Thuê Boss Làm Bạn Trai

Chương 8: Chương 8






Dùng cơm xong, hắn đưa cô trở về.

Nhìn đầu cô không hề quay lại, Lăng Thiên Tước có chút buồn bã nhìn bóng lưng cô biến mất, sau đó tự giễu kéo môi cười một tiếng.

Hắn rốt cục mong đợi cái gì?

Hi vọng cô sẽ giống như những cô gái khác, xuất tất cả vốn liếng mời hắn lên lầu, hoặc là đối với hắn lộ ra ánh mắt lưu luyến không rời.

Lăng Thiên Tước thấy đèn trong nhà cô sáng lên, lại ngồi ngây ngô ở trong xe nhìn nhà cô một lát, mới ép mình rời đi.

Hắn không lập tức chạy nhanh về chỗ mình ở, ngược lại lại di chuyển ở phụ cận nhà cô, chờ hắn ý thức được mình không có cử động khác biệt mấy so với nhân viên tuần tra, thì hắn đạp mạnh xe, tự thấy mình buồn cười.

Tám phần là điên rồi.

Nếu như không phải là điên rồi,thì làm gì có đàn ông bình thường nào làm ra cử động kì quái như thế?

Lăng Thiên Tước chuyển phương hướng một cái, chiếc xe thể thao đẹp mắt lập tức chuyển 360 độ, động cơ gầm nhẹ, bánh xe ma sát mặt đất, kéo theo tiếng vang bén nhọn.

Trên đường về, mấy chiếc xe cứu hỏa làm hắn nhăn mày lại.

Một dự cảm lo lắng vọt lên trong đầu, hắn lập tức quẹo cua 360 độ lần nữa, lần này mục đích là nhà cô.

Xe thể thao phóng tới dưới lầu nhà cô nhanh hơn xe cứu hỏa, hỏa nhiệt giống như con rắn độc, từ cửa sổ các hộ gia đình dưới lầu phách lối trườn ra.

Lăng Thiên Tước tìm kiếm bóng dáng của cô trong đám người vây xem– không có.

Đáng chết, người phụ nữ kia ngủ chết rồi, hay là còn đang tắm?

Hắn lấy di dộng ra gọi cho cô, nhưng không ai nghe, quay đầu, nhìn thấy có mấy người hàng xóm ôm thùng nước, đang tính toán giúp một tay thì không biết từ đâu xuất hiện một bóng dáng.

“Xin lỗi.” Hắn cầm lấy thùng nước, xối lên người mình, không chút do dự vọt vào nhà trọ.

Thời điểm xe cứu hỏa chạy tới, hắn đã vọt tới lầu năm, nhìn thấy cô đang ở trước một cửa sắt, đang dụ dỗ một tiểu quỷ khóc không ngừng mở cửa ra.

“Tiếu Phù.” Lăng Thiên Tước cau mày, lôi kéo cánh tay của cô, trực giác muốn xông đi lên.

Mới vừa rồi lúc ở dưới lầu, hắn tính một chút tòa nhà cao tầng này có tám tầng, tầng cuối hẳn là tầng thượng.

“Anh còn chưa trở về?” Tiếu Phù liếc hắn một cái, ánh mắt kinh ngạc, dưới tình thế cấp bách không còn cố ý gọi hắn là ông chủ.

“Quay trở lại.” Hắn kéo lấy cô, liền muốn xông lên, “Mau lên đi.” Hắn thúc giục, lo lắng lầu dưới sẽ có thể nổ tung.

“Tôi không thể bỏ lại nó.” Cô hất bàn tay hắn ra, liếc nhìn đứa trẻ, đối với hắn lắc đầu một cái.

Lăng Thiên Tước cắn răng, liếc về phía tiểu quỷ đang bị vây ở trong phòng, đáy lòng của hắn cuồng loạn vang lên tiếng nguyền rủa bất nhã liên tục.

“Nó không thể ra được, trong nhà không có người lớn, nó lại không đủ cao, không có biện pháp tự mở cửa sắt ra.”

Cô vừa giải thích, vừa đem cánh tay mảnh khảnh chui qua khe khắc hoa của cửa sắt.

Hắn thấy thế, ngồi xổm xuống, ra lệnh cho tiểu quỷ bên trong “Đi lấy cái ghế nhỏ tới đây, có nghe hay không, lập tức mang đến.”

Tiếu Phù cau mày, đang muốn nói cho hắn biết chiêu này lúc vừa rồi cô đã thử qua, nhưng đứa bé đã bị dọa ngu, căn bản không nghe hiểu bất kì điều gì, chỉ là lời của cô còn chưa nói ra miệng, đã thấy đứa nhỏ vốn là khóc không ngừng bỗng nhiên dừng khóc, vẻ mặt sợ hãi nhìn Lăng Thiên Tước, sau đó chạy đi, khi trở về, trong tay là một chiếc ghế nhỏ.

“Để vào nơi này, đứng lên trên đó, mở cửa ra.”

Cô từ trước tới giờ đều biết thanh âm uy nghiêm của hắn, không cần nói lời nào, chỉ ngồi ở bàn làm việc nhìn chằm chằm vào người khác, cũng có thể làm cho chủ quản cấp cao trên năm mươi tuổi liên tiếp lau mồ hôi.

Chỉ là không ngờ, hắn lạnh lùng ra lệnh cũng có thể giải quyết đứa bé bị hù dọa?

Đứa bé vừa mới mở cửa, Lăng Thiên Tước lập tức đem đứa trẻ ôm thật chặt vào ngực.

Cô còn chưa kịp mỉm cười vì thắng lợi, lầu dưới truyền đến một tiếng nổ mạnh, vang lên ầm ầm, đem đứa trẻ vừa mới miễn cưỡng đè xuống sợ hãi, lại lần nữa hoàn toàn bị hù dọa.

“Cô đi trước, nhanh lên.” Hắn thúc giục.

Tiếu Phù không lên tiếng, bắt đầu liều mạng chạy lên trên, hắn ôm đứa bé trai nhỏ đang khóc rống lên đi sát theo sau.

Lại truyền tới hai ba tiếng nổ mạnh, hù dọa cô chảy mồ hôi lạnh toàn thân, không cẩn thận đạp phải vật trưng bày giữa cầu thang của các hộ gia đình, Lăng Thiên Tước lập tức đưa tay ôm chắc hông của cô, lôi cô tới trước ngực.

“Tạ...tạ...” toàn thân cô phát run, cảm thấy an toàn mà khẽ dựa vào ngực của hắn

Hắn suy nghĩ muốn ôm lấy cô xông lên lầu bằng tốc độ nhanh nhất, để cho cô cách khỏi uy hiếp của khói đen cùng tử vong càng xa càng tốt.

Nhưng hắn không thể, trong tay vẫn ôm đứa trẻ đang khóc rống, chỉ có thể cương giọng mãnh liệt thúc giục cô “Tiếp tục lên trên.”

Thật vất vả đi tới không khí mát mẻ trên nóc nhà, mới phát hiện cửa gỗ ở tầng cuối bị khóa lại, Tiếu Phù dùng sức đẩy cửa hai lần, vẫn không cách nào mở ra.

Cô rất ít khi đi lên nơi này, hơn nữa các hộ gia đình ở tầng tám đem không gian tầng cuối làm không gian tư nhân, bình thường không muốn người khác đi lên trên này, dần dà, mọi người không hề lên nữa.

Lăng Thiên Tước rất nhanh hiểu chuyện gì xảy ra, đem đứa trẻ thả xuống đất, muốn cô trông nom, cô còn phải lui xuống một chút, bóng dáng cao lớn của hắn liên tục đụng hai, ba lần, cửa gỗ cuối cùng cũng bị đụng long ra.

Khi không khí trong sạch một lần nữa trở lại vào phổi của cô thì cô thiếu chút nữa cảm động đến khóc lên.

Hắn ôm lấy đứa bé trai, một tay nắm hông của cô, đưa hai người tới không khí mát mẻ của tầng thượng, tiếp nữa hắn quay người lại, đóng cửa vào.

Đi trở về bên người cô, hắn cởi xuống áo khoác tây trang, bước mấy bước đi qua cô, dùng sức giơ giơ tay với đám người dưới lầu, cho đến khi có người hô to lầu cuối có người, cũng xác định là nhân viên phòng cháy đã chú ý tới bọn họ, mới đem áo khoác tây trang bỏ sang bên, dựa vào bên tường ngồi xuống.

Lăng Thiên Tước nhắm mắt lại, cả người không ngừng run rẩy, hắn thậm chí không dám nghĩ tới, nếu như hắn không quay trở lại, cô sẽ biến thành dạng gì?

Tiếu Phù an ủi đứa bé trai, chờ đến khi nhân viên phòng cháy tiếp được đứa bé trai, thì cuối cùng Lăng Thiên Tước mới mở mắt, từ từ hướng tới cô.

Ánh mắt của hắn thoạt nhìn liền giống đứa bé trai, tràn đầy lo lắng cùng sợ hãi, làm cô đau lòng... đồng thời cũng làm cho cô không chế ngự nổi nhu tình tràn ngập.

Cô sợ rằng mình không lừa được bản thân nữa.

Rõ ràng hãm thân trong nguy hiểm, nhưng vì sự xuất hiện của hắn, cảm giác an lòng, cho dù gặp bất trắc thật, cũng không còn sợ hãi cái gì nữa rồi.

Lăng Thiên Tước trơ mắt nhìn cô đứng lại trước mặt mình, ngồi xổm xuống, nhìn thẳng hắn.

Hắn không suy nghĩ nhiều, vươn tay, đem lấy cô vững vàng khóa vào trong lồng ngực, chăm sóc cô, vì cô che gió tránh mưa, giải tất cả nguy nan, cho dù vì cô mà lo lắng, hắn biết, hắn cũng sẽ cảm thấy đó là một loại hạnh phúc.

Nhưng cô căn bản không cho hắn cơ hội đến gần lòng của cô, hắn không trách cô không cho hắn cơ hội, là đáng đời hắn, lưu lại cái kỷ lục hoang đường đó, hiện tại chẳng qua là tự làm tự chịu.

Ông trời chính là như vậy, hắn càng không thèm nghía đến tình yêu, tận tình sung sướng với tình trường, ông lại càng để cho hắn chịu đau khổ trong tình yêu.

“Anh có bị thương không?” cô không hề cảnh cáo mình, ánh mắt toát ra lo lắng cùng cảm tạ.

“Cô thì sao?” Lăng Thiên Tước nhăn mày lại.

“Trừ hơi bị sặc ở ngoài, còn lại hoàn hảo.” Tiếu Phù nhẹ giọng mỉm cười, cổ họng phát ra hai tiếng ho nhẹ.

Mày hắn nhíu lại càng sâu “Cô xác định chỉ hơi bị sặc?”

“Anh vừa rồi xô cửa, nhất định bị thụ thương.” Cô không để ý tới chất vấn của hắn, chỉ để ý thân thể hắn.

“Tôi là đàn ông.” Lăng Thiên Tước hừ lạnh “Đụng vài cái vào cửa, không chết người được.”

Tiếu Phù lẳng lặng nhìn hắn, đột nhiên phát hiện hắn là một loại đàn ông cố chấp.

Đó là loại khí phách đàn ông thuần túy, đứng trước mặt hắn, cô không nhịn được buột miệng cười, đồng thời cảm thấy được bảo hộ ấm áp cùng hơi hơi uất ức.

Cô tức giận liếc hắn một cái, học giọng điệu vênh váo tự đắc của hắn mà hừ nhẹ “Tôi là phụ nữ, cổ họng không yếu ớt như anh tưởng.”

Nghe vậy Lăng Thiên Tước cười xuống, bộ dáng anh tuấn tiêu sái.

Ngay sau đó, cô bồi thêm một câu “Muốn nghe thử một chút tiếng thét chói tai của tôi sao?”

Nghe vậy hắn không khỏi sững sờ, tiếp đó lại đột nhiên cất tiếng cười to, tiếng cười mê người khác thường.

Tiếu Phù nhìn bộ dáng hắn cười to, ở đáy lòng len lén than thở, trải qua tối nay, cô đã không cách nào lừa gạt tình cảm của mình được nữa.

“Có thể giữ vững như vậy hay không?” Hắn đột nhiên dừng tiếng cười, tròng mắt đen nhìn chằm chằm cô.

“Cái gì?” Cô sửng sốt.

“Đừng đối xử với anh lạnh băng như vậy nữa.” Lăng Thiên Tước nhíu mày, giọng mang một tia khẩn cấp cùng khẩn cầu mở miệng yêu cầu.

“Đối với anh như hiện tại, được không?”

“Tôi không phải là lạnh băng.” cô nhỏ giọng biện giải cho mình.

Hắn nhướng lông mày lên.

“Tôi là thư ký chuyên nghiệp của ngài.”

“Em không chỉ là thư ký nữa, sau khi từ Mĩ trở về, anh không cách nào đối đãi với em như thư kí đơn thuần được nữa.” Hắn vươn tay, dịu dàng vuốt đi dơ bẩn trên má cô.

“Em hiểu rõ.” Cô cuối cùng cũng thừa nhận với hắn, cũng là thẳng thắn đối với chính mình.

“Để cho anh chăm sóc cho em cả đời, trở thành người thân của em ở Đài Loan.” Lăng Thiên Tước nhận thấy thái độ không kháng cự nữa của cô, lập tức nắm chặt cơ hội đưa ra cam kết.

“Em chủ ý là không tiếp nhận anh, nhưng trải qua tối nay, em quyết định cho chúng ta một cơ hội, nhưng mà em đã từng chịu tổn thương trong tình yêu, mà tình sử của anh quá huy hoàng, nếu như anh có thể làm cho em hoàn toàn tin tưởng anh, chúng ta sẽ ở cùng nhau.” Đây là giới hạn thấp nhất của cô.

“Em đồng ý?” Hai tay của hắn kích động nâng lên mặt của cô, cặp mắt vội vàng tìm kiếm đáp án khẳng định từ trong mắt cô.

“Anh trước phải thắng được sự tin tưởng của em, trước đây anh quá...” Cô không tiếp tục nói hết.

“Anh hiểu rõ.” Lăng Thiên Tước cuối cùng không cần cố kị cô làm khó, đưa ra đôi tay, đem lấy cô vững vàng ôm vào trong lòng, thì thầm vào bên tai cô “Em phải chuyên nhất, chỉ để anh ôm thôi, chỉ được để anh ôm thôi.”

Tiếu Phù ở trước ngực hắn lộ ra mỉm cười nhàn nhạt, không biết được có phải ảo giác của mình hay không, cô tự nhiên cảm giác rằng thân thể của hắn đang khẽ phát run?

Giờ làm việc, Tiếu Phù nhã nhặn từ chối đưa đón của hắn, kiên trì ngồi phương tiện giao thông công cộng, đến công ty, đi vào trong thang máy, vui vẻ chào hỏi các đồng nghiệp.

Sáng nay vận khí không tệ, gặp lại bạn tốt Tống Bạch Hạo ở bộ thư kí trước kia, hồi đó bộ thư kí hay cùng với tinh anh của bộ nghiệp vụ sau giờ làm việc đi ăn cơm, ca hát.

Nhưng kể từ khi thăng chức trở thành thư kí của Lăng Thiên Tước, cô ít khi theo chân bọn họ ra ngoài.

Hôm nay vô tình gặp gỡ ở thang máy, Tống Bạch Hạo hướng cô chứng thực xem ông chủ có đúng là muốn theo đuổi cô hay không, cô chần chờ một chút, gật đầu cười một cái, cho dù cô muốn phủ nhận, chỉ sợ không có ai tin tưởng, bởi vì Lăng Thiên Tước tự nhiên mỗi ngày đều đưa cô một đóa hoa, giống như lúc ban đầu cô nói với bà nội.

Để cho cô tương đối kinh ngạc chính là – thời điểm đó hắn nghe vào những lời này?

Tống Bạch Hạo lấy được thừa nhận của cô, lập tức nói muốn mời mọi người buổi tối cùng nhau ăn cơm, tựa như trước kia, cô suy nghĩ một chút, đồng ý cười.

Cô bây giờ cảm giác mình rất hạnh phúc, chỉ là một chuyện rất nhỏ, đồ rất nhỏ, cũng có thể làm cô dễ dàng bật cười.

Vừa ra khỏi thang máy, đã thấy bóng dáng cao lớn của Lăng Thiên Tước đứng trước bàn làm việc của cô, một tay cầm đóa hoa hồng, đang cười dài quay đầu nhìn cô.

“Buổi sáng tốt lành.” Hắn dẫn đầu chào hỏi.

Tiếu Phù cảm giác tim nhỡ một nhịp đập, đỏ mặt, từ từ hướng đi tới hắn, “Chào buổi sáng.”

“Chúc em hôm nay vui vẻ.” Hắn nâng lên hoa hồng.

Cô cười, đưa tay tiếp nhận hoa hồng.

Cô rất vui vẻ, tiếp tục như vậy nữa, sợ rằng phải lấy dây trói cô trên ghế, nếu không cô sẽ hưng phấn kích động mà bay lên, bay ra khỏi văn phòng, lại thoát khỏi cả cao ốc mà bay ra bên ngoài.

“Anh cũng thế.” Tiếu Phù từ trong bao da lấy ra một cái túi nhỏ, đưa cho hắn.

Lăng Thiên Tước khóe miệng không giấu được vui vẻ dương lên, đưa tay nhận lấy “Là cho anh sao?”

“Bánh bao thịt viên, em ăn bữa sáng, không biết anh đã ăn chưa, cho nên thuận tay chuẩn bị giúp anh một chút.” Cô nhìn hắn mỉm cười, hai má đỏ tươi.

Trước kia hắn chỉ có kích tình, do lửa nóng bên ngoài xâm nhập, thường thường sau khi kích tình rút đi, lòng chỉ càng thêm lạnh lẽo. Nhưng giờ hắn nhìn người phụ nữ kiều diễm xinh đẹp hơn đóa hồng trước mặt, túi giấy hơi ấm trong lòng bàn tay, ngực lại nóng đến phát bỏng, đó là một loại năng lượng từ bên trong, chỉ có cô mới mang đến cho hắn loại rung động này.

Ông trời, hắn muốn ôm chặt cô vào trong ngực, cự tuyệt quấy rầy của bất cứ kẻ nào, coi như thế giới này chỉ có hai bọn họ cùng tồn tại, đây là đủ rồi.

Có cô, hắn có toàn thế giới, đồng thời còn hoàn chỉnh chính mình.

“Anh yêu em.” Hắn đè nén rung động xuống ngực, bàn tay không cầm gì trìu mến xoa nhẹ gương mặt của cô, ngắm nhìn một cách thâm tình.

Bị con mắt đen kiều diễm của Lăng Thiên Tước chuyên chú nóng bỏng nhìn ,cô nóng bỏng hai gò má, Tiếu Phù tức giận liếc hắn một cái “Bởi vì em giúp anh chuẩn bị bữa sáng?”

Hắn buồn cười lắc đầu một cái “Bởi vì em.”

Nói xong hắn nhẹ nhàng vén tóc ở bên tai cô, run run hạ xuống một nụ hôn ở tai trái của cô, cảm giác cô không có kháng cự, hắn dời mắt trở về bên mặt cô, cúi đầu ngắm nhìn gò má đỏ ứng cùng hô hấp rối loạn của cô.

Hắn chậm rãi đến gần mặt cô, khoảng cách hai người thật gần, chăm chú nhìn vào nhau, hắn nghiêng mặt, nhẹ nhàng bao trùm lên môi của cô...

Trong mấy phút ngắn ngủi trống giữa công việc giao tiếp, Lăng Thiên Tước lấy ra ảnh cưới ngắm nhìn, lại nhìn túi giấy cô đưa, lộ ra mỉm cười.

Cô sao lại cho rằng hắn có thể chưa ăn sáng mà đã đi ra cửa?

Những việc vặt này từ trước đến giờ đều có chuyên gia giúp xử lý, hắn không phí tâm cho loại chuyện này, nhưng hắn không muốn nói rõ ra, để cho cô làm như vậy cũng tốt.

Nhớ tới buổi sáng cô vì mình mà chuẩn bị bữa sáng, lại ảo tưởng tới cuộc sống của hai người sau khi cưới, một cỗ vui sướng thõa mãn tự nhiên sinh ra, giống như tất cả khe hở của linh hồn bị cô tràn ngập.

Khi nhà cô xẩy ra hỏa hoạn, sau khi cô nhã nhặn từ chối lời mời ở lại chỗ hắn, tâm tình của hắn xuống thấp một lúc, chỉ là sau đó đã chứng minh rằng cự tuyệt của cô là đúng.

Bởi vì sau khi hỏa hoạn đi qua, hắn không kịp đợi chủ nhà chỉnh sửa lại nhà, trực tiếp tìm người nhanh chóng khôi phục lại nguyên trạng căn phòng, khi cô từ nơi ở tạm thời trở lại phòng ốc đã quen thuộc, trên mặt hiện ra kinh ngạc cùng cảm động, khắc sâu vào trong lòng hắn.

Niềm tin tưởng cùng chuyện bồi dưỡng tình cảm không thể lười biếng, không có phương thức cố định, phải xuyên qua chuyện sinh hoạt vụn vặt, từng giọt từng giọt dựng lên, đây là chuyện hắn chưa bao giờ nếm thử, lại tốt đẹp một cách đáng chết.

“Ông chủ, mẹ anh gọi điện tới.” Khi làm việc Tiếu Phù đều kiên trì phải xưng hô đúng công tác.

“Cảm ơn em, nhờ em chuyển điện thoại sang cho anh.” Lăng Thiên Tước không phải hoàn toàn không kế khả thi, giọng nói có khách khí nhưng vẫn tỏa ra mập mờ ấm áp.

Bên đầu điện thoại kia yên lặng một giây, rồi truyền đến giọng điệu nửa chế nhạo, nửa dịu dàng của cô “Ông chủ, tâm tình của anh hôm nay rất tốt?”

Nghe vậy hắn bỗng nhiên cười to “Bữa sáng gia đình dấu yêu.” Đây là đáp án chuẩn xác nhất.

Lăng Thiên Tước cảm giác như cô lầu bầu đôi câu, sau mới đem điện thoại tiếp nối vào.

“Con trai.” Điện thoại truyền tới âm thanh mệt mỏi.

“Tình trạng bà nội thế nào?” Hắn thu hồi nụ cười, tâm tình từ từ trầm trọng.

“Mấy ngày trước đi các nơi ở Đài Loan, tinh thần tốt hơn, mới vừa rồi đột nhiên ác hóa.” Mẹ hắn hít sâu một cái, “Thầy thuốc nói, bà nội của con có thể vì hoài niệm quê quán, nên tinh thần mới mạnh lên một chút, nhưng cũng chỉ là ngồi trong xe xem phong cảnh một chút, lấy tình trạng của bà bây giờ mà nói, vẫn còn quá mệt mỏi.”

“Bà nội không muốn con qua xem bà sao?” Hắn nhăn mày lại.

“Bà nói không phải thời điểm.” Âm thanh của mẹ hắn tràn đầy bắt đắc dĩ vả lại mấy lần nghẹn ngào. “Con trai, mẹ cảm thấy thật sợ hãi, bà nội của con giống như một bảng giờ giấc... bà... bà một mực yên lặng lặng yên ở đây... đang làm một ít chuyện... bố con cũng đã về tới Đài Loan, ngày ngày bồi ở bên cạnh bà, nhưng trong mắt bà chỉ là giống như ... nhớ lại... cảm giác bà làm mỗi chuyện đều có mục đích của bà...”

“Con muốn qua xem bà nội.”

“Con trai àh, mẹ cảm thấy không cần vì bà nội có giao phó, nói bà khi con đến đây thì con mang theo cháu dâu bảo bối của bà, không thì con không cần xuất hiện.”

“Bà nội thật nói vậy?” Hắn khẽ cười.

“Con àh, mẹ cảm thấy bà nội con rất thích cô gái lần trước con mang về, bà còn mang ảnh cưới của các con đặt đầu giường, dĩ nhiên còn rất nhiều ảnh khác, như là ảnh cưới của mẹ và bố con, còn có ảnh bà với ông nội con...”

“Con sẽ dẫn cô ấy đi cùng.” Lăng Thiên Tước cam kết.

“Tiếp tục lừa dối bà nội con?” Giọng nói mẹ hắn như than thở.

“Mẹ, con yêu cô ấy, không có lừa gạt.” Nghe thấy hô hấp mãnh liệt của mẹ, hắn lộ ra mỉm cười.

“Nếu như cô ấy gật đầu, con muốn cưới cô ấy lập tức.”

“Đó, trời ạ --“ ở bên đầu kia của điện thoại mẹ hắn mãnh liệt thở.

“Đây là tin tức đại tốt, mẹ sẽ lập tức đi nói với bà nội rằng các con có thể chuẩn bị kết hôn bất cứ lúc nào, để cho bà vui mừng, nói không chừng bà sẽ cho con tới đây.”

Sau đó mẹ hắn mặc kệ hắn muốn nói lời bổ sung hay không, lập tức cúp điện thoại.

Lăng Thiên Tước kéo môi cười một tiếng.

Bà nội có bản lãnh này, rời khỏi ánh mắt thế tục, ở rất nhiều thời điểm mấu chốt, sống được trong môi trường long trọng nghi thức này.

Thời gian làm việc nhanh chóng trôi qua.

“Ông chủ.” Trong điện thoại nội tuyến truyền đến âm thanh của Tiếu Phù.

“Mấy giờ rồi?” Hắn bỏ bút ngòi vàng sang, nghe âm thanh của cô mới ý thức là đã tới lúc tan sở.

“Bẩy giờ rưỡi.” Tiếu Phù liếc đồng hồ.

“Chúng ta nên tan sở thôi.” Trong tiếng nói của hắn có ý cười, trong đầu bắt đầu kế hoạch muốn dẫn cô đi đâu ăn cơm.

“Tôi không phải nhắc nhở anh đã đến giờ tan sở.” Cô bình tĩnh nhắc nhở. Cô sao có thể làm như vậy, vả lại bây giờ đúng là có chuyện khác.

“Chuyện gì?” hắn khốn hoặc.

“Vừa rồi cô tiếp tân có gọi điện thoại lên đây, thông báo tiểu thư Thiệu thị đã lên lầu, vì cảnh vệ biết thân phận của cô ấy, hơn nữa cô ấy đã từng tới đây, nên không có thông báo trước mà cho cô ấy lên lầu.” Ngữ điệu của cô vẫn vững vàng như cũ.

Đáng chết! Đáy lòng hắn khẽ nguyền rủa.

“Tiếu Phù, anh không có hẹn cô ta.” Lăng Thiên Tước lo lắng giải thích.

“Tôi hiểu rõ.” Cô nói xong, lập tức cúp điện thoại.

Đáng chết, tất cả đều đáng chết.

Lăng Thiên Tước từ trên ghế nhảy dựng lên, nắm lên áo khoác tây trang, bước nhanh lao ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, mở cửa, đúng lúc nhìn thấy thiên kim Thiệu thị từ trong thang máy đi ra.

“Hello, Thiên Tước.” mĩ nữ tinh điêu tế trác nhìn thấy hắn, lập tức tăng bước chân đi hướng tới hắn.

Lăng Thiên Tước theo bản năng liếc Tiếu Phù một cái, cô ngó mặt đi chỗ khác, làm cho hắn tại chỗ vẻ mặt tối sầm, trong nháy mắt lòng lạnh đi nửa đoạn “Tiếu Phù?”

Thiên kim Thiệu thị không phát hiện sự khác thường của hắn, thật vất vả mới nhìn thấy hắn, cô chỉ muốn mau chóng đem tình yêu say đắm của mình nói hết với hắn “Thiên Tước, anh lâu không có xuất hiện, không tới hộp đêm, không nhận điện thoại của bọn em, không tham dự bất kì tụ hội nào, em rất nhớ anh đó.... anh gần đây có phải bận như vậy thật không?”

Tiếu Phù đột nhiên đứng lên, cũng không nhúc nhích, nhìn hắn, Lăng Thiên Tước không nhìn ra tâm tình của cô từ nét mặt đó của cô.

Tiếu Phù? Hắn im lặng khẩn cầu cô cho hắn một cơ hội giải thích.

Vừa lúc đó Tống Bạch Hạo ở thang máy đi lên, muốn xác nhận rõ xem Tiếu Phù tối nay có cùng mọi người ra ngoài hay không, hắn vốn có dụng ý muốn thuyết phục cô, mặc dù buổi sáng cô đã đồng ý với hắn, nhưng dù sao cô hiện nay cũng là “trông nom của ông chủ” có khi sẽ khước từ cũng không chừng.

Lăng Thiên Tước nhíu mày nhìn Tống Bạch Hạo, hắn không nhớ rõ mình có triệu kiến bất kì nhân viên nào.

Không khí giữa bốn người có chút xấu hổ, Tiếu Phù mở miệng trước tiên

“Bạch Hạo là tới đây tìm tôi, chúng tôi đã có hẹn.”

Nghe cô nói thế, Lăng Thiên Tước nhất thời luống cuống.

“Tiếu Phù, anh không có hẹn cô ta tới đây.” Hắn không để ý thiên kim Thiệu thị đang ở hiện trường, hốt hoảng giải thích, tròng mắt đen để lộ ra khẩn cầu.

Vừa nghĩ tới biểu hiện hoàn mĩ mấy tháng liên tục của mình có thể vì vậy mà chảy hết về biển đông, Lăng Thiên Tước trong tim tràn đầy hối tiếc.

Vì vậy hắn thả ra tiếng gió, để cho mọi người biết hắn đã thu tay, từ nay về sau chỉ có một người phụ nữ bên cạnh, hơn nữa chế nhạo Tiếu Phù không thể.

Tiếu Phù cầm ví da lên, xoay người đối mặt Lăng Thiên Tước “Anh không cần hướng tôi xin phép hay giải thích, xin lỗi, tôi có hẹn với bằng hữu, trước hết tan việc, ông chủ.”

Nghe cô cố ý cường điệu thân phận, Lăng Thiên Tước mặt lại càng đen hơn , bờ môi không vui căng thẳng, lần này hắn bất mãn với chính bản thân.

Nhìn cô cùng tên nhân viên quỉ quái kia đi vào thang máy, tầm mắt hắn cùng cô trước khi thang máy đóng lại có trao đổi ngắn ngủi, hắn dùng mắt nói cho cô biết – không cần đi, anh muốn cho em biết, anh muốn xin phép, giao cho anh một cơ hội giải thích.

Nhưng thang máy vẫn vô tình đóng lại, hắn không hiểu cái nhìn chăm chú thật sâu của cô trước khi rời đi đại biểu ý tứ gì, hắn lưu lại với mất mát mây đen giăng đầy, mang đi tâm tình tốt đẹp cả ngày của hắn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.