Thủy Tinh Trong Suốt, Mặt Trời Rực Rỡ Nhất Ngày Đông

Chương 25: Chương 25




Bác Đông tắt hết đèn trong phòng khách, chỉ để những ngôi sao đang nhấp nháy trên cây thông cho buổi khiêu vũ được lãng mạn và bí ẩn. Tiếng nhạc thật dịu dàng.

Điệu nhảy đầu tiên, Hiểu Khê nhảy cùng Lưu Băng.

Cô nhẹ nhàng dựa đầu vào vai anh, cảm nhận được hơi thở mỏng manh của anh phía trên đầu cô, hạnh phúc tới trào nước mắt.

Thấy Hiểu Khê là lạ, Lưu Băng hỏi ngay: “Em sao thế?”

“Không sao, chỉ vì em thấy hạnh phúc quá!”, cô dịu dàng nhìn anh và nói. Lưu Băng cảm động, siết Hiểu Khê thêm chặt hơn.

Chợt Hiểu Khê vẫn thấy hơi bất an: “Chúng ta sẽ mãi ở bên nhau chứ? Em sẽ mãi hạnh phúc phải không anh?”

Lưu Băng âu yếm trấn an: “Đừng lo, mọi chuyện phải thế thôi”.

“Thật không?”, má cô ửng đỏ, sung sướng không nói thêm được câu nào.

“Thật!”, Lưu Băng áp đôi môi lên trán cô, mềm mại và êm ái. Hiểu Khê thấy người mình đang run lên.

Hiểu Khê nhảy cùng Hạo Nam trong điệu thứ hai. Do vẫn lâng lâng cảm xúc với Lưu Băng, trông cô thật mơ màng.

Hạo Nam ngắm cô thật kỹ, dịu dàng hỏi: “Em thích Lưu Băng thật sao?”.

Hiểu Khê bối rối, nói tránh đi: “Đây là chuyện riêng của em, anh buồn cười thật”.

Hạo Nam thấy lòng như nhói đau, bực bội véo cô một cái khá đau. Hiểu Khê điên tiết nhưng gắng giữ bình tĩnh, chỉ đạp mạnh vào chân anh khiến Hạo Nam đau đớn, cau hết mặt nhưng vẫn cắn răng nhảy với cô cho đến hết bài.

Người thứ ba nhảy với Hiểu Khê là Giản Triệt. Ở bên cạnh anh, lúc nào Hiểu Khê cũng cảm thấy rất dễ chịu và cười suốt. Giản Triệt tò mò: “Em có chuyện gì vui thế?”.

Hiểu Khê vẫn hớn hở: “Lâu lắm rồi em mới được gặp anh nên vui thôi. Thật không ngờ lại được khiêu vũ cùng anh. Nhớ anh ghê!”

Giản Triệt giả bộ càu nhàu: “Em xạo vừa thôi. Nói nhớ anh nhưng có đến tìm anh đâu?”.

Hiểu Khê vội vã thanh minh: “Anh phải tin em chứ!”.

Giản Triệt vui vẻ xuê xoa: “Đồ ngốc, anh tin”.

Hiểu Khê vui vẻ lại, khen nịnh thêm một câu: “Anh thật là người tốt nhất trên đời này”.

Giản Triệt hóm hỉnh nheo mắt chọc: “Hơn Lưu Băng nhà em không?”

Không chút ngần ngừ, Hiểu Khê gật đầu: “Tốt hơn. Anh như một vị thánh không chút khiếm khuyết. Nhưng em rất thích anh Lưu Băng”.

“Ngốc quá đi thôi…”, Giản Triệt cười nói.

Hai người vừa nhảy xong, Hạo Tuyết đã chạy ra nói: “Chị Hiểu Khê, em muốn gặp chị một tí”, rồi kéo tuột cô tới một góc phòng.

“Chị đã đọc truyện Búp bê phá phách chưa?”, Hạo Tuyết hỏi.

“Truyện tranh phải không?”, Hiểu Khê nhăn trán, cố gắng lục lọi trong trí nhớ.

“Đúng rồi”, Hạo Tuyết reo lên, “Chị có biết tại sao Cầm Tử và Nhập Giang yêu nhau không?”

Hiểu Khê chịu, không nhớ nổi để trả lời. Hạo Tuyết đắc thắng vì thấy không phải cái gì Hiểu Khê cũng biết: “Vì Nhập Giang vô tình hôn Cầm Tử nên hai người mới yêu nhau”.

“Chị chịu, không nhớ nổi”, Hiểu Khê nói nhưng thực sự không hiểu Hạo Tuyết muốn ám chỉ gì.

“Thế chị đã đọc truyện Anh chàng tinh ranh chưa?”, Hạo Tuyết lại thử thách trí nhớ của Hiểu Khê lần nữa.

“Hình như chị đọc rồi thì phải”.

“Chị có nhớ Đạo Minh Tự đã yêu Sam Thái thế nào không?”

“Ơ… chị chịu đấy!”, Hiểu Khê thú thật.

“Đạo Minh Tự đã hôn Sam Thái vào đúng mười hai giờ trưa”.

“Thì sao? Có chuyện gì?...”, Hiểu Khê vẫn không hiểu.

“Chán chị ghê, chị ngốc quá, vẫn không hiểu được ý em”, Hạo Tuyết ngán ngẩm rõ rệt.

Hiểu Khê cố gắng động não, chợt cô lóe lên một ý tưởng và không khỏi buột miệng: “Trời, em định làm gì với anh Giản Triệt phải không?”

Hạo Tuyết vội bịt miệng Hiểu Khê: “Suỵt, bí mật, chị nói to thế, mọi người nghe thấy mất thì sao?”

Hiểu Khê làm mặt nghiêm trang, thì thầm: “Tuyết, em còn trẻ quá, sao đã nghĩ tới chuyện yêu đương thế?”.

Hạo Tuyết bướng bỉnh nói: “Em đã lớn rồi, mười lăm tuổi rồi đấy”.

Nói xong, cô bé ưỡn ngực ra, dáng rất kiêu hãnh. Hiểu Khê lúng túng tìm từ ngữ: “Nhưng… nhưng… cách đó… không ổn”.

Hạo Tuyết nắm chặt lấy tay Hiểu Khê, giọng tha thiết: “Em tính hết rồi, nhưng chị phải giúp em”.

Hiểu Khê luống cuống: “Chị á? Chị biết giúp gì?”

“Thôi mà, chị hứa giúp em đi”, Hạo Tuyết năn nỉ và bắt đầu trình bày kế hoạch của mình, “Em sẽ bày trò hôn nhau trong bóng tối. Lát nữa, em sẽ tắt ngay ánh đèn trên cây thông. Mọi người sẽ bị bất ngờ và không trở tay kịp. Tất nhiên trước đó, em phải kiểm tra kỹ xem anh Triệt đứng ở vị trí nào. Rồi em sẽ tới chỗ đó, hôn anh ấy thật nồng nàn”.

“Em đã tính toán hết rồi thì cứ làm đi, cần gì phải nhờ chị giúp?”, Hiểu Khê vẫn chưa hiểu rõ vai trò của mình.

“Không. Em rất sợ chị Đồng làm hỏng chuyện của em. Chị ấy luôn im lặng đứng quan sát hết cả, nên em cần chị giúp”, Hạo Tuyết ghé sát tai Hiểu Khê thì thầm, “Chị hãy đứng cạnh anh Giản Triệt, chiếm lấy vị trí gần anh ấy nhất, không được để ai đó chiếm chỗ. Khi nào em gọi chị một tiếng, chị lui ra, nhường lại cho em đứng vào đó. Nếu anh Triệt chống cự, chị cứ đẩy anh ấy vào em”. Trong lúc Hiểu Khê còn đang tròn mắt kinh ngạc thì Hạo Tuyết vẫn nói tiếp: “Chị nhận lời giúp nhé, việc rất dễ mà!”

“Chị hiểu chưa? Đơn giản lắm phải không?”, Hạo Tuyết nháy mắt hỏi cô. Hiểu Khê làu bàu mấy tiếng, định bỏ đi. Rõ là một kế hoạch điên khùng. Nhưng Hạo Tuyết đâu có dễ dàng buông tha cô, cứ giữ chặt tay Hiểu Khê mà xin xỏ: “Hạnh phúc cả đời em giờ trong tay chị đấy! Giúp em với, chị gật đầu đi nào”. Cô bé còn kể lể thêm để tăng sức thuyết phục: “Em luôn nghe lời chị, chưa bao giờ làm trái ý chị. Chị cứ nghĩ lại đi. Hãy nể tình cảm của hai chị em chúng ta mà giúp em với!”, giọng Hạo Tuyết hơi nghẹn ngào.

Hừm hừm, Hiểu Khê thấy thật khó xử, quả thực chưa có ai nhờ cô một chuyện khó như thế này bao giờ. Hạo Tuyết vẫn năn nỉ: “Anh Giản Triệt là người mà chị luôn yêu quý, em cũng là người mà chị yêu quý như em gái. Nếu bọn em yêu nhau, luôn ở bên nhau, chị sẽ vui chứ?”

Trời đất ạ, thật không biết phải giải quyết ra sao đây, Hiểu Khê lúng túng đứng dậm chân, nhìn sang hướng khác.

“Em xin chị đấy, em chỉ có cách duy nhất đó thôi. Chị thấy chị Đồng luôn canh me anh Triệt không? Nếu em không thực hiện ngay kế hoạch này, chị Đồng sẽ cướp anh ấy mất”.

Hiểu Khê băn khoăn không biết kế hoạch táo bạo này của Hạo Tuyết có thành công không nhỉ, và liệu Đồng có chấm dứt được tình cảm với Giản Triệt? Suy nghĩ mãi, cô nói: “Thôi, chị sẽ cố gắng, nhưng không biết ra sao”.

Thật tình lẽ ra không nên hứa hẹn giúp ai. Nếu đã nhận lời rồi, nhiều khi phải ân hận suốt đời. Nếu ngay từ đầu Hiểu Khê biết được kế hoạch của Hạo Tuyết với Giản Triệt như vậy, cô thà rằng không tới dự bữa tiệc Noel hôm nay cho xong.

Mọi việc diễn ra theo đúng kịch bản của Hạo Tuyết. Ngay sau khi cô tuyên bố trò chơi hôn nhau trong bóng tối, đèn đóm trên cây thông được tắt phụt, cả phòng khách tối om. Hiểu Khê không dám rời Giản Triệt theo đúng lời hứa với Hạo Tuyết. Vừa đứng canh chừng anh, cô vừa thầm mong Hạo Tuyết mau xuất hiện để nhường vị trí. Nhưng không rõ tại sao, mọi việc lại trở nên lộn xộn, trái hẳn với kế hoạch bởi Hiểu Khê nghe thấy Hạo Tuyết la oai oái. Về phía Hạo Tuyết, tự nhiên trượt phải cái gì đó trơn tuột khiến cô nhúi đầu về phía trước, va phải một ai đó. Không biết có phải anh Giản Triệt không nhỉ? Hạo Tuyết cố gắng quờ tìm đôi môi của Triệt. Nhưng… sao kỳ lạ thế nhỉ… có cảm giác dưới cô có… những hai người.

Hiểu Khê đang cố gắng căng mắt ra tìm Hạo Tuyết thì bị ai đó đâm sầm vào người rất mạnh. Chưa kịp phản ứng, cô đã bị ngã nhào ra đất, rồi thoắt một cái…lại thấy mình nằm trong lòng một ai đó, hình như là con trai. Hiểu Khê cố gắng vùng vẫy, nhưng người trên lưng cô cứ nặng như cùm. Sợ là Hạo Tuyết ngã đè lên mình, Hiểu Khê không dám đẩy mạnh. Cô càng giãy giụa, càng rơi vào vòng tay của chàng trai kia. Cô cũng cảm thấy đôi tay của anh ta không những không đẩy cô ra, mà lại càng kéo cô lại gần và xiết chặt vào lòng. Hay là anh ta sợ mình bị ngã lăn ra, bị đau hoặc bị ai đó dẫm vào nhỉ? Hiểu Khê hoang mang nghĩ, không kịp nhận ra môi cô đã chạm phải đôi môi ướt át của chàng trai. Mọi chuyện trở nên rối như mớ bòng bong…

Ngay sau khi đèn vụt tắt, Giản Triệt thấy mình bị xô mạnh tới mức anh lăn quay ra đất. Ai đó ngã nhào lên người anh, nhưng mùi thơm rất quen thuộc, ắt hẳn là bạn thân. Không hiểu sao người này nặng thế, con gái gì mà nặng như con trai, hay là tới hai người nhỉ? Giản Triệt thầm nghĩ và thấy rõ người bên trên anh ra sức vùng vẫy. Nhưng tối đen như mực, không khéo bị ai đó dẫm vào thì chết. Giản Triệt ra sức giang rộng cánh tay, ôm chặt người nằm trên anh vào lòng để bảo vệ. Trong lúc cọ xát, môi anh tự dưng chạm phải một đôi môi ngọt ngào nào đó… Tất cả trở nên rối tinh


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.