Thượng Thần, Ôm Con Hổ Nhỏ Nhà Ngài Về

Chương 101: Chương 101: Vội Vàng Chạy Trốn




Máu tươi xương trắng, có thể xây dựng một đất nước nhưng cũng có thể hủy diệt một đất nước.

Lâu quốc binh bại như núi đổ, tốc độ sụp đổ khiến cho toàn bộ Thiên Trạch đại lục đều sợ ngây người. Theo lý, cho dù hoàng đế Lâu quốc bệnh nặng, thái tử Đạp Vũ công tử của Lâu quốc cũng giỏi mưu lược, Lâu quốc cũng chưa tính là triều chính ngu dốt, quan lại hủ bại, vì sao lại chịu không nổi một kích đã thua trong tay kẻ phản tặc .

Duyệt Nhi cũng không hiểu, mày nàng nhíu lại, cuối cùng cũng hỏi Đạp Vũ những nghi vấn trong lòng.

Giữa gian mày Đạp Vũ hiện rõ nét mỏi mệt và bất đắc dĩ, nhìn thấy vẻ mặt khó hiểu và ánh mắt mang nét u buồn không hiểu chuyện của Duyệt Nhi, Đạp Vũ bảo: “Duyệt Nhi, muội không hiểu. Muội cho rằng lần này thật sự do Quảng Hiền vương làm suy sụp Lâu quốc sao? An quốc…. Diệp quốc…” Đạp Vũ dừng lại, lắc đầu, nói mấy chuyện đó, Duyệt Nhi cũng không hiểu.

Duyệt Nhi à một tiếng, trên mặt cũng không còn nụ cười tươi vui như ngày xưa, lúc này nàng và Đạp Vũ đang trên đường đến tẩm điện của phụ hoàng.

Khi bước vào cổng điện to lớn huy hoàng kia, Duyệt Nhi có chút hoảng hốt, mặc kệ bên ngoài hoảng loạn như thế nào, hoàng cung thế nhưng vẫn luôn duy trì vẻ bình yên tĩnh lặng giả tạo như thế, chẳng trách những vị vua mất nước đều chỉ nguyện ở trong Kim Loan điện, chẳng buồn ra khỏi đó để quan sát thế giới bên ngoài.

Lâu đế im lặng nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt không chút huyết sắc, ngay cả hơi thở cũng mỏng manh như thể sắp tan biến, nếu không phải ông mắt vẫn mở, từ ái nhìn hai đứa con bảo bối thì chỉ sợ sẽ làm cho người ta vừa nhìn qua đã tưởng là người chết.

Mặc dù đã nhiều lần nhìn thấy dáng vẻ này của phụ hoàng, nhưng giờ này ngày này, Duyệt Nhi vẫn nhịn không được, lòng tràn đầy nghẹn ngào và chua xót: “Phụ hoàng…” Trong trí nhớ của nàng, phụ hoàng luôn anh dũng uy nghiêm nhưng không thiếu sự từ ái, vậy mà giờ đã trở nên gầy yếu như thế.

Lâu đế nhấc tay lên một cách khó khăn, xoa đầu Duyệt Nhi đang quỳ gối trước giường, trong mắt lấp lánh chút ý cười: “Công chúa bảo bối của trẫm…” Quả thật, ông không thể cho con cái của mình một cuộc sống thanh bình, ông khiến Đạp Vũ, Duyệt Nhi gặp cảnh đất nước sắp sụp đổ, có lẽ cuối cùng vẫn là sai lầm của ông, lúc trước không nên làm vậy.

Ông nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Duyệt Nhi, nhìn nàng ông nhớ đến một gương mặt khác trong trí nhớ, chính là hoàng hậu đã qua đời của ông, nếu biết hôm nay Quảng Hiền Vương làm chuyện như vậy, hẳn nàng sẽ mỉm cười nơi cửu tuyền chứ?

Ông thu hồi suy nghĩ, nghỉ một lát mới mở mắt ra, nhìn Đạp Vũ và Duyệt Nhi: “Đạp Vũ, hôm nay Lâu quốc sụy đổ, đừng tự trách, ngay cả khi con cố gắng xoay chuyển tình huống, cho dù cố gắng cũng không thể thắng nổi những thế lực kia. Cả đời phụ hoàng làm rất nhiều chuyện sai trái, nếu đây là báo ứng, phụ hoàng cũng chấp nhận, cả đời này, chẳng qua chỉ hy vọng hai đứa yên vui không lo.”

Đạp Vũ và Duyệt Nhi kinh hãi trong lòng, không thể ngờ phụ hoàng lại nói như thế, nhất thời hai người nhìn nhau, không biết trả lời thế nào.

Lâu đế chăm chú nhìn Đạp Vũ một lúc mới nói: “Ở ngọn núi nhỏ sau Du Nhiên điện, tìm một hòn non bộ dưới tán cây ngô đồng, đi thẳng ba bước, rẽ trái sẽ thấy một khối đá nhỏ gồ lên, ấn nhẹ vào đấy thì có thể mở được cơ quan mật đạo. Nếu ngày đó đến, đừng để ý chuyện khác, làm theo lời phụ hoàng, hai đứa đều nhớ kỹ chưa?”

Duyệt Nhi nén nước mắt, nắm lấy bàn tay không còn sức lực của Lâu đế, nhưng vẫn nhịn không được rơi vài giọt lệ: “Phụ hoàng…”

Lâu đế chỉ nhẹ nhàng nắm tay nàng, không nói nữa, nhìn Đạp Vũ bảo: “Đừng để ý thế tục như thế nào, nếu con có thể bảo vệ Duyệt Nhi cả đời bình an, thì cứ đặt con bé dưới đôi cánh bảo vệ của con. Chớ để sau này hối hận không kịp.”

Đạp Vũ kinh hãi trong lòng, trông thấy ánh mắt dường như đã hiểu rõ hết mọi chuyện của Lâu đế, đành phải nhẹ nhàng gật đầu, cụp mắt xuống.

Đây quả thật là một tháng giày vò, đế đô vốn bình an của Lâu quốc rơi vào tình cảnh lòng người hoang mang, dường như tất cả đã trở nên náo loạn, có thể bỏ trốn thì bỏ trốn, không thể trốn thì mỗi ngày đều than khóc, suy cho cùng người chịu nỗi khổ chiến loạn vẫn là những bá tánh thường dân.

Đạp Vũ đã vài ngày không hề chợp mắt, ngày hôm qua, phòng tuyến cuối cùng của đế đô đã bị đột phá, ý chí chiến đấu của các tướng quân bảo vệ thành đều không cao, rõ ràng là có ý đầu hàng hoặc tự sát, cái gọi là loạn trong giặc ngoài, không gì hơn điều này.

Duyệt Nhi nhìn thấy quầng thâm dưới mắt Đạp Vũ, lòng càng cảm thấy khó chịu, trước nay ca ca luôn phong độ, cử chỉ nhẹ nhàng, thong dong tao nhã, hiện giờ lại có dáng vẻ mệt mỏi như thế.

Đạp Vũ thấy Duyệt Nhi yên lặng nhìn mình hồi lâu, khẽ cười nói: “Không có việc gì. Mấy ngày này muội phải ngoan ngoãn ở trong Du Nhiên điện, không được đi đâu hết, có biết chưa?” Duyệt Nhi không dám lại đưa ra yêu cầu đi theo chaàng, chỉ ngoan ngoãn gật đầu: “Ca ca huynh phải đi đâu à?”

Đạp Vũ vén lọn tóc rũ xuống của Duyệt Nhi: “Ra đế đô nghênh chiến.” Giờ phút này dường như binh lực của cả nước đều tập trung bên ngoài đế đô, binh lính không có ý niệm chiến thắng, nếu đánh sẽ bại, là hoàng tử duy nhất của Lâu quốc, cho dù chàng hy vọng Duyệt Nhi mạnh khỏe vô tư, nhưng cũng không an tâm để một mình nàng ở bên ngoài, huống chi, tình thế hiện giờ, cho dù chàng muốn đưa nàng đến một nơi khác cũng đã không có khả năng.

Duyệt Nhi cúi đầu, biết giờ phút này nói gì đều chỉ là dư thừa. Bảo vệ quốc gia của mình chính là tín ngưỡng của một vị hoàng tử.

Thật lâu sau, Duyệt ngẩng đầu lên: “Ca ca, muội chờ huynh trở về.” Theo nàng biết, quân lực đế đô vẫn còn sức chiến đấu. Nếu có thể bảo vệ đế đô, cùng Quảng Hiền Vương phân chia Lâu quốc, trước hết cứ sóng đôi giằng co, sau này thống nhất cũng không phải là điều không thể.

Đạp Vũ gật đầu, lại nhìn Duyệt Nhi trong chốc lát: “Nhớ ăn cơm thật no, ngủ cho thật tốt. Nếu ca ca chưa trở về, muội cứ nghe theo lời phụ hoàng, chạy đi, có biết không? Ca ca sẽ đi tìm muội.” Mắt Duyệt Nhi đỏ lên, cũng không dám khóc trước mặt Đạp Vũ , Đạp Vũ ca ca đã mệt mỏi vì lo nghĩ nhiều việc, không thể để huynh ấy lại lo lắng cho mình?

Đạp Vũ thở dài, áp chế xúc động muốn hôn nàng, vội vàng xoay người thản nhiên bước ra ngoài điện, tới cửa điện, vẫn nhịn không được quay đầu lại, Duyệt Nhi còn ngồi trong đình, yên lặng nhìn chàng, gương mặt ánh lên nước mắt.

Đã nhiều ngày nay, mỗi buổi tối Duyệt Nhi đều mơ thấy âm thanh phản quân xông vào hoàng cung, nơi nơi đều là ánh lửa cùng máu tươi, nơi nơi đều là tiếng thét chói tai, tiếng gào kêu khóc. Khi nàng từ trong giấc mộng tỉnh dậy thì thường đứng ở tòa đình cao nhất trong Du Nhiên điện nhìn về phương xa, hy vọng có thể nghe thấy một chút tin tức của ca ca.

Lúc hừng đông lại đến tẩm điện của phụ hoàng, rồi thì ngẩn ngơ cả ngày,nhưng phụ hoàng ngay cả sức lực mở mắt cũng chẳng còn, nàng chỉ đành ngồi ở bên giường, một lần lại một lần gọi phụ hoàng, phụ hoàng thế nhưng lại chưa từng trả lời nàng.

Đúng đêm mười lăm trăng tròn, Duyệt Nhi nhìn vầng trăng rằm trên bầu trời, trong lòng vô cùng nặng nề. Trằn trọc nằm trên giường, lăn qua lộn lại, luôn có cảm giác vô cùng lo lắng, không biết nên làm thế nào cho phải. Ca ca ở bên ngoài đế đô, phụ hoàng đang mê man…Nàng thở dài, nhắm mắt lại, bắt buộc chính mình phải ngủ.

Đêm đã khuya, trong cung đột nhiên vang lên tiếng thét chói tai, giống như cơn hồng thủy dữ dội, nhanh chóng tràn đến, càng ngày càng nhiều tiếng thét và tiếng khóc la, nơi nơi đều là tiếng người bỏ chạy hoảng loạn, mơ hồ có thể thấy được phía ngoài kinh đô Bình An là những ánh lửa sáng rực và tiếng kêu khóc.

Vệ Khởi và Vệ Duy nhanh chóng đi vào Du Nhiên điện, nhưng không tìm thấy Duyệt Nhi, trong lòng kinh hoảng, vội vàng phân công nhau đi tìm.

Duyệt Nhi tóc cũng chưa kịp vấn liền chạy về phía tẩm điện của phụ hoàng, dọc đường đều là tiếng la hét khóc lóc của cung nữ, bọn họ ai nấy mang theo tay nải cất chứa rất nhiều kim ngân tài bảo trong cung, một đám đều chỉ lo chạy ra khỏi cung,có mấy người chạy vội vội vàng vàng đẩy ngã Duyệt Nhi xuống mặt đất, chỉ đồng tình nhìn Duyệt Nhi rồi cũng tiếp tục cất bước bỏ chạy mà chưa từng quay đầu lại.

Vào thời khắc này, cả hoàng thất Lâu quốc hoàn toàn sụp đổ, ngay cả hoàng đế, lúc này cung nữ đã lấy hết vàng bạc tài bảo đáng giá, nếu không phải ngày thường Lâu đế, Đạp Vũ thái tử và Duyệt Nhi công chúa đối xử với cung nhân rất tốt, không thì chỉ sợ lúc này các nàng sẽ độc ác trả thù một phen.

Duyệt Nhi một lần rồi lại một lần đứng lên, có cung nữ sống trong cung nhiều năm chú ý tới nàng vội vàng khuyên nàng: “Công chúa, người chạy vào trong để làm gì? Trốn nhanh lên! Mau rời khỏi đây, mạng sống quan trọng hơn.” Thấy Duyệt Nhi vẫn không quan tâm mà cứ đi vào trong thì nàng ta cũng không khuyên nhủ nữa mà một mình bỏ chạy.

Duyệt Nhi vội vàng chạy đến tẩm điện của phụ hoàng, chỉ thấy cửa điện mở toang, bên trong hoàn toàn hỗn loạn, Duyệt Nhi bối rối chạy vào, vội vàng vén màn kim sa.

Lâu đế đã không còn hơi thở, trên ngực là một tờ giấy mà ông dùng tay mình đè lên: “Nghe lời phụ hoàng, đi mau!”

Duyệt Nhi che miệng , một giọt nước mắt to bằng hạt đậu lặng lẽ rơi xuống, chạm vào mặt Lâu đế lần cuối cùng, rồi xoay người chạy như bay về hướng Du Nhiên điện.

Mấy tháng lo lắng và ưu sầu cho đến tối nay, mặc dù trong lòng sớm đã dự đoán hơn trăm ngàn lần, nhưng khi chứng kiến tận mắt vẫn không thể chịu đựng được, chính tai nghe thấy những âm thanh rung động thương tâm tuyệt vọng. Duyệt Nhi rơi lệ ướt cả vạt áo, lại chỉ nhớ rõ đi mau đi mau, chỉ nhớ rõ cây ngô đồng phía sau Du Nhiên cung.

Mái tóc đen mượt giờ đã rối tung, quần áo của Duyệt Nhi cũng bẩn hết, còn có vài chỗ rách., cuối cùng lúc chạy về Du Nhiên điện thì gặp được Vệ Duy.

Vệ Duy nhìn thấy Duyệt Nhi công chúa tựa như búp bê trắng mịn luôn được nâng trong lòng bàn tay, hiện giờ quần áo rách nát, trên mặt đầy nước mắt thì thiếu chút nữa không nhận ra. Kéo tay Duyệt Nhi, xoay người chạy vào Du Nhiên điện.

Đạp Vũ điện hạ đã nói với chàng và Vệ Khởi về mật đạo kia, hiện giờ sứ mệnh của họ là bảo vệ tính mạng của vị tiểu công chúa này.

Vừa bước vào cửa điện thì có vài bóng người nhanh chóng bay đến.

Vệ Duy kinh hãi, rút kiếm ra chặn. Chàng đã có tu vi cao nhất của kỳ Nguyên Anh, nhưng đối phương chỉ có tu vi khoảng sơ kỳ Nguyên Anh. Chàng vội hét lên: “Duyệt Nhi công chúa, đi mau!”

Duyệt Nhi là người không có chút tu vi nào, trong lòng biết giờ phút này không thể làm phiền Vệ Duy, đành phải vội vã chạy ra phía sau Du Nhiên điện.

Ba người vừa thấy Duyệt Nhi chạy đi thì vội vàng tấn công nhanh hơn, Vệ Duy lại lui một bước vào trong điện,vẫn không chịu thua.

May mà phong cách kiến trúc của Du Nhiên điện theo lối trấn nhỏ Giang Nam, hành lang gấp khúc uyển chuyển, dựa theo dòng nước mà xây, Duyệt Nhi mới có nhiều không gian để chạy trốn.

Duyệt Nhi chạy đến ngọn núi nhỏ sau Du Nhiên điện, đưa mắt nhìn đã thấy cây ngô đồng mà phụ hoàng nói, vội vàng chạy tới. Còn chưa tới được cây thì cả người cũng đã bị đá bay đi, Duyệt Nhi lăn vài vòng trên mặt đất mới va vào một gốc cây lớn rồi ngừng lại. Ngước mắt nhìn lên, không biết khi nào, phía trước đã có hai hắc y nhân đang đứng.

Trong đó có một người khinh miệt nhìn Duyệt Nhi: “Người như vậy cũng đáng để chúng ta giết?” Tay trói gà không chặt, được nuông chiều từ bé, không hề có tu vi, cũng đáng cho hai người ở tu vi cao nhất kỳ Nguyên Anh giết sao?

Tuy rằng trong lòng hắc y nhân kia cũng có cùng suy nghĩ với kẻ vừa nói nhưng vẫn bảo: “Đừng nhiều lời như vậy, ngươi ra tay đi.”

Tuy hắc y nhân khinh miệt không phục, cũng chỉ đành bước đến trước mặt Duyệt Nhi, nâng kiếm lên cao, lại buông xuống: “Ngươi làm đi, giết tiểu cô nương đáng yêu như vậy, ta không ra tay được.”



Cuối cùng cũng có một người bước đến, đồng tình liếc nàng một cái, đưa kiếm về phía cổ họng Duyệt Nhi.

‘Đinh’ một tiếng, lúc thanh kiếm đang đâm đến thì bị một hòn đá búng gãy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.