Thực Tập Sinh Vô Hạn

Chương 127: Chương 127






“Bắt được cưng rồi, bé Ảo thuật gia”



Tông Cửu chưa kịp trả lời thì Tsuchimikado đã nhảy khỏi đội hình, ngoảnh lại thấy áo choàng đen giơ lưỡi hái cuốn theo sương mù bay vọt tới, đến ngã ba thì dứt khoát chọn bay về phía cậu.

Tông Cửu:???

Khán giả phòng livestream thấy mà hú hồn té ngửa.

[Tình huống gì đây, lần đầu tiên tui thấy có người hổng thèm boss Tsuchimikado aka Đường Tăng thập toàn đại bổ mà đuổi theo người khác đó, thất kính thất kính.jpg]

[Hay là đầu óc Quỷ Vương có vấn đề? Hồi trước em từng nghe nói về sự tích anh dũng của boss Tsuchimikado rồi, ví dụ như trước đây Thánh Điện mời y cùng vào phó bản, hình như bối cảnh phó bản kia là hang vạn quỷ hay sao í, kết quả quỷ chẳng giết buff mà nhào hết vào boss Tsuchimikado như anh em hồ lô đi cứu ông nội!]

[Ê lầu trên, xem ra tụi mình cùng nghe một tin đồn rồi. Thật ra cũng bình thường mừ, giống như Ma cà rồng bình thường luôn có thể sống sót đến cuối cùng trong phó bản linh dị, chọn nghề đặc biệt hay huyết thống cũng là một môn học đấy.]

[Tsuchimikado: Hoàn toàn không ngờ trên đời còn có người xu cà na hơn tui.jpg]

[Vậy là… Có mình tui đang tự hỏi Ảo thuật gia trêu Quỷ Vương như nào à?]

Không chỉ khán giả, nhóm thực tập sinh do Tông Cửu dẫn đội cũng chả hiểu đầu cua tai nheo gì.

Từ Túc nghẹn họng: “Gì vậy trời? Sao Thần chết cứ như đang nhắm vào chúng ta thế?”

Chạy vắt giò hết bốn con phố, cả nhóm bắt đầu thở hơi lên, bớt thời gian quay lại ngó thì lưỡi hái khổng lồ đang lơ lửng không xa sau lưng bọn họ, cách mũ trùm chỉ vài thước, màn sương trộn lẫn hạt đen bay mù mịt biến những chiếc đèn lồng bí ngô treo xung quanh thành ngọn lửa xanh ma quái, tầm nhìn đột nhiên trở nên mờ mịt.

“Áuuuu Từ Túc đừng nói nữa, chạy lẹ lên, sắp đuổi kịp rồi!”

Một người mới khác sợ tới mức giật mình, giày trượt patin dưới chân liều mạng trượt về phía trước. May nhờ bọn họ đã bí mật thuê một sân trượt băng trong ký túc xá thực tập sinh nên ngày nào cũng chăm chỉ luyện tập, chứ không bây giờ đã bị đuổi kịp rồi.

Mà Tông Cửu đang giẫm ván trượt, chợt thấy có gì đó sai sai. Tất nhiên dù là Ảo thuật gia thì mắt cậu cũng không thể nhìn xuyên qua màn sương đen trong mũ trùm đầu để xem Quỷ Vương rốt cuộc là thần thánh phương nào, nhưng không hiểu sao trong lòng Tông Cửu có dự cảm lờ mờ.

Thần chết hẳn đang nhằm vào cậu.

Chẳng qua Tông Cửu thật sự không nhớ mình và Quỷ Vương có ân oán gì, hơn nữa Quỷ Vương chưa từng xuất hiện trong công viên trò chơi, dù có thì cũng không khớp với bất kỳ con búp bê nào trong đầu Tông Cửu.

Quanh thân Thần chết mang theo hơi thở tử vong đổ nát, Tông Cửu chắc chắn phân biệt được nên mới thấy lạ. Nhưng điều này không ngăn cản Tông Cửu đưa ra quyết định sáng suốt.

Thanh niên tóc trắng hô khẽ, “Tách đội nhanh.”

“Từ Túc, các cậu cầm lá bùa Âm Dương mà Tsuchimikado phát, tạt vào con ngõ bên cạnh tìm y để tập trung.”

Chạy nãy giờ nên ai cũng thở hổn hển, mặt mũi bơ phờ. Cứ kéo dài thế này, chắc chắn hậu quả sẽ không khá hơn được.

“Vậy anh Cửu thì sao?”

Phản ứng đầu tiên của Từ Túc không phải là liệu mình có dẫn dắt được nhóm tạt qua con ngõ đi tìm No.10 hay không, mà nhận ra dường như Tông Cửu không có ý dẫn bọn họ theo.

“Sao? Lo cho tôi à?”

Tông Cửu cười khịt mũi, chậm rãi rút bàn tay luôn đút trong túi. Trên bàn tay mảnh mai nhợt nhạt của Ảo thuật gia xuất hiện mấy lá bài poker viền trắng, mỗi quân bài đều tỏa ra ánh sáng mờ ảo trong trời đêm.

Đây chính là lá bài mà Tông Cửu đã tốn rất nhiều tiền để hệ thống chủ chế tạo, tăng sát thương đặc biệt cho sinh vật linh dị.

Cũng đúng, một thực tập sinh cấp C vậy mà lại lo lắng cho một thực tập sinh cấp A chứ, thật là lo bò trắng răng.

Như nghĩ tới điều gì, Từ Túc sờ mũi, ánh mắt hơi ảm đạm, nhưng chốc lát cậu lại trở về dáng vẻ đầy sức sống trước đây.

Từ Túc luôn rất hiểu chuyện, tuy không biết vì sao anh Cửu bỗng dưng muốn tách nhóm nhưng đó là lời anh Cửu nên cậu sẽ nghe theo và không hỏi gì thêm.

“Vậy anh Cửu chú ý an toàn nhé! Em dẫn bọn họ đi trước đây!”

Những người mới khác không phản đối kế hoạch này. Nhắc tới tiểu đội trưởng thì Tsuchimikado mới là tiểu đội trưởng, dù sao mục đích của Tông Cửu là rút tơ rối của No.2, cậu có thể rời nhóm bất cứ lúc nào, trong lòng mọi người đều rõ điều này.

“Ừm.” Tông Cửu gật đầu, nhẹ nhàng buông một câu, “Hẹn gặp ở nhà an toàn.”

Nhắc cũng lạ, không biết có phải do hơi thở tử vong do Quỷ Vương buff thêm hay không, bọn họ chạy qua gần như nguyên một khu trong Công viên trò chơi nhiều màu nhưng cả quãng đường không hề gặp con quỷ nào.

Rất kỳ quái, hệ thống chủ thả tận trăm con quỷ Halloween và con nào cũng có phạm vi săn mồi riêng, dư sức bao phủ toàn bộ công viên. Khoảng cách vừa rồi của họ ít nhất phải xuyên qua bảy, tám phạm vi săn mồi của quỷ, không ngờ lũ quỷ này lại im như gà.

Chẳng lẽ đây là sự áp chế của hơi thở Quỷ Vương sao?

Tiếc rằng tình huống bây giờ thật sự rất khẩn cấp, khẩn cấp đến mức không kịp nghĩ nhiều. Sau mười giây, nhóm người lại tách nhau ở ngã ba đường.

Quả nhiên, Thần chết được bao bọc trong màn sương đen lại chọn lối rẽ về phía thanh niên tóc trắng. Con đường mà Tông Cửu chọn giăng đầy đèn đủ màu rực rỡ, trên cây lóe lên ánh đèn huỳnh quang màu vàng khiến người ta hoa mắt.

Cậu quay đầu, thoáng nhìn chiếc áo choàng đen rộng thùng thình của Thần chết qua khóe mắt, chiếc mũ trùm đầu vẫn im lìm. Ảo thuật gia nheo mắt nhìn lan can cách đó không xa, đạp ván trượt dưới chân nhảy lên.

Bóng dáng chàng trai tóc trắng nhẹ nhàng linh hoạt, khe hở giữa ván trượt gác ngay ngắn trên song sắt, nhanh chóng lao vút về phía cuối cầu thang. Cùng lúc đó, lá bài tây gào thét vút qua kéo theo gió lạnh, phi thẳng về phía chiếc ào choàng khổng lồ đang lơ lửng trên không.

Những lá bài được nâng cấp công năng linh dị phát ra tiếng phỏng chói tai khi rơi vào sương đen, bất ngờ tự bốc cháy giữa những hạt đen không xác định, sau đó bị bọc trong một lớp sương mù càng dày hơn, hóa thành quả bóng đen rồi biến mất.

Tấn công thất bại, Tông Cửu không nhụt chí. Đây là vị Quỷ Vương duy nhất trong cả công viên, nếu thật sự bị cậu giải quyết nhẹ nhàng thì khỏi cần lăn lộn nữa.

Chẳng biết vì sao, Tông Cửu luôn cảm thấy Quỷ Vương này quen thuộc một cách khó hiểu. Đặc biệt là lúc đuổi giết mình, cậu có cảm giác Thần chết hoàn toàn không dùng hết sức mà chỉ thong dong bay sau lưng cậu như một gã thợ săn chuyên nghiệp để mặc con mồi bỏ chạy, chờ đến khi nó không còn sức lực thì bắt lấy, đầy hứng thú xấu xa.

Tông Cửu giẫm lên ván trượt lao đến đường chạy phía dưới, thẳng vào một lối nhỏ, luồn tay vào balo hệ thống lấy bài tarot. Cậu muốn xem, lý do Quỷ Vương cứ rượt theo mình là gì.

Ngay sau đó, Tông Cửu đã biết nguyên nhân.

Ảo thuật gia tóc trắng nhìn lá The Devil trên tay, răng nghiến kèn kẹt. Có tiếng cười chọc ghẹo vang sau tai cậu.

“Anh sắp bắt được cưng rồi nè, bé Ảo thuật gia.”



Bên kia, Từ Túc cũng gặp phải rắc rối lớn.

Cậu dẫn nhóm người mới rẽ vào đường ngõ để tìm Tsuchimikado. Không có cấp A và cấp S bảo vệ, suốt dọc đường các newbie đều căng thẳng không dám thở mạnh.

Nhóm người mới trong đội này là những người đầu tiên đi theo Tông Cửu từ phó bản thôn hoang, vài người đã mãi mãi ở lại trong phó bản tập thể, số khác gần như đã lên cấp C giống Từ Túc, cũng coi như gương mặt nổi bật giữa các người mới.

“Lạ thật, sao Thần chết chỉ đuổi theo một mình anh Cửu?”

Bọn họ chạy qua ngã ba, quay đầu mới phát hiện Ảo thuật gia và Thần chết đều đã biến mất.

Từ Túc gãi đầu, “Chúng ta tìm boss Âm Dương sư lẹ đi, ở đây cách chỗ hồi nãy có đoạn đường thôi, đừng lề mề nữa.”

Quan trọng là do gần, nếu xa thì Tông Cửu đã không yên tâm thả họ đi. Đúng lúc này, hệ thống chủ công bố địa chỉ nhà an toàn tiếp theo.

[Nhà an toàn thứ hai: Nhà ma. Thời hạn hiệu lực của nhà an toàn: Năm mươi phút.]

“Hóa ra là nhà ma!”

Các thực tập sinh trong công viên đồng loạt hét lên. Nhà ma trong công viên rất nhiều, rải rác khắp 8 trên 11 khu vực.

Người mới đang chạy vắt giò lia mắt dòm bản đồ, sợ hãi nói: “Chúng ta chỉ cách nhà ma tàu cướp biển nửa con phố thôi, có nên đến nhà an toàn trước rồi chờ boss Tsuchimikado không?”

Xu cái là hướng tàu cướp biển hoàn toàn ngược lại với lối rẽ vừa rồi, rõ ràng bọn họ đang ở gần nhà ma hơn.

Từ Túc bớt thời gian liếc qua, quả nhiên ở rìa quảng trường có một con thuyền hải tặc to lớn cũ hỏng đang nằm im trên bờ biển, cột buồm rách tung tóe treo một lá cờ đầu lâu màu đen cực lớn, đèn đuốc sáng trưng toả ra từ khoang thuyền, có vẻ đám cướp biển hung ác đang chuẩn bị một bữa tiệc thịnh soạn.

Từ Túc quay đầu nhìn con đường tối thui, xong lại nhìn tàu cướp biển. Cậu giơ máy ảnh linh dị trong tay lên chụp tàu cướp biển hai tấm, ảnh rửa khá phẳng lặng trong bóng tối sâu thẳm. Ngược lại, lối rẽ mà bọn họ định tạt vào thì bức ảnh rửa ra có đám màu xanh lá cây đậm không lành.

Nhìn hai tấm ảnh, Từ Túc cắn răng, “Được rồi, chúng ta đến nhà an toàn trước.”

Với thực lực của Âm Dương sư, hiển nhiên không cần lo y có đến được nhà an toàn hay không, bọn họ nên lo lắng cho bản thân thì hơn, cứ đi chưa chắc đã gặp được Tsuchimikado, ngộ nhỡ gặp quỷ thì chẳng biết mớ đạo cụ đặc biệt trong tay có đủ dùng không nữa. Mà hình như trời độ hay sao mà suốt quãng đường đến quảng trường, cả nhóm không gặp chút nguy hiểm trở ngại nào.

Từ Túc thành công dẫn người mới chạy tới trước tàu cướp biển, trông thấy có đội khác đã ở trên tàu.

Hứa Sâm đã lên cấp A dẫn đầu tiểu đội đứng trên boong tàu cướp biển, vẻ mặt ai cũng nặng nề.

“Hứa…”

Tiếc rằng cách nhau màn đêm, Từ Túc chẳng nom rõ tình huống đó.

Sau khi thấy Hứa Sâm, cậu theo thói quen cười hớn hở, giơ tay định chào hỏi nhưng sực nhớ điều gì đó nên đứng im.

Người trên boong tàu nghe thấy giọng nói quen thuộc, bèn quay đầu lại. Trong khoảng khắc đó, vẻ mặt Hứa Sâm như đóng băng.

Cậu ta không màng tới tình hình trên boong lúc này nữa, nhảy thẳng từ thân tàu trên cao xuống, cuốn sách vu thuật trên tay nhanh chóng lật trang. Nhưng những nỗ lực này, không thể thắng nổi thòng lọng màu nâu đậm bay tới từ trên không.

Từ Túc vừa nãy còn tươi cười, lập tức giãy dụa vì bị sợi dây thòng lọng quấn trên cổ kéo đi.

______________

Tiêu Dao Thư Quán:

Pé Chín: Giờ mày thích ghẹo khum?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.