại, anh nghiêng đầu nở một nụ cười, sự gian tà hiện rõ trên khuôn mặt.

Nại Nại há hốc ming, cả nửa ngày vẫn chưa ngậm lại được, trên trán mồ hôi lạnh không ngừng tuôn, hai đồng tử hình như càng giãn xa hơn.

Nói như vậy… tháng này cô lại kiếm được ba vạn nữa!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.