Tiền Của Bản Cung Hoàng Thượng Cút

Chương 7: Q.2 - Chương 7: Chương 3.2 Vác chổi lông gà đi nhận tội!




Phủ Tam hoàng tử.

“Điện hạ!” Đám hạ nhân ở cửa đồng loạt hành lễ.

Phong và Tu khẽ nhíu mày, không phải điện hạ vào cung dự tiệc sao? Sao lại về sớm như vậy? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Hơn nữa, nhìn sắc mặt của điện hạ nhà mình, tuy vẫn lãnh đạm như bình thường nhưng toàn thân đều tỏa ra luồng khí u ám, tỏ rõ với bọn họ rằng hắn đang tức giận, mà còn là vô cùng tức giận. Nhưng… vì sao?

Bước vào đại điện, mùi rượu trên người hơi nồng nặc, nhưng hắn vốn có bệnh thích sạch sẽ hiện giờ lại chẳng có nửa phần ý tứ muốn đi tắm nữa, ngồi trên ghế chủ vị, hắn lãnh đạm cất tiếng hỏi: “Mấy ngày nay, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Hả? Xảy ra chuyện gì à? Có chuyện gì đâu nhỉ? Hai cái đầu to ngốc nghếch còn không kịp hiểu ra.

Lúc này, Bách Lý Kinh Hồng đang bừng bừng lửa giận như sắp thiêu cháy cả chính mình, vì sao đang yên đang lành nàng lại nói không biết mình? Rõ ràng đã nói rằng dù hắn có không phải là hắn, thậm chí cả đời này tính cách của hắn vẫn buồn tẻ như thế, nàng cũng bằng lòng ở bên hắn. Đã nói rằng nếu có thể qua được kiếp nạn này, nàng sẽ hứa với hắn trọn đời trọn kiếp, vậy mà hôm nay ở đại điện, hắn đang định mượn cơ hội xin cưới nàng, thì nàng lại đột nhiên nói không biết hắn! Không biết!!! Câu nói đó khiến cho tất cả những gì hắn muốn nói phải nuốt ngược vào trong bụng, vì hắn hiểu tính nết của nàng, trong tình hình này mà hắn hỏi cưới, đối phương nhất định sẽ từ chối, chưa biết chừng còn cự tuyệt đến mức không có chút đường lùi nào, sau này sẽ rất khó xoay chuyển.

Hai người còn chưa kịp nghĩ cẩn thận xem điện hạ hỏi chuyện gì, bỗng nghe thấy “rầm” một tiếng, chiếc bàn bên cạnh Bách Lý Kinh Hồng ầm ầm đổ xuống, mà hắn vẫn ngồi yên vị, tay còn chưa từng vươn ra, bộc lộ trọn vẹn sự phẫn nộ của mình.

Phong và Tu liếc nhau một cái, vẫn không nghĩ được ra là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, vì thế, rất thành khẩn đáp: “Điện hạ, gần đây không có chuyện gì phát sinh cả, ngoài việc chúng thuộc hạ vô tình phát hiện Thất hoàng tử cũng có mưu đồ đoạt vị ra, thì tất cả đều yên ổn.” Nhắc đến chuyện này, bọn họ cũng thầm tự trách, Thất hoàng tử có mưu đồ đoạt vị, chuyện lớn như vậy mà bọn họ lại không tra ra được, cũng có thể vì đối phương chỉ mới bắt đầu mưu tính mấy tháng trở lại đây thôi.

Thất hoàng tử à? Chợt, trong đầu hắn nhớ tới cảnh hai người kia trò chuyện vui vẻ với nhau, đôi đồng tử màu bạc hiện lên một tia sáng lạnh, chẳng lẽ thật sự vì Bách Lý Nghị? Nàng cảm thấy Bách Lý Nghị vĩ đại hơn mình sao? Cho nên… Càng nghĩ hắn lại càng đi theo chiều hướng xấu, mà suy nghĩ này cũng càng khiến hắn nóng ruột khó yên lòng, ngồi cũng không ngồi được. Một cảm giác ghen tuông nồng đậm lan tỏa khắp đại điện, bốc thẳng lên tận trời cao.

Vị chua quen thuộc khiến cả hai người đều hơi kinh ngạc, sao lại thế này? Sao lại giống như nổi cơn ghen tuông thế? Chẳng lẽ hôm nay điện hạ bị hoàng tử phi kích thích gì sao? Nghĩ vậy, đồng tử hai người không hẹn mà cùng trợn to lên, nhìn thấy ngay vẻ hoảng sợ trong mắt đối phương. Đang mải nghĩ, Bách Lý Kinh Hồng chợt đứng bật dậy, đi ra phía cửa, bước chân vẫn không nhanh không chậm như ngày thường, nhưng toàn thân lại ẩn chứa một vẻ tức giận và bi thương khó nói rõ được.

Phong không kìm được liền hỏi: “Điện hạ, ngài định làm gì thế?” Nói xong, hắn ta liếc nhìn Tu một cái, không phải đúng như chúng ta đang nghĩ chứ?!

Hắn dừng bước, nhưng lại không có ý muốn mở miệng. Dừng một chút, hắn lại nhấc chân lên, sắc mặt lãnh đạm bước ra ngoài…

“Điện hạ, không phải là ngài vì chuyện của Hoàng tử phi chứ?” Phong không kìm được lại hỏi một câu, nếu đúng là chuyện đó, khụ khụ… Tuy bọn họ cũng rất lo lắng cho an nguy của Diệt, người huynh đệ tốt của bọn họ, nhưng hiện giờ, sự an toàn của điện hạ mới là quan trọng nhất, nếu bị Hoàng tử phi đánh thì biết làm sao bây giờ? Cho nên, nhắc nhở điện hạ một chút vẫn hơn.

Ba chữ Hoàng tử phi khiến lửa giận ngập trời của hắn như tan đi một chút, hắn lại dừng bước, nói: “Đúng.” Chỉ một chữ, thản nhiên như trăng.

“Khụ khụ… có phải Hoàng tử phi nói gì với ngài không?” Ánh mắt của Phong hơi né tránh.

Nói gì sao? Trong đầu hắn lại vang lên câu “Hình như bà đây không biết ngài thì phải”, ánh mắt như cứng lại, khẽ gật đầu, càng cảm thấy rằng đối phương muốn phủi sạch quan hệ với mình mới cố tình nói câu đó để Bách Lý Nghị nghe, nghĩ vậy, trong lòng hắn vô cùng khó chịu.

Quả nhiên!!! “Khụ khụ… điện hạ, chuyện đó… chúng thuộc hạ quên mất không nói với ngài một chuyện!” Ánh mắt của Phong đảo trái đảo phải. Không phải là quên nói, mà căn bản là không dám nói.

“Chuyện gì?” Giọng nói thờ ơ không nghe ra nỗi lòng, quay đầu nhìn hai người bọn họ, có vẻ rất lạnh nhạt, nhưng cơ thể lại hơi run lên, trong đầu xuất hiện đến trăm nghìn phỏng đoán, không có cái nào là không hướng về chuyện Bách Lý Nghị và nàng, cảm giác thù hận càng nồng đậm hơn, chỉ hận không thể xé nát Bách Lý Nghị ra, ngay cả đối với người được hắn gọi là phụ hoàng kia, hắn cũng chưa từng oán hận như thế. Đầu tiên là cái tên “yêu vật” kia, đến giờ hắn còn chưa tìm ra, bây giờ lại đến Bách Lý Nghị.

“Chuyện đó… là…” Phong đang nói, chợt nhìn thấy Tu bất giác nhướn cổ lên nuốt nước miếng một cái, nhất thời khiến cho da đầu hắn ta hơi run lên. Nhưng, dưới ánh mắt lạnh nhạt đang nhìn mình chăm chú của điện hạ, hắn ta vẫn phải nói nốt vế sau: “Hoàng tử phi đã biết mắt ngài nhìn thấy rồi.”

“Cái gì?” Giọng nói thanh lãnh lần đầu tiên pha chút vẻ kinh ngạc. Ngay sau đó, khuôn mặt lãnh đạm ngàn năm không đổi bỗng trở nên trống rỗng, sau gáy xuất hiện một loạt cái dấu chấm, sau những dấu chấm đó là bất an, cực kỳ bất an và cả lo lắng nữa…

Vì thế, Phong đành phải nói hết mọi chuyện ra. Lúc nói, hắn ta vẫn cúi đầu, không dám ngẩng lên nhìn sắc mặt điện hạ nhà mình.

“Vậy…” Giọng nói hắn mang theo vẻ sợ hãi trước giờ chưa từng có, trong đầu chợt hiện lên hình ảnh hôm qua khi mình quay về Dạ Mạc sơn trang, nhìn thấy mấy thứ ván giặt đồ linh tinh gì đó kia, liền hỏi: “Hôm qua trong điện là…”

“Khụ khụ…” mấy chữ này vừa phát ra, một trận ho khan điên cuồng liền vang lên, Phong và Thu đều chỉ hận không thể kiếm một cái lỗ mà chôn mình xuống, vì sao chuyện khủng bố như vậy mà phải do bọn họ truyền đạt lại với điện hạ chứ?!

Ho khan một lúc sau, thấy sắc mặt điện hạ càng lạnh lùng hơn, bọn họ mới bất an đáp: “Cái đó… cái đó là do Hoàng tử phi chuẩn bị sẵn để trừng trị ngài… Còn… còn cái vật mà ngài coi như bảo bối treo trong phòng đó… Hoàng tử phi nói đó là công cụ tốt nhất để trừng trị đàn ông, khụ khụ… là chổi lông gà… Hoàng tử phi còn hỏi chúng thuộc hạ, là nên dùng chổi lông gà trừng phạt ngài hay là để ngài bê chậu nước rửa chân của nàng quỳ trên ván giặt đồ một đêm. Nhưng mà, nhưng mà điện hạ, hai người thuộc hạ đều chưa nói gì hết!!!” Hắn ta vội vàng phủi sạch quan hệ.

Khóe miệng Bách Lý Kinh Hồng khẽ co giật, lần đầu tiên trong đời hắn cảm thấy da đầu mình hơi run lên. Hắn vốn định tìm một đại phu, giả vờ chữa khỏi hai mắt của mình, chuyện này coi như xong, nhưng không ngờ trước khi mình kịp động thủ thì nàng đã biết rồi.

Yên lặng, một khoảng yên lặng đến quỷ dị, Phong và Tu đều cảm thấy như phủ Hoàng tử sắp biến thành một chiếc lồng hấp khổng lồ, mà hai người bọn họ cũng sắp bị hấp chín vậy.

Một lúc lâu sau, Bách Lý Kinh Hồng mới nhẹ nhàng nói: “Mang cái… chổi lông gà ở trong phòng bản cung… ra đây.” Giọng nói lạnh tanh nhưng lại ẩn chứa chút vẻ kỳ quái.

“Điện hạ, ngài định làm gì ạ? Vứt đi à?” Tu vội mở miệng hỏi, không thể không nói, đối với hắn ta, thì mấy thứ nguy hiểm như vậy nên sớm ném đi mới đúng.

“Bảo huynh đi lấy thì đi lấy đến đây, nói nhiều thế làm gì?!” Phong huých huých tay hắn ta.

Vì thế, Tu mang tâm trạng đầy nghi hoặc ngoan ngoãn đi lấy chổi lông gà.



Một đám quạ đen bay qua nóc phủ Tam hoàng tử.

Bên trong đại điện, vị hoàng tử điện hạ vô cùng cao quý, thanh lãnh như trăng của bọn họ đang nhìn trừng trừng cây chổi lông gà trên bàn. Chổi lông gà cũng trừng trừng nhìn hắn, suốt một canh giờ đều không hề nhúc nhích.

“Phong, huynh nghĩ điện hạ đang làm gì?” Tu nghiêng đầu hỏi.

Phong nhìn một lúc lâu rồi đáp: “Có thể là điện hạ đang nghiên cứu xem sơ hở của cây chổi lông gà kia ở chỗ nào, sau này nếu Hoàng tử phi thực sự dùng nó để… khụ khụ… trừng trị điện hạ, thì cũng có chút đường mà chống trả.”



Trên xe ngựa, sắc mặt lão phu nhân Vân vương phi và Trần thị đều rất khó coi, nhất là lão phu nhân, về cơ bản có thể nói là đen kịt, trách mắng Vân Tử Y: “Cháu đúng là đồ không hiểu chuyện, lại đi mắc mưu người ta trên đại điện, làm khó biểu muội cháu, làm thế chẳng phải là để các thế gia khác chế giễu Vân gia ta sao?”

“Là tại nàng không biết chừng mực trước, dám tự xưng bà đây, nói ra mấy lời như vậy nên cháu mới lên tiếng mà. Ở trên đại điện dám bất kính với hoàng tử, chẳng lẽ nàng không sợ gây phiền phức cho Vân gia sao?!” Vân Tử Y không phục, đáp.

Trần thị vừa nghe lập tức cất lời trách cứ: “Hồ đồ!!! Tổ mẫu đang dạy bảo con, sao con dám cãi lại, còn không mau nhận lỗi?!”

“Mẫu thân!!!” Vân Tử Y trợn trừng mắt, tỏ vẻ cực kỳ bất mãn, hoàn toàn không hiểu vì sao sau khi một người mà nàng ta phải gọi là biểu muội đến đây, dường như chuyện gì cũng biến thành lỗi của nàng ta, ai ai cũng trách mắng nàng ta vậy.

Lão phu nhân tức đến mức ôm ngực ho khan vài tiếng, Vân Lãnh Ngưng vỗ vỗ lưng cho bà thuận khí, bà mới dần bình phục, lại nói tiếp: “Dù biểu muội cháu có sai, thì những lời đó cũng không phải đến lượt cháu nói, để người ngoài chứng kiến thì còn ra thể thống gì? Người ta sẽ nói Vân gia ta không biết dạy dỗ, mới để cho hai người các cháu đấu khẩu đối đầu trước công chúng, nếu không phải biểu muội cháu nói với Thất hoàng tử rằng đây chẳng qua chỉ là chuyện con gái tranh cãi vớ vẩn, thì không biết người ngoài còn bàn luận về Vân gia chúng ta như thế nào nữa!”

Nghe mấy lời ấy, dù biết là có lý nhưng Vân Tử Y vẫn thấy tức tối, vì sao người phạm lỗi trước là Thượng Quan Cẩm, mà nàng lại chẳng làm sao cả, trong khi bản thân mình lại bị trách móc nhiều như vậy chứ? Trong lúc nàng ta đang thầm bất bình, tiếng của Trần thị lại vang lên: “Không phải mẫu thân nói sai con đâu, nhưng Thịnh gia cũng là danh môn vọng tộc, dù Thịnh tướng quân có nghe theo phụ thân con đi chẳng nữa, thì cũng không chấp nhận được việc con động chạm vào thể diện của ông ấy trước mặt mọi người, về điểm này thì con thậm chí còn chẳng bằng muội muội của con, hơn nữa lại còn nói ra mấy lời mất mặt như vậy, đúng là uổng công con lớn hơn muội muội con những ba tuổi!”

Lần này thì Vân Tử Y thực sự tức đến phát điên, đặc biệt là khi khóe mắt nàng ta liếc nhìn thấy Tô Cẩm Bình từ từ nhắm hai mắt nghỉ ngơi, dáng vẻ vô cùng nhãn nhã, khiến nàng ta tức đến muốn hộc máu, đứng bật dậy: “Con biết mọi người đều không thích con, từ nhỏ đã chỉ cưng chiều muội muội hơn rồi. Giờ thì ngay cả con gái của cô cô cũng khiến mọi người thích thú hơn con. Nếu mọi người đã không thích con như vậy, cứ đuổi con ra khỏi nhà là được, cần gì phải chế nhạo con?!”

Nàng ta vừa nói mấy lời này, thì ngay cả Tô Cẩm Bình cũng thực sự muốn bổ đầu vị Đại tiểu thư này ra, để xem nàng ta chứa những cái gì. Mọi người tuy rằng trách cứ nhưng không có lời nào là không vì muốn tốt cho nàng ta, vậy mà nàng ta có thể nổi giận bừng bừng nói ra mấy lời này, xem ra đúng là nàng ta bị làm hư rồi!

Lão phu nhân tức đến suýt thì không thở nổi, cầm khăn tay chỉ về phía nàng ta, ho khan mấy tiếng mới kìm lại được, nói: “Nếu vậy, ta không quản được cháu, chờ phụ thân và đại ca cháu sắp về đến đây rồi, để bọn họ lo mà quản cháu đi!!!”

Vừa nhắc đến phụ thân và đại ca của nàng ta, sắc mặt Vân Tử Y hơi cứng lại một chút, dáng vẻ kiêu ngạo cũng biến mất trong nháy mắt, thoạt nhìn có vẻ hơi kiêng dè, ngẩn người ngồi về vị trí của mình, sắc mặt cũng hơi hoảng hốt.

Trần thị thấy vậy cũng không đành lòng, liền lên tiếng: “Mẫu thân, Tử Y cũng chỉ nhất thời hồ đồ thôi, con nghĩ không cần phải nói với Quốc công gia đâu, nói rồi thế nào cũng lại bị trách mắng.”

“Đứa bé này đều tại cô chiều quá thành hư nên mới vô pháp vô thiên như vậy, không nói à, không nói tức là cứ để cho con bé tiếp tục làm mấy chuyện phá hoại thể diện của Vân gia chúng ta sao?” Lão phu nhân quá tức giận nên ngay cả Trần thị cũng bị mắng lây.

Trần thị đành phải luôn miệng xin lỗi, không dám khuyên giải nữa.

“Cẩm nhi, đại cữu cữu và đại biểu huynh của cháu sắp về đến đây rồi, hôm qua còn hàn huyên với ta suốt nửa đêm, còn chưa kịp đưa cháu đi gặp mặt mọi người trong nhà, hôm nay cũng sẽ gặp đủ cả.” Lão phu nhân quay đầu, ôn hòa nói với Tô Cẩm Bình.

Tô Cẩm Bình cũng ngoan ngoãn gật đầu, hoàn toàn mang dáng vẻ của một tiểu thư khuê các khiến lão phu nhân càng nhìn càng vui mừng, chợt nhớ tới con gái của mình, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, hốc mắt bà lại hơi ửng đỏ.

Vân Lãnh Ngưng liền an ủi: “Tổ mẫu, phụ thân và huynh trưởng sắp về rồi, sao người còn khóc. Cháu nghe quản gia nói lần này phụ thân và huynh trưởng về, nếu không có chiến sự thì sẽ không đi đâu cả. Đến lúc đó, con cháu đều ở nhà hầu hạ người, có biết bao nhiêu người hâm mộ người lắm đấy ạ!”

“Cháu chỉ giỏi nói ngọt an ủi ta thôi!” lão phu nhân khẽ trách nhưng trên mặt không giấu được vẻ vui sướng.

Nói chuyện một hồi, xe ngựa cũng về đến cửa phủ Tề quốc công. Mọi người vừa xuống xe ngựa liền gặp ngay một đám người đứng ngoài cửa, xem ra là đang chờ Tề quốc công và Đại công tử hồi phủ. Nhìn thấy lão phu nhân, tất cả đều cúi người hành lễ.

Lúc này tâm trạng của lão phu nhân mới tốt hơn một chút, cầm lấy tay Tô Cẩm Bình rồi bước qua, chỉ vào một người đàn ông trung niên nói: “Đây là bác hai của cháu, còn kia là mợ hai cháu!”

“Cẩm nhi chào nhị cữu cữu, nhị cữu mẫu!” Nàng cúi người hành lễ, phong thái rất tự nhiên nhã nhặn.

Người đàn ông được gọi là nhị cữu cữu kia thấy Tô Cẩm Bình rất vui mừng, nói: “Cháu ngoan, đây là quà gặp mặt của ta và nhị cữu mẫu tặng cháu!” Nói xong, ông liền đưa cho Tô Cẩm Bình một phong bao lì xì.

Vừa nhìn thấy phong bao lì xì, ánh mắt đang ủ rũ của Tô Cẩm Bình bỗng như lóe sáng, vội nhận lấy phong bao kia, đáp: “Cảm ơn nhị cữu cữu, nhị cữu mẫu!” nói xong, thấy ánh mắt nhị cữu mẫu Mộ Dung thị nhìn nàng có vẻ không được thiện cảm lắm nhưng nàng cũng lờ đi, thích hay không chẳng ảnh hưởng gì tới bà, có tiền là được rồi!

“Hình như Cẩm nhi rất thích bạc nhỉ, khụ khụ… đây là chút tấm lòng của ta và tứ cữu mẫu của cháu, cầm lấy đi!” Một người đàn ông sắc mặt hơi tái khẽ ho khan đưa phong bao cho nàng, người phụ nữ bên cạnh ông ta cũng nở nụ cười thân thiện với Tô Cẩm Bình khiến nàng có cảm tình hơn nhiều.

“Cảm ơn tứ cữu cữu, tứ cữu mẫu!” Nàng khẽ gật đầu cười nhận lấy.

Lão phu nhân đứng bên cạnh nói: “Cậu ba cháu là Thứ sử Kinh Châu, không thể về nhà thường xuyên, nên hôm nay e là không gặp được.” Rồi bà lại chỉ về phía một thanh niên có dáng vẻ thư sinh nói: “Đó là Vân Diệp, nhị biểu huynh của cháu, còn bên kia…”

Giới thiệu hết một vòng, mọi người cũng đều tặng quà gặp mặt cho Tô Cẩm Bình khiến Tô Cẩm Bình vui đến mức cười toét miệng không thấy mắt đâu. Mấy người biểu huynh đệ tỷ muội này, có người có thiện ý, nhưng ác ý còn nhiều hơn. Tô Cẩm Bình cũng không bận tâm, đối với nàng thì có tiền để cầm là tốt rồi, hơn nữa, nàng cũng đâu định ở đây cả đời.

Thấy nàng lộ rõ vẻ mừng rỡ khi nhìn thấy bạc, Vân Tử Y đứng bên hừ lạnh đầy khinh bỉ: “Thật khó coi!”

Linh nhi nghe vậy liền nổi nóng, Tô Cẩm Bình là Hoàng tử phi tương lai của bọn họ, đương nhiên không thể để người khác khinh thường được. Cô bước lên nhưng lại bị Tô Cẩm Bình khẽ kéo cổ tay áo, ý bảo cô không cần nói nhiều khiến cô khó khăn lắm mới kìm xuống được. Nếu là bình thường, thì cô nhất định phải đánh cho cô nàng kia hộc máu mới thôi!

“Muội muội lại đang nói ai khó coi vậy?” Từng chữ rõ ràng vang lên ngay sau lưng họ, giọng nói sang sảng mang theo ý cười truyền tới.

Mọi người đều quay đầu, thấy ngay một người đàn ông trung niên mặc y phục tướng quân ngồi trên lưng ngựa, ngoài khí chất nghiêm túc sắc bén còn có chút khí tức nho nhã. Sau lưng ông là một vị tướng quân mặc áo bào trắng tươi cười nhìn bọn họ, gương mặt tuấn tú xuất trần, hào sảng vẫn không giấu được khí chất anh hào, hiển nhiên là người vừa phát ra tiếng nói kia. Phía sau là chúng thị vệ, chắc hẳn là hộ tống bọn họ tới đây.

Khi mọi người quay lại, hai người cũng tung người xuống ngựa, bước nhanh đến trước cửa, quỳ một gối xuống đất hành lễ với lão phu nhân: “Mẫu thân!/ Tổ mẫu!”

Lão phu nhân cười đỡ bọn họ lên: “Đang chờ các con về đây, phụ thân con vẫn khỏe chứ?”

“Phụ thân đều ổn cả ạ!” Trên mặt Tề quốc công cũng không giấu được vẻ vui mừng, tướng quân áo trắng sau lưng ông cũng hành lễ với Trần thị.

Tề quốc công đảo mắt nhìn, thấy ngay Tô Cẩm Bình đứng trong đám người, quả thật là bộ dạng giống tiểu muội của mình như đúc, liền nói: “Đây là con gái của Mộ Nhi mà mẹ nhắc đến trong thư ạ?”

“Đúng thế, nhờ Vân Lãnh Ngưng phát hiện ra, nếu không chúng ta cũng không tìm được con bé đâu!” Lão phu nhân khẽ gật đầu, rồi nói với Tô Cẩm Bình: “Đây là đại cữu cữu của cháu, còn đây là Vân Dật đại biểu huynh của cháu.”

“Chào đại cữu cữu, chào đại biểu huynh!” Tô Cẩm Bình chào từng người một.

Vân Dật cười gật đầu, Tề quốc công lại cười nói: “Không hổ là người của Vân gia ta, bộ dạng đều là quốc sắc thiên hương cả, không hề thua kém mẫu thân cháu. Cháu gái, mấy năm nay cháu vất vả nhiều rồi!” Nói xong, ông đặt một bàn tay lên bả vai Tô Cẩm Bình, rất ấm áp, là cảm giác của người thân! Tô Cẩm Bình cũng biết đối phương thực sự thương yêu mình, nên cũng cười đáp: “Vâng ạ, cuối cùng cũng gặp được đại cữu cữu. Nhưng mà các bác các mợ đều tặng quà gặp mặt cho Cẩm nhi, không biết đại cữu cữu có chuẩn bị không ạ?”

Mấy lời này chọc cho mọi người đều cười ầm lên, trên mặt Tề quốc công cũng đầy ý cười: “Quỷ nha đầu nhà cháu, đúng là giống y như mẫu thân cháu trước đây. Bác về vội quá nên quả thật không kịp chuẩn bị quà gặp mặt, chi bằng để bác tặng cháu món đồ này đi!” nói xong, ông rút bên trong giầy của mình ra một cây chủy thủ, trên cán nạm đầy đá quý nhìn vô cùng xinh đẹp, những viên đá quý kia cũng cực kỳ hợp ý Tô Cẩm Bình.

“Đây cũng không phải là chủy thủ bình thường đâu, mà là một trong thập đại danh khí, chém sắt như chém bùn, khó khăn lắm bác mới lấy được đấy!” Nói xong, ông đưa cây chủy thủ đó cho Tô Cẩm Bình.

Mắt phượng chợt lóe sáng, đối với sát thủ mà nói, có một món vũ khí lạnh tuyệt hảo rõ ràng là chuyện khiến nàng vừa ý nhất. Tô Cẩm Bình vội nhận lấy: “Vậy cháu xin nhận ạ!” Dáng vẻ cuống quít như sợ đối phương đổi ý khiến mọi người lại cười ầm lên.

Vân Tử Y tức giận bước lên nói: “Phụ thân, con thích cây chủy thủ đó lâu như vậy mà cha cũng không cho, sao lại cho biểu muội?”

Tề quốc công nghe vậy sắc mặt liền trở nên khó coi, quay đầu nhìn nàng ta: “Con bất mãn với phụ thân sao?”

“Hừ, đâu phải con bé chỉ bất mãn với con, đối với ta, đối với tất cả mọi người trong Vân gia con bé đều bất mãn cả. Đây là đứa con gái tốt mà con dạy dỗ đấy, ngày ngày đêm đêm đến chọc tức ta, rồi có ngày ta bị chọc tức chết đi thì nó mới cam tâm phải không!” Lão phu nhân nói xong lại tiếp tục ho khan.

Tề quốc công vội vàng vỗ lưng cho bà thuận khí rồi nghiêm mặt quát Vân Tử Y: “Đồ súc sinh này lại làm chuyện gì khiến mẫu thân tức giận?”

Lúc này Vân Dật bước tới giảng hòa: “Được rồi mà, phụ thân, chúng ta vừa mới quay về, cha đừng trách móc muội muội nữa.” rồi hắn ta quay sang nói với Vân Tử Y: “Muội là một cô nương, cần chủy thủ làm gì, vì phụ thân thấy ánh mắt của biểu muội có vẻ anh hào nên mới tặng chủy thủ này cho muội ấy, muội cần gì phải nhảy vào giúp vui chứ.”

Vân Dật nói xong lại quay sang cười đầy thiện ý với Tô Cẩm Bình, có điều, trong nụ cười ấy lại ẩn chứa vẻ đề phòng. Tô Cẩm Bình cũng không để tâm, cười đáp lễ một cái rồi cúi đầu ngắm nghía cây chủy thủ trong tay mình.

“Được rồi được rồi, ngày thu gió lớn, sức khỏe của mẫu thân không tốt, chúng ta vào nhà thôi!” Tề quốc công nói rồi đi cùng mọi người vào nhà.

Tô Cẩm Bình ôm tiền tài bảo vật đầy ngực, nhẹ nhàng bước về phía gian phòng của mình. Nhìn bóng người như sắp bay lên của nàng, khóe miệng Linh nhi hơi giật giật, không phải chỉ là bạc thôi sao, có cần phải cao hứng đến mức đó không?

Về phòng, mở hết phong bao lì xì ra, hạnh phúc đếm tiền, dường như mọi chuyện đều bị ném lên tận chín tầng mây, rốt cuộc Linh Nhi cũng không kìm được liền hỏi: “Cô nương, ngài không muốn gặp điện hạ chút nào sao?” Sao cứ như là nàng đã quên luôn điện hạ rồi thế?

Vừa nhắc đến cái tên chết băm chết vằm kia, Tô Cẩm Bình ngẩng đầu lườm cô ấy một cái: “Muốn gặp hắn làm cái gì?”

À…



Phủ Tam Hoàng tử,

Trời đã tối hẳn, nhưng điện hạ nhà bọn họ vẫn còn ở trong phòng, nhìn chằm chằm cây chổi lông gà không chớp mắt.

Đầu Phong phủ đầy vạch đen bước tới: “Điện hạ, ngài vẫn nhìn nó làm gì ạ?” Chẳng lẽ nhìn mãi thì nó sẽ nở hoa sao?

“Chờ trời tối hẳn.” Giọng nói lãnh đạm vang lên, trong vẻ thanh lãnh còn mang theo chút… sợ hãi khó phát hiện ra.

Trời tối hẳn? Không phải trời đã tối hẳn rồi sao? Phong quay đầu nhìn sắc trời bên ngoài, đúng là tối rồi mà!!!

Nhưng cũng đúng lúc này, bóng người mặc xiêm y trắng tuyết kia đứng dậy, cầm cây chổi lông gà nhìn đi nhìn lại, khẽ nhíu đôi mày đẹp dường như còn hơi do dự, sau đó cầm nó đi ra cửa.

“Điện hạ, ngài định đi đâu?” trời đã tối rồi còn muốn ra ngoài sao? Những mật thám của các phủ Hoàng tử khác đều đang giám sát phủ Tam hoàng tử chặt chẽ mà.

Trước mắt hắn ta chỉ còn là bóng áo trắng tung bay, còn điện hạ nhà họ đã không còn thấy bóng dáng đâu, nhưng từ rất xa, hai chữ lành lạnh chợt truyền tới: “Tạ tội!”

Một cơn gió thu thổi qua, hai người đều cảm thấy lành lạnh, Phong quay sang nhìn Tu một cái: “Chẳng lẽ đây là chịu đòn nhận tội trong truyền thuyết sao?”

Mà Tu vốn không thích nói chuyện, lúc này lại nghiêm trang nhìn đối phương đáp: “Không phải, đây là vác chổi lông gà đi tạ tội!”



Sau khi tắm rửa xong, Tô Cẩm Bình thu dọn bạc của mình rồi ngồi bên bàn chờ người nào đó tự dâng mình lên tận cửa. Nhìn tình hình hôm nay, có vẻ hắn còn chưa biết chuyện mình nói dối bị bại lộ, nếu nàng không tính sai, thì tối hôm nay hắn sẽ phải tới hỏi mình tại sao, đương nhiên, khả năng lớn hơn nữa là hắn chạy tới sau đó nói cũng chẳng nói một lời, chỉ im lặng mà hỏi thôi. Nhưng dù thế nào, hôm nay cứ tới là được.

Linh nhi canh gác ngoài cửa, chỉ nhìn thấy một bóng trắng chợt lóe lên, hình ảnh điện hạ nhà mình đã xuất hiện trước mặt cô. Ban đầu cô hơi giật mình, sau đó hoảng hốt cúi đầu hành lễ. Xong đời rồi, xong đời rồi, điện hạ tới tìm cô nương, tử kỳ của cô cũng gần kề rồi.

“Linh?” Giọng nói lãnh đạm bay tới tai cô khiến Linh nhi sợ đến mức suýt ngất xỉu. “Linh” là biệt hiệu của cô, đột nhiên điện hạ hỏi cái này làm gì? Cô vội gật đầu đáp: “Vâng điện hạ, thuộc hạ là Linh.”

Đôi mắt sáng đẹp quét qua mặt cô ấy, trong mắt ẩn chứa thâm ý đến vô hạn, một lúc lâu sau mới nói: “Dù là ngươi nghe thấy điều gì, cũng không thể nói ra, rõ chưa?” Hắn luôn luôn có dự cảm xấu…

“Thuộc hạ hiểu rồi ạ!” Linh nhi vội cúi đầu, sau đó nhìn người ấy đi qua cạnh mình. Trong lòng cô ấy vô cùng bất an, cô tuyệt đối không thể tin được là mình phạm lỗi lớn như vậy mà điện hạ lại bỏ qua cho cô, nhưng vừa rồi đúng là không hề bảo nàng đi lĩnh phạt mà. Trên mặt cô chảy dài hai dòng nước mắt, có ai có thể nói cho cô biết điện hạ có ý gì được không? Dù có lôi cô ra ngoài đánh vài cái cũng còn tốt hơn là để cô lo lắng bất an thế này. Trời cao ơi, ai tới cứu vị hộ pháp đáng thương này đi!!! Cô thật sự không cố ý bán đứng điện hạ mà!

Tô Cẩm Bình ngồi quay lưng về phía cửa, bỗng nghe thấy tiếng cửa mở ra, sau đó, là tiếng bước chân không nhanh không chậm. Nàng không quay đầu lại hỏi: “Đến rồi à?”

“Ừ!” Hắn thản nhiên đáp, nhưng bàn tay dưới tay áo bào đã siết chặt lại, hơi khẩn trương, trong đầu vẫn còn nhớ rõ chuyện lần trước bị nàng đánh cho bầm dập mặt mũi. Dù chỉ là vết thương nhỏ, nhưng quả thật có thể khiến người ta không có dũng khí mà ra ngoài nữa.

Nàng chậm rãi quay người lại, nhìn gương mặt đẹp như tiên giáng trần của hắn, chậm rãi nói: “Có phải định tới hỏi ta, sao bỗng dưng lại nói không biết chàng không? Hay là vẫn muốn giả vờ giả vịt nói ‘nếu không biết thì coi như không biết đi’ rồi ra vẻ đau lòng rời đi, chờ ta giữ lại?” Cái tên này chỉ có vài chiêu vớ vẩn đó, nàng xem phát chán rồi!

Nghe nàng nói vậy, vẻ mặt lãnh đạm của hắn vẫn không thay đổi, nhưng đáy mắt hiện lên vẻ xấu hổ rõ rệt, khuôn mặt bạch ngọc cũng hơi đỏ hồng lên. Dù sao ý đồ của mình bị người ta vạch trần như vậy cũng không phải chuyện vẻ vang gì. Một lúc lâu sau, chờ đến lúc Tô Cẩm Bình mất hết kiên nhẫn muốn ném thẳng cái tên buồn tẻ lại đen tối này ra ngoài, hắn mới chầm chậm lên tiếng: “Ta… tới để tạ tội!”

Giọng nói vẫn thản nhiên không nghe ra cảm giác hối lỗi gì. Đôi mắt xám bạc say lòng người đảo trái đảo phải rồi từ từ đi tới trước mặt nàng, lấy cây chổi lông gà giấu sau lưng ra, đưa cho nàng, vừa bất an nhưng cũng hơi ngạc nhiên, rốt cuộc là dùng cái cây gậy nhìn rất kỳ quái này thế nào để trừng phạt người ta, chẳng lẽ là một loại ám khí sao?

Nhìn thấy hắn còn mang cả cây gật mà mình làm ra đến, Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy hơi buồn cười, nhưng tuyệt đối không phải là cười vui vẻ mà là tức đến bật cười! Ngọn lửa giận vì bị lừa dối uất nghẹn mấy ngày nay như sục sôi trong lòng nàng không ngừng, nàng đưa tay ra lấy cây chổi trong tay hắn, rồi cười lạnh nói: “Biết lỗi rồi à?”

Mặt hắn cứng đờ, trong đôi mắt xám thoáng hiện lên vẻ mất tự nhiên, ánh mắt đảo ra bên ngoài, sau đó, giọng nói thanh lãnh vang lên: “Biết rồi!” Nói xong, gương mặt hắn hơi đỏ lên, nhưng rất nhạt.

“Vậy chàng nghĩ, ta nên báo đáp “ơn” lừa gạt của chàng thế nào đây?” Nàng rít răng phun ra những lời này.

Nghe nàng nói vậy, đương nhiên, hắn lại giữ im lặng.

Đến khi Tô Cẩm Bình tức đến sắp phát khùng hắn mới nhẹ nhàng nói bốn chữ: “Tùy nàng xử lý.” Vẫn là tiếng nói êm ái như tiếng trời cao, nhưng rõ ràng mang chút vẻ bất an. Đây chính là không sợ chết nhưng sợ chờ chết trong truyền thuyết!!!

Nghe hắn nói vậy, lửa giận trong lòng Tô Cẩm Bình mới thoáng dịu đi một chút, sau đó lạnh mặt nhìn hắn từ trên xuống dưới một lần, như đang tìm xem nên xuống tay thế nào. Bỗng, ánh mắt nàng đặt vào thân dưới của hắn, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở: “Cởi quần!”

Đồng tử hắn co rút lại, không dám tin nhìn nàng, cởi… cởi quần á?! Khuôn mặt vốn chỉ hơi hồng lên thoáng chốc trở nên đỏ rực như sắp tứa ra máu. Im lặng một lúc lâu sau, hắn mới đỏ mặt chậm rãi hỏi: “Nàng muốn làm gì?” Trong vẻ thản nhiên còn có chút túng quẫn khiến người ta thả hồn mà mơ mộng.

Sắc mặt của Linh nhi ở ngoài cửa cũng thoáng đỏ ửng, bảo điện hạ cởi quần à, Tô cô nương thật dứt khoát!

“Bốp!” Nàng đập cây chổi lông gà lên bàn, mắt phương cong cong nheo lại đầy uy hiếp, hừ lạnh một tiếng: “Làm gì à? Chàng nghĩ là làm gì? Chàng có cởi hay không?”

Nhìn nàng một lúc lâu, cũng không thấy một chút nào là đang đùa giỡn, hắn mới hỏi lại: “Phải… phải cởi thật sao?” hắn nói chuyện cũng hơi ngập ngừng, nếu không phải sắc mặt vẫn lãnh đạm như thường thì Tô Cẩm Bình còn nghĩ đây là người khác.

“Đừng có nói mấy lời vô nghĩa cho bà!” Nàng cầm chổi lông gà, nhìn hắn chằm chằm.

Hắn lặng lẽ cắn răng một cái, hạ quyết tâm, chậm rãi cởi đai lưng ra, động tác cực kỳ thong thả, giống như phim quay chậm vậy, sắc mặt càng lúc càng đỏ. Thật ra, hắn là đàn ông, vốn cũng chẳng cảm thấy gì nhiều, nhưng vì trong lòng đang áy náy, hơn nữa, lại vào thời điểm đối phương còn đang cầm chổi lông gà, thì cảm giác này cũng khó mà nói rõ được.

Quần ngoài trắng như tuyết rơi xuống mặt đất, sắc mặt hắn đã dần khôi phục lại bình thường, chỉ còn lại mỗi cái khố, hắn thản nhiên nhìn nàng, mắt còn có vẻ trêu đùa: “Vẫn cởi tiếp à?” Nhìn có vẻ bình tĩnh, nhưng thật ra tay hắn đã siết chặt lại dưới tay áo, còn sắp ướt đẫm mồ hôi nữa.

“Chàng thấy sao?” Nàng lạnh lùng nhìn hắn, không đáp mà hỏi lại.

Vì thế, vẻ trêu đùa trong đáy mắt hắn cũng biến mất, trên mặt hiện rõ vẻ rối rắm, cuối cùng, dưới ánh mắt lạnh lùng quyết liệt của nàng, hắn đành quyết tâm, kéo một cái, chiếc quần nhỏ còn sót lại cũng rơi xuống đất. Tô Cẩm Bình cũng nghiêng đầu đi rất đúng lúc: “Quay người lại, úp sấp xuống bàn!”

Hử? Thế này là định làm gì đây? Trong đầu hắn thoáng xuất hiện những dấu ba chấm, sau đó ngoan ngoãn quay người úp sấp trên mặt bàn.

“Bốp!” cây chổi lông gà quất vào mông hắn, trên làn da màu mật ong lập tức xuất hiện vết đỏ tươi, nàng xuống tay rất nặng!

Giờ thì cuối cùng hắn cũng hiểu nàng muốn làm gì, khóe môi phát ra một tiếng kêu đau đớn, sau đó cắn chặt răng không phát ra âm thanh nào nữa.

Tô Cẩm Bình tiếp tục giơ cao tay lên, quất xuống như phát điên: “Chàng dám lừa bà đây này! Chàng lừa ta này! Chàng giả mù này! Giả mù đi! Già mù tiếp cho bà!!!”

“Mẹ kiếp! Hôm nay mà ta không trừng phạt chàng cho ra trò, thì chàng sẽ không biết hoa vì sao mà đỏ!!!” Lại những tiếp “bốp bốp bốp” vang lên liên tiếp.

Mặt Bách Lý Kinh Hồng lúc này đã đỏ ửng như quả hồng, không phải bị chọc tức, cũng không phải vì đau, mà là vì mất mặt. Hắn lớn đến thế này, chưa bao giờ bị người ta lột quần đánh vào mông, hơn nữa, quần này còn là do mình tự cởi ra, mà thứ đang dùng để đánh hắn cũng là do chính hắn mang đến.

Linh nhi ở ngoài cửa há hốc mồm không thể tin nổi, thật sự rất muốn chọc cửa sổ nhìn cảnh tượng thê thảm của điện hạ nhà mình khi bị đánh vào mông, nhưng lại không dám. Nếu để điện hạ mà biết, thì cô còn đường mà sống sao?! Ngay sau đó, mắt cô ấy sa sầm xuống, nghĩ mà xem, tuy chưa nhìn tận mắt cảnh điện hạ bị đánh, nhưng mà… nhưng mà… cô cũng đã biết chuyện này rồi, sẽ không bị điện hạ giết người diệt khẩu chứ? Nghĩ vậy cô ấy không khỏi run người, ông trời ơi, chẳng lẽ cô chính thứ mà người ta hay gọi là vật hi sinh trong mâu thuẫn vợ chồng của điện hạ và Hoàng tử phi sao? Còn đang mải suy nghĩ, bên trong lại truyền ra tiếng nói phẫn nộ của Tô Cẩm Bình…

“Ai bảo chàng nói bừa này, ngồi ngắm trăng, hỏi chàng trăng có đẹp không, chàng còn dám nói không nhìn thấy! Không nhìn thấy này!!!” Lại một tràng tiếng roi quất vang lên theo câu nói…

“Nhìn thấy bà đây mặc quần áo, cũng không thèm nhắc nhở câu nào, giả mù này! Giả nữa đi!”…

“Bà đây bị đánh vào mông, chàng còn dám chạy tới bôi thuốc giúp ta. Ta đã nghĩ mà, cái đồ giả mù nhà chàng, không nhìn thấy thì làm sao lại xử lý vết thương chính xác như vậy chứ. Bách Lý Kinh Hồng, chàng có thiên nhãn sao?” Tiếng châm chọc hòa lẫn với tiếng đánh, bộc lộ sự phẫn nộ đến vô hạn của Tô Cẩm Bình.

Mà Bách Lý Kinh Hồng chỉ cắn môi dưới, mặt đỏ hồng, không nói được lời nào, lẳng lặng chịu đòn của nàng. May mà hôm nay hắn sai Hủy đi điều tra Bách Lý Nghị, nếu không cái thể diện này cũng quăng đi hết rồi. Có điều, chợt nhớ tới Linh nhi ở ngoài cửa, đôi mắt sáng đẹp thoáng hiện lên tia sáng lạnh.

Một lúc lâu sau, “rắc” một tiếng, cây chổi lông gà bị gãy, Tô Cẩm Bình mới ngừng tay, nhìn những vết tím đỏ chằng chịt trên mông hắn, lửa giận trong lòng nàng mới nguôi đi chút: “Mặc quần vào!”

Nàng quay người đưa lưng về phía hắn, sau đó liền nghe thấy tiếng sột soạt vang lên sau lưng. Đôi môi mỏng của người đàn ông tuyệt mỹ kia thoáng cười khổ, mông giờ đã đau đến không còn cảm giác gì rồi, nhưng đây cũng không phải trọng điểm, mà trọng điểm là thể diện của hắn ngày hôm nay đã bị ném sạch sẽ không còn thừa lại chút nào!

Chờ hắn mặc quần xong, Tô Cẩm Bình mới quay đầu lại, sắc mặt vẫn khó coi như trước, bước nhanh vài bước đến, túm lấy vạt áo ngực hắn: “Bách Lý Kinh Hồng, đời này bà đây hận nhất là phản bội và lừa dối, không có lần sau nữa!!!”

“Được.” Hắn ngoan ngoãn đáp, có vẻ vô cùng nghe lời.

Nhìn sắc mặt lãnh đạm của hắn, Tô Cẩm Bình lại nghiến răng nói tiếp: “Nếu còn có lần sau, ta sẽ lột sạch chàng ra, rồi treo trước cửa phủ Tam hoàng tử, đánh gãy một trăm cái chổi lông gà mới tha!”

“Được.” Giọng nói nhẹ nhàng lại mang theo chút run rẩy, hắn cũng hiểu nàng nói được là làm được.

Tô Cẩm Bình hít một hơi thật sâu mới tiêu tan lửa giận trong lòng, buông vạt áo hắn ra.

Nhưng mà, giây tiếp theo, một vòng tay lạnh lẽo liền ôm lấy nàng, giọng nói lạnh như ánh trăng thanh của hắn vang lên bên tai: “Vậy, sau này cũng không được nói không biết ta nữa.” Tiếng nói của hắn mang theo vẻ lo sợ mà chính hắn cũng không phát hiện ra.

“Vậy thì còn phải xem biểu hiện của chàng.” Hiển nhiên Tô Cẩm Bình không dễ dàng đồng ý với hắn.

“Ta nhất định sẽ thể hiện thật tốt.” Dứt lời, nghe tiếng bước chân truyền tới, xem ra có người đang đến đây, hắn mới không cam lòng buông Tô Cẩm Bình ra. Tiếng nói lại nhẹ nhàng cất lên, ánh mắt xám bạc thản nhiên nhìn nàng: “Thật ra, ta vốn tính là nếu lần này nàng tha cho ta, ta sẽ đưa chìa khóa kim khố cho nàng trước, nhưng mà… thôi thì cứ đợi đến lúc thành thân vậy.” Nói xong hắn phi ra ngoài như một làn gió, cả phòng chỉ còn lại những chiếc lông gà bay tứ tung.

Tô Cẩm Bình ngẩn người, im lặng một giây, hai giây, ba giây, rồi bỗng thét lên điên cuồng: “Bách Lý Kinh Hồng, tên khốn kiếp bụng dạ đen tối nhà chàng! Vì sao không nói sớm hả???!!!” Hu hu… vì sao không nói sớm chứ?!

—o0o—

Đánh cũng đã đánh rồi, có thể đừng gọi tôi là Sơn cặn bã nữa được không?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.