Tiền Của Bản Cung Hoàng Thượng Cút

Chương 23: Q.2 - Chương 23: Chương 10.1




Tô Cẩm Bình cong môi cười, sau đó vung tay áo, đúng như tính toán của Mộ Dung Phong, y phục trên người nàng rã ra rồi rơi xuống dưới. Có điều, tuy đột ngột rơi xuống nhưng lại giống như một đóa sen từ từ nở rộ trên người nàng. Vẻ thanh thuần và quyến rũ kết hợp với nhau nhưng lại không hề có cảm giác bất ngờ, ngược lại còn vô cùng hài hòa.

Váy áo rơi xuống, bên trong lộ ra một bộ y phục múa khác, mỏng như cánh chuồn, cực kỳ uyển chuyển.

Trên mặt Mộ Dung Phong xuất hiện vẻ không tin nổi, vội quay sang nhìn Vân Lam, thấy trên mặt nàng ta cũng đầy vẻ kinh ngạc, rõ ràng là không hiểu chuyện này ra sao.

Ánh nắng rơi xuống người Tô Cẩm Bình, xiêm y tung bay trong gió theo điệu múa, nhẹ nhàng như chim hồng, uyển chuyển như rồng bay. Một đoạn lụa trắng bay ra từ cổ tay áo, mọi người chỉ nhìn thấy dải lụa kia tung lên như một con rắn linh hoạt, làn gió phụ họa khiến nàng như đang chầm chậm sải bước trên không trung.

Đôi môi đỏ mọng nở nụ cười tà ác, nàng không chỉ muốn đập vỡ kế hoạch của Mộ Dung Phong, còn muốn đạp nát tôn nghiêm của Mộ Dung Song, đạp nát thứ mà ả ta kiêu ngạo! Quan trọng hơn là, nàng muốn múa, cho người kia xem…

Múa, là môn học bắt buộc của mỗi sát thủ! Bất luận là jazz, Latin, ballet, múa cổ điển hay múa dân gian, nàng đều đã học qua. Điệu múa ngày hôm nay có tên là “Phượng Vũ Cửu Thiên”, xuất sắc, hoa lệ, vô cùng động lòng người! Ngay khi mọi người đang đắm chìm trong màn múa hiếu động nghịch ngợm như tiên tử kia, sau lưng Tô Cẩm Bình bỗng bắn ra mấy dải lụa đủ mọi màu sắc khiến không ít người không kìm được mà hô lên thành tiếng!

Sau đó, chín dải lụa bay múa trên không trung, thân hình uyển chuyển của cô gái chầm chậm bước, khoáng đạt khí phách, dáng vóc tuyệt đẹp, giống như một con chim phượng hoàng đang tung cánh bay cao! Chỉ khống chế hai dải lụa thôi nếu bản lĩnh không đủ thì đã vô cùng khó khăn rồi, chứ chưa nói đến chín dải lụa! Những dải lụa đó giống như có sự sống trong tay nàng, theo sự điều khiển của nàng mà biến đổi ra các hình dạng khác nhau, giống như những bức họa của những họa sĩ nổi danh, tạo hình trên không trung rồi biến vụt mất, dựng lên một cảnh đẹp chí mạng, sáng rực rỡ vô cùng lóa mắt.

Mái tóc đen của nàng xõa ra, kết hợp với bộ y phục trắng muốt nhìn không khác gì vị Cửu Thiên Huyền Nữ tuyệt thế vừa giáng trần. Cái chớp mắt này, điệu múa phóng khoáng xuất trần đó, hờ hững với thế gian, giống như chỉ một giây sau người ấy sẽ biến mất khỏi trần thế, cùng bay lên bầu trời với vầng trăng khuyết. Ánh mắt nàng, đẹp như tinh linh trong truyện cổ tích, lại quyến rũ như yêu tinh trong màn đêm, ánh mắt nàng chỉ vu vơ nhìn lướt qua, không mang theo cảm xúc gì, dường như không dừng lại vì bất cứ ai, không ngừng chân vì bất cứ cảnh đẹp nào.

Cuối cùng, chín dải lụa tỏa ra bốn phía trên không trung, giống như những con rồng, xoay quanh nàng quay tròn quay tròn rồi rơi nhẹ xuống, nằm yên trên mặt đất. Mọi người vốn nghĩ điệu múa đã kết thúc, nhưng cô gái trên sân khấu lại chợt nhón chân, quay người nhẹ nhàng tới trước mặt người nhạc công, trước ánh mắt kinh ngạc và ngẩn ngơ của đối phương, nàng lấy đi chiếc đàn tỳ bà trong tay nàng ấy.

Tay ngọc bay nhanh lay động dây đàn, âm thanh như thiên quân vạn mã tuôn trào ra, khiến cho những nhạc công khác cũng dừng tay lại, không thể không nhường đường cho giai điệu như thủy triều đó. Cô gái ôm tỳ bà, thân hình tạo thành các độ cong cực khó trên không trung, vô cùng đẹp đẽ, hấp dẫn vạn phần. Cuối cùng, khi chân nàng chạm xuống đất, nàng đặt cây đàn tỳ bà kia ra sau lưng, bàn tay trắng nõn như ngọc trắng vẫn tiếp tục gảy. Đây là — đàn tỳ bà ngược sao?!

Không ít người đều kinh ngạc, chỉ có người hiểu về nhạc khí mới biết đàn tỳ bà ngược khó đến mức nào, dù là nhạc công nổi danh nhất thiên hạ cũng chưa làm được. Kỹ thuật múa này, phá bỏ hết những tư duy thông thường, không chỉ đơn giản là múa nữa, mà đại diện cho một ý chí, một loại khí phách vừa phản nghịch lại vừa ngạo nghễ, một… Suy nghĩ của bọn họ bất giác cũng vươn xa, giống như muốn tránh ra khỏi đời thường, một mình tìm kiếm khoảng không gian yên lặng của riêng mình!

Cuối cùng, tiếng đàn chấm dứt, tỳ bà cũng bị ném ngược về tay nhạc công kia, mà mọi người vẫn ngẩn ra không kịp phản ứng.

Cô gái trên sân khấu, hất mũi chân, một dải lụa bay lên, nàng như đạp nhẹ từng bước trên dải lụa bước về phía mọt người. Chạm chân xuống đất, nàng đã đứng trước mặt Bách Lý Kinh Hồng, nhoẻn miệng cười, tự tin, liều lĩnh: “Ta có xứng với chàng không?”

Lần trước, hắn so đàn với Lăng Viễn Sơn, khiến cho mọi người trong thiên hạ đều biết khả năng của hắn. Còn lần này, nàng cũng không thua hắn, thể hiện tài múa và khí phách của mình. Nàng muốn cho mọi người trong thiên hạ đều biết, nàng và hắn, không có ai trèo cao ai, mà là ông trời tác hợp! Họ mạnh mẽ như vậy, vốn là trời sinh phải ở bên nhau!

Làm cả thiên hạ kinh ngạc, làm mê loạn chốn phồn hoa, chỉ để bước tới trước mặt người đàn ông mà nàng yêu mến, hỏi một câu: Ta có xứng với chàng không?!

Lần đầu tiên trong đời các thanh niên ở đây hiểu được, cái gì là ghen tị. Đây là lần đầu tiên họ sinh ra cảm giác này từ lúc chào đời tới giờ! Ghen tị! Ghen tị với người đàn ông nhận được sự ưu ái của nàng, cũng giống như những cô gái kia, khi tiếng đàn của hắn vang lên, đều ghen đến điên cuồng với Tô Cẩm Bình vậy.

Đôi mắt sáng đẹp như ánh trăng quét lên người nàng, ánh mắt cũng ngưng đọng một lúc. Sự lạnh nhạt mấy hôm nay khiến hắn hầu như đã cho rằng mình không hề quan trọng trong lòng nàng. Có điều hôm nay nàng lại đột ngột cho mình một niềm vui bất ngờ như vậy. Đúng thế, là niềm vui bất ngờ, cuộc đời này của hắn cho tới bây giờ cũng chưa từng có ngày nào cao hứng như hôm nay, dù trên khuôn mặt lãnh đạm của hắn không có chút cảm xúc nào, nhưng thần sắc trong ánh mắt đã bán đứng tâm trạng của hắn.

Một lúc lâu sau, mọi người chỉ nhìn thấy vật màu trắng lóe lên, áo khoác của hắn đã hạ xuống vai nàng. Đôi môi mỏng khẽ nhếch lên, phun ra một chữ lạnh tanh: “Lạnh.”

Hiên Viên Dĩ Mạch và Linh nhi đứng bên cạnh đều ôm trán thở dài, chỉ hận không thể lao lên mà bổ cái đầu gỗ của điện hạ nhà mình ra! Ôi trời ơi, vì sao trong tình huống tình tứ thế này mà điện hạ nhà bọn họ vẫn không thể cởi mở chút vậy?! Chẳng lẽ không biết nói ngay mấy câu ‘Chỉ có nàng mới xứng với ta’, hay là ‘dù nàng có không biết múa, ta cũng không cưới ai khác ngoài nàng’ à?! Đúng là, khiến mấy thuộc hạ như họ đi theo cũng sốt ruột!

Các thanh niên ở đây không khỏi lắc đầu, tính không biết lãng mạn của Tam hoàng tử điện hạ không phải bình thường đâu!

Tô Cẩm Bình lại nở nụ cười, đây mới là phong cách của hắn, nếu hắn thật sự bước tới nói mấy lời ngon ý ngọt, thì đã không phải là Bách Lý Kinh Hồng. Có điều nhắc mới thấy, đúng là hơi lạnh thật. Dù sao cũng cuối mùa thu rồi, không đến mấy ngày nữa sẽ là mùa đông. Nàng quay đầu, nhìn thoáng qua Mộ Dung Song, cười nói: “Kỹ thuật múa của Mộ Dung cô nương đúng là khuynh thành, ta bái phục!”

“Phụt…” Linh nhi không kìm được liền bật cười, những người khác cũng đều muốn cười mà không dám cười. Những lời này nếu phát ra từ miệng người khác thì không có gì, nhưng điệu múa vừa rồi của Hoàng tử phi nhà bọn họ đã đạp người ta xuống dưới lòng bàn chân rồi còn nói ra mấy lời như thế, không phải là cố ý xé nát thể diện của người ta sao?

Mộ Dung Song tức giận đến trắng bệch mặt mũi, khả năng múa của ả vốn đã ít người trong thiên hạ có thể đấu lại, kết quả là hôm nay bị phản đòn đến không còn một nửa con đường sống nữa! Thất bại thảm hại! Khiến ả ta không thể chịu được, là cuối cùng ả còn bị nàng chế nhạo như vậy.

Từ khi đến cổ đại, Tô Cẩm Bình luôn nhường nhịn, luôn ngủ đông, nhưng hôm nay, nàng giống như viên ngọc sáng lấp lánh bộc lộ ra tài năng của mình, đẹp đến ngỡ ngàng, khiến không ai dám nhìn thẳng!

Trong mắt Mộ Dung Phong và Mộ Dung Hạo đều mang thần sắc phức tạp, có oán hận, có ngạc nhiên, có khiếp sợ, còn có chút… động tâm mà chính họ không phát hiện ra. Bách Lý Nghị siết chặt cây quạt trong tay mình, vừa rồi ngăn cản Bách Lý Kinh Hồng khiến đối phương không thể không ra tay với mình, liền đấu nội lực với hắn ta, nhưng ngược lại lại khiến hắn ta bị nội thương, khiến hắn ta vô cùng khó chịu. Giờ nhìn thấy nàng xinh đẹp làm mọi người kinh ngạc như vậy, nhưng vẻ đẹp đó lại không nở rộ vì mình, khiến lửa giận và sự ghen tị trong lòng hắn ta lan ra như cỏ dại rồi bùng cháy.

Bách Lý Hề nhìn Mộ Dung Song, lại nhìn Tô Cẩm Bình, bỗng cảm thấy vô vị. Nhưng hắn ta nhanh chóng bình tĩnh lại, dù Mộ Dung Song có bị trục xuất thật thì cũng vẫn còn sự che chở của Mộ Dung Phong thay mặt cho cả Mộ Dung gia. Cưới một người con gái có lợi cho việc tranh ngôi đoạt vị của mình, vẫn lời hơn cưới một cô gái chỉ có dung mạo và tài năng rất nhiều. Hơn nữa, chờ đến khi hắn ta kế vị, muốn dạng con gái gì mà không có?

Cuối cùng, Tô Cẩm Bình ngồi xuống chỗ của mình, Mộ Dung Song lại giống như trò hề, đứng đó đón nhận ánh mắt phức tạp của mọi người. Trên mặt Vân Lam cũng tỏ ra lo lắng và khổ não, không hiểu vì sao lại xảy ra tình huống này. Mộ Dung Phong biết kế hoạch của mình thất bại, cũng chẳng muốn nhìn Vân Lam thêm một chút nào.

Sau đó, thiên kim các nhà đều lên múa, Tô Cẩm Bình chỉ chống cằm nghiêng đầu nhìn người bên cạnh mình, nàng nhìn đến mức khiến Bách Lý Kinh Hồng dần cảm thấy mất tự nhiên, quay sang nhìn nàng. Ánh mắt giao nhau, họ lại cùng nhìn thấy nỗi nhớ nhung trong mắt nhau. Thật ra, Tô Cẩm Bình cũng không kịp nghĩ cho rõ ràng ngày hôm nay mình bị làm sao, trước đây chỉ mình hắn biểu hiện trước mặt mọi người, nàng luôn luôn không đáp lại, nhưng hôm nay, nhìn thấy sự tham lam trong ánh mắt của các cô gái dành cho hắn, ánh mắt nhìn nàng lại càng lúc càng ghen tị, trong lòng nàng bỗng sinh ra một cảm xúc, muốn cho tất cả thiên hạ biết người đàn ông này thuộc về nàng, đừng ai nghĩ đến chuyện có ý đồ với hắn! Vì thế, nàng mới làm ra hành vi kích động như vậy.

Hai người cứ lẳng lặng nhìn nhau, thỉnh thoảng chớp mắt một cái, không nói gì, khiến Dĩ Mạch và Linh nhi đứng sau lưng họ đều lắc đầu liên tiếp, ôi, trong tình huống này, dù thế nào cũng phải nói vài câu tình tình ý ý chứ, nhưng hai người này lại cứ chàng nhìn ta ta nhìn chàng, định chọi gà hay sao vậy?

Các cô nương vốn ái mộ Bách Lý Kinh Hồng điên cuồng giờ cũng không khỏi lặng lẽ thu quân, đều ngồi yên trên ghế của mình, ngẫm nghĩ tâm sự của mình. Thượng Quan Cẩm này các nàng không thể so bì được, hơn nữa, vừa rồi tuy Tam hoàng tử điện hạ không nói gì cả, nhưng lại khoác áo của ngài ấy lên người Thượng Quan Cẩm, bộc lộ thái độ của mình. Không chỉ vậy, các nàng dù không muốn cũng vẫn phải thừa nhận rằng, so với cô gái kia, các nàng thật sự không xứng với Tam điện hạ, vì vậy, tất cả đều kìm nén cảm giác muốn rơi nước mắt, ôm lấy trái tim thủy tinh của mình ngồi đó. Quả nhiên, người đàn ông hoàn mỹ đều chỉ dùng để ngắm từ xa thôi.

Tô Cẩm Bình bất chợt dời mắt đi không nhìn Bách Lý Kinh Hồng nữa mà nhìn về phía sân khâu, vì lần này người lên sân khấu, là Vân Lãnh Ngưng, nhị biểu tỷ nhiều lần lặng lẽ giúp đỡ nàng. Nàng ấy múa, đương nhiên nàng phải cổ vũ một chút.

Tính cách của Vân Lãnh Ngưng vốn thông minh và kiên nghị, vì thế cũng không múa cổ điển như các cô nương khác, ngược lại, nàng ấy nghĩ ra một điệu mới. Nàng ấy cầm hai cây quạt màu đỏ trong tay, đầu quạt gắn dải lụa rất dài, bay bay theo mỗi động tác của nàng ấy. Dù không bằng điệu múa của Tô Cẩm Bình, nhưng cũng tương xứng với Mộ Dung Song luôn tự cho rằng mình ở vị trí rất cao kia.

Điệu múa kết thúc, đôi mắt đẹp của nàng ấy lại hướng về phía Bách Lý Thần. Khuôn mặt trẻ con đáng yêu như thiên sứ kia của Bách Lý Thần cũng thoáng hiện lên nụ cười, đôi mắt sáng rực nhìn nàng ấy chăm chú. Tô Cẩm Bình ngồi bên dưới lén cười trộm một tiếng, nhìn ánh mắt mà nhị biểu tỷ nhà mình và Bách Lý Thần trao cho nhau. Nhưng dần dần trong lòng nàng lại xuất hiện cảm giác lo lắng, Bách Lý Kinh Hồng muốn tranh đoạt ngôi vị Hoàng đế, Bách Lý Thần cũng là nhân vật khá nặng ký trong cuộc đấu này, nếu hai người đối đầu nhau, mình và nhị biểu tỷ phải làm thế nào?

Vân Lãnh Ngưng bước từ trên sân khấu xuống, tâm trạng thoạt nhìn có vẻ rất vui sướng, cầm hai cây quạt của mình quay về chỗ ngồi.

Về đến vị trí của mình, trước khi ngồi xuống, nàng ấy lại liếc mắt nhìn Bách Lý Thần một cái, thấy đối phương nhìn mình không chớp mắt, mặt nàng đỏ hồng lên vội cúi đầu ngồi xuống. Các vị cô nương khác của Vân gia nhìn thấy thế cũng không nhịn được, liền bật cười. Vân Dật lắc đầu cười khẽ, trong lòng thầm cảm thán, con gái lớn không thể giữ trong nhà!

Sau đó là đến lượt Vân Lam lên sân khấu. Tô Cẩm Bình nở nụ cười quỷ dị, lại nói, thật ra nàng ấy mà, tính toán chi li vô cùng, có thù tất báo, đối phương động tay động chân trên y phục của nàng, nàng liền sai Linh nhi trả lại tất cả cho nàng ta. Có điều, vì nhị cữu cữu cũng thật lòng với nàng, nên nàng mới không trả lại cả xuân dược cho nàng ta, chỉ để lại bộ y phục sắp rơi ra từng mảnh mà thôi. Đương nhiên, chắc chắn nàng cũng sẽ không buông tha cho Mộ Dung Phong!

Còn về việc làm sao nàng biết có vấn đề à? Là vì lúc ấy nhìn thấy ánh mắt Vân Lam không bình thường nên mới sai Linh nhi đi thăm dò hành vi của nàng ta. Có người nhìn thấy nàng ta lén lút ra khỏi phòng Đại phu nhân, suy nghĩ một chút, đảo qua những điểm hoài nghi trong lòng, suy xét từng cái một, nàng nhanh chóng có kết quả. Vì thế, lúc ấy sau khi nàng nhận bộ y phục kia, đi vào phòng liền đổi bộ bên trong thành một bộ y phục khác, Dĩ Mạch giúp nàng dùng kế Ly Miêu tráo Thái tử, trả cho Vân Lam bộ xiêm y cắt rời đó.

Sau khi lên sân khấu, trong lòng Vân Lam vẫn còn đang thắc mắc về chiếc áo kia, tinh thần vẫn đang chìm trong trạng thái hoảng hốt, nghe thấy tiếng nhạc vang lên, nàng ta không nghĩ nhiều liền vung tay áo, chuẩn bị múa. Ai ngờ cơ thể vừa chuyển động, các cô nương bên dưới đã ồn ào kêu lên, Vân Lam suýt thì ngất xỉu! Bộ y phục vốn vẫn còn nguyên vẹn trên người nàng ta cứ thế mà nhẹ nhàng rơi xuống, chỉ còn lại một chiếc yếm và một cái tiết khố sót lại! Vân Lam quá sợ hãi, ôm lấy ngực mình kêu lên điên cuồng. Huynh trưởng ruột của nàng ta, nhị biểu huynh của Tô Cẩm Bình lúc này cũng trắng bệch mặt mũi, may mà Vân Dật phản ứng nhanh, vội vàng cởi y phục của mình lao tới khoác lên người nàng ta.

Có điều, thần kinh của Vân Lam đã gần như sụp đổ, nàng ta không hiểu vì sao y phục của mình lại rách ra, người bị gài bẫy không phải là Thượng Quan Cẩm sao? Mộ Dung Phong cũng khẽ nhíu mày, đồ ngu xuẩn, một chút việc nhỏ như vậy cũng làm không xong, còn tự gây họa cho mình, đúng là ngu đến cùng cực!

Thời khắc này, Tô Cẩm Bình vốn định đứng dậy nói vài câu, khích bác Vân Lam để đối phương khai ra tất cả đều là âm mưu của Mộ Dung Phong, ai ngờ có một cô nương tinh mắt lại phát hiện ra sự khác thường trên cánh tay mịn màng của Vân Lam: “Nàng không có thủ cung sa!”

Không biết cô nương nhà ai phát ra một câu như vậy, ánh mắt kinh ngạc của mọi người đều đổ dồn vào cánh tay của Vân Lam. Con gái Nam Nhạc khác với Đông Lăng, từ lúc ra đời, mỗi người đều được chấm thủ cung sa, biểu hiện cho sự trong sạch và trinh tiết của cô nương, nhưng trên cánh tay Vân Lam lại không có, điều này chứng tỏ cái gì thì mọi người đều biết!

Vân Lam hoảng hốt rụt tay lại, nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của mọi người, nàng ta không biết phải làm thế này, trong đầu vội vàng suy tính. Nếu nàng ta cứ quay về thế này, cũng sẽ trở thành tiện nhân như Mộ Dung Song, chưa biết chừng các trưởng lão trong nhà sẽ muốn lấy mạng nàng ta mất. Nàng ta và biểu huynh cũng không bao giờ có thể… nữa, nhưng nếu bây giờ nàng ta nói ra người đàn ông đó là ai, kéo đối phương cùng xuống với mình, dù mất đi thể diện, hắn ta cũng không thể không cưới mình! Nghĩ tới đây, nàng ta đột ngột ngẩng lên nhìn Mộ Dung Phong, trong lòng Mộ Dung Phong cũng bất chợt xuất hiện dự cảm bất an, nàng ta nói: “Biểu huynh, huynh vốn đã đồng ý sẽ cưới ta về, giờ mọi người đều biết cả, mà huynh không nói hộ ta một câu nào sao?”

Mộ Dung Phong nhất thời cảm thấy đau đầu. Trên thực tế, đúng là vì muốn nàng ta giúp mình, nên mới lừa nàng ta, nói rằng sau khi chuyện này thành công sẽ cưới nàng ta về nhà. Nhưng dù sao Mộ Dung gia cũng là thế gia đại tộc, tuy nàng ta là trưởng nữ, nhưng cũng không phải chi trưởng, vì thế chắc chắn không thể đủ tư cách làm phu nhân của mình. Hắn ta nói vậy chẳng qua là kế sách tạm thời. Có điều, Vân Lam không phải kẻ ngốc, biết thân phận của mình không xứng với hắn ta, nên dù thế nào cũng không tin, vì thế, đêm hôm trước, vào lúc trời tối đen, hắn ta sai Nhị đệ giả mạo chính mình, làm chuyện đó với nàng ta, mới lừa được nàng ta giúp mình. Dù sao, nếu không phải là người của Vân gia, quả thật rất khó động tay động chân được vào bộ y phục kia. Hắn ta chỉ nghĩ chờ khi Thượng Quan Cẩm mất hết mặt mũi ở yến hội này, nàng chỉ còn lại con đường duy nhất hoặc là tự sát hoặc là xuất giá, hắn ta sẽ lập tức nuốt lời phủ nhận chuyện với Vân Lam, không ngờ nàng ta lại nói ra trước mặt nhiều người như vậy.

Mọi người đều ồ lên, thì ra Đại công tử Mộ Dung gia ngọc thụ lâm phong, phẩm đức cao đẹp đó, không ngờ lại ngang nhiên làm việc xấu như thế, chưa kịp cưới người ta về đã cướp đi sự trong sạch của người ta, giờ còn ngồi đó không để mắt tới. Mộ Dung Phong hít sâu một hơi, đứng dậy nói: “Biểu muội, tuy ta và muội là biểu huynh muội, nhưng muội phạm lỗi sao có thể đổ lên người biểu huynh? Mộ Dung Phong ta từ xưa đến nay giữ mình trong sạch, sao có thể gian dâm với muội?!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.