Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 83: Chương 83: Không Ngoan Sẽ Đánh Mông (4)




Chưởng quỹ của Hồi Âm Các rất hoảng sợ, rất chi là hoảng sợ.

Hôm nay không biết ngọn gió đông nào thổi tới, y thế nhưng lại gặp Duyệt Nhi cô nương và Lạc Thủy thần quân mà khoảng thời gian trước đây ở Ô Điệp Châu vẫn luôn tới Hồi Âm các suốt nửa tháng trời nghe hí khúc.

Nhưng đây là Ma vực nha! Huống hồ còn là vùng đất xa xôi, cớ gì hôm nay lại nghênh đón hai nhân vật trong truyền thuyết này?

Y đưa mắt lén liếc trộm họ vô số lần. Chỉ thấy Duyệt Nhi cô nương ngoan ngoãn vùi mình trong ngực Lạc Thủy thần quân, hai lỗ tai hổ màu tím cong cong, đôi mắt to tròn cũng híp lại, đáng yêu nhu thuận không cách nào tả xiết. Mỗi khi hát xong, liền từ trong túi càn khôn lấy ra một nắm hạt hướng dương bằng vàng lấp lánh, thưởng! Thật sự là ra tay hào phóng như trong lời đồn.

Ủa? Sao lại lạnh vậy ta? Chưởng quỹ hoảng hốt, chạm phải ánh mắt không chút cảm tình nào của Tức Mặc Ly liền vội vàng cúi đầu. Trong lòng bắt đầu tụng niệm, ngàn vạn lần đừng nhớ y, y thật sự chỉ nhìn thôi, không hề có tơ tưởng gì khác hết á? Theo như lời đồn thì Lạc Thủy thượng thần yêu chiều thú cưng như mạng, hôm nay vừa gặp, quả thật không sai, chỉ bất cẩn nhìn hơi nhiều chút cũng không được.

Duyệt Nhi thế nhưng lại không hề phát hiện thấy có gì bất thường, lúc này đang là lúc thay tuồng, nàng quay đầu đối diện với Tức Mặc Ly, khẩn trương nói: “Thủy Nguyên Cốc thực sự xuất hiện ở gần đây sao?”

Tức Mặc Ly vân vê lỗ tai nhỏ đáng yêu của nàng, vẫn dáng vẻ lạnh lùng ấy, duy chỉ có sự sủng ái dịu dàng trong mắt khiến người khác cảm nhận được tầm quan trọng của nàng đối với y là không giống, y gật đầu nói: “Nàng không cần lo lắng, ta sẽ dẫn nàng đi.”

Duyệt Nhi ngoan ngoãn gật đầu, lại quay đầu tiếp tục nghe hí khúc.

Tức Mặc Ly nhìn nàng, cũng không nghe kịch, chỉ cảm thấy cứ như vậy để nàng vùi trong lòng y thì liền cảm thấy bình yên, dù nhìn thế nào cũng thấy không đủ.

Đợi đến khi hí khúc sắp diễn đến đoạn cao trào nhất, Tức Mặc Ly lại ôm Duyệt Nhi chuẩn bị bay đi. Duyệt Nhi hiện giờ đang xem đến say mê, sao có thể nghĩ đến thứ khác, chỉ kéo kéo tay áo Tức Mặc Ly nói: “Sắp đến đoạn gay cấn rồi, đợi chút.”

Tức Mặc Ly thấy vậy, lại nhanh nhẹn dừng bước, chỉ trầm mặc đứng ôm Duyệt Nhi.

Rất lâu sau….

Duyệt Nhi thấy có gì đó không đúng, từ trong hí khúc khôi phục tinh thần, nói: “Vừa rồi có chuyện gì vậy?”

Tức Mặc Ly thấy tinh thần nàng đã không còn chìm trong vở diễn, ôm nàng vào lòng rồi liền bay nhanh ra ngoài: “Thủy Nguyên Cốc xuất hiện rồi.”

Trong lòng Duyệt Nhi hoảng hốt, sốt ruột kéo kéo tay áo y: “Sao vừa rồi không đưa ta đi? Hiện giờ còn đến kịp không?”

Tức Mặc Ly:….

Ngay cả Thất Mệnh theo sau lưng họ cũng thấy oan ức, tiểu công chúa à, vừa rồi là người bảo Lạc Thủy thượng thần đợi chút nha! Không thể nào mặt dày vô lại quá mức như vậy chứ?

Đợi đến một sơn cốc bí mật, chỉ thấy một cửa động đen ngòm lơ lửng giữa không trung đang bắt động khép lại với tốc độ cực nhanh, vừa khép vừa di chuyển, nháy mắt liền chẳng biết sẽ biến mất ở nơi nào.

Tức Mặc Ly ôm Duyệt Nhi ngừng lại, xoa xoa đầu Duyệt Nhi, để gương mặt nhỏ nhắn đầy mong chờ của nàng đối diện với mình, bất đắc dĩ nói: “Muộn rồi, ngày mai lại đưa nàng đi.” Duyệt Nhi thất vọng “à” một tiếng, tùy ý Tức Mặc Ly ôm nàng bay về Tô Nhục Nhục tửu lâu.

Đám người Khổng Tước thấy Duyệt Nhi thất vọng quay về, biết đã bỏ lỡ Thủy Nguyên Cốc, Khổng Tước ngẫm nghĩ, đành an ủi nàng: “Duyệt Nhi cô nương đừng thất vọng, Thủy Nguyên Cốc này nhất định là ở gần đây, ngày mai Lạc Thủy thượng thần lại đưa cô đi tìm, huống chi, tìm được rồi thì chúng ta sẽ phải xa cách một thời gian dài như thế, giờ tập hợp với chúng tôi có gì không tốt chứ?” Nàng cùng với rất nhiều người vẫn theo thói quen gọi Tức Mặc Ly là Lạc Thủy thượng thần, dù Tức Mặc Ly đã là tu vi Thần quân.

Duyệt Nhi khó hiểu nói: “Xa cách một thời gian rất dài? Rất lâu sao?” Không phải đi vào hấp thu đủ linh lực rồi liền ra sao? Hẳn không phải là rất lâu chứ.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, nàng gấp gáp muốn tìm được Thủy Nguyên Cốc, nhưng lại hoàn toàn không biết gì về tình hình của Thủy Nguyên Cốc, đây đích thực là một cô tử hổ mơ mơ màng màng.

Thất Mệnh đành phải bất đắc dĩ tiến lên trước nói: “Duyệt Nhi, vào Thủy Nguyên Cốc không phải chỉ vào hấp thu linh lực rồi liền có thể ra ngoài. Mặc dù nói nơi đây linh lực đích thực dồi dao hơn so với ngoài giới, nhưng vì là cội nguồn của linh lực, cho nên ở nơi sâu nhất của Thủy Nguyên Cốc, cần phải qua lớp lớp cửa mới có thể đến được cội nguồn của linh lực.”

Duyệt Nhi càng mịt mờ: “Vậy con chạy nhanh hơn một chút thì có thể đến nhanh hơn rồi ha…”

Khóe miệng Thất Mệnh co rút: “Thủy Nguyên Cốc cũng không giống như cửa động tối đen mà con nhìn thấy, nhỏ như vậy, thế nhưng bên trong lại tương đương với một chiếc túi càn khôn. Chỉ đi thôi cũng phải đi mấy chục năm, càng huống chi bên trong nguy hiểm cũng không ít. Người bình thường của Ma tộc chúng ta nếu tiến vào, tỷ như may mắn không chết cũng phải tốn hơn hai trăm năm mới ra được.”

“May mắn không chết?” Cô nàng hiếu kỳ nào đó tiếp tục hỏi.

“Ý là người đi vào trong đó, cơ hồ không có mấy người có thể sống sót… Sở Từ Ma quân của Ma giới chúng ta nghe nói đã từng vào đấy, chỉ độ chín mươi năm thì đã ra ngoài rồi.”

Duyệt Nhi gật gật đầu: “Sở Từ hình như rất lợi hại.”

Thất Mệnh bất lực đỡ trán, Sở Từ Ma quân mấy vạn tuổi đã có tu vi Ma quân, à, hẳn không chỉ là tu vi Ma quân, đấy đã là lịch sử thuộc dạng truyền kỳ bậc nhất của Ma giới, cũng giống như Tức Mặc Ly ở Thần giới vậy. Lẽ nào không hết sức lợi hại sao? Cốc Quân Tinh mười mấy vạn tuổi cũng chỉ mới ở mức tu vi Ma quân, có lẽ cũng không phải là đối thủ của Sở Từ, đây đã là truyền thuyết rồi.

Nghe câu này của Duyệt Nhi, Tức Mặc Ly không vui, ánh mắt lạnh lùng bay về phía Thất Mệnh, Thất Mệnh vội vàng im miệng, sao lại nói ra cái tên cấm kỵ này chứ hả?

Tức Mặc Ly vê vê lỗ tai nhỏ của Duyệt Nhi, dịu dàng nói: “Duyệt Nhi, còn muốn đi không?” Y không hề hi vọng Duyệt Nhi đi đến Thủy Nguyên Cốc đó, mặc dù Thủy Nguyên Cốc cũng không đến mức đáng sợ như Thất Mệnh nói, nó chỉ nhằm vào người không thuộc Thần giới thì mới gặp phải nhiều cửa ải cũng như nguy hiểm như vậy mà thôi. Duyệt Nhi dù gì cũng là người có thân thể của thần, mặc dù chưa thể thành thần, nhưng hẳn là cũng sẽ được đãi ngộ đặc biệt.

Thủy Nguyên Cốc vốn là cội nguồn của thiên địa linh lực, vẫn luôn ở Thần giới, một vài gia tộc lớn cũng sẽ cho người kế thừa của mình vào đấy để lịch luyện tu hành, thường thì cũng rất chi là nhàn nhã. Mấy vạn năm trước khi Hạo Thiên Thần đế ở Phục Thần Tháp gánh chịu trăm năm thiên kiếp mà hôi phi yên diệt, thiên cơ linh lung vỡ nát, ràng buộc của Thần giới với Thiên đạo giảm xuống, ngay cả Thủy Nguyên Cốc trước giờ vẫn ở Thần giới cũng rơi xuống Ma giới. Nhưng người không thuộc Thần giới nếu như muốn tiến vào nhằm kiếm chút lợi lộc cũng cực kỳ khó khăn.

Sở Từ chỉ dùng chín mươi năm liền có thể ra ngoài. Thủy Nguyên Cốc rõ ràng là nước, mà Sở Từ này lại là người nào, khiến Thủy Nguyên Cốc cũng không dám trói buộc y?

Duyệt Nhi nghiêm túc gật gật đầu: “Đi. Một mình ta vào. Ta muốn trở nên mạnh mẽ.” Tộc Tử Hổ trước giờ không phải là tộc thần thú nhỏ bé yếu đuối, Duyệt Nhi trông có yểu điệu nhát gan, nhưng lại chưa từng bỏ đi suy nghĩ trở nên lớn mạnh.

Nàng muốn đứng bên cạnh Tức Mặc Ly, chứ không phải là Tức Mặc Ly luôn ở phía trước bảo vệ che chở cho nàng. Chàng vì nàng làm rất nhiều thứ, nàng chỉ có cách trở nên mạnh mẽ mới có thể báo đáp chàng. Nếu như không trở nên mạnh mẽ kiên cường, giả tỷ có một ngày Tức Mặc Ly rời đi, nàng chẳng phải sẽ lại mặc cho người khác bắt nạt xâm phạm sao? Lần này Tức Mặc Ly mặc dù đã tìm mình, nhưng lại không nhận ra so với trước đây có gì đó không giống, mà thôi đi, cho dù làm thú cưng cũng phải làm một con thú cưng mạnh mẽ.

Cô hổ nhỏ ngốc nghếch vẫn không biết Tức Mặc Ly đã thông suốt vấn đề tình cảm, hãy còn đắm chìm trong nỗi đau thương bản thân chỉ là thú cưng.

Ban đêm.

Vừa nghĩ tới ngày mai phải đi tìm Thủy Nguyên Cốc ấy, còn phải nán lại một khoảng thời gian rất dài rất dài, vào giờ này bình thường Duyệt Nhi đã say ngủ lại không cách nào ngủ được.

Nàng ở trong lòng Tức Mặc Ly, quay quay sang trái, lại quay quay sang phải, cuối cùng vẫn nhịn không được, mở miệng: “Mặc Ly, nếu như lần này ta đi mất hai trăm năm, chàng sẽ nhớ ta chứ?”

Tức Mặc Ly duỗi tay ôm nàng lại gần hơn chút, cúi đầu nhìn cô hổ nhỏ trong ngực, đôi đồng tử sáng lấp lánh tựa lưu ly đều là vẻ yêu chiều: “Nhớ.” Trầm mặc rồi lại nói: “Không nỡ.”

Duyệt Nhi ngạc nhiên, vừa rồi, Tức Mặc Ly nói gì?! Không nỡ? Trong lòng nàng mơ hồ có chút cảm giác, nhưng vẫn không xác định, chỉ sợ hỏi rồi lại thấy đau lòng.

Nếu là hai trăm năm, trong khoảng thời gian hai trăm năm, nàng chỉ ở trong Thủy Nguyên Cốc cũng không tiếp xúc với bên ngoài, còn Tức Mặc Ly thì sao? Liệu có ở bên ngoài mà nhặt được một thứ gì đó giống như nàng, nhặt về một con hổ nhỏ khác? Một con thỏ? Tiểu hồ ly? Sau đó đợi đến khi nàng ra ngoài thì mọi thứ đã là cảnh còn người mất. Chỉ thử nghĩ như vậy mà nàng đã cảm thấy khổ sở vô cùng, làm sao bây giờ, bản thân thích Tức Mặc Ly đến thế, có phải chăng đang giẫm lên vết xe đổ của Khanh Lan.

“Mặc Ly, chàng sẽ đợi ta chứ?” Chàng sẽ đợi nàng chăng? Chàng sẽ rời đi sao?

Tức Mặc Ly nhìn thần sắc ảm đạm của Duyệt Nhi, rất mực đau lòng: “Sao có thể không đợi?”

“Vậy chàng nói, nếu như ta ra ngoài rồi còn có thể cùng chàng ở cùng nhau như vầy không? Chàng sẽ lại ở cạnh ta, cùng nhau đi thật xa chứ?” Nàng cuối cùng vẫn hỏi ra suy nghĩ trong lòng, thần sắc một mảnh mịt mù cùng ưu thương, như thể hai trăm năm sau, hết thảy những gì của ngày hôm nay chẳng qua chỉ là giấc mộng Nam Kha như những gì người phàm nói.

Bàn tay tựa ngọc tạc của Tức Mặc Ly nhẹ nhàng vân vê lỗ tai hổ của nàng: “Duyệt Nhi, đừng nghĩ lung tung.” Duyệt Nhi ngẩng mặt đối diện với chàng, đôi mắt to tròn long lanh hai giọt lệ, trái tim Tức Mặc Ly trông thấy mà dao động.

“Thế gian này ngoại trừ nàng, còn ai có thể khiến ta nhớ thương da diết, nâng niu trên tay, đặt ở trong tim?”

Trông thấy gương mặt nhỏ nhắn của Duyệt Nhi dần dần trở nên kinh ngạc nhưng đều là vẻ vui mừng không thể che giấu, Tức Mặc Ly khẽ nở nụ cười, cô hổ nhỏ của y thật sự là cực kỳ đáng yêu. Trầm mặc một lúc lâu, Tức Mặc Ly kéo bàn tay nhỏ bé của nàng, đặt trong lòng bàn tay, thanh âm tựa suối trong chảy qua ngọc thạch giống như khúc nhạc êm tai nhất thế gian làm say lòng người: “Duyệt Nhi, trước đây ta không hiểu.”

Duyệt Nhi nghi hoặc nhìn chàng, Tức Mặc Ly cũng có việc không hiểu sao?

Tức Mặc Ly ôm Duyệt Nhi, giống như ôm cả đất trời, thanh âm cũng hơi thấp xuống.

“Bé ngoan của ta, nàng lo lắng điều gì? Ta không thể hứa với nàng thiên thu vạn đại, ta sẽ không đợi nàng lâu đến thế, vì ta sẽ tự mình đưa nàng ra. Đời này có nàng, mấy nghìn năm, mấy vạn năm, mấy mươi vạn năm, mấy trăm vạn năm, cho dù xảy ra chuyện gì đi chăng nữa, ta đều sẽ sánh bước cùng nàng. Nàng muốn long trời lở đất, chúng ta sẽ cùng nhau khuấy động càn khôn, đùa bỡn thiên đạo, nàng muốn tế thủy trường lưu1,chúng ta sẽ cùng nhau sáng ngắm mặt trời lên chiều xem tịch dương xuống. Cùng nàng đi khắp đất trời, muôn sông nghìn núi. Nàng muốn gì, ta cũng sẽ cho nàng.”

1: nước chảy nhỏ thì dòng chảy sẽ dài.Ý chỉ trong tình yêu, không nhất thiết phải vội vàng, chỉ cần ổn định từng bước, có một số việc cần chậm rãi tiến hành. Giống như dòng nước vậy, nước ao hồ vốn không nhiều, chảy từ từ thì thời gian sẽ càng lâu. Tình yêu nếu lúc ban đầu đã dồn dập, hoặc tiến quá nhan thì có thể sẽ khiến tình yêu sớm trở nên phai nhạt.

Duyệt Nhi sững sờ, hoàn toàn không có bất cứ phản ứng gì, chỉ ngây ngây ngốc ngốc nhìn Tức Mặc Ly, rất lâu sau, hung hăng véo tai mình một cái, đau quá, vậy đây là thật rồi?!

Rất lâu rất lâu, nàng nhắm mắt lại, Tức Mặc Ly than nhẹ một tiếng, đưa tay nhẹ nhàng vỗ lưng nàng, để nàng ngủ yên bình một chút.

Nhưng Duyệt Nhi lúc này lại mở mắt, phát hiện mọi thứ đều là thật, vậy chỉ có một khả năng, nàng nghiêm túc nói: “Mặc Ly, chàng có phải là thật không?” Tức Mặc Ly cười khổ: “Đương nhiên là thật rồi.”

Duyệt Nhi lại nói: “Chàng vậy mà có thể nói một đoạn thoại dài nhiều chữ như vậy?” Nàng chưa từng thấy Tức Mặc Ly nói dài đến thế…

Tức Mặc Ly:…

Y tưởng nàng bởi vì những gì y nói mà sững sờ ngẩn người.

Duyệt Nhi tiến sát đầu lại, dựa theo linh thức đến bên môi Tức Mặc Ly, đôi môi nhỏ nhắn tiến lại gần, nhẹ nhàng hôn lên, còn vươn lưỡi liếm liếm: “Mặc Ly, cảm ơn chàng.”

Gặp đượcTức Mặc Ly, sao nàng có thể may mắn đến vậy? Mà lời này của Tức Mặc Ly, ngốc nghếch như nàng cũng nghe ra được có ý tứ gì.

Có được tình cảm này của Tức Mặc Ly, nàng lại có tài đức gì chứ?

Tức Mặc Ly nhìn đôi môi hồng xinh đẹp căng mọng, thuận theo suy nghĩ trong lòng đè giữ đầu nàng, khó lòng kiềm chế ngậm lấy cánh môi nàng, tiếp đó dịu dàng quấn lấy đầu lưỡi, trằn trọc mút mát, ôn nhu hòa quyện một chỗ. Duyệt Nhi không biết từ khi nào cả người mình đã dán lên người chàng.

Một tay Tức Mặc Ly ôm nàng, chỉ cảm thấy không đủ, dù thế nào cũng không đủ. Gương mặt nhỏ nhắn của Duyệt Nhi dần dần nhiễm một màu đỏ hây hây làm say lòng người, đôi mắt to tròn không trông thấy gì đã mịt mờ hơi nước, rõ ràng đã không biết giờ này là giờ nào.

Rất lâu, nàng giãy một cái, đôi đồng tử đen nhánh của Tức Mặc ly đều là vẻ khó hiểu, rời đôi môi nàng: “Sao vậy?”

Gương mặt Duyệt Nhi càng đỏ hơn, chôn đầu nơi cổ Tức Mặc Ly, một lúc lâu sau, thanh âm mềm mại ngọt ngào mới khẽ khàng truyền đến.

“Ta không thở được.”

Tức Mặc thầm cười, cô hổ nhỏ này, lấp môi nhưng quên phải dùng mũi để thở sao?

Y đè nén ý cười trong lòng, giữa hàng mày đen nhánh đều là vẻ yêu chiều, bàn tay tựa ngọc tạc nhẹ nhàng vỗ lưng nàng: “Ngủ ngon.”

Duyệt Nhi ngoan ngoãn “uhm” một tiếng, vẫn dán lên người y, băn khoăn từ trước đến nay trong lòng đã được tháo gỡ, nàng thả lỏng tâm tình, chưa bao lâu thì đã ngủ say.

Chỉ còn lại Tức Mặc Ly không biết làm sao nhìn Duyệt Nhi bám trên người mình, cô nhỏ này, cơ thể dán chặt lấy y, hô hấp nhấp nhô lên xuống thật trêu người.

Thở dài một tiếng, Tức Mặc Ly đè nén tình triều đang cuồn cuộn dâng trào.

Bé ngoan của ta, tương lai của chúng ta vẫn còn dài a….

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.