Thuỵ Thuỵ Bình An

Chương 4: Chương 4: CẨN THẬN! ĐOẠN TỤ




Người hầu bé nhỏ này tựa hồ ở thời điểm nào cũng ung dung thong thả, Thốc Ly rất là khinh thường kiểu này.

Chẳng qua một cái nam nhân lạnh lùng cao lớn dị thường đi cùng một thiếu niên nhỏ gầy trên đường cái, thiếu niên xách bao lớn bao nhỏ, người bên ngoài đều đoán thiếu niên này chắc là thư đồng của nam nhân lạnh lùng kia.

Đã quen được người ta hầu hạ, nhưng để một nữ nhân, còn là một tiểu cô nương xinh đẹp làm nhiều như vậy, trong lòng Thốc Ly vẫn là có chút không đành lòng. Đương nhiên hắn cũng sẽ không thừa nhận điều này. Tay hắn hướng về trước muốn giúp nàng xách đỡ một chút, nhưng lại dừng ở giữa không trung.

Thụy Thụy vỗ vỗ tay hắn, “Không sao, chút xíu đồ như vậy gia có thể xử lý được.”

Đang nói, cây chổi cùng túi nước lại rơi xuống, nàng cười hắc hắc, nhặt lên, “Bảo Nhi ngươi ngoan ngoãn nghe lời.”

Thốc Ly thật sự là khinh bỉ tràn lan vô tận với cây chổi của nàng, “Vứt nó đi!”

“Không được.” Thụy Thụy khẩn trương bảo vệ cây chổi, “Nó có linh tính, là một bảo vật.”

Một ngày của ba năm trước đây, nàng vì không thể xuống Nga Sơn mà căm hận leo lên cây phá tổ chim, không cẩn thận ngã từ trên cây xuống, chính là cây chổi có linh tính này đã chắn trên mặt đất, để nàng hoàn hảo không bị thương.

Cho nên nàng tuyệt đối không thể bỏ rơi nó.

Huống chi nàng cảm thấy vác chổi trên vai vẫn là rất uy mãnh, tuy có chút phiền toái…

Qua chuyện này Thốc Ly cũng coi như hiểu nàng hơn, tiểu ngu ngốc này mặc dù dễ lừa, nhưng ở một số phương diện lại cố chấp dị thường, thí dụ như với cây chổi, thí dụ như với đại sư huynh. Chẳng qua cả ngày vác theo cây chổi thực sự rất khó coi, nàng chịu được nhưng hắn thì không.

“Dùng pháp thuật của nàng biến nó nhỏ đi, cất trong túi, ta không muốn nhìn thấy nó nữa.”

Còn có thể biến nhỏ? Thụy Thụy nghĩ nghĩ lại thấy đúng, biến nhỏ vừa tiện lợi mà Thốc Ly cũng vui vẻ, nhưng, nàng nắm chặt hai nắm tay sợ mình không cẩn thận mà sử dụng pháp thuật, “Chỉ có một lần thôi.”

“…” Thốc Ly hơi hơi cau mày, “Nàng cứ dùng, ta còn có pháp thuật khác để dạy nàng.”

Thụy Thụy kinh hỉ vươn ngón cái đặt lên trán Thốc Ly, “Thốc Ly ngươi thật lợi hại.”

Thốc Ly đẩy tay nàng về.

Cô gái nhỏ này sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện trong cơ thể nàng có thần lực, đến lúc đó không biết có bị nàng nghịch đến long trời lỡ đất không nữa…

Có thân hình cao lớn của Thốc Ly ngăn lại, Thụy Thụy ở trong góc lầm bà lầm bầm mà thi pháp, “Biến biến biến!”

Cây chổi cao cỡ nửa người biến nhỏ đi, thành một vật trang sức hình tròn, thoạt nhìn rất đáng yêu. Thụy Thụy đeo nó lên cổ tay, làm thành vòng tay.

Thật tốt quá, sau này cây chổi này có thể mãi mãi ở bên nàng không sợ bị mất nữa. Trên gương mặt trắng nõn là nụ cười như tỏa sáng, Thụy Thụy vươn tay, “Vật ta tặng ngươi đâu?”

Thốc Ly dời tầm mắt, “Làm gì?”

“Đưa đây.”

Thốc Ly không rõ, nhưng vẫn lấy con hổ ra từ trong ngực. Vật đeo thắt lưng hình con hổ đã được mạ vàng đang phát sáng rực rỡ, rất nhanh đã được một bàn tay nhỏ tiếp nhận, sau đó nàng cúi đầu, đeo con hổ đó lên thắt lưng của hắn.

Động tác của nàng rất nghiêm túc rất nhẹ nhàng, như là đang đại sự gì vậy. Thốc Ly vừa rũ mắt là có thể thấy cái gáy non mịn của nàng, màu da trắng như phát sáng, còn có một mùi hương nhàn nhạt như có như không…

Đeo xong, Thụy Thụy vỗ tay, “Được rồi, sau này ngươi thấy cái vòng tay này thì biết là ta, ta nhìn thấy con hổ này cũng biết là ngươi, như vậy chúng ta sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa.”

Như thế thì sẽ không đi lạc, nguyện vọng và suy nghĩ của nàng thật sự là tốt đẹp.

Đám người huyên náo, ngã tư sầm uất, nàng vẫn thản nhiên thuần khiết như cũ, mỗi một đường nét đều trong suốt đến có chút hư ảo.

Thốc Ly chìm nổi rất nhiều rất nhiều năm trong giới yêu ma. Mới đầu là gió tanh mưa máu, chiến đến sứt đầu mẻ trán, về sau càng đánh càng hăng, cho đến khi áp đảo lũ yêu ma, trở thành thú tôn, từ đó trở đi không yêu ma nào không kính nể hắn.

Hắn đã rất nhiều rất nhiều năm chưa từng có loại cảm giác bình thản này.

Tuy hắn không tin vào trời, nhưng cũng đang tự hỏi ông trời để nha đầu này chợt xông vào thế giới của hắn là có dụng ý gì.



“Thốc Ly, vì sao ngươi luôn không cần ăn cơm?” Thụy Thụy cảm thấy Thốc Ly rất kỳ quái, bởi vì mấy ngày nay Thốc Ly cơ hồ không ăn gì hết.

Lúc này, bọn họ đang dùng bữa tối trong một tửu lâu rất lớn, Thụy Thụy một hơi gọi bảy tám món cùng với vài thứ điểm tâm. Đương nhiên tất cả đều là món chay, Nga Sơn bọn họ cấm ăn mặn.

Thể chất của Thốc Ly không cho phép hắn ăn thực phẩm của loài người, nhưng bàn tay nhỏ bé của Thụy Thụy đang cầm một khối điểm tâm, cái miệng nhỏ nhắn vui rạo rực mà cắn một ngụm, bộ dáng thỏa mãn kia làm cho hắn cảm thấy mấy thứ trên bàn hết sức ngon miệng.

Hắn cư nhiên cảm thấy có một chút đói…

Chẳng lẽ nói sau khi hắn đánh mất công lực, thân thể cũng bắt đầu dần dần biến đổi như người thường? Hay là bộ dáng của nàng quá ngon miệng?

Thụy Thụy thấy tầm mắt Thốc Ly dừng trên khối điểm tâm mình đang ăn, bèn lộ ra nụ cười sáng lạn, chọn một khối đưa đến bên miệng Thốc Ly, “A ~ nào, ăn một miếng đi.”

Nữ nhân ngốc này đang dùng phương thức đút trẻ mà đút hắn, Thốc Ly nghiêng mặt, chậm rãi lên tiếng, “Không ăn.”

Thụy Thụy không rút tay về, tiếp tục cố gắng đút, “Ngon lắm đó, loại Hoa Cao* này trước đây đại sư huynh có làm qua cho ta ăn, huynh ấy làm còn ngon hơn cả đầu bếp ở đây.”

Hu hu, nàng lại nhớ đại sư huynh rồi.

Thụy Thụy tự mình đút hắn, Thốc Ly vốn định thử một miếng, nhưng khi nghe nói như vậy hắn lập tức bỏ qua chủ ý này, đẩy tay nàng ra một cách vô tình.

Lại là đại sư huynh, nàng có thể một ngày không đề cập tới đại sư huynh không? Ba chữ đại sư huynh này rất là chói tai.

Liếc mắt ra xa, Thốc Ly nhìn thấy ngoài cửa có một bóng người rất quen thuộc, người kia trong lúc tìm chỗ trống trong tửu lâu cũng nhìn thấy bọn họ, nhất thời vui cười chạy tới, thanh âm vang dội, “Ở chân trời có nơi nào mà không tương phùng, tiểu huynh đệ, chúng ta quá hữu duyên rồi.”

Người này đúng là nam nhân bí đỏ nhiều thế hệ giáng yêu mà bọn họ gặp trong rừng.

Bọn họ là người đã từng đồng sinh cộng tử qua a, Thụy Thụy cũng vui vẻ, vỗ vỗ cái ghế bên cạnh, “Đại ca ngươi mau ngồi đi, chúng ta cùng ăn.”

Nam nhân bí đỏ rất quen thuộc mà đặt mông ngồi xuống, ôm quyền, “Vừa nhìn thấy tiểu huynh đệ là đã cảm thấy rất hợp nhau, ta là Trịnh Dục Sinh, nhà ta nhiều thế hệ giáng yêu.”

Thụy Thụy lần trước cũng nghe qua rồi, bội phục đến hàng lông mi tựa hồ cũng bay ngược lên, “Ta là Tiếu Thụy Thụy, đại ca ngươi gọi ta Thụy Thụy được rồi.”

Trịnh Dục Sinh thân thiết vỗ vỗ bả vai gầy yếu của nàng, “Thụy Thụy tiểu huynh đệ, quá hữu duyên.” Khóe mắt nhìn thấy Thốc Ly bình tĩnh ngồi một bên, chợt ngẩn người, vuốt cằm đánh giá Thốc Ly, “Thụy Thụy, ngươi còn đi chung với hắn sao?”

“Đúng vậy a, hắn là Thốc Ly, bạn tốt của ta.” Mới vài ngày mà nàng đã xem Thốc Ly là bạn tốt rồi.

Trịnh Dục Sinh lần trước đã hoài nghi Thốc Ly, chẳng qua nhìn tới nhìn lui nhìn không ra môn đạo, chỉ có thể tạm thời từ bỏ, cùng Thụy Thụy trò chuyện lung tung.

Thụy Thụy lần đầu tiên xuống núi, đối với thế giới này vẫn là ngây thơ, Trịnh Dục Sinh du lịch qua Đại Giang nam bắc, tuy kỹ thuật bắt yêu chỉ xếp vào hạng bình thường, nhưng được ở chỗ kinh nghiệm phong phú, Thụy Thụy nghe được đến cực kỳ hăng hái.

“Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, thái gia gia (ông cố) của ta xuất ra pháp bảo A Yêu gia truyền của Trịnh gia ta.” Trịnh Dục Sinh lấy bí đỏ ra, đây chính là pháp bảo gia truyền của hắn, tiếp tục kể, “Xà yêu ngàn năm kia vẫn xem nhẹ, nào biết pháp bảo này của bọn ta đã được Tinh Quân trên trời làm phép, thêm vào pháp lực cao cường của thái gia gia ta, xà yêu ngay lập tức hiện nguyên hình, để thái gia gia ta thu phục.”

“Oa ~” Bàn tay Thụy Thụy run run sờ lên bí đỏ, “Nhà của ngươi thật lợi hại.”

Gương mặt thanh tú của Trịnh Dục Sinh tràn đầy vẻ tự hào, nhưng rất nhanh lại thở dài, “Đáng tiếc đời nay khác đời trước, ta trời sinh chuộng văn không có khiếu luyện võ, ngay cả con báo tinh ta cũng đánh không lại, Trịnh gia ta cũng sắp suy tàn rồi.”

Thụy Thụy chính nghĩa lẫm liệt “Trịnh đại ca ngươi yên tâm, có Trịnh gia các ngươi, có Nga Sơn chúng ta, nhất định có thể vệ đạo trừ ma, giữ gìn chính nghĩa cho nhân gian.”

Chưởng môn sư phụ cùng các trưởng lão Nga Sơn thả lỏng việc dạy dỗ Thụy Thụy, nhưng tư tưởng giáo dục chưa bao giờ thả lỏng qua, bởi vậy mười mấy năm nay Thụy Thụy đều được dạy nên cúc cung tận tụy vì chính đạo của Nga Sơn, chết rồi lại chết cũng không tiếc.

Đúng vậy, cho dù chết cũng phải trừ ma vệ đạo.

Trịnh Dục Sinh cùng nàng kích chưởng, “Tri kỷ a tiểu huynh đệ.”

Thốc Ly bất động thanh sắc nhìn hai người đang thốt lên những lời nói hùng hồn, khóe môi khẽ nâng lên một vòng cung. Trịnh gia? Trong đầu óc hắn mơ hồ có một chút xíu kí ức liên quan đến họ. Vị thái gia gia kia tựa hồ là người có pháp lực mạnh nhất Trịnh gia, chẳng qua có vẻ như là tráng niên mất sớm, năm ba mươi tuổi lúc ăn cơm bị nghẹn chết, toàn bộ võ lâm đấm ngực dậm chân lấy đó làm gương, từ đó về sau khi ăn cơm đã cẩn thận gấp bội, hận không thể cúng bái rồi mới nói…

“Trịnh đại ca ngươi đây là muốn đi đâu?”

Trịnh Dục Sinh nghiêm mặt nói: “Nghe nói Nghiệp thành có yêu quái hoành hành, ta đang vội tới Nghiệp thành, tiểu huynh đệ ngươi muốn đi chung với ta hay không?”

Vừa nghe nói có yêu quái, đệ tử Nga Sơn Thụy Thụy lại bừng lên tư tưởng vệ đạo sớm đã bén rễ, vén tay áo lên, “Được, chúng ta cùng đi.” Lại nghĩ tới điều gì đó, đôi mày thanh tú lại bất lực dựng lên, “Nhưng ta phải đi Linh Nghi tìm đại sư huynh của ta.”

Trịnh Dục Sinh cười rộ lên, “Thụy Thụy tiểu huynh đệ, muốn đến Linh Nghi phải đi qua Nghiệp thành.”

“Vậy thì tốt quá, ta và Thốc Ly sẽ lên đường cùng ngươi.” Thụy Thụy không hề suy nghĩ đã tính luôn phần của Thốc Ly, “Trịnh đại ca, ta, ta rất phấn khích a.”

Lần đầu tiên trong đời đi bắt yêu, Thụy Thụy vừa căng thẳng lại vừa hưng phấn.

Trịnh Dục Sinh trơ mặt ra cười, “Chuyện này thì cho là cái gì, chẳng qua chỉ là tiểu yêu, mục tiêu cuối cùng của Trịnh gia chúng ta và Nga Sơn các ngươi là đại Hung Thú, hiện tại mỗi một lần gặp khó khăn đều là đang rèn luyện sức chiến đấu của chúng ta.”

Thụy Thụy suýt bị nghẹn cơm, thiếu chút nữa là đi tìm thái gia gia của Trịnh Dục Sinh rồi, “Hung Thú?”

Nhắc đến Hung Thú, Trịnh Dục Sinh nhìn nóc nhà, thở dài, “Hung Thú là tên bại hoại nhất tam giới chúng ta, không chuyện ác nào không làm, Nga Sơn các ngươi và Trịnh gia chúng ta trăm ngàn năm qua chính là đang tìm tung tích của hắn, nhưng hắn quá thần bí, chúng ta tìm mấy ngàn năm cũng không tìm được hắn.”

“Có chuyện này sao?” Thụy Thụy thiếu chút nữa lật bàn, nắm tay trắng mịn nhỏ nhắn nắm chặt, mắt cũng trợn tròn, “Gia nhất định sẽ không bỏ qua tên Hung Thú kia.”

Thốc Ly liếc nhìn Thụy Thụy đang máu huyết sôi trào, cúi đầu uống trà, biểu tình không rõ.

Trịnh Dục Sinh từng thấy qua thần lực của Thụy Thụy, biết Thụy Thụy có năng lực, hắn ngây ngốc nhìn bộ dáng chói lọi của Thụy Thụy một hồi, “Ây da tiểu huynh đệ, bây giờ Trịnh đại ca mới phát hiện thì ra ngươi đẹp như vậy.”

Nghe vậy, tự tin bị Thốc Ly phá hủy của Thụy Thụy đã trở lại. Nhìn đi, Trịnh Dục Sinh thấy nàng đẹp hơn Thốc Ly đó. Thụy Thụy cười hệt như con mèo ăn vụng cá, nháy nháy mắt với Thốc Ly, ngụ ý: thấy chưa, gia cũng đẹp.

Trịnh Dục Sinh càng nhìn càng thấy Thụy Thụy đáng yêu, vươn nắm tay, “Tiểu huynh đệ, khó gặp được một tri kỷ, hôm nay hai chúng ta ngủ chung đi, Trịnh đại ca và ngươi đốt nến trò chuyện thâu đêm.”

Thụy Thụy hào sảng đụng quyền với hắn, “Được!”

“Không được.” Thốc Ly vẫn luôn trầm mặc bỗng ngẩng đầu.

Để nàng và Trịnh Dục Sinh đồng giường cùng gối? Nghĩ cũng đừng nghĩ, đó là chuyện không có khả năng. Thốc Ly không chút do dự quát bọn họ ngừng lại.

Trịnh Dục Sinh không phải kẻ ngốc, cùng ngủ chung một giường hắn sao có thể không nhận ra thân phận cô nương thật sự của Thụy Thụy chứ? Còn nữa, nha đầu kia sao có thể cùng nam nhân khác ngủ chung được.

Thụy Thụy và Trịnh Dục Sinh đang tán gẫu một cách thân mật, bỗng nghe thấy thanh âm lạnh lùng của Thốc Ly, nàng ngẩn người, quay đầu làm mặt quỷ, “Ta cùng Trịnh đại ca có chuyện trọng đại phải bàn.”

Nha đầu kia là người đầu tiên dám một lần rồi hai lần cãi lại mệnh lệnh của hắn, nhưng hắn lại cứ bất lực với nàng, “Ta nói không được là không được.”

Thụy Thụy cảm giác được Thốc Ly đang không vui, bèn dựa qua dùng đuôi tóc nghịch nghịch mặt Thốc Ly, “Ngươi đừng nhỏ mọn như vậy, đêm nào ta cũng ở với ngươi, khó được một lần ở với Trịnh đại ca, ngươi hào phóng một chút đi.”

Nàng nói đến hắn như là bình dấm chua vậy, Thốc Ly hừ thầm, giả vờ như tùy ý mà hớp một ngụm trà, “Còn muốn học pháp thuật hay không?”

Một câu nói kia đã đâm trúng Thụy Thụy, “Ta…”

Thốc Ly nhìn nàng một cái, ý vị thâm trường nói: “Không muốn học thì đừng nghe lời ta nữa.”

Đối mặt với uy hiếp trắng trợn như vậy, khuôn mặt trắng nõn của Thụy Thụy cũng nhăn lại rồi, “Ta…”

Pháp thuật mà nàng luôn thiết tha mơ ước lúc ở Nga Sơn a, nàng muốn học, rất muốn học.

Thốc Ly cảm thấy mình cư nhiên lại rơi vào hoàn cảnh như vậy, phải dùng phương thức này để uy hiếp một tiểu ngu ngốc, tựa hồ chỉ số thông minh của hắn cũng theo đó mà giảm xuống rồi. Nhưng không còn cách nào khác, với nàng mà nói thì những thủ đoạn cao thâm khác đều vô dụng.

Mà sau khi Thốc Ly nhìn thấy biểu tình rối rắm kia của Thụy Thụy, cái cảm giác “khó chịu” rút đi không ít. Uy hiếp một chút tiểu ngu ngốc này cũng rất thú vị đó chứ.

Trải qua ngàn vạn lần đấu tranh tư tưởng giữa khuất phục và không khuất phục một cách gian nan, cuối cùng Thụy Thụy lệ đầy mặt mà cự tuyệt Trịnh Dục Sinh, “Xin lỗi Trịnh đại ca.”

“Không sao a tiểu huynh đệ, sau này chúng ta còn thời gian.” Trịnh Dục Sinh bày ra một biểu tình “ta hiểu mà”, ánh mắt lại quay tròn qua lại trên người Thốc Ly và Thụy Thụy.

Tìm được không gian, Trịnh Dục Sinh thần bí hề hề dùng tay ra hiệu cho Thụy Thụy đi sang hành lang bên kia với hắn. Thụy Thụy tưởng hắn có chuyện bí mật muốn nói với mình, hưng phấn mà bịch bịch chạy tới, “Trịnh đại ca?”

Trịnh Dục Sinh nhìn trái nhìn phải vài lần, “Tiểu huynh đệ, ngươi phải đề phòng cái tên Thốc Ly này.”

Thụy Thụy cười hắc hắc, “Hắn làm sao vậy? Chẳng lẽ ngươi nhìn ra hắn là yêu quái?”

Trịnh Dục Sinh xua tay, “Không phải không phải.” Lại nhìn nhìn xung quanh, “Mục đích của hắn với ngươi không đơn giản.”

Thụy Thụy lắc đầu, “Sẽ không a, quan hệ của ta và hắn rất tốt, chúng ta là huynh đệ tốt, hắn sẽ không hại ta.”

Trịnh Dục Sinh bày ra bộ dạng “ngươi không hiểu đâu”, “Không phải là hại ngươi, là cái kia, cái kia…” Hai hàng mày rậm cứ nhếch qua nhếch lại, bộ dáng ái muội.

Thụy Thụy nhìn lông mày của hắn bất giác hai hàng lông mày của mình cũng không khỏi nhếch qua nhếch lại, “Cái nào?”

“Chính là cái kia…”

Thụy Thụy choáng váng, “Rốt cuộc là cái nào?”

“Ngươi cùng hắn ngủ chung thì có thể, ta lại không thể, cái kia…”

Thụy Thụy bị hắn vòng vo đến hoa mắt, lơ mơ, Trịnh Dục Sinh dậm chân, “Chính là cái kia, hắn là đoạn tụ, ngươi phải cẩn thận đó.”

Đoạn tụ, đó không phải là nam nhân thích nam nhân sao?

Thụy Thụy che miệng lại hít thở, ánh mắt trừng đến tròn vo, “Không thể nào.” Những chuyện khác nàng không biết, chỉ biết là nam nhân phải thích nữ nhân, nữ nhân phải thích nam nhân, mà nàng là nam nhân chính gốc, Thốc Ly đương nhiên không thể đoạn tụ.

Trịnh Dục Sinh rất nghĩa khí, “Ta đã cảnh báo ngươi rồi, ngươi phải cẩn thận đó.”

“Oa ~” Thụy Thụy che miệng lại nửa ngày cũng không nhúc nhích.

Một lát sau Thụy Thụy khom thắt lưng lặng lẽ lẻn về phòng mình. Trong phòng tối đen, nàng vừa đi vào lập tức nến được thắp sáng lên, thân hình Thốc Ly dưới ánh nến mập mờ càng thêm cao to, cũng càng khiến thân hình nàng trông nhỏ nhắn không hề có khí thế.

Nàng nhìn hắn, hắn cũng cúi đầu liếc nàng.

Sau đó nàng kiễng chân, vươn tay chỉ hắn, bộ dáng vô cùng chính nghĩa, “Thốc Ly, ngươi nói ngươi có phải có ý đồ bất lương với ta hay không?”

Không xong rồi, nha đầu kia cư nhiên có thể nhìn ra hắn có ý đồ với nàng? Thốc Ly hơi híp mắt, “Vậy nàng cũng phải nói xem ta có ý đồ gì với nàng?”

Thụy Thụy ngửa đầu, cố gắng nặn ra một chút khí thế, ở góc độ này vừa vặn có thể nhìn rõ gương mặt tuấn tú của Thốc Ly. Môi hắn rất âm nhu, lần đầu tiên gặp mặt cũng đã kề qua môi nàng, nghĩ đến đây bản thân Thụy Thụy cũng không rõ nguyên nhân vì sao lại đỏ mặt.

Vì để duy trì khí thế của mình, Thụy Thụy chống nạnh, “Ta là nam nhân, ngươi cũng là nam nhân, ngươi không thể có ý nghĩ không an phận với ta.”

Thốc Ly lộ ra vẻ mặt khinh thường. Nàng cùng cái tên bắt yêu kia lén lén lút lút thì thầm nửa ngày chính là để thảo luận cái này? Nếu không vì thu hồi công lực của hắn, hắn mới lười đi theo tiểu ngu ngốc này. Bờ môi bạc tình phun ra những lời dối lòng: “Nàng có chỗ nào có thể khiến ta sinh ra ý nghĩ không an phận? Vừa lùn, vừa xấu, vừa gầy, nắm không ra mấy lượng thịt, nàng có thể tự mình đi soi gương xem.”

Cái gì cái gì? Thốc Ly cư nhiên dám nói nàng vừa nhỏ vừa xấu? Thụy Thụy cảm thấy mị lực mỹ nam tử của mình bị vũ nhục một cách quá đáng, bèn xông lên, dùng ánh mắt hung hăng mà giết hắn, “Ngươi dám nói gia không đẹp?”

Nàng là tiểu ma vương hỗn thế đẹp nhất tiêu sái nhất Nga Sơn đó…

Thốc Ly không nhìn nàng nữa. Từ khuôn mặt nghiêng của hắn, Thụy Thụy nhìn thấy vẻ khinh miệt của hắn đối với mình, giận đến nỗi lồng ngực phập phồng, vung một quyền vào ngực Thốc Ly, nhưng lại như đánh vào miếng sắt vậy, không làm đau Thốc Ly, ngược lại làm đau tay mình.

Thốc Ly quả thật cường tráng hơn nàng nhiều, nam nhân hơn nàng nhiều.

Thụy Thụy thổi nắm tay đang đau, trong lòng rất không phục, sau đó leo lên trên người Thốc Ly, hai nắm tay như hai hạt mưa liên tiếp hạ xuống người hắn.

Lực đạo không là bao của nàng với Thốc Ly mà nói quả thực là gãi ngứa, hai người cứ ôm nhau như vậy mà triển khai chiến đấu, thẳng đến khi nàng đánh đến sức cùng lực kiệt.

Thốc Ly một tay ném nàng lên giường, “Ngủ đi.”

Khẩu khí kia tự nhiên cứ như hai người là một đôi tình nhân đang tán tỉnh nhau vậy.

Thụy Thụy bị ném lên giường xong bò dậy, vỗ thái dương, “Gia hôm nay không xuất ra thần lực, bằng không thì ngươi thảm rồi, gia chính là cảnh cáo ngươi một chút, hừ ~” Ngụ ý là vừa rồi chính là nàng thủ hạ lưu tình, sau đó nàng rất tiêu sái quay lưng về phía Thốc Ly mà nằm xuống ở bên trong.

Nàng đã quên bình thường họ xưng huynh gọi đệ rồi còn tặng quà nhau một cách thân mật như vậy, đương nhiên cũng không nghĩ tới việc chia phòng ngủ với Thốc Ly…

Nhìn thân thể nho nhỏ kia cơ hồ sắp dán cả vào tường, Thốc Ly phát ra một tiếng cười khẽ hiếm thấy, trút bỏ ngoại y rồi nằm phía ngoài.

Trừ hắn ra, nàng đừng mong ngủ chung một phòng với nam nhân khác.



Tia nắng sớm đầu tiên xuyên qua song cửa sổ chiếu vào phòng, Thụy Thụy tỉnh dậy, dụi dụi mắt rồi mở mắt ra, nhìn thấy Thốc Ly cũng tỉnh, nàng đang muốn trưng ra bộ mặt tươi cười, bỗng nhiên nghĩ đến cuộc đấu của đêm qua, rất mau đã quay mặt đi, ngẩng đầu ngồi dậy.

Thanh âm của Trịnh Dục Sinh vang lên từ bên ngoài, “Tiểu huynh đệ, hôm nay chúng ta xuất phát.”

Thụy Thụy sôi nổi đi ra mở cửa, trưng ra nụ cười hớn hở, “Chào buổi sáng Trịnh đại ca.”

“Mau đi ăn điểm tâm đi, ta đã gọi tiểu nhị rồi.”

Thốc Ly chậm rãi mặc ngoại y, nghiêng mắt nhìn hai người phía cửa. Thêm Trịnh Dục Sinh, thêm một phần phiền phức khi hắn ăn tiểu nữ nhân kia.

Thốc Ly băn khoăn rất đúng. Thụy Thụy cảm thấy nàng và Trịnh Dục Sinh đều là người trừ ma vệ đạo, bởi vậy quan hệ với Trịnh Dục Sinh rất không tệ. Hai người bọn họ lén lén lút lút đi phía trước, Thốc Ly chậm rãi đi phía sau.

Chẳng qua Thụy Thụy luôn lén nhìn về phía sau, suy cho cùng thì trong lòng nàng, Thốc Ly cũng không giống với những người khác, cụ thể không giống chỗ nào thì nàng lại không nói ra được, chỉ là nàng đã quen tìm nơi có hắn, sau đó cho hắn một cái mặt quỷ.

Lúc này Thụy Thụy đang thảo luận vấn đề bay với Trịnh Dục Sinh. Nghiệp thành tuyệt đối không gần, đi bộ thì phải mất mấy ngày, mà bay thì chạng vạng hôm nay là có thể tới nơi, tất nhiên là chọn bay. Khác nhau là ở chỗ này.

Thụy Thụy lại một lần bị khinh thường, “Vì sao các ngươi đều ghét bỏ Bảo Nhi của ta?” Hu hu, cây chổi đáng thương của nàng, không chỉ bị Thốc Ly xem thường, ngay cả Trịnh Dục Sinh cũng khinh bỉ.

Mặt Trịnh Dục Sinh lộ vẻ khó khăn, “Ngươi kêu ta một đại lão gia cưỡi chổi, xấu quá đi.”

Thụy Thụy chu miệng, “Bí đỏ của ngươi cũng xấu.”

Bí đỏ của Trịnh Dục Sinh phải ôm mới có thể bay, thử nghĩ xem ba người bọn họ đều tranh nhau ôm cái quả bí đỏ kia bay trên trời, cảnh tượng đó nhìn thế nào thì xấu thế đó… Thốc Ly càng không nguyện ý.

“Chổi của ngươi xấu.”

“Bí của ngươi xấu.”

Hai người bất phân thắng bại, sau đó Trịnh Dục Sinh lườm mắt, kéo Thụy Thụy qua, “Ta dùng bí đỏ, ngươi dùng chổi, ngươi đi hỏi hắn xem hắn đi cái nào.”

Thụy Thụy gật gật đầu, vọt tới bên Thốc Ly rồi ngửa đầu, nói rất uy vũ: “Thốc Ly, ngươi chọn một cái.” Nếu hắn dám chọn bí đỏ thì xem nàng thu thập hắn như thế nào.

Chổi và bí đỏ đều ở trước mắt, mặt Thốc Ly không chút thay đổi, “Ta đi bộ đi.”

“Không được, quá chậm.” Thụy Thụy và Trịnh Dục Sinh cơ hồ là trăm miệng một lời. Bọn họ rất nghĩa khí, sẽ không bỏ lại một mình hắn.

Ánh mắt hai người đều sáng quắc bắn lên người Thốc Ly, biểu tình giống nhau hệt như song sinh. Thốc Ly nhăn mày, xem ra hôm nay hắn không chọn ra một cái là tuyệt đối không thoát được thân.

Chổi, bí, bí, chổi…

Ánh mắt của Thụy Thụy và Trịnh Dục Sinh một khắc cũng không rời khỏi gương mặt Thốc Ly, chờ mong sự lựa chọn của hắn. Rốt cuộc Thốc Ly thở dài một hơi, hai người bọn họ mừng rỡ, biết Thốc Ly đã có lựa chọn.

Thốc Ly không chọn chổi cũng không chọn bí, mà là lấy ra một vật trong ngực của mình. Vật kia nho nhỏ, vừa chạm đất lại bắt đầu biến lớn, cuối cùng biến thành một vật tương đối lớn tựa giá cắm nến.

Kêu yêu thú hắn cưỡi chổi hoặc là ôm bí đỏ, không bằng hắn tự bóp chết mình cho rồi.

Hai mắt Trịnh Dục Sinh tỏa sáng, “Thốc Ly, thì ra ngươi cũng có bảo bối.”

Thốc Ly bước lên giá cắm nến, nó khởi động rất nhanh, vừa bay lên là hắn có cảm giác khác thường, quay đầu lại, tiểu nữ nhân tối qua mới đánh nhau với hắn hiện giờ đang ngồi xổm bám lấy đuôi giá, nàng đã lén leo lên…

Thụy Thụy làm bộ thưởng thức cảnh sắc xung quanh, hết nhìn trái lại nhìn phải. Không có biện pháp, cây chổi Bảo Nhi của nàng thật ra rất không ổn, kỹ thuật của nàng cũng không thành thạo, lần đầu tiên cưỡi đã từ trên trời rơi xuống đụng phải Thốc Ly… Mà bảo bối này của Thốc Ly nhìn qua rất vững chắc nha. Có bảo bối này, nàng có thể rất nhanh sẽ tìm được đại sư huynh.

“Là la lá la ~~~” Ma âm du dương của Thụy Thụy lại bắt đầu hả hê mà xướng lên.

Thốc Ly nhìn nàng một cái rồi quay người. Nam nhân kiên cường ở phía trước, nữ nhân mảnh khảnh ở phía sau, hai người một đầu một đuôi rất hài hòa.

“Này, các ngươi đợi ta với.” Thấy thế, Trịnh Dục Sinh đang cầm bí đỏ rất không có hình tượng mà đuổi theo.

Thời tiết tựa hồ rất không tốt a…

Tuy rằng cái giá rất vững chắc, nhưng Thụy Thụy nhìn xuống dưới thì phát hiện mình tựa hồ sợ độ cao. Nơi này thật sự cách mặt đất rất cao, nàng vẫn còn dư âm của việc lần trước bị rớt xuống…

Mà Thốc Ly đứng ở đó, tầm mắt đưa về phía xa xa, vạt áo cũng tùy tiện bay về sau, bộ dáng cao ngất nhìn qua rất tạo cảm giác an toàn cho người khác, tựa như đại sư huynh – nơi ỷ lại của nàng lúc ở Nga Sơn.

Một đôi tay trắng xanh như trộm mà đưa đến gần, lại đưa qua một chút, đầu ngón tay động a động, muốn lén nắm lấy vạt áo sau của Thốc Ly.

Thốc Ly tất nhiên cảm giác được nàng đang tới gần, cũng chẳng muốn đi để ý tới nàng.

Đầu ngón tay lại dừng lại, bởi vì Thụy Thụy cảm thấy nàng là một đại nam nhân sao có thể nhát gan như vậy?

Sau đó một đạo sét đánh xuống, xuyên qua phía sau bọn họ, tay Thụy Thụy run lên, sợ tới mức lập tức xông lên ôm lấy Thốc Ly, hai cái đùi cũng vắt lên người hắn.

Được rồi, không sợ nữa rồi.

Thốc Ly cúi đầu nhìn đôi chân nhỏ đang vắt trên eo mình, lại nhìn xuống chủ nhân của chúng. Sự tiếp xúc không khoảng cách này làm thân thể hai người kề sát vào nhau, hắn có thể cảm giác được đường cong của nàng, mà đầu sỏ gậy tội lại đang nghiêng đầu nhếch miệng với hắn…

Nha đầu kia hoàn toàn không biết nàng đang làm cái gì…

Trịnh Dục Sinh ôm bí đỏ đuổi lên từ phía sau, vừa thấy đã giật mình, tiểu huynh đệ của hắn cư nhiên cùng nam nhân thần thần bí bí kia ôm nhau, hắn kêu to: “Tiểu huynh đệ mau đi xuống, nguy hiểm!”

Thụy Thụy đang bay rất vui vẻ, quay đầu cười, “Trịnh đại ca ngươi mau lên.”

Vẻ mặt Trịnh Dục Sinh nghiêm túc vươn tay muốn kéo nàng, lại mất thăng bằng cắm thẳng đầu xuống đất. Thụy Thụy vội vỗ mặt, “Thốc Ly, chúng ta trở về cứu hắn.”

Thốc Ly không hề có độ ấm mà liếc nàng, “Hắn mạnh hơn nàng nhiều.” Ngụ ý không cần lo lắng.

Quả nhiên, chỉ chớp mắt sau Trịnh Dục Sinh lại bay lên. Thụy Thụy lúc này mới kịp phản ứng Thốc Ly là đang nói móc nàng, lại đánh không lại Thốc Ly, chỉ có thể nhoài người lên, chọc chọc lưng hắn, ném ra những lời cay độc, “Gia có thần lực, ngươi cẩn thận một chút, sẽ có một ngày cho ngươi thấy sự lợi hại của gia.”

Bọn họ bay rất mau, buổi chiều là đã đến Nghiệp thành. Sợ dọa đến người thường, bọn họ dừng lại ở ngoài Nghiệp thành, đi bộ vào thành.

Mặt trời về Tây nhưng vẫn chói lọi, người trong thành đông như kiến, tiếng rao hàng liên tiếp không ngừng, thoạt nhìn không hề có cái gì khác thường, nào có yêu quái gì thường lui tới? Thụy Thụy quay vài vòng, “Trịnh đại ca, có phải ngươi lầm nơi hay không?”

Trịnh Dục Sinh sờ đầu, cũng buồn bực như vậy, “Không biết a, được, ta có người quen ở đây, ta đi tìm hiểu tình huống trước, buổi tối gặp nhau tại khách điếm.”

“Được.”

Chia tay với Trịnh Dục Sinh, Thụy Thụy lôi Thốc Ly chạy khắp chốn. Ở Nga Sơn nhiều năm như vậy, lại là tiểu hài tử, nàng vẫn thích đi dạo ở ngoài.

Hơn nữa đồ ăn ở bên ngoài rất ngon, dạo dạo phố nàng liền đi vào một cửa hàng điểm tâm ở mặt tiền, một hơi gọi mười mấy loại điểm tâm.

Lão bản nhìn thân thể nhỏ nhắn của nàng, “Tiểu huynh đệ, ngươi ăn được hết sao?”

Thụy Thụy vỗ vỗ ngực, “Không thành vấn đề.”

Thốc Ly đối mặt với các món điểm tâm chất đầy bàn mà không nói lời nào, Thụy Thụy nuốt một ngụm nước bọt, lời lẽ chính nghĩa, “Đại sư huynh nói ta đang trong thời kỳ phát triển, cần ăn nhiều một chút.”

Bây giờ nàng còn nhỏ, chờ nàng trưởng thành sẽ càng cao càng cường tráng hơn Thốc Ly… Trong đầu Thụy Thụy đã xuất hiện hình ảnh nàng toàn thân cơ bắp, càng lớn càng cường tráng hơn Thốc Ly.

“Ha ha ha…” Thỏa mãn trong ảo tưởng, nàng lau lau nước miếng, cầm lấy khối điểm tâm đầu tiên.

Chè bơ đường, vừa thơm vừa ngọt, ngon; sủi cảo chay nhân cần tây Phỉ Thúy, tươi mát vừa miệng, ngon; bánh mềm Tịnh Đế Hoa Khai, vừa mềm vừa có dư vị, ngon…

Thốc Ly ngồi bất động, chỉ nhìn nàng ăn. Ở chung vài ngày hắn cũng coi như là hiểu nàng, tiểu ngu ngốc này khẩu vị rất tốt sức ăn rất tốt, nhưng trên người lại không có mấy lượng thịt là bao, có lẽ hắn nên vỗ béo nàng một chút rồi mới ăn…

Thụy Thụy nào biết Thốc Ly đang nghĩ gì, chỉ lo ăn, bỗng nhiên nàng phát hiện một chuyện nghiêm trọng, ngẩng đầu, “Thốc Ly, ngươi nhiều ngày như vậy vẫn chưa ăn qua, ngươi không đói sao?”

Tu luyện cũng phải ăn đồ chứ.

Đối phương đáp lại hai chữ ngắn gọn đơn giản, “Không đói. “

“Không ăn đồ sẽ không có sức, ngươi ăn một chút, những thứ điểm tâm này rất ngon.” Thụy Thụy cảm thấy những thứ đồ ngọt này thật sự quá mỹ vị, ăn xong rồi có rất nhiều sức lực.

“Phải không?”

“Đương nhiên, ta ở Nga Sơn chưa từng ăn qua cái gì mà ngon như vậy.”

Khẩu vị nàng tốt, đã càn quét sạch một phần tư điểm tâm, còn có một chút chè bơ Hoa Quế vừa ăn xong dính trên khóe môi nàng, bộ dáng thoạt nhìn quả thật hết sức ngon miệng.

Thốc Ly lại một lần nữa cảm thấy đồ ăn của nhân giới có sức mê người, mà những món điểm tâm trên bàn này tựa hồ cũng không ngon miệng bằng nàng, đôi mắt dài mảnh nhíu lại, hắn đã vươn tay ôm gáy nàng, cúi đầu mút lấy khóe môi nàng. Nếp bơ vào miệng, xác thực rất thơm ngọt, nhưng không biết là hương vị của ai.

Thụy Thụy chỉ biết là nam nhân thích nữ nhân, nữ nhân thích nam nhân, còn lại thì không hiểu, sau khi bị Thốc Ly hôn thì lơ mơ một chút, mở to hai mắt liếm liếm khóe môi, rồi không để ý nữa, còn nhiệt tình đưa điểm tâm lên, “Ngon lắm, nào.”

Lần này Thốc Ly tiếp nhận, Thụy Thụy vui mừng, khẩu vị càng tốt hơn.

Thốc Ly nhìn tiểu nữ nhân không biết tư vị nam nữ kia, đôi mắt trong phút chốc trở nên sắc bén. Không ai dạy nàng, nàng cái gì cũng cũng không biết, Nói vậy thì vị đại sư huynh cùng nàng sớm chiều ở chung kia cũng đã hôn qua nàng.

Thông thường nam nhân sẽ hiểu nam nhân nhất.

Mặt trời lặn xuống, mắt thấy trời sắp tối, chờ Thụy Thụy ăn đến mỹ mãn rồi đi ra thì mới hoảng sợ, con đường vừa mới rộn ràng nhốn nháo nháy mắt trở nên tĩnh lặng, lão bản cửa hàng điểm tâm cũng đóng cửa rồi. Tình hình này thế nào cũng lộ ra một cổ quái dị.

Khi bọn họ trở lại khách sạn thì Trịnh Dục Sinh cũng đã về, vẫn cắn răng, Thụy Thụy nhảy lên tìm hiểu tình huống.

Thì ra nơi này quả thật có vấn đề, mỗi lần đến tối sẽ có người mất tích, cho nên mặt trời vừa lặn là đoàn người liền trốn không ra khỏi cửa. Mất tích đều là các nam đồng nữ đồng mấy tuổi cùng với nữ tử chưa xuất giá từ mười ba tới mười lăm tuổi, sau khi mất tích thì không còn tin tức.

Đệ tử Nga Sơn Thụy Thụy bỗng tỉnh ngộ, “Quá kỳ quái rồi!”

“Đúng!” Trịnh Dục Sinh nắm chặt quyền, “Tiểu huynh đệ, ngươi có trời sinh thần lực, ngươi nhất định phải giúp Trịnh đại ca một tay.”

“Trịnh đại ca ngươi yên tâm.”

Hai người ăn nhịp với nhau, xắn áo xoa tay, đôi mắt phun lửa chuẩn bị tối nay đại chiến một hồi.

Tròng mắt Thụy Thụy chuyển hướng nam nhân ở một bên kia, “Thốc Ly, ngươi đi theo ta.” Không biết sao, tuy Thốc Ly luôn lạnh băng nói rất ít, nhưng mang theo hắn Thụy Thụy cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều.

Thốc Ly vẫn lạnh lùng như trước, “Không đi, không liên quan đến ta.”

Thụy Thụy chạy tới ngửa đầu nhìn hắn, “Này, đã mất rất nhiều người rồi.”

“Vậy thì sao?” Thốc Ly hỏi lại, “Bọn họ có quan hệ gì với ta?” Hắn là yêu thú, không có cảm tình với loài người, càng không có nghĩa vụ đi cứu người.

Thụy Thụy khuyên không được hắn, cuối cùng chỉ có thể khinh bỉ hắn, cùng Trịnh Dục Sinh vừa xem thường Thốc Ly vừa xuất phát, lúc bước ra cửa, bởi vì đang trợn trắng mắt vì phẫn nộ với Thốc Ly nên không thấy bậc cửa, cứ thế mà ngả chổng vó…

Sau khi bọn họ rời đi, gương mặt gặp sóng cũng không sợ của Thốc Ly mang chút suy ngẫm. Cô nương mười ba tới mười lăm tuổi, nói như thế tiểu ngu ngốc này cũng có nguy hiểm.

Báo tinh Đinh Quy luôn luôn ở lân cận, Thốc Ly cảm ứng được, triệu Đinh Quy đến.

Đinh Quy nhíu mày cười, “Tôn thượng, có phải người chịu không nổi nha đầu kia, bảo ta đến đối phó nàng hay không?” Hắn gặp qua Thụy Thụy, vừa nhìn là biết Thụy Thụy không phải loại chủ nhân nhà hắn thích, mấy ngày nay chắc đã sớm chán ngấy rồi.

Chẳng qua Thốc Ly thoạt nhìn còn chưa có vẻ không kiên nhẫn, hắn chỉ hỏi: “Xung quanh có yêu nào đang hành động?”

Đinh Quy ngẩn người, suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu, “Hình như không có, ta thông thuộc vài ngọn núi ở đây, hôm qua còn gặp Hắc Thụ Yêu, không có nghe nói qua a.”

“Đi thăm dò một chút.”

“Dạ.” Đinh Quy lĩnh mệnh, “Sau khi tra được thì?”

Thốc Ly nhẹ nhàng bâng quơ thông báo, “Hai ngày này có thể sẽ có hai nam nhân trẻ tuổi một lớn một nhỏ xuất hiện, đừng làm họ bị thương.”

“Thì ra là nha đầu kia.” Đinh Quy bừng tỉnh đại ngộ, lại cười hắc hắc, “Có vấn đề nha, vạn nhất bọn họ cũng nhìn ra nàng là thân nữ nhi, không phải thành một nam một nữ rồi sao, đả thương họ thì làm sao bây giờ?”

Đây không phải là không có khả năng, xét đến cùng tất cả đều là họa do giới tính không rõ gây nên, ánh mắt Thốc Ly chậm rãi đảo qua Đinh Quy, “Ngươi làm sao thì làm.”

“Thuộc hạ hiểu, nhất định giữ nàng an toàn.” Đinh Quy gật đầu, từ trong ngực lấy ra một viên thuốc, cười đến ái muội, “Tôn thượng, đây là Hợp Hoan Tán, lúc thích hợp thì cho nàng dùng đi.”

Hợp Hoan Tán, ý nghĩa cũng như tên gọi, cũng là mị dược.

Ánh mắt khẽ động, Thốc Ly nhìn về phương xa.

Thật sự phải dùng thuốc này với tiểu ngu ngốc kia sao?

Tối hôm đó Thụy Thụy cùng Trịnh Dục Sinh một mực thủ trên đường cái đến giờ Sửu (1 đến 3 giờ sáng), gió êm sóng lặng ngay cả con ruồi cũng không có, bọn họ chỉ có thể ngáp dài quay về ngủ.

Nhưng sáng ngày thứ hai nghe nói lại có một vị cô nương mất tích.

Trịnh Dục Sinh gõ gõ gáy ngồi đó ăn sáng, Thụy Thụy cũng xanh mặt ngồi cắn bánh bao, cuối cùng Trịnh Dục Sinh đập bàn, “Không được, chúng ta không thể khoanh tay chờ chết, phải chủ động xuất kích.”

Thụy Thụy không hiểu, “Xuất kích như thế nào?”

“Dụ rắn ra khỏi hang, dụ cá mắc câu, gậy ông đập lưng ông, chúng ta tìm một cô nương làm mồi.”

Đây là cách thi hành đơn giản nhất dễ dàng nhất, Thụy Thụy gật gật đầu, “Tìm ai đây?”

“Để cô nương bình thường đi thì quá nguy hiểm.” Bộ dáng Trịnh Dục Sinh thâm trầm, “Ba người chúng ta đều có năng lực tự vệ, chúng ta không nhập vào địa ngục, ai vào địa ngục? Chúng ta đi!”

“Chúng ta?” Thụy Thụy kinh ngạc, ánh mắt đảo qua đảo lại vài vòng, “Chúng ta đều là nam nhân.”

Trịnh Dục Sinh cúi đầu vuốt trán, “Không còn thời gian nữa, chúng ta nam giả nữ làm mồi.”

Thụy Thụy phun cả ngụm trà, lắc đầu, “Nhưng ta là đại nam nhân, ta không thể giả nữ nhân.”

Ánh mắt hai người giao nhau, cười xấu xa, dừng mắt trên người Thốc Ly, “Để hắn đi.”

Phải để cho một trong bọn họ giả nữ nhân, đây quả là chuyện kinh thiên động địa cỡ nào.

Thụy Thụy xuất phát từ góc độ cân nhắc mình là “đại nam nhân”, cảm thấy dứt khoát không thể mất mặt được, vì thế cùng Trịnh Dục Sinh như trộm mà để Thốc Ly đi, đáng tiếc nguyện vọng thì tốt đẹp, sự thật thì tàn khốc, Thốc Ly người ta không để ý tới họ.

Trịnh Dục Sinh lấy làm đại nghĩa, lấy trừ ma vệ đạo để cảm hóa, nước bọt văng tứ tung, nhưng Thốc Ly vẫn thờ ơ.

Thấy thế, Thụy Thụy bóp cổ tay, vẻ mặt thương tiếc đi vuốt mông ngựa, “Thốc Ly, trong ba chúng ta chỉ có ngươi là tuấn tú nhất xinh đẹp nhất.” Vừa nói vừa nháy mắt với Trịnh Dục Sinh.

Trịnh Dục Sinh ôm bí đỏ phối hợp nịnh nọt: “Đúng vậy đúng vậy, Thốc Ly ngươi đẹp nhất.”

Thụy Thụy xoay lưng chấm vài giọt trà lên khóe mắt, thuần thục xây dựng ra bộ dáng chực khóc, lại mang một gương đồng tới, xem như kính chiếu yêu mà chiếu Thốc Ly, “Thốc Ly ngươi xem bộ dáng của ngươi, mắt ra mắt mũi ra mũi, lại dũng mãnh vừa tuấn tú, ngươi không đi thì ai đi?” Nàng không có khái niệm cụ thể về đẹp xấu, cũng không biết hình dung, chỉ dựa vào cảm giác mà nói.

Da mặt Trịnh Dục Sinh run run. Đây là cái kiểu vuốt mông ngựa gì vậy, tất cả mọi người ai mà không phải mắt ra mắt mũi ra mũi. Nghiêng đầu nhìn Thốc Ly, hình như hắn không có nghe những gì họ nói, đang lấy vải mềm nhẹ nhàng lau pháp khí của mình, dáng vẻ chuyên chú như đang suy nghĩ gì đó.

Thụy Thụy vốn là vuốt mông ngựa muốn Thốc Ly đáp ứng, nhưng thật ra nàng cũng không cẩn thận chu đáo hơn Thốc Ly, lúc này đang nhìn mặt Thốc Ly, cảm thấy bộ dạng Thốc Ly thật sự là không tệ, không khác gì các món điểm tâm của hôm qua, nhất thời nuốt nuốt nước bọt, cười hì hì đụng đụng Thốc Ly, “Ngươi đi nha, ta đã định rồi.”

Trịnh Dục Sinh vội nói theo, “Đúng, Thốc Ly ngươi là người chọn lựa thích hợp nhất.”

Thốc Ly nâng mắt nhìn nhìn hai người đang suy nghĩ viễn vông, buông vật trong tay ra rồi đứng lên, vươn người đứng thẳng, trong giọng nói là sự khinh bỉ rất tự nhiên: “Thấy qua nữ nhân nào cao như ta chưa?”

Trịnh Dục Sinh chỉ cao hơn Thụy Thụy một chút, mà Thốc Ly ước chừng có thể cao hơn bọn họ một cái đầu, cái loại oai phong kiêm áp lực này không cẩn che đậy, áp lực của thân hình cao lớn và khí thế ập thẳng vào mặt. Đối mặt với sự khinh bỉ trắng trợn này, toàn thân Thụy Thụy và Trịnh Dục Sinh run rẩy. Ai bảo bọn họ chỉ cao có một đoạn cơ chứ?

Thụy Thụy nâng cằm hữu khí vô lực, “Vậy phải làm sao bây giờ?”

Trịnh Dục Sinh cũng ủ rũ, chán chường gối tay lên bí đỏ, “Không biết…”

Hai người nhìn nhau, cơ hồ đồng thời nhảy lên chỉ vào đối phương, “Ngươi đi.”

“Ngươi đi.” Liên quan đến tôn nghiêm của nam nhi, Thụy Thụy liều chết không theo.

“Ngươi đi.” Trịnh Dục Sinh cũng kiên trì như vậy.

Nghe thanh âm bất phân thắng bại, Thốc Ly lướt qua bọn họ đi đến bên cửa sổ. Trong ngực là Hợp Hoan Tán Đinh Quy cho hắn, mà nha đầu kia không biết chút gì mà còn nhảy tới nhảy lui trước mặt hắn.

Nàng sống mà không thấy nhàm chán.

Hai người cùng bảo vệ tôn nghiêm nam nhi của mình mà tranh chấp, cuối cùng Thụy Thụy vỗ bàn, thế như chẻ tre, “Đừng ồn nữa, chúng ta rút thăm, xem ý trời vậy.”

Trịnh Dục Sinh bắt lấy nắm tay của nàng, thống nhất, “Được!”

Hai người không biết tìm đâu ra một bộ xúc xắc, đỗ xúc xắc để định đoạt, nếu điểm số của ai nhỏ hơn thì phải quang vinh ra trận. Trịnh Dục Sinh cởi bỏ áo ngoài, Thụy Thụy hăm hở xắn tay áo.

Ở trong mắt Thốc Ly, hai kẻ trừ ma vệ đạo không biết tự lượng sức này đã đủ ngốc rồi, hắn dời tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mặt trời khắc ra đường nét của hắn, từng góc từng cạnh rõ ràng mang theo một tia mộng ảo, Thụy Thụy thiếu chút nữa nhìn đến ngẩn người.

Sau đó Thốc Ly nghe được giọng cười to vừa mềm mại vừa thoải mái của Thụy Thụy, “Ha ha ha ha… Trịnh đại ca, tiểu đệ sắp thắng rồi.”

Ba viên xúc xắc của Trịnh Dục Sinh cộng lại chỉ được bốn điểm, hắn đang đấm ngực dậm chân với khuôn mặt đầy hắc tuyến.

Rất nhanh lại nghe thấy tiếng cười dữ tợn của Trịnh Dục Sinh, “Ha ha ha ~~~ trời cũng giúp ta.”

Ba viên xúc xắc của Thụy Thụy đều là một điểm, cộng lại là ba điểm…

Thụy Thụy khẩn trương đến mức lật một viên xúc xắc sang mặt sáu điểm, “Lần này không tính, chúng ta làm lại.”

Trịnh Dục Sinh liếc nàng, “Tiểu huynh đệ, đại trượng phu nhất ngôn cửu đỉnh sao ngươi có thể chơi xấu được? Vì đại nghiệp của chúng ta ngươi đành ủy khuất chút đi.” Nháy nháy mắt, “Thụy Thụy cô nương?”

Nghe cách xưng hô như vậy, Thụy Thụy khóc đến rất thương tâm, ánh mắt trông mong đi về phía Thốc Ly muốn được an ủi, “Thốc Ly, ta không muốn…” Tôn nghiêm nam nhi của nàng đã bị tổn thương quá lớn.

Nàng đứng ở kia níu góc áo lau nước mắt, Thốc Ly cảm thấy có chút vui sướng khi người gặp họa. Tiểu bổn qua (tiểu ngu ngốc), kết quả này không phải bình thường nhất sao? Chẳng lẽ còn thật sự để nam nhân giả trang nữ nhân?

Chẳng qua Thốc Ly cũng ẩn ẩn có chút chờ mong nàng lúc mặc nữ trang. Trong những ngày nhàm chán mưu cầu lấy lại công lực, nha đầu này thường thường có thể mang đến cho hắn chút lạc thú.

Cảnh tượng nàng gặp trở ngại khi mặc nữ trang cũng không tệ cho lắm…

Thụy Thụy trải qua cuộc đấu tranh tư tưởng long trời lở đất, cuối cùng dứt khoát kiên quyết hiến thân cho đại nghiệp trừ ma vệ đạo, bày ra quyết tâm thấy chết không sờn, xót xa mà khóa mình trong phòng, bắt đầu chiến đất với những thứ trang sức son phấn nàng chưa từng thấy qua.

Trịnh Dục Sinh và Thốc Ly thì ở một phòng khác. Thốc Ly tất nhiên là không dễ dàng để ý tới người khác, biểu tình lạnh lùng, trong lòng Trịnh Dục Sinh thì có chút sợ hắn, vội vàng nằm lên giường đắp chăn lại.

Sắc trời biến đổi rất nhanh, mới vừa rồi còn trời trong mây trắng, đột nhiên sấm chớp dữ dỗi, còn mưa nữa. Trịnh Dục Sinh lăn qua lộn lại, “Thốc Ly, cũng lâu như vậy rồi sao nàng ta còn chưa ra?”

Thốc Ly không nhìn hắn, cũng không trả lời.

Trịnh Dục Sinh nghe tiếng mưa rơi lộp độp, nhìn cửa phòng đang mở rộng, cảm thấy âm u lạnh lẽo, ngay sau đó một đạo sét giáng xuống, làm hoa mắt của hắn, một ma nữ tóc tai bù xù biểu tình phẫn uất đứng lững lờ ngay cửa…

“A!” Trịnh Dục Sinh sợ tới mức từ trên giường lăn xuống.

Thốc Ly dời tầm mắt về phía cửa, cũng ngơ ngẩn. Ánh mắt hắn lợi hại hơn Trịnh Dục Sinh, liếc mắt một cái liền nhìn ra “ma nữ” đang hung hãn nhe răng kia là ai.

Ma nữ nhe răng, xoa thắt lưng, mái tóc bù xù, trên đỉnh đầu búi loạn một búi tóc, xiêm y cũng ăn mặc lộn xộn; trên mặt có hai mảng hồng hồng, cộng thêm cái mồm to và đỏ như chậu máu, khí thế bức người…

Trịnh Dục Sinh theo bản năng vớ lấy bí đỏ kêu to: “Yêu nghiệt, xem ta thu phục ngươi!”

Thốc Ly nhíu nhíu mày, quay đầu lại, mặt không chút thay đổi như trước, nhưng bờ môi mím chặt đã có chút độ cong.

Trên mặt ma nữ có vẻ như bị thương, “Ngươi dám thu phục ta?” Nàng một cái đại nam nhân giả trang nữ nhân đã đủ bi thảm rồi, nay còn phải bị cười nhạo, nàng rất muốn đâm đầu vào tường tự sát.

Trịnh Dục Sinh cảm thấy thanh âm này hết sức quen tai, lập tức thu thế, tỉ mỉ đánh giá ma nữ rốt cuộc nhận ra Thụy Thụy, vẻ mặt khiếp sợ, “Ngươi… Ngươi sao lại trở thành hầu mẫu (khỉ mẹ) rồi?”

Cư nhiên nói nàng là hầu mẫu, Thụy Thụy vén tay áo lên xông tới đánh Trịnh Dục Sinh một trận tơi bời, đánh xong trong lòng thấy thoải mái hơn nhiều, khóe mắt liếc thấy Thốc Ly nhìn cũng không nhìn nàng, trong lòng có chút tự ti.”Thốc Ly, ngươi có phải cũng cảm thấy ta rất xấu phải không?”

Ngữ khí của Thốc Ly vẫn nhạt nhẽo như trước, “Không có.”

“Ngươi nhất định là có, ngay từ đầu ngươi đã cảm thấy ta xấu.” Hắn không chỉ một lần nói qua lời này, đầu óc nhỏ bé của nàng nhớ rất kỹ.

Thốc Ly không muốn cùng nàng tranh cãi vấn đề này, chẳng qua ngẫu nhiên đả kích nàng một chút cũng là chuyện tất yếu, bằng không nữ nhân sẽ kiêu.”Nàng tự hiểu thì tốt rồi.”

Thụy Thụy chỉ vào hắn, có chút chột dạ, “Nhưng gia là đệ nhất soái ca Nga Sơn đó!”

Thực tế thì đệ nhất soái ca Nga Sơn là đại sư huynh Trang Thanh Thần, nghe nói đại sư huynh vừa xuống núi đã có rất nhiều cô nương ái mộ huynh ấy, nhưng hiện tại danh hiệu này bị nàng chiếm mất…

Rốt cuộc ánh mắt Thốc Ly cũng nhìn đến đệ nhất soái ca Nga Sơn với cái mồm đỏ và to như chậu máu, tiếp theo cất bước đi ra ngoài, hoàn toàn xem như đó là chuyện không đáng lo.

Trịnh Dục Sinh phát hiện Thụy Thụy càng ngày càng có dấu hiệu của ma nữ, vội vàng kéo lấy nàng, “Đệ nhất soái ca Nga Sơn à ngươi trăm ngàn lần đừng xúc động.”

Đôi môi đỏ mọng nồng cháy phun ra lời nói hùng hồn: “Gia nhất định phải làm cho hắn nhìn thấy mị lực của gia.”

“Được.” Trịnh Dục Sinh cái hiểu cái không mà gật đầu.



Dưới vẻ trợn mắt há hốc mồm của Trịnh Dục Sinh, dưới sự khiếp sợ của lão bản nương khách điếm, một “Thụy Thụy cô nương” mới mẻ được ra lò. Tròng mắt Trịnh Dục Sinh cũng sắp lọt xuống rồi, lão bản nương càng không ngừng vây quanh “Thụy Thụy cô nương”, trong mắt tràn đầy vẻ kinh diễm.

Chỉ trong chớp mắt, bóng dáng xinh đẹp kia đã lẻn ra bên ngoài.

Tiếng mưa rơi tí tách, mưa vẫn còn rơi, bức rèm che được kéo xuống, từng làn hơi tươi mát tràn vào. Một thân ảnh cũng tươi mát không kém xuyên khắp khách điếm, rốt cuộc ở đình viện nơi hậu viện nàng đã thấy được người nàng muốn tìm.

Mỹ mạo mỹ nam tử của nàng tuyệt đối không được phép khinh bỉ, lúc này đây nàng nhất định phải chứng mình cho Thốc Ly thấy, cho nên khi lão bản nương giúp nàng giả trang xong, người đầu tiên nàng muốn gặp nhất chính là Thốc Ly, vì thế nàng nhấc theo tầng tầng làn váy mà xông lên.

Nàng nhất định phải làm cho Thốc Ly nhìn nàng với cặp mắt khác xưa!

Từ xa Thốc Ly đã thấy nàng, nhìn nàng xong cũng chỉ là xoay người ngắm mưa. Hắn đã sớm đoán được nha đầu kia thiếu kiên nhẫn, nàng nhất định sẽ tìm đến hắn.

Từng bước một tới gần… Hai người đều thoáng ngừng thở, chờ mong một khắc gặp nhau kia.

“Huỵch!” Một thanh âm nặng nề vang lên, Thốc Ly quay đầu, phát hiện cái người vốn muốn đến khoe khoang kia bị vấp váy ngã thành cái tư thế chó bò, hết sức là chật vật.

Ngón tay Thốc Ly run rẩy, ý niệm muốn đỡ nàng chợt lóe qua trong đầu, nhưng người dưới đất kia đã ngẩng đầu đối mặt với hắn.

Mười mấy tầng váy hoa rực rỡ kiều diễm trải trên mặt đất, thanh khiết rất giống mặt hồ gợn sóng, trên gương mặt như được chạm trổ kia lót một lớp phấn nhạt, đôi mắt khi cười sẽ cong lên giờ phút này đang nhìn chằm chằm hắn, vừa chớp mắt, hàng lông mi dài đen như cánh quạt cũng chớp theo, rất sinh động; cánh môi no đủ mím lại, màu môi kia thực mê người…

Thốc Ly đã sớm nhìn ra nàng rất đẹp, chỉ là lúc bỗng nhiên nhìn thấy thì vẫn nhìn đến xuất thần.

Tuyệt sắc nhân gian hắn gặp qua rất nhiều, mỹ nữ yêu giới lại khỏi phải nói rồi, nhưng nàng không giống. Nàng thanh khiết, nhưng không giống như tiên tử nơi thiên giới, mà là loại thanh khiết hư ảo; nàng xinh đẹp, nhưng không có tính công kích, mà là loại xinh đẹp tràn đầy sức sống; có đôi khi nàng rất bướng bỉnh, nhưng vẫn là loại bướng bình thường có của trẻ con, tựa hồ vẫn chưa lớn. Nàng hoàn toàn không giống với bất cứ một nữ nhân nào.

Thụy Thụy cảm thấy Thốc Ly nhìn nàng đến xuất thần, tròng mắt cuộn tròn vài vòng, sờ sờ tóc, “Gia đẹp phải không?”

Một tiếng “gia” đã kéo tâm tư đang lạc lõng của Thốc Ly trở lại hiện thực, hắn ho nhẹ một tiếng, “Miễn cưỡng có thể nhìn được.”

Miễn cưỡng? Thụy Thụy xốc váy đứng lên, “Trịnh đại ca và lão bản nương đều nói đẹp cực kỳ.”

Thốc Ly không lưu tình mà đả kích nàng, “Bọn họ là nể mặt nàng.”

Nếu không phải mặc váy hoa thì Thụy Thụy đã sớm đá một cước qua, đang căm giận, Trịnh Dục Sinh tìm tới, không ngừng nhìn Thụy Thụy rồi chậc lưỡi thán phục.

“Thốc Ly ngươi cũng không biết lão bản nương khen nàng ra sao đâu, lão bản nương nói nàng ấy ở đây nhiều năm như vậy cũng chưa thấy qua cô nương nào xinh đẹp bằng Thụy Thụy.”

Thụy Thụy vung tóc, cười ha hả.

Trịnh Dục Sinh rất sùng bái Thụy Thụy, “Thật không nghĩ tới Thụy Thụy ngươi vừa ra tay đã không tầm thường rồi.” Trước đó thì cứ tiểu huynh đệ này tiểu huynh đệ nọ, lúc này Trịnh Dục Sinh không xác định, hắn không phải kẻ ngốc, có chút nghi hoặc liền sửa lại, gọi Thụy Thụy.

Thụy Thụy nắm váy quay một vòng, bộ dáng thanh xuân vô song quả thật là lay động lòng người. Tất nhiên đây cũng đều là khoe cho Thốc Ly xem.

Thốc Ly phát ra một tiếng cười giễu nhỏ không thể nghe được. Nha đầu này chỉ cần có người khen là lại vểnh đuôi lên trời, thật sự là không thể khen.

Nhưng bây giờ đuôi của Thụy Thụy đã ở trên trời rồi, nàng dựa vào cột hành lang bày ra một tư thế cực kỳ hấp dẫn, lại lắc lắc người đi lại vài bước theo chỉ thị của lão bản nương, rất đẹp mắt.

Trong lòng Trịnh Dục Sinh cảm thấy thích tiểu lão đệ này, cười đến hai mắt chỉ còn một đường, “Lão bản nương nói vừa rồi lúc ngươi đi ra khách điếm, có rất nhiều khách nhìn ngươi đến ngây người, nếu ngươi đi ra ngoài đảm bảo sẽ mê chết một đám nam nhân.”

Thụy Thụy bị khen đến cả người lâng lâng, cảm giác mình sắp bay lên. Hai người lấm la lấm lét ghé vào một góc mưu đồ bí mật cái gì đó, sau đó đi ra ngoài, lúc gần đi Thụy Thụy không quên thị uy với Thốc Ly, “Bây giờ bọn ta ra đường chơi một vòng, bữa tối không cần chờ bọn ta về, bọn ta trực tiếp đi bắt yêu.”

Theo động tác đi lại của nàng, làn váy dài tỏa ra từng mạt ba quang (ánh sáng phản chiếu trên mặt sóng), trông rất đẹp mắt, trong không khí tựa hồ cũng lưu lại tiếng cười thanh thúy trong sáng của nàng. Tiểu ngu ngốc này cả ngày không biết cười ngây ngô cái gì?

Lúc chạng vạng bọn họ quả thực chưa quay về khách điếm, chắc là chơi hết sức sảng khoái rồi, mãi đến đêm cũng không có động tĩnh.

Không có nha đầu kia cười đùa bên tai, Thốc Ly ngược lại cảm thấy có chút không quen, mặc cả ngoại y nằm ở trên giường, tầm mắt chuyên chú vào một vị trí khác bên cạnh.

Ngoài cửa bỗng nhiên có động tĩnh, nhưng không phải Thụy Thụy cùng Trịnh Dục Sinh trở về, mà là Đinh Quy.

“Tôn thượng.”

Thốc Ly có chút bất ngờ, “Sao lại là ngươi? Chuyện gì?” Bình thường hắn mà không triệu gặp thì Đinh Quy sẽ không xuất hiện.

“Chính là chuyện tôn thượng người giao hôm qua.” Trên mặt Đinh Quy có thần sắc nghi hoặc, “Hôm nay ta đã tìm đến các dị tộc khắp nơi này và trong phạm vi trăm dặm quanh đây, bọn họ đều nói gần đây bọn họ khá an phận chưa tiến hành hoạt động.”

Thốc Ly chỉnh lại ngoại y, ánh mắt thoáng trở nên nghiêm nghị, “Không có bỏ sót chứ?”

Đinh Quy rất chắc chắn, “Hẳn là không có, bọn họ cũng không dám lừa gạt tôn thượng, cho nên việc này cũng rất kỳ quái.”

Quả thật là kỳ quái, xung quanh không có yêu ma quấy phá, nhưng lại có người mất tích… Mi tâm nhăn lại, Thốc Ly nhất thời cũng đoán không ra nguyên cớ.

Tiếp nối tiếng mưa rơi là tiếng bước chân rầm rập, nặng nề vang lên ở chỗ rẽ cầu thang, càng ngày càng gần, mang theo thanh âm gấp gáp của Trịnh Dục Sinh, “Thốc Ly Thốc Ly!”

Đinh Quy và Trịnh Dục Sinh lần trước đã giao thủ đối mặt qua, Thốc Ly ra hiệu cho hắn rời khỏi, Đinh Quy vội thi pháp biến mất.

Trịnh Dục Sinh chưa gõ cửa đã xông vào, vẻ mặt nôn nóng, “Thụy Thụy về chưa? “

Thốc Ly tựa hồ có dự cảm gì đó, “Chưa.”

Trịnh Dục Sinh dậm chân, “Không xong rồi, bị lạc mất Thụy Thụy rồi.”

_______________

* Hoa Cao: tên chung của các điểm tâm làm bằng bột, có nhiều hình dạng, nhiều màu sắc. Ví dụ như Quế Hoa Cao, Yến Hoa Cao…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.