Thuốc Độc Của Người, Kẹo Ngọt Của Tôi

Chương 4: Chương 4




Mãi tới lúc bước vào khách sạn Westin lộng lẫy, trong đầu Bạch Tiểu Thuần vẫn còn văng vẳng câu hỏi như có ngụ ý gì đó của Adam.

Giống như lần trước, khi đưa anh về khách sạn Westin, cô đã thẳng thắn nói rằng không muốn nói bất cứ chuyện gì liên quan đến Thư Hạo Nhiên, lần này cô cũng từ chối câu hỏi có tin tưởng vào tình yêu hay không của anh. Trong văn hóa phương Tây có một điểm rất hay, đối với những vấn đề không muốn nói thêm đều có thể trả lời rõ ràng rằng không muốn nói đến, đối phương cũng sẽ không cảm thấy bạn thất lễ, ngược lại còn cảm thấy đó là điều hợp lý, vì đó có thể là những bí mật và chuyện riêng tư của bạn. Điều này được thể hiện một cách đặc biệt rõ ràng trong con người phong độ ngời ngời của Adam. Chỉ có điều, cô có thể từ chối trả lời nhưng không thể ngăn cản bản thân mình nghĩ về điều đó.

Mười lăm phút sau, đồng nghiệp Jack đến nơi. Ăn một bữa trưa đơn giản, Bạch Tiểu Thuần chẳng còn thời gian để suy nghĩ miên man, cùng Adam ngồi xe của Jack trở về văn phòng.

Một rưỡi chiều, cuộc họp được bắt đầu theo lịch trình. Có thể coi đây là cuộc họp cuối cùng của năm nay, ngoài bộ phận Kinh doanh, tham dự cuộc họp còn có phòng Tài vụ, phòng Quản lý kinh doanh chất lượng vận hành công trường và một số phòng ban khác.

Căn phòng rộng chẳng hẹp chật kín người, Bạch Tiểu Thuần ngồi cạnh Adam, tập trung tinh thần đảm nhiệm công việc phiên dịch. Cho dù tất cả tài liệu đã được gửi cho cô nghiên cứu kĩ lưỡng và dịch xong trước khi anh đến, trong quá trình diễn ra cuộc họp vẫn có vài khúc mắc nhỏ, may mắn là làm việc với anh càng lâu, nói chuyện cũng dễ dàng hơn, đôi lúc gặp phải những điểm không dễ diễn đạt, dùng động tác mô phỏng cũng có thể đạt được mục đích giao tiếp. Nội dung cũng giống hầu hết các cuộc họp cuối năm khác của công ty, đầu tiên là tổng kết đánh giá một năm qua, sau đó là các triển vọng trong tương lai. Nhưng nói đến triển vọng, chi bằng nói luôn nhiệm vụ cần đạt tới. Adam sắc bén chỉ ra ở thị trường Trung Quốc, giá trị kinh doanh của công ty trong thành phố G thường niên ở mức đáy, hy vọng năm sau sẽ đạt được những cải thiện triệt để, đồng thời thể hiện mong muốn cùng mọi người nỗ lực cố gắng.

Lời vừa nói ra, mọi người đều cảm thấy áp lực đè nặng trong lòng, bao gồm cả những nhân viên không liên quan gì đến công việc kinh doanh.

Bước vào thời gian thảo luận tự do, không ai đã nhắc đến dự án tàu điện ngầm.

Để ý thấy sắc mặt sếp Lý tái đi, Bạch Tiểu Thuần cúi gầm mặt, cảm giác tội lỗi dâng trào trong lòng không thể kiểm soát.

Đây là một dạng tâm lý tương đối kỳ lạ, nhưng tin rằng rất nhiều người có thần kinh yếu đều đã từng trải qua. Giả sử hôm ấy, Adam và sếp Lý đều mắng cô một trận té tát hoặc đuổi việc luôn, có lẽ cô sẽ chỉ cảm thấy buồn một lúc, nhưng chắc chắn cảm giác tội lỗi sẽ không đeo bám như thế này. Đáng tiếc là Adam lại nói nhẹ nhàng, không thể hiện thái độ trách móc, một mình đứng ra nhận toàn bộ trách nhiệm, khiến cô cảm thấy mình là một kẻ tội đồ, để người khác phải gánh thay hậu quả. Đối với cô, đó là một kiểu áp lực tâm lý đè nặng trong lòng, nói thẳng ra, giống như muốn mềm mỏng chứ không muốn cứng rắn.

Buổi tối, Adam mời toàn thể nhân viên trong công ty đi ăn tại nhà hàng Lão Vị Đạo lâu đời, danh tiếng lẫy lừng.

Trong ánh đèn lung linh, mỹ tửu giai hào, một bữa ăn náo nhiệt và ấm cúng bắt đầu.

Mọi người lần lượt chúc tụng, cụng ly, tửu lượng của Adam rất tốt, không từ chối bất cứ ai, đến cuối buổi, khuôn mặt trắng trẻo chuyển thành đỏ gay.

Trên đường đưa anh về khách sạn, tâm trạng Bạch Tiểu Thuần vẫn không khá hơn, cô im lặng không nói.

Bước đi trong sự giao hòa giữa bóng tối và ánh sáng do những ngọn đèn và những lùm cây hai bên đường tạo ra, bóng hai người bị những tia sáng khi mờ khi tỏ phân cách, lúc sát lại gần nhau, lúc lại tách rời ra.

Đợi đến lúc cô nhận ra vì tâm trạng của mình mà im lặng không nói gì là một việc bất lịch sự thì Adam đã lên tiếng trước:

“Cô ăn hơi ít đấy, là đang lo lắng cho Judy hay đang nghĩ về dự án tàu điện ngầm?”

“Hả?” Từ lúc bắt đầu ngồi vào bàn ăn, anh không ngừng cụng ly, chúc tụng với mọi người, vẫn còn để ý thấy mình ăn ít được sao?

“Cô ngồi ngay tôi, không khó để quan sát cô ăn nhiều hay ít. Còn nữa, trong cuộc họp, khi mọi người nhắc đến dự án tàu điện ngầm, cô lập tức cúi đầu.”

Nửa giải thích nửa nói chuyện, anh bỗng dừng bước, xoay người lại, đôi mắt khuất trong làn ánh sáng, mờ mờ xanh một cách xa xôi.

“Sherry, tôi đã nói rồi, đó không phải lỗi của cô!”

“Tôi hiểu, chỉ là tôi…”

Ngẩng đầu nhìn vẻ mặt nghi ngại của anh, Bạch Tiểu Thuần lí nhí trả lời, nhưng lại không biết nên diễn đạt thế nào.

Chẳng lẽ lại hỏi tại sao anh ấy không mắng ình một trận?

“Tôi có một người bạn thân tên là Sam, ngày trước dạy khẩu ngữường đại học ở Tây An, hồi đại học, cậu ấy đã học tiếng Trung, tiếng Trung của cậu ấy rất khá.” Adam bỗng chuyển chủ đề, liếc nhìn người con gái đang nhìn mình với ánh mắt đầy nghi hoặc. Anh khẽ mỉm cười, gương mặt điển trai có nét ửng đỏ, nổi bật giữa màu sắc của một đêm gió thổi lạnh buốt, hiền hòa mà dịu dàng. “Tôi nhớ cậu ấy đã từng nói, có rất nhiều cách để diễn tả lòng tin vào vận mệnh trong văn hóa Trung Quốc, trong đó có một câu mà ý nghĩa của nó đại loại là hãy làm những việc mà mình cần phải làm một cách tốt nhất, còn có thể thành công hay không, lại cần phải xem ý chỉ của Thượng Đế…”

“Thượng Đế?”

Trong văn hóa Trung Quốc đâu có Thượng Đế?

Câu phản bác đã lên đến miệng nhưng lại nuốt ngược trở lại, cô chau mày suy nghĩ, sau đó trả lời:

“Câu anh muốn nói có phải là “Hành sự tại nhân, thành sự tại thiên”?” Tám từ cuối, cô nói bằng tiếng Trung.

“Exactly!”

Trí nhớ của Adam cực tốt, chỉ nghe hay xem qua một lần là có thể nhớ đại thể. Tuy anh khẳng định không hiểu rốt cuộc mỗi từ trong câu nói: “Hành sự tại nhân, thành sự tại thiên” có ý nghĩa như thế nào nhưng anh chắc chắn mình không nhớ nhầm.

“Nhưng tôi chưa làm tốt nhất có thể. Hơn nữa, nếu anh giải thích với Peter là chỉ có thể nghe ý chỉ của Thượng Đế, chắc chắn ông ấy sẽ không hài lòng.”

Peter White là người Úc gốc Mỹ, bình thường chẳng mấy khi tiếp xúc nhưng Bạch Tiểu Thuần nghe sếp Lý và không ít người khác nói con người này tính tình hẹp hòi, thù dai, hơn nữa còn không tôn trọng người Trung Quốc cho lắm. Có lần, ông ta còn nói thẳng trước mặt nhân viên tại Thượng Hải rằng ông ta cảm thấy thức ăn Trung Quốc rất hỗn tạp, chẳng ra đâu vào đâu hoàn toàn là thức ăn cho lợn. Mỗi khi nghĩ đến việc đó, cô lại thầm cảm ơn Thượng Đế đã gửi Adam đến làm tổng giám đốc, chứ không phải là một Peter White thứ hai, nếu xui xẻo như vậy, cô chắc chắn mình chỉ còn cách duy nhất là xin từ chức. Những người ngoại quốc luôn ình là nhất và thích lôi điểm xấu của người khác ra để chỉ trích, thật đáng ghét.

Lần này đến lượt Adam không nói được gì.

Nhìn anh như vậy, Bạch Tiểu Thuần vô cùng thông cảm, ý nghĩ ấy bỗng xuất hiện trong đầu khi nghe điện thoại hôm ấy không hoàn toàn chỉ là ý nghĩ thoáng qua… Giả sử không bị Peter trách mắng, với tính cách của anh, chắc chắn anh sẽ nói thẳng. Nấc thang cảm xúc bất giác tụt thêm vài bậc, hình ảnh của anh và Quách Hà không ngừng lẩn khuất trong đầu, cô luôn do dự không biết có nên nói ra việc Thư Hạo Nhiên đã đến gặp mình hay không, cuối cùng cô lên tiếng: “ihực ra, Nick đã nói chuyện riêng với tôi. Anh ấy nói, dự án tàu điện ngầm vẫn có khả năng cứu vãn.”

“Anh ta?” Adam ngạc nhiên, lông mày dài khẽ nhíu lại. “Tôi không hiểu lắm, cô có thể giải thích cho tôi được không?”

“Tất nhiên.”

Bạch Tiểu Thuần đã được chứng kiến nhiều vẻ nho nhã, phong độ của anh. Nhưng mỗi lần anh hỏi một cách lịch sự đến vậy, cô lại ngầm tán thưởng trong lòng. Ngồi trong khu nghỉ dưỡng tại đại sảnh khách sạn, thuật lại toàn bộ những gì Thư Hạo Nhiên nói ngày hôm đó, Bạch Tiểu Thuần bỗng cảm thấy người nhẹ hẳn đi. Nhưng câu hỏi sau đó của Adam lập tức khiến cô cảm thấy nặng nề trở lại.

“Như vậy là ngài Thư Kiến đóng vai trò rất quan trọng. Tôi chưa từng gặp ông ấy, lại không quen với Nick. Sherry, cô có đồng ý liên hệ với Nick, truyền đạt lại ý muốn gặp ngài Thư Kiến giúp tôi được không?” Vừa thấy sự việc vẫn còn khả quan, một người cho dù làm việc gì cũng cố gắng hết sức, không quản khó nhọc như Adam chắc chắn sẽ không chịu để cơ hội tuột khỏi tay. Nhưng nhìn người bên cạnh bỗng khựng lại, anh lập tức nhớ ra, lần trước cô đã nói không muốn nhắc đến bất cứ chuyện gì liên quan tới Thư Hạo Nhiên, liền nói thêm một câu: “Tất nhiên, nếu cô không muốn thì có thể nói ra, tôi sẽ nhờ Giám đốc Lý thử dò hỏi những bạn bè trong ngành, xem có thể hẹn gặp ngài Thư Kiến được không.

“Thư Kiến rất kĩ tính, người bình thường khó hẹn gặp được. Nếu nhờ Giám đốc Lý dò hỏi bạn bè, e rằng lúc đó mọi chuyện đã muộn.”

“Nhưng không ai có thể bắt ép người khác làm việc người ta không muốn, cho dù là tổng giám đốc cũng không thể.”

“Cho tôi thời gian suy nghĩ, trước khi anh rời thành phố G, tôi sẽ trả lời anh, được không?”

Ngọn đèn chùm mười tầng phong cách châu Âu tỏa sáng lung linh, Bạch Tiểu Thuần không thể đưa ra câu trả lời khẳng định một cách thoải mái. May mắn là Adam rất tâm lý và khoan dung, độ lượng. Đi taxi về nhà đã là mười giờ đúng, những cột đèn màu vàng sậm làm bạn đồng hành, chiếu rọi những rối bời trong trái tim cô. Cô biết nếu nói ra chuyện này, e rằng không thể tránh khỏi việc phải tiếp xúc với Thư Hạo Nhiên, nhưng cô không thể không nói, huống hồ cô lúc nào cũng cảm thấy dự án đó mất đi, Adam và Quách Hà đều phải gánh một áp lực lớn chưa từng có. Vấn đề là, cô có thực sự muốn chủ động liên lạc với Thư Hạo Nhiên, chủ động mắc nợ anh ta hay không?

Không, cô không muốn.

Trên thế gian này, thứ khó trả nhất chính là món nợ ân tình.

Hơn nữa, người mà cô mắc nợ lại chính là người bạn trai cũ mà cô không hề muốn có bất cứ giao thiệp nào nữa. Vài năm trước, cô đã được lĩnh giáo một cách sâu sắc cái giá bắt buộc phải trả khi nợ người khác ân tình. Khi ấy, họ ở tận chân trời góc bể, tình thắm mặn nồng nhưng vẫn không thể chống chọi lại sự “xâm lăng” của cuộc đời. Đến hôm nay, họ sống cùng một thành phố, chẳng còn được như trước đây, Thư Hạo Nhiên sao có thể thay đổi lập trường vì mình được?

Ký ức giống như những cơn gió lạnh buốt ngoài cửa xe ùa vào tim, Bạch Tiểu Thuần tựa vào ghế sau xe, thầm thở dài, cảm thấy mình đã bước vào một vòng xoáy đen ngòm như màn đêm, nếu muốn thoát ra một cách an toàn, chỉ còn cách cứng rắn hơn. Nhưng chỉ cần nghĩ đến đôi mắt ngấn nước của Quách Hà và khuôn mặt dịu dàng của Adam dành ình sau khi gánh toàn bộ trách nhiệm, cô biết muốn thoát ra chỉ còn là nm hy vọng mà thôi. Cô không phải là con gái của Đức Mẹ Đồng trinh, khi những cơn sóng ập đến, ý nghĩ đầu tiên chắc chắn sẽ là làm thế nào để bảo vệ bản thân mình, vì thế trong công ty, cô lúc nào cũng muốn thu mình lại, ôn hòa với mọi người, đặt mình vào vị trí không quá tách biệt với tập thể nhưng vừa đủ để tránh xa những thị phi, cô không nghĩ rằng mình có đủ khả năng để thay đổi điều gì đó, trong lòng cô lúc nào cũng khắc ghi câu nói:

“Cố gắng làm người thật tốt, sống sao cho hết mình.”

Đây là những lời cuối cùng mà người cha Bạch Ahế Nho để lại trước khi xa rời trần thế. Năm ấy, cô vẫn còn hồn nhiên, non nớt, chỉ biết khóc nức nở, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa của câu nói này.

Gia đình mất đi người đàn ông trụ cột, cuộc sống không thể tránh khỏi những khó khăn. Mỗi lần nhìn bạn bè có bố yêu thương, chiều chuộng, cô đều cảm thấy xót xa trong lòng, xót xa tới mức căm hận. Bạch Thế Nho, tên nào người nấy, thông tình đạt lý, học vấn uyên thâm, là hiệu trưởng của một trường trung học, có trách nhiệm với công việc, tận tâm tận lực, được đồng nghiệp và học trò yêu quý. Năm Bạch Tiểu Thuần bảy tuổi, ông đệ đơn đăng ký với Sở Giáo dục đầu tư trùng tu khu vực dạy học đã cũ nát. Khi ấy, cho dù là chính quyền hay người dân đều không dành cho giáo dục sự quan tâm và đầu tư như bây giờ. Cơ thể ông vốn không được khỏe mạnh, nay đây mai đó, hai năm sau, cuối cùng ông cũng giành được khoản tiền đầu tiên.

Để tiết kiệm và đảm bảo cho chất lượng công trình, Bạch Thế Nho trực tiếp tham gia vào việc trùng tu, ngày đêm giám sát.

Đúng, ông trời vẫn thích dành cho con người những trò đùa tàn khốc

Tòa nhà dạy học cuối cùng sắp được hoàn thành, do quá bận bịu, không có thời gian đi khám bệnh và kiểm tra sức khỏe, một ngày ông ngất xỉu ngay tại công trình.

Mọi người đưa ông tới bệnh viện, kết quả của bác sĩ chỉ là có vài chữ lạnh lùng: Ung thư máu giai đoạn cuối.

Ông hiểu căn bệnh này vô phương cứu chữa, ba ngày sau, trở về nhà, ngày đêm ở bên vợ con.

Lúc ấy, Bạch Tiểu Thuần chưa hiểu chuyện, vui sướng giống như một chú chim non trong rừng sâu, suốt ngày liến thoắng rồi lại ôm chặt bố.

Mười lăm ngày sau, đúng như những gì bác sĩ dự đoán, Bạch Thế Nho bắt đầu có những triệu chứng không còn minh mẫn và hôn mê.

Trước lúc lâm chung, ông nắm đôi bàn tay nhỏ nhắn của con gái, hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió, để lại câu nói cuối cùng:

“Tiểu Thuần, bố phải đi rồi, nhớ phải nghe lời mẹ. Ngoài ra nhất định phải nhớ những gì bố đã dạy con viết: Cố gắng làm người thật tốt, sống sao cho hết mình.”

Ngày đưa tang, toàn bộ học sinh và đồng nghiệp của Bạch Thế Nho đều đến đưa tiễn ông, không thiếu một ai.

Trong đoàn người đông nghịt, Bạch Tiểu Thuần khóc nức nở, bên tai lúc nào cũng văng vẳng lời bố dặn trước lúc lâm chung.

Và cũng chính từ giây phút đó, cô đã ghi lòng tạc dạ những từ ấy, mặc dù gương mặt luôn tươi cười nhưng thâm tâm chưa từng lãng quên.

“Chị, chị sao vậy?”

Bước ra khỏi taxi, một cơn gió lạnh buốt ùa đến cùng câu hỏi quan tâm thân thiết của Bạch Tiểu Điệp.

Mặt và tay chân lạnh ngắt, đầu óc vẫn còn chưa thực sự trở về thực tại, Bạch Tiểu Thuần vội vàng đưa tay lau nước mắt, nở nụ cười âu yếm.

“Không có gì đâu, mắt chị hơi ngứa, dụi hơi quá tay nên khó chịu. Em đã ăn tối chưa? Đã bảo không cần ra ngoài đợi chị rồi cơ mà.”

Người con gái cao ro bước đến, ánh mắt dịu dàng, mái tóc dài buông xõa, đôi vai khẽ đung đưa theo làn gió, ngọn đèn đường màu vàng sẫm như kéo dài cái bóng của cô.

“Tổng giám đốc các chị thật quá đáng, mỗi lần sang đều phải đi cùng thì không nói gì, lại còn lần nào cũng để chị phải về muộn.”

Bạch Tiểu Điệp bước tới, quàng vào tay chị, sự xót ruột và tức tối ngập tràn trong đôi mắt cong như vầng trăng non.

Không giống người cha Bạch Thế Nho của Bạch Tiểu Thuần, bố của Bạch Tiểu Điệp, Bạch Thế Dũng không có học vấn uyên thâm như anh trai, vừa học hết cấp hai đã bắt đầu đi buôn, từ trứng gà đến buôn quần áo, từ làm đồ gia dụng đến thiết kế nội thất, ông làm đủ các nghề, tuy chưa phải là đại phú đại quý nhưng cũng có thể coi là có của ăn của để. Sau khi Bạch Thế Nho qua đời, Bạch Thế Dũng không ít lần giúp đỡ về mặt tài chính cho cô con gái nhỏ của anh trai, tuy Bạch Tiểu Thuần luôn cảm thấy ông hoàn toàn không có điểm gì giống với người bố ôn hòa, nho nhã trong ký ức của mình, trong lòng vẫn vô cùng cảm kích. Bạch Thế Dũng chỉ có duy nhất một cô con gái nên đặc biệt yêu chiều Tiểu Điệp, gần như không để con bé phải chịu bất cứ khổ sở gì. Một cuộc sống vô lo, vô ưu khiến Bạch Tiểu Điệp ít nhiều có tính khí của tiểu thư con nhà giàu, cô vừa tốt nghiệp đại học tháng Sáu năm nay nhưng tới bây giờ vẫn chưa có việc làm, lúc thì nói công việc này vất vả quá, khi lại bảo không có hứng thú.

Cuộc sống đầy đủ, Bạch Thế Dũng cũng không muốn con gái phải đi làm thuê cho người khác, con bé nói muốn đến thành phố G rồi cùng chị về nhà ăn Tết, ông lập tức đồng ý, không cần suy nghĩ.

“Người trên giang hồ, thân bất do kỷ. Yêu cầu công việc thôi mà, dần quen rồi sẽ ổn cả.” Cúi người thay đôi dép đi trong nhà, Bạch Tiểu Thuần mỉm cười, nói với cô em vẫn còn đang lẩm bẩm nhỏ to. “Hơn nữa, công bằng mà nói, Adam là một người tốt, chị khá thích anh ấy.”

“Thích?” Vứt áo khoác lên sofa, Bạch Tiểu Điệp reo lên như vừa phát hiện ra một lục địa mới. “Chị, ngoại trừ Thư Hạo Nhiên, em chưa từng nghe thấy chị dùng từ này với bất cứ người con trai nào!”

“Cho tôi xin, đừng có khoác một lớp áo màu hoa đào lên sự tận hưởng thuần khiết của bà chị này. Nói một cách chính xác, chị rất hâm mộ anh ấy. Sự hâm mộ thuần túy, hiểu không hả?”

“Hiểu!”

Bạch Tiểu Điệp lớn tiếng trả lời, nghịch ngợm nhảy qua, ôm lấy vai chị, cười hỉ hả nói: “Nhưng có thể giải thích cho cô em gái này nghe thế nào gọi là hâm mộ thuần túy không? Trong tạp chí, các chuyên gia tình yêu nói rằng, sự hâm mộ lẫn nhau là bước đầu tiên của một tình yêu.”

“Em học mấy câu nghe ghê răng này từ bao giờ thế?”

“Sự thật là vậy mà. Mau, nói cho em biết sao chị lại hâm mộ anh ấy...”

Đêm đông tĩnh lặng, thỉnh thoảng có cơn gió lạnh khẽ rít qua bên ngoài khung cửa sổ.

Trong màn đêm tối như bưng, trên chiếc giường êm ái, ấm áp truyền đến những tiếng thủ thỉ của hai chị em.

Không chịu nổi đủ các chiêu trò của cô em gái, Bạch Tiểu Thuần bắt đầu nhỏ to về những chuyện đã xảy ra trong thời gian qua.

Đẹp trai, thông minh, chăm chỉ, chuẩn xác, khoan dung, ôn hòa, sạch sẽ, trên người lúc nào cũng có mùi bạc hà nhè nhẹ, thơm mát dễ chịu, nói mãi nói mãi, cô hoàn toàn không phát hiện ra mình bất giác lại liệt kê được nhiều ưu điểm như vậy về một người con trai cơ bản chỉ có thể coi là không quá xa lạ. Bạch Tiểu Điệp nghịch ngợm ôm lấy người chị, dần dần đi vào giấc ngủ mơ màng. Trước khi hoàn toàn ngủ quên, cô chợt nghe một tiếng thở dài rất khẽ, lập tức lấy lại sự tỉnh táo, mở trừng mắt nhìn về phía người chị đang buồn bã: “Khi nãy chị nói muốn đi gặp Thư Hạo Nhiên?”

Bạch Tiểu Thuần ngẩng đầu nhìn trần nhà, khẽ đáp một tiếng, liếc nhìn sự căng thẳng và lo lắng của em gái, khẽ xoay người nằm nghiêng, giọng nói như nước chảy róc rách vang lên trong căn phòng yên lặng: “Trước khi qua đời, bố đã nói với chị cần phải cố gắng làm người tốt, sống sao cho hết mình, chị nghĩ, muốn làm được điều đó, đầu tiên cần phải làm việc nghiêm túc. Việc đối chiếu số liệu phụ trách phiên dịch vốn là một phần của công việc, có thể bù đắp, sao lại không vui vẻ mà làm? Adam nói “hành sự tại nhân, thành sự tại thiên”, cho dù là như vậy, cũng phải làm việc hết sức mình đi đã, rồi nghe ý chỉ của ông trời sau cũng chưa muộn.”

Trên đường trở về nhà, lòng cô đã rối bời.

Chỉ là, khi cô nhớ lại đôi mắt sáng quắc và dịu dàng của bố trong ký ức, sự lựa chọn đã rõ ràng, cũng giống như trước đây, cô không thể hiểu nổi tại sao bố cô có thể đành lòng không quan tâm đến bản thân mình mà chỉ nghĩ cho hạnh phúc của những đứa trẻ khác, đành lòng bỏ mặc vợ con, theo dòng chảy của thời gian và trải nghiệm cuộc đời, cô nghĩ giờ mình đã tìm được đáp án. Bố cô lúc nào cũng muốn thực hiện những nguyên tắc mà mình đặt ra, làm người và làm việc thật nghiêm túc, trân trọng cuộc sống này. Trong những năm tháng của cuộc đời, có thể không phải xấu hổ với lòng mình, một đời không có gì phải tiếc nuối, không phải sao?

Bạch Tiểu Điệp xoay người, thở dài, đưa tay ôm lấy cơ thể gầy gò, ấm áp bên cạnh mình.

“Chị, em xin lỗi!”

“Con bé ngốc, về sau không được nói những lời này nữa.”

“Trước khi đến thành phố G, mẹ đã căn dặn em, gia đình em nợ chị câu nói ấy.”

“Cái gì mà nhà chị, nhà em, chị họ Bạch, em cũng họ Bạch, chúng ta là người một nhà.” Bạch Tiểu Thuần thì thầm, từ từ nhắm mắt.

Có câu hát rằng: “Đừng nên nhắc lại những chuyện đã qua”, cuộc sống có khi nào không như vậy?

Nếu bắt buộc phải nói lời xin lỗi, cũng không phải là người em gái không hề có liên quan này.

Hơn nữa, trong lòng cô, hoặc giả không có cách nào chấp nhận chuyện những năm ấy, nhưng về mặt tình cảm, đó lại là sự lựa chọn duy nhất.

“Em đi cùng chị.” Bạch Tiểu Điệp cắn môi, cô có vẻ thấy sự buồn bã của chị nhưng lại không biết làm thế nào để an ủi. “Nếu Thư Hạo Nhiên dám coi thường chị, em chắc chắn sẽ không để cho anh ta yên.”

“Anh ấy sẽ không làm như vậy đâu.” Với cá tính của Thư Hạo Nhiên, cho dù là từ chối, cũng sẽ từ chối một cách hợp tình hợp lý, không để đối phương phải cảm thấy khó xử.

“Chị chủ động tìm anh ta đồng nghĩa với cầu cạnh. Năm ấy anh ta nói những lời khó nghe, gây tổn thương đến chị như vậy, bây giờ không chừng còn hơn thế nữa.”

Lần đầu tiên đi gặp mà đưa Adam đi cũng không thích hợp lắm, hai người khó tránh khỏi bị khó xử, có Tiểu Điệp đi cùng chắc hẳn không khí sẽ thoải mái hơn một chút.

Nghĩ vậy, Bạch Tiểu Thuần liền đồng ý.

Nhưng lúc này, cô hoàn toàn không thể nghĩ được rằng, quyết định này của mình lại làm dậy một cơn sóng khủng khiếp.

Giáng sinh đến gần, bầu không khí lễ hội nhộn nhịp, rộn ràng bao trùm khắp thành phố G.

Giai điệu sôi động của ca khúc mừng Giáng sinh bay lượn trong sắc đêm nồng ấm, tại trung tâm quảng trường Lệ Cảng, cây thông Giáng sinh cao ba tầng đứng sừng sững được dựng lên, bên trên treo chi chít những chiếc chuông vàng và đủ loại đèn màu. Thư Hạo Nhiên đỗ xe bên lề đường, bước đến bên cây thông Noel, dõi theo anh là rất nhiều ánh mắt trầm trồ nhìn ngắm. Không khí lạnh giá, anh đút hai tay trong túi áo khoác màu cà phê, thở ra từng làn khói màu trắng, bất giác nhớ đến Giáng sinh năm ấy, anh cũng đứng đợi cô tại đây, đang lúc lạnh đến run lẩy bẩy, bên tai bỗng vang vọng một tràng cười rồi dáng hình trắng như tuyết, năng động và xinh đẹp ấy chạy ùa.

“Đêm nay là đêm Bình an, anh nhất định phải cùng em ra phố cảm nhận không khí Giáng sinh.”

“Ngày lễ của nước ngoài, em có cần phải hớn hở đến mức ấy không hả?”

“Tất nhiên là cần rồi! Cho dù là ngày lễ truyền thống của nước mình hay ngày lễ của nước ngoài, tham dự ngày lễ không quan trọng ở bản thân ngày lễ, mà là cảm giác cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc khi chào đón nó.”

“Bạn nhỏ Tiểu Bạch, không ngờ bạn cũng giỏi lý lẽ gớm nhỉ?”

“Thứ nhất, đây không phải là giỏi lý lẽ mà là sự lĩnh ngộ. Thứ hai, đừng gọi em là Tiểu Bạch, cứ như là gọi tên cún con, mèo con ấy.”

Vài năm sau, sải bước trên những con phố của một đất nước hoàn toàn xa lạ, anh chợt nhận ra không phải cô gái ngốc nghếch luôn ở bên cạnh mình ấy giỏi lý lẽ mà là bản thân mình ngày ấy không hiểu.

“Hi!”

Một giọng nói trong trẻo quen thuộc cắt đứt dòng suy nghĩ của anh, đưa mắt nhìn, trong ánh đèn sáng bừng, người con gái cao ráo, thon thả, mặc chiếc váy bó màu be, khoác chiếc áo choàng thanh lịch, dung nhan vẫn đẹp như xưa.

Một sự kích động không nói nên lời dậy sóng trong lồng ngực, không đợi anh lên tiếng, bước trên đôi bốt ngắn màu gụ, cô tiến về phía trước, lịch sự nói: “Chắc anh đợi đã lâu rồi? Xin lỗi, Tiểu Điệp bị tắc đường, tôi đợi nó đến nơi rồi cùng đi.”

“Không sao, anh cũng vừa đến.” Lúc này, Thư Hạo Nhiên mới phát hiện có người con gái khác đang đứng bên cạnh cô, chiếc áo choàng bó eo màu đen, áo khoác màu đỏ tươi, dong dỏng cao, cặp mắt cong cong sáng lấp lánh, con bé gầy gò vài năm trước đây bây giờ đã trở thành một người hoàn toàn khác. Anh mỉm cười, ngẩng đầu, khen một cách thật lòng: “Đúng là con gái hoàn toàn thay đổi sau mười tám tuổi không phải đi cùng Tiểu Bạch, anh không nhận ra em đâu, Tiểu Điệp ạ! Em còn nhớ năm ấy anh đã hứa, bảo em đến thành phố G, anh sẽ đưa em đến khu vui chơi ngồi vòng quay ngựa gỗ không?”

“Tất nhiên là nhớ ạ!”

Người con trai cao ráo như tắm trong làn ánh sáng của những ngọn đèn rực rỡ, khuôn mặt sáng sủa như viên ngọc đang nở một nụ cười tươi tắn. Sau một giây xốn xang, Bạch Tiểu Điệp lập tức tỉnh táo trở lại.

“Nhưng anh Hạo Nhiên này, anh có nhớ năm ấy đã từng nói những gì với chị em không?”

“Tiểu Điệp!” Bạch Tiểu Thuần kéo tay em gái, nói: “Con bé ăn nói không suy nghĩ, xin lỗi anh. Thực ra hôm nay tôi hẹn gặp anh, là vì…”

“Vào Alice ngồi rồi nói tiếp, ở ngoài này lạnh lắm.”

Sau một giây bối rối, Thư Hạo Nhiên lập tức điều chỉnh tâm trạng, dẫn hai chị em Bạch Tiểu Thuần tiến về phía trước.

Nhà hàng bài trí vô cùng tinh xảo, dòng suối âm nhạc bay lượn trong không gian hòa vào mùi thơm thoang thoảng của đồ chay lẫn hương vị bò nướng thơm nức mũi.

Sau khi thức ăn được đưa lên, nghe anh nói một vài chuyện mở đầu chẳng liên quan, Bạch Tiểu Thuần quyết định nói luôn ý định của mình.

Hít một hơi sâu, cô đặt dao dĩa xuống, mở miệng một cách bình tĩnh: “Lần trước anh đến thăm tôi, có nói dự án tàu điện ngầm vẫn có thể thay đổi được…”

“Đúng vậy.” Thư Hạo Nhiên gật đầu, nét vui vẻ trong mắt trở nên trầm lặng, anh trầm ngâm: “Anh có thể đến gặp bố anh nói chuyện nhưng anh muốn biết em làm việc này vì em hay vì người khác?”

Anh sớm đoán ra cô chủ động hẹn gặp mình chắc chắn là vì dự án tàu điện ngầm, giờ nghe cô khẳng định, anh bỗng cảm thấy đau lòng…

Mối tình mặn nồng tưởng chừng không có gì có thể chia lìa ấy giờ đã đến mức phải mượn một cái cớ để có thể được gặp nhau.

Tại sao khi anh quyết định vứt bỏ tất cả để trở về thì người đã từng thề sẽ chờ đợi anh mãi mãi lại không còn như xưa nữa?

Khúc dương cầm du dương bất ngờ im bặt, sau đoạn dạo đầu uyển chuyển, giọng hát thì thầm như đang kể chuyện nhẹ nhàng cất lên.

Những tiếng nói chuyện trầm hẳn xuống, Bạch Tiểu Thuần lúc này mới nhận ra bài hát đang được phát là ca khúc La Vie En Rose do Lisa Ono trình bày.

Nguyên gốc của bài này là một ca khúc tiếng Pháp, so với bản gốc, cô thích bản được hát lại bởi nữ ca sĩ người Nhật Lisa Ono hơn. Nguyên nhân không phải là bản này hay hơn bản kia, mà là vì lần đầu tiên nghe thấy nó là khi cô đang tay trong tay với người con trai ngồi đối diện cô đây bước qua một cửa hàng CD, khi ấy, cô đã mê mẩn vì sự lãng mạn và buồn bã trong giai điệu du dương, nhẹ nhàng ấy, từ đó trở đi, cô chưa bao giờ quên.

“Ý anh là sao?”

Câu hỏi của Thư Hạo Nhiên hoàn toàn không bình thường, cô đã nghĩ đến đủ những câu hỏi mà anh sẽ đưa ra, duy chỉ có câu hỏi này là không nghĩ tới.

“Em đơn thuần chỉ muốn sửa chữa lỗi do mình gây ra, hay còn nguyên nhân nào khác?”

“Cả hai.” Trước mặt anh, Bạch Tiểu Thuần không quen nói dối. “Tôi là một nhân viên của công ty, đóng góp chút công sức cũng là điều nên làm.”

“Được, anh sẽ cố gắng thử xem sao.” Thư Hạo Nhiên mỉm cười, trong đáy mắt khẽ lóe lên một tia sáng hài lòng kỳ lạ.

“Thật ư?” Sự thuận lợi nằm ngoài dự kiến, cô khẽ nhướn mày vui mừng, không nghĩ nhiều, nói tiếp: “Adam nói muốn gặp bố anh, có được không?”

“Cái này…” Một nét u ám rất nhỏ xuất hiện trong đôi mắt, anh cúi xuống uống nước để che giấu cảm giác ấy, một lúc sau anh nói: “Bố anh bình thường, một là không muốn người khác lời ra tiếng vào, hai là cũng không thích các cuộc gặp mặt vì công việc. Nhưng nếu em đã nói vậy, anh sẽ nói ông cố gắng sắp xếp. Nhưng… tốt nhất là Adam nên đi một mình, em cũng biết đấy, bố anh có rất nhiều tài liệu, bao gồm một số tập sách đều viết bằng tiếng Anh, ông có thể nói giọng Anh rất chuẩn…”

“Anh Hạo Nhiên, sao không nói thẳng rằng chị em không thích hợp để đi cùng Adam?”

Câu nói cuối cùng của anh ý tứ quá lộ liễu, một người ăn nói thẳng thắn, ít vòng vo như Bạch Tiểu Điệp còn có thể nghe ra, nói chi đến Bạch Tiểu Thuần.

Cô vừa khẽ đẩy tay em gái dưới gầm bàn, vừa khẽ cong đôi môi duyên dáng lên, cố gắng để nụ cười không quá cứng nhắc.

“Không sao, tôi sẽ nói lại với Adam, tôi tin anh ấy sẽ hiểu. Vả lại, có thể nói chuyện là tốt rồi.”

“Tiểu Bạch, thực ra…”

“Đừng giải thích, thực ra anh đã giúp tôi một việc rất lớn rồi.” Bạch Tiểu Thuần tiếp tục cong môi, nụ cười đặc biệt tươi tắn. “Anh cũng biết mà, khả năng dịch của tôi hầu như không qua trường lớp đào tạo nào, chỉ là miễn cưỡng ngồi vào vị trí này thôi, mỗi lần ra ngoài cùng Adam, tôi cũng rất đau đầu, đặc biệt là khi bàn luận các vấn đề kỹ thuật hoặc các chi tiết thương mại, tôi thường xuyên phải ôm đầu, giống như Phật Thích Ca Mâu Ni ấy. Không chỉ có thế, mỗi lần đi như vậy cũng chẳng được ăn no, mệt muốn chết, tránh được lần nào hay lần ấy.”

Nụ cười của người con gái ngồi đối diện vẫn rạng rỡ như thế, thậm chí khiến người khác không thể cảm nhận được là cô đang giả bộ.

Nhưng Thư Hạo Nhiên hiểu, trong lòng cô càng buồn, cô càng giỏi giả bộ…

Giả bộ thành một khuôn mặt vô tâm vô tính.

Từ khóc đến dốc hết tâm can tới cười đến vô tâm vô tính, Bạch Tiểu Thuần, đối với em, sự chuyển biến này chẳng khác gì một màn bơi suýt chết đuối vì sặc nước phải không?

Trái tim khẽ nhói đau.

Không khí có phần hơi gượng gạo, bất lực nhìn người chị giả bộ để giữ hòa khí, Bạch Tiểu Điệp nhếch môi, cầm cốc nước hoa quả lên, vừa uống vừa nhìn người con trai mấy lần suýt nghẹn mà vẫn giữ ình vẻ tự tin trước mặt kia. Ngọn đèn dịu dàng như ánh trăng phát ra những tia sáng ấm áp, mỏng manh, từng vòng từng vòng một, khẽ đậu lên đôi mắt điển trai của anh. Có lẽ do ánh sáng của ngọn đèn, hoặc cũng có thể là do nhìn nhầm, cô dường như có thể đọc được từ đôi mắt đen thăm thẳm như màn đêm kia một nỗi đau đớn đang được kìm nén. Cô vẫn còn muốn nói thêm vài câu gay gắt nữa nhưng bỗng nhiên lại mềm lòng, im lặng nhấp từng ngụm nước, lắng nghe hai người nói chuyện một cách ôn hòa.

Chủ đề nói chuyện được cố ý chuyển sang ngôi trường ngày trước hai người cùng học, Bạch Tiểu Thuần dần dần thả lỏng người, nụ cười trên khuôn mặt nhỏ nhắn trở nên dịu dàng, khiến Thư Hạo Nhiên cuối cùng cũng cảm thấy không còn quá xa cách.

Lúc câu chuyện đang ở cao trào, một giọng nữ ngọt ngào nhưng vô cùng lạnh lùng xen ngang giữa ca khúc du dương đang được bật: “Hạo Nhiên, thì ra anh nói hôm nay có việc chính là đi gặp hai mỹ nhân này sao?”

Nhìn theo hướng giọng nói phát ra, một thân hình đỏ rực trên đôi giày cao gót sáng bóng tiến đến gần, cặp lông mày lá liễu, đôi mắt thướt tha và khuôn mặt thon dài, chiếc eo thon nhỏ, từng bước đi uyển chuyển duyên dáng, vừa xuất hiện đã lập tức thu hút hầu hết ánh nhìn của những người trong quán ăn, bao gồm cả Bạch Tiểu Điệp đang cảm thấy vô vị, chán ngắt. Cô cảm thấy trên người cô gái này có một khí chất mạnh mẽ khó nói thành lời, không phải cô gái nào cũng có thể so sánh được. Liếc mắt thấy mặt vừa mới trở lại bình thường của Bạch Tiểu Thuần giờ lại trở nên gượng gạo, cô với tay qua tấm khăn trải bàn tua rua, nắm lấy bàn tay phải có phần lạnh giá của chị mình, viết vội vài chữ:

“Cô ta là ai?”

Người đến không phải ai khác, chính là Tiết Vịnh Vi mà cô đã từng gặp ở sân bay hôm đó.

Nhân vật nữ chính xinh đẹp rạng ngời xuất hiện đúng lúc này, không biết tại sao, Bạch Tiểu Thuần lại có cảm giác ngượng ngùng như bị phát hiện lên giường cùng chồng người khác, ánh mắt bối rối không biết nhìn vào đâu.

So với sự căng thẳng của cô, Thư Hạo Nhiên bình tĩnh hơn rất nhiều.

Anh quay đầu nhưng vẫn ngồi im một chỗ, chỉ hơi khẽ mỉm cười. “Em đến ăn à?”

Trong đôi mắt to ngự trị trên khuôn mặt được trang điểm kĩ càng khẽ vụt qua một nét phức tạp, Tiết Vịnh Vi đặt chiếc túi đắt tiền màu đen tuyền xuống, cười tươi như hoa. “Từ lâu đã nghe nói món thịt bò nướng ở Alice rất nổi tiếng, em vẫn muốn đến thưởng thức. Lần trước gọi điện cho anh chẳng phải em đã nói rồi sao, bảo anh đi cùng anh bảo cứ từ từ. Em không đợi được, đến một mình, kết quả là… Sao hả, không định giới thiệu cho em sao? Chào hai người, tôi tên là Tiết Vịnh Vi, có thể gọi tôi là Vivian.”

“Xin chào, chúng ta đã gặp nhau ở sân bay, tôi…”

Lấy lại tinh thần, Bạch Tiểu Thuần không muốn thất lễ.

Lời chưa nói hết, Bạch Tiểu Điệp nghe nhạc hiệu lờ mờ đoán được chương trình, liền nhanh nhảu cắt ngang: “Xin chào, tôi là Bạch Tiểu Điệp, đây là chị tôi, Bạch Tiểu Thuần. Xem ra chị và anh Hạo Nhiên khá thân thiết, vậy thì tôi có lý do để tin rằng chị nhất định đã nghe qua tên chị tôi rồi.”

“Anh Hạo Nhiên?” Tiết Vịnh Vi nhíu mày, giữ nguyên nụ cười, đôi mắt long lanhhồng nhạt hơi nheo lại, nhìn cô gái trẻ trung có gương mặt trái xoan ngồi đối diện, nói chẳng ăn nhập. “Xem ra em hơi lạc hậu rồi thì phải, trong nước đang thịnh hành cách xưng hô này sao? Bạch Tiểu Điệp tiểu thư, tôi quả thật là có chút ấn tượng về chị của cô, nhưng là vì không lâu trước đây, chúng tôi đã gặp nhau một lần ở sân bay, không biết Bạch tiểu thư có chút ấn tượng nào về tôi không?”

“Tiết tiểu thư dung mạo hơn người, sao có thể không nhớ được”

Mỗi lần cô xuất hiện đều “vừa đúng lúc”, không ấn tượng mới lạ.

Bạch Tiểu Thuần không thích chủ động tạo mâu thuẫn, chỉ là khi ngửi thấy mùi súng, cô đương nhiên lựa chọn đứng về phía người em gái đã lên tiếng đỡ ình.

“Cảm ơn đã quá khen!”

Hoàn toàn loại bỏ được tính công kích của câu hỏi phản vấn, sự ghê gớm của Tiết Tịnh Vi rõ ràng thâm sâu hơn họ tưởng.

“Da mặt còn dày hơn cả bức tường.”

Bạch Tiểu Điệp lẩm bẩm, giọng không lớn nhưng rõ ràng từng tiếng một. Nhận thấy sắp có chiến tranh, Thư Hạo Nhiên vội vàng tìm cách giải tỏa căng thẳng , nói con bé còn nhỏ người. Không biết có phải không buồn đôi co với cô gái nhỏ Bạch Tiểu Điệp hay không mà sắc mặt Tiết Tịnh Vi hơi tái đi, nhưng rất nhanh sau đó, cô ta đã kiềm chế được hòa khí, lấy lại vẻ mặt ôn hòa, bắt đầu nói chuyện như không có gì xảy ra, còn không ngớt nhắc lại những lời đẹp đẽ mà bố mẹ Thư Hạo Nhiên đã từng nói với cô ta. Bạch Tiểu Thuần dị ứng nhất với những chuyện vừa nhạt nhẽo vừa khó xử thế này, vài phút sau, cô lập tức kéo tay em gái rời đi, Thư Hạo Nhiên trong lòng biết rõ không thể giữ cô được nữa, đành đồng ý, ai ngờ cô cầm túi lên, Tiết Tịnh Vi bất ngờ nói: "Bạch tiểu thư, có thể cùng tôi nói chuyện riêng một lúc được không?"

Trong ánh đèn mờ ảo, Bạch Tiểu Thuần không nhìn rõ nét kỳ lạ, khó hiểu vụt qua trong mắt cô ta.

đơn giản, rõ ràng, tránh xa mâu thuẫn không có nghĩa là ngốc nghếch, từ nãy giờ cô đã đủ hiểu Tiết Tịnh Vi thâm sâu khó lường đến mức nào. Cô ta muốn nói chuyện, còn là nói chuyện riêng, chủ đề tất nhiên không dễ dàng giả bộ ngờ nghệch cho qua được.

Ngập ngừng một giây, Bạch Tiểu Điệp lại một lần nữa lên tiếng, ngữ điệu giống hệt lúc Tiết Tịnh Vi chậm rãi hỏi Thư Hạo Nhiên ban nãy: "Sao thế, Tiết tiểu thư có chuyện gì không thể nói được với chị tôi trước mặt anh Hạo Nhiên và tôi sao?"

Cô ta là người thông minh, những lúc thế này, đương nhiên sẽ không ngốc nghếch đến mức đưa người con trai chưa hề tỏ rõ thái độ kia vào danh sách ám chỉ.

Quả nhiên chưa đợi Tiết Tịnh Vi lên tiếng, Thư Hạo Nhiên đã lập tức nhếch môi nói: "Tịnh Vi, thôi đi."

"Em có làm gì đâu. Chỉ nói vài câu thôi mà!"

"Được thôi, chúng ta nói chuyện riêng."

Lời vừa dứt, Tiết Tịnh Vi và Bạch Tiểu Thuần đồng thời lên tiếng.

Thấy Bạch Tiểu Thuần bước đi mệt mỏi, người đã đạt được mục đích khẽ nở nụ cười đắc thắng về phía chàng trai mặt đang đanh lại rồi xách túi, theo sát ngay sau. Bạch Tiểu Điệp hoàn toàn không hiểu chị mình bình thường vẫn hiền lành, điểm tĩnh sao tự nhiên lại thay đổi ý định, cô lùi vài bước, ngồi vào chỗ cũ, khẽ liếc người đối diện một cái. Vẫy tay gọi phục vụ đưa lên một ly Whisky. Thư Hạo Nhiên uống hết nửa già, vẻ phong độ ngời ngời luôn cố duy trì lúc này bỗng bị một nỗi buồn kỳ lạ và bất lực bủa vây.

Vẻ cô đơn hiện rõ trên gương mặt anh, cảm nhận được nỗi buồn đó, những lời trách móc sắp bật ra, Bạch Tiểu Điệp đành nén trong lòng.

Trên đường về, Bạch Tiểu Thuần vẫn im lặng.

Biết tâm trạng của chị đang rối bời người lúc nào cũng liến thoắng như Bạch Tiểu Điệp biết điều ngậm chặt miệng.

Trước lúc ngủ, cô không giấu nổi tò mò, liền dò hỏi: "Chị, gia đình Tiết Tịnh Vi chắc hẳn khá giả lắm? Em thấy chiếc túi đeo là hiệu Hermes."

"Chắc vậy." Bạch Tiểu Thuần ậm ừ đáp rồi dặn dò thêm: "Cô ta không hề đơn giản, người bình thường không bì được đâu. Sau này nếu có gặp cô ta, em đừng ăn nói bộp chộp nữa, tốt nhất là nên tránh xa."

"Tại sao chứ, vì cô ta giàu có, quý tộc ư?"

"Rất khó giải thích, em cứ biết vậy là được rồi!"

Ít thấy Bạch Tiểu Thuần dùng giọng điệu cứng rắn như vậy để nói chuyện với mình, Bạch Tiểu Điệp nằm trong bóng tối, nghĩ ngợi một hồi, bỗng thấy lo lắng.

"Có phải cô ta ép chị tránh xa Thư Hạo Nhiên phải không?"

"Không phải. Đừng hỏi nữa, chị buồn ngủ quá!"

"Nhưng..."

Thấy em gái vẫn còn hậm hực, Bạch Tiểu Thuần chỉ còn cách giả vờ ngủ.

Mãi đến lúc nghe thấy những tiếng thở đều từ phía sau, cô mới thở dài một tiếng, hoàn toàn không thể chợp mắt, mặc kệ những dòng suy nghĩ tự do bay lượn trong không gian mờ mịt.

Đêm qua đi.

Ngày hôm sau, việc Bạch Tiểu Thuần làm đầu tiên khi đến công ty là báo cáo tóm tắt với Adam việc gặp Thư Hạo Nhiên tối qua và cuộc hẹn gặp mặt Thư Kiến sắp tới, nếu Thư Hạo Nhiên sắp xếp được, sẽ thông báo cho cô ngay. Kể lại một lượt cho sếp Lý nghe, sếp Lý nói sẽ lập tức với một số người bạn để tiến hành vận động hành lang, ít nhiều cũng có tác dụng tích cực. Buổi chiều hôm đó, sếp Lý nhận được câu trả lời của bạn, nói dự án hôm nay quả thực chưa có chuyển biến gì thêm, đồng thời chỉ ra rằng chỉ cần họ tìm được cách báo giá lại một lần nữa, cơ hội giành phần thắng sẽ rất lớn. Nhận thấy tình hình khá khả quan, Adam lập tức hủy vé máy bay trở về Mỹ, gọi điện xin lỗi gia đình năm nay không thể trở về Mỹ, dự Giáng sinh cùng mọi người.

Trong quan niệm của người phương Tây, lễ Giáng sinh cũng quan trọng như Tết Âm lịch của người Á Đông.

Đến ngày lễ quan trọng như vậy mà anh cũng hủy bỏ, Bạch Tiểu Thuần cảm thấy rất vui... Người ta nói trên sao dưới vậy, tướng lĩnh thế nào thì sẽ có những binh sĩ dưới quyền giống thế. Có chàng Adam cần mẫn, chăm chỉ dẫn đầu, trước khối lượng công việc của năm tới, mọi người tuy áp lực những chắc chắn có thêm động lực để làm việc.

Vài ngày sau đó, cô hết sức bận rộn, đi gặp khách hàng, thị sát công trường, lập kế hoạch, khảo sát thị trường cung ứng nguyên vật liệu. Những nơi Adam đến đều luôn có Bạch Tiểu Thuần bên cạnh. Lúc ấy, Quách Hà gọi điện xin nghỉ thêm vài ngày, biết dự án có thể chuyển biến, chị xúc động nói sẽ cố gắng trở về nhanh nhất có thể . Năm ngày trôi qua, không có động tĩnh gì, Bạch Tiểu Thuần khéo léo đề nghị Adam xem xét việc tới công ty ở Vũ Hán hoặc về Thượng Hải, anh suy nghĩ rồi nói sẽ đi tàu cao tốc đến Vũ Hán. Đêm trước ngày Giáng sinh, cuối cùng Thư Hạo Nhiên cũng gửi tin nhắn, nói bố anh đồng ý gặp mặt, địa điểm và thời gian cũng được gửi kèm theo.

Ngày Ba mươi, Adam đang ở Thượng Hải, liền lập tức đáp chuyến bay sớm nhất đến thành phố G.

Thư Kiến đặc biệt thích uống trà, nơi gặp mặt ông chọn là Thanh Minh trà trang nổi tiếng.

Giờ nghỉ trưa, ánh mặt trời mùa đông nhẹ nhàng chiếu rọi, thành phố ồn ào, huyên náo như khoác lên mình một bộ áo rực rỡ, tươi đẹp.

Chiếc Passat của sếp Lý từ từ lăn bánh trên con phố đông đúc, Bạch Tiểu Thuần lén nhìn chàng trai lịch lãm trong bộ âu phục màu bạc xám tinh xảo đang tập trung kiểm tra tài liệu bên cạnh mình, lấy dũng khí, cô lên tiếng: "Adam, xin lỗi, lát nữa khi đến nơi, Giám đốc Lý và tôi không thể vào gặp ngài Thư Kiến cùng anh. Ông ấy đã từng ở Anh một thời gian, có thể nói tiếng Anh lưu loát, hơn nữa, vì thân phận cũng như các vấn đề khác, ông ấy không muốn gặp mặt giới doanh nhân, vì thế..."

"Tôi hiểu rồi." Adam ngẩng lên, đôi mắt xanh như mặt hồ toát ra vẻ trầm tư không giống với nét ôn hòa và điềm đạm vốn có. "Tôi nghe một số bạn nói ngài Thư Kiến rất cẩn thận. Nick cũng có ở đó chứ?"

"Tôi không biết, nhưng chắc anh ấy sẽ ở đó thôi." Lúc này cô mới nhớ ra Thư Hạo Nhiên không hề nhắc đến việc mình sẽ có mặt ở đó hay không. Bạch Tiểu Thuần lắc đầu trả lời rồi lại chợt nhớ ra một chuyện khác: "Ngoài ra, sau khi nói chuyện xong, ngài Thư Kiến kiên quyết muốn thanh toán, tốt nhất là anh không nên tranh với ông ấy. Tôi nhớ Nick từng nói, bố anh ấy không thích người khác cố tình mời ông ăn cơm, dùng trà để thiết lập mối quan hệ. Ông ấy là một cây đại thụ trong ngành kiến trúc, hơn nữa vợ ông ấy cũng là người chức cao vọng trọng, nhiều lúc bắt buộc phải như vậy."

"Tôi hiểu." Anh lịch sự gật đầu, nói thêm: "Nick nói với cô những lời này khi nào?"

"Năm tôi học đại học năm ba."

"Tiểu Bạch, trước đây sao tôi không nghe cô nhắc đến cô là bạn học của Tiểu Thư nhỉ, hơn nữa lại còn khá thân thiết nữa?"

Sếp Lý đang lái xe bỗng nhiên xen vào, Bạch Tiểu Thuần đang chăm chú nghĩ xem còn điều gì nên nhắc nhở nữa không, bỗng nhiên thấy lòng thắt lại...

Đã bao năm trôi qua, vậy mà cô vẫn nhớ rõ từng câu mà Thư Hạo Nhiên đã từng nói với cô.

Adam hỏi rất tự nhiên, cô cũng trả lời rất tự nhiên.

Thì ra, trong lúc không để ý, bản thân mình lúc nào cũng nói phải quên đi và dứt bỏ, thực ra chỉ lừa dối chính mình và lừa dối những người khác.

Nỗi đau ùa đến như một màn sương khiến trái tim cô buốt giá.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.