Tiền Của Bản Cung Hoàng Thượng Cút

Chương 87: Q.2 - Chương 87: Chương 39.1: Trả thù Vương thái hậu.




Đi theo sau hắn một lúc lâu, nàng lại chợt phát hiện ra hướng hắn đang đi chính là cung điện lần trước nàng nhìn thấy. Giờ thì trong lòng Tô Cẩm Bình càng thấy kỳ quái hơn, hôm nay nhìn thần thái của hắn có vẻ vơi đi một chút rồi, sao còn phải đi tới chỗ này?

Cung điện kia giống như một cái hồ hình chữ nhật, không có bất cứ đồ trang trí nào, thậm chí ngay cả một cái mái nhà đơn giản nhất cũng không có, chỉ có một cánh cửa nho nhỏ, trên cửa treo tấm biển viết ba chữ lớn “Minh Dẫn cư”.

Quân Lâm Uyên chậm rãi bước vào trong, sau khi vào cũng không đóng cửa, xem ra đang chờ người nào đó. Tô Cẩm Bình do dự một chút rồi lặng lẽ lẩn người đi tới, nhìn trong phòng không có một bóng người nào, chắc hẳn có mật đạo. Nàng nhìn quanh bốn phía một lát rồi đi đến ba miếng gạch trên tường phía Tây, gõ nhẹ mấy cái.

Ngay sau đó, tiếng cửa mật đạo bị mở ra. Mật đạo được đào sâu trong lòng đất, còn có một tầng bậc thang đi xuống. Tô Cẩm Bình nén thở, bước theo cầu thang dẫn xuống dưới. Khi nàng vào hẳn trong mật đạo, cửa mật đạo lại đóng lại, nhưng nàng cũng không hề hoảng hốt, không có mật đạo nào có thể làm khó nàng được. Nàng quay đầu nhìn ngọn nến treo trên tường, rồi cẩn thận quan sát tình hình bốn phía, né tránh những điểm mấu chốt.

Đến bậc thang cuối cùng, cách đó khoảng một thước còn có một cánh cửa nữa, nhưng nếu bước vào sẽ bị Quân Lâm Uyên phát hiện. Tô Cẩm Bình do dự một lúc, nhìn thấy bên cạnh cửa có một vật cản, liền lập tức trốn sau đó chỉ để lộ ra đôi mắt nhìn vào trong phòng.

Ở bên trong, Quân Lâm Uyên mặc một chiếc áo bào gấm trắng, thảnh thơi ngồi uống trà, cách đó không xa là Quân Mộng Nhã bị vài sợi xích sắt trói trên hình cụ. Trong cả gian phòng chỉ có duy nhất hai huynh muội họ, ở phía Tây phòng còn có một cánh cửa, ở bên kia là cái gì thì tạm thời Tô Cẩm Bình chưa thăm dò được.

Khi nhìn thấy Quân Lâm Uyên, sắc mặt Quân Mộng Nhã thoáng hiện lên vẻ kinh sợ, khổ sở van xin: “Hoàng huynh, thần muội thật sự biết lỗi rồi, huynh thả thần muội ra ngoài đi hoàng huynh, van huynh mà! Nơi này thật sự quá đáng sợ, thần muội không muốn ở đây thêm một khắc nào nữa!”

Quân Lâm Uyên như không nghe thấy, vẫn tiếp tục gạt gạt nắp tách trà, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, vẫn không đáp lời ả, xem ra đúng là hắn đang chờ ai đó. Một lát sau, Tô Cẩm Bình nghe thấy tiếng bước chân vội vã vang lên, chạy từng bước xuống cầu thang. Nàng vội nín thở tránh để người đó phát hiện.

Y phục của người vừa đến xộc xà xộc xệch, hẳn là do vừa mới tỉnh dậy, búi tóc cũng rối bời, bàn tay cầm theo một chuỗi phật châu, rõ ràng là Vương thái hậu chứ không ai khác!

Mụ lao nhanh vào trong phòng, vừa nhìn thấy Quân Lâm Uyên và Quân Mộng Nhã, nước mắt lập tức chảy dài, quỳ sụp xuống lết đầu gối về phía Quân Lâm Uyên: “Uyên nhi, mẫu hậu xin con, xin con tha cho muội muội con đi, chuyện năm xưa đều là do lỗi của mẫu hậu, những chuyện đó không nên bắt muội muội con chịu trách nhiệm mà.”

Quân Lâm Uyên nhìn mụ như cười như không, vẫn gạt gạt nắp tách trà ra vẻ không bận tâm, nhưng Tô Cẩm Bình lại nhạy bén phát hiện ra đầu ngón tay hắn hơi run lên. Một lúc sau, giọng nói du dương thêm ba phần lạnh lẽo vang lên: “Mẫu hậu, ngài là thái hậu một nước, hành đại lễ thế này, trẫm nhận sao được! Ngài mau đứng lên đi, nếu để Ngự sử đại phu nhìn thấy, e sẽ đâm thẳng vào cột sống của trẫm mất.”

Nói xong, hắn đứng dậy, vô cùng ôn hòa đỡ Vương thái hậu lên. Vương thái hậu ngước mắt nhìn hắn, run rẩy hỏi: “Con bằng lòng tha cho muội muội con rồi chứ?”

Mụ vừa hỏi câu này, sắc mặt Quân Lâm Uyên biến đổi hẳn, nhìn Thái hậu như rất bất măn: “Mẫu hậu, ngài nói gì vậy, trẫm làm thế này cũng chỉ vì muốn tốt cho Nhã nhi, Nhã nhi sẽ biết ơn trẫm!”

Hắn vừa dứt lời, Vương thái hậu như bị đả kích nặng nề, bước chân run lên! Quân Lâm Uyên nhìn lướt qua cánh cửa phía Tây gian phòng, sau đó lănh đạm nói: “Vài ngày nữa công chúa sẽ được gả tới Nam Cương, trước giờ nó ngang ngược quen rồi, đến cũng sẽ không được Nam Cương Hoàng yêu thích. Hôm nay các ngươi giúp trẫm dạy dỗ nó chu đáo một chút, để nó biết phải hầu hạ đàn ông thế nào!”

Những lời nói quen thuộc bay vào trong tai Vương thái hậu, mụ quay sang nhìn bên cạnh khuôn mặt lạnh lùng của con trai và cả bàn tay phải đang siết chặt của hắn, mụ hiểu rằng chuyện hôm nay đã không còn cách nào cứu vãn được nữa! Không bao lâu sau, mấy người đàn ông bước ra từ bên kia cửa phía Tây, tất cả đều cởi trần hành lễ với Quân Lâm Uyên: “Tiểu nhân bái kiến Hoàng thượng!”

Quân Lâm Uyên khẽ gật đầu rồi chờ động tác tiếp theo của họ. Quân Mộng Nhã hoảng sợ trợn trừng mắt nhìn mấy gã đàn ông cường tráng kia, hiểu ngay Quân Lâm Uyên muốn làm gì. Thấy họ càng lúc càng tới gần, ả hoảng hốt hét toáng lên: “Đừng mà, Hoàng huynh, thần muội không muốn, không muốn…”

“Toạc —” tiếng y phục bị xé rách vang lên.

Từ đầu tới cuối, trên mặt Quân Lâm Uyên vẫn nở nụ cười nhạt, cười khiến người ta lạnh hết cõi lòng. Hắn chậm rãi nói: “Hoàng muội, Hoàng huynh chỉ muốn tốt cho muội thôi, nếu đến Nam Cương mà muội đắc tội Nam Cương Hoàng thì sẽ phải chịu rất nhiều khổ sở!”

“Không, Hoàng huynh, ngươi nói nhảm! Không ~~~” Nhìn đám người dung mạo ghê tởm này dùng đôi môi bẩn thỉu của họ đụng chạm vào thân thể cao quý của mình, Quân Mộng Nhã cảm thấy như trời đất sụp đổ! Ả hoảng hốt lắc mạnh đầu phản bác lời nói của Quân Lâm Uyên, sao thế được, nếu để Nam Cương Hoàng biết ả không phải là trinh nữ thì kết cục của ả sẽ càng thê thảm hơn!

Thấy con gái mình bị người ta lột sạch y phục, Vương thái hậu lao lên như phát điên muốn cứu Quân Mộng Nhã ra nhưng lại bị một cánh tay của Quân Lâm Uyên ngăn cản lại. Hắn thong thả quay đầu nhìn mụ như cười như không: “Mẫu hậu, đau lòng à?”

Hai mắt Vương thái hậu đẫm lệ, lại quỳ sụp xuống ôm chân Quân Lâm Uyên gào khóc: “Uyên nhi, mẫu hậu van xin con, mẫu hậu van xin con mà…”

Quân Lâm Uyên căm ghét rút chân của mình ra. Thấy hắn hành động như vậy, Vương thái hậu bất chấp thân phận dập đầu côm cốp xuống sàn nhà. Quân Lâm Uyên nhìn mụ hoàn toàn không có chút hòa nhã nào, trái lại còn có vẻ sung sướng: “Mẫu hậu, có người sẵn sàng cầu xin cho Hoàng muội đến mức này, thì dù Hoàng muội có chết cũng mãn nguyện rồi!”

Năm đó, không hề có ai muốn cầu xin cho Quân Lâm Uyên hắn!!!

Cuối cùng Vương thái hậu cũng hiểu rõ, mụ càng cầu xin, càng thống khổ, hắn sẽ càng hài lòng. Thứ hắn muốn nhìn thấy, chính là cảnh tượng khổ sở của mình.

“Mẫu hậu, chuyện này không trách trẫm được! Muốn trách thì phải trách bà, năm đó trẫm đã từng nói, nếu Quân Lâm Mộng và Quân Mộng Nhã có thể quên chuyện này đi, trẫm cũng có thể vì chúng nó còn nhỏ tuổi, lại là ruột thịt thân thiết mà không tự xuống tay với chúng nó, dù có ra tay, cũng sẽ cho chúng nó chết an bình. Những lời này, mẫu hậu có nhớ kỹ không?” Hắn nói rất nhỏ, như tiếc nuối, cũng như cảm thán.

Mặt Vương thái hậu tái nhợt nhìn dung nhan tươi cười tuyệt mỹ của hắn. Tất nhiên mụ nhớ rất rõ, khi hắn đoạt lại vương quyền đã cho chuẩn bị hai bát thuốc để mụ cho Quân Lâm Mộng và Quân Mộng Nhã uống. Thuốc đó có tác dụng đảo lộn ký ức của người ta, khiến người ta mất trí nhớ. Những lời này, năm xưa hắn cũng từng nói, nhưng mà, Mộng nhi thì uống ngay, còn Nhã nhi sợ đắng lén đổ hết, khi mụ biết chuyện đã là hơn nửa tháng sau. Nếu để Quân Lâm Uyên biết, chắc chắn sẽ lấy mạng Nhã nhi, cho nên, mụ không dám nói, chỉ biết dặn Nhã nhi dù thế nào cũng không được để Quân Lâm Uyên biết con bé vẫn còn nhớ chuyện đó. Nhưng mà… không ngờ vì sự sơ sẩy của mụ mà tạo thành hậu quả của Nhã nhi ngày hôm nay!

“A… Hoàng huynh, đừng mà! Đừng để họ chạm vào ta, Hoàng huynh, ngươi giết ta đi, giết ta đi… van xin ngươi…” Quân Mộng Nhã kinh hoảng kêu la thảm thiết, Quân Lâm Uyên lại không thèm nhìn ả lấy một cái. Ả chỉ có thể hoảng sợ trợn trừng mắt, nhìn thấy chân mình bị nhấc lên, gã đàn ông kia nở nụ cười dâm tà rồi chọc thẳng vào cơ thể ả không chút thương tiếc nào.

“A —-”

Nhìn cảnh tượng này, Tô Cẩm Bình có chút không đành lòng. Nếu việc này do Vương thái hậu làm, Quân Lâm Uyên trả thù mình Vương thái hậu là đủ rồi, cần gì phải lôi cả Quân Mộng Nhã vào. Tuy nàng không thích Quân Mộng Nhã, nhưng dùng cách này đối với phụ nữ cổ đại mà nói, thì dường như quá tàn khốc.

Dòng máu trinh nữ chảy dọc theo bắp đùi Quân Mộng Nhã xuống, lại càng kích thích thú tính của đám đàn ông kia. Tiếng kêu đau thảm thiết và liên tục kêu đừng của ả, cũng càng kích thích đám đàn ông trên người ả…

Vương thái hậu thấy không còn cách nào cứu vãn nữa, ngồi sụp xuống đất ngẩn ngơ nhìn về phía Quân Mộng Nhã. Vì mụ, mà ba đứa con của mụ, hai đứa phải chịu sự giày vò không đáng có như vậy, một đứa thì chết thảm… Thật ra mụ rất hối hận, đã hối hận từ lâu rồi. Nhưng hối hận thì có ích gì? Ít ra, đối với đứa con trai này của mụ mà nói, thì hoàn toàn không có chút ích lợi gì.

Một lát sau, cuối cùng động tĩnh bên kia cũng ngừng lại, đám đàn ông cũng đứng sang một bên, ánh mắt dâm tà thỉnh thoảng vẫn nhìn về phía cơ thể trắng như tuyết của Quân Mộng Nhã. Hai mắt Quân Mộng Nhã trống rỗng nhìn lên trần nhà, dường như đã mất hết cả hy vọng và ư nghĩa để sống sót vậy.

Nhìn dáng vẻ ngẩn ngơ của ả, Vương thái hậu không kìm được nữa, gào lên khóc rồi lao tới ôm ả: “Nhã nhi, Nhã nhi, Nhã nhi, con nhìn mẫu hậu đi, Nhã nhi…”

Quân Lâm Uyên cũng bước từng bước tới, chậm rãi đi đến trước mặt hai người, nhìn sang mấy kẻ vừa xâm hại Quân Mộng Nhã kia, ánh mắt hắn đầy vẻ khinh bỉ, nhẹ phất tay áo bào, bột phấn màu trắng bay về phía họ. Họ còn chưa kịp kêu tiếng nào đã ngã hết xuống đất, sau đó nhanh chóng hóa thành một vũng máu! Độc dược kết hợp với hóa thi phấn!!!

Sau đó, hắn quay sang giễu cợt hai người kia: “Mẫu hậu, bà yên tâm, con bé không chết được!” Dưới sự trào phúng là cõi lòng đau đớn tột cùng của hắn. Trước đây, khi toàn thân hắn đẫm máu nằm trên mặt đất, đã có ai thương xót hắn? Có ai ôm lấy hắn mà khóc đến bi thương như vậy? Thứ hắn nhận được, chỉ là sự châm biếm và khinh bỉ, còn cả câu nói ‘tự ngươi nghĩ cho kỹ đi’ đầy lạnh lùng đó của mẫu hậu hắn nữa…

“Mẫu hậu, thực ra trẫm không hiểu! Rõ ràng đều là con của bà, vì sao bà lại bất công như thế?” Hắn nhẹ nhàng hỏi, không có một chút tàn nhẫn nào như bình thường, mà ngược lại chỉ giống một đứa trẻ ngẩng đầu hỏi mẹ của mình, vì sao mẹ cứ bất công với con như vậy?

Giọng điệu này của hắn đâm đau nhói tim Vương thái hậu, nước mắt rõi xuống như những hạt trân châu không ngừng lại được, khóc đến sưng đỏ hai mắt…

Dáng vẻ này của mụ khiến Quân Lâm Uyên nhanh chóng tỉnh táo lại, sắc mặt lại lạnh lùng như xưa, nhìn hai mắt thất thần của Quân Mộng Nhã, chậm rãi nói: “Hoàng muội, chơi vui không? Có phải chơi rất vui không?”

Lúc này ánh mắt Quân Mộng Nhã mới lấy lại được chút tiêu cự, nhìn Quân Lâm Uyên vừa có sự dè chừng, vừa có sự oán hận: “Quân Lâm Uyên, ngươi là đồ cầm thú! Ta là muội muội ngươi, là muội muội ruột thịt của ngươi, là công chúa Bắc Minh, ta…”

“Xem ra, hoàng muội rất mau quên nhỉ.” Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào mắt ả, “Chẳng lẽ hoàng muội không còn chút ấn tượng nào về chuyện năm đó sao? Có phải là… chơi rất vui không, hả?”

Con ngươi của Quân Mộng Nhã bỗng trợn trừng lên, trí nhớ quay về bảy năm trước! Khi đó, Hoàng huynh vừa đãng cơ, đêm hôm ấy, ả nhìn thấy một mình mẫu hậu vội vội vàng vàng chạy tới Minh Dẫn cư, ả và tỷ tỷ rất hiếu kỳ nên cùng len lén bám theo. Sau đó, ả nhìn thấy hoàng huynh ả bị người ta thoải mái làm nhục. Lúc đó ả và tỷ tỷ đều 8, 9 tuổi, nghe tiếng kêu thống khổ của Hoàng huynh, hai người cũng không hiểu họ đang làm gì, nhưng lại thấy vị hoàng huynh luôn cao cao tại thượng bị người ta ức hiếp thực sự rất thú vị nên mới vỗ tay nói: “Chơi vui quá”, “thú vị quá”!

Vừa nhớ lại, ả chợt nở nụ cười, tất cả những chuyện này đều là do các ả gieo gió gặt băo thôi! Nhưng ả vẫn không kìm được, nhìn Quân Lâm Uyên nói: “Hoàng huynh, khi xưa ta và tỷ tỷ còn nhỏ, chúng ta còn chưa đến 10 tuổi, dù muốn trả thù, ngươi cứ thẳng tay mà giết chết ta đi, cần gì phải…”

Sắc mặt hắn lập tức biến đổi, túm mạnh lấy tóc ả gằn từng chữ một: “Trẫm cho ngươi thuốc, ngươi không uống, còn trách trẫm sao?” Sắc mặt hắn y như ma quỷ vừa từ địa ngục tới.

“Nếu ngươi ngoan ngoan ngoăn ngoăn gả tới Nam Cương, trẫm cũng sẽ không đối xử với ngươi như vậy, muốn trách, thì hăy trách ngươi không quản được miệng mình đi!” Ti tiện bẩn thỉu à? Dù Quân Lâm Uyên hắn có ti tiện bẩn thỉu thì cũng không tới lượt ả phán xét!

Vương thái hậu quay sang nhìn Quân Lâm Uyên, đau đớn gào lên: “Uyên nhi, việc đã đến nước này, mẫu hậu cũng không dám cầu xin con điều gì nữa, con để hoàng muội con ở lại Bắc Minh đi, con bé đã không còn là trinh nữ mà gả đến Nam Cương, người Nam Cương hung ác tàn độc kia không biết sẽ đối xử với muội muội con thế nào!”

“Vậy năm xưa khi mẫu hậu ném trẫm cho Phùng Chấn Vũ, chẳng lẽ không nghĩ lăo ta sẽ đối xử với trẫm thế nào sao?” Hắn nhìn mụ như người như không, nốt ruồi son đỏ rực như máu.

Mặt Vương thái hậu thoáng xuất hiện vẻ nghi hoặc, mụ cũng không biết sau đó đã xảy ra chuyện gì. Mụ chỉ biết Phùng Chấn Vũ vô cùng yêu thích con trai của mình, nên mới hứa với mụ chỉ cần mụ lén lút giao Quân Lâm Uyên cho lăo, sau đó thông báo với mọi người Hoàng đế bị bệnh nặng, là mụ có thể buông rèm chấp chính, nắm giữ đại quyền. Khi giao Quân Lâm Uyên cho lăo, mụ không hề nhận được tin tức gì cả, vài ngày sau mới có tin nói rằng lăo đối xử với con trai mình cực kỳ tốt, muốn gì được đó. Chẳng lẽ còn có chuyện gì mụ không biết sao?

“Mẫu hậu, bà có biết vì sao khi trẫm đoạt lại vương quyền, việc đầu tiên trẫm làm là xử trảm mấy vạn tướng sĩ không?” Hắn cười, đẹp đến kinh người, nhưng nụ cười trên mặt hắn lại tỏa ra vẻ khổ sở đến vô tận.

Màn thảm sát đó đã làm biết bao nhiêu người kinh hăi. Có hai vị lăo thân vương của hoàng thất Bắc Minh quỳ đến chết ở cửa Ngự thư phòn cũng không thể khiến quân vương thu hồi mệnh lệnh!!! Tất cả những kẻ đó đều là thân binh của Phùng Chấn Vũ, mụ đã nghĩ rằng chẳng qua hắn giận cá chém thớt thôi, lẽ nào còn nội tình mụ không hề hay biết?

“Bởi vì, trẫm không nhớ rõ được, trong những người đó, có kẻ nào đã chạm vào trẫm, thế nên, trẫm mới giết sạch bọn họ.” Hắn từ từ nói ra đáp án, Vương thái hậu trợn trừng mắt, nhất thời á khẩu, mụ thật sự không ngờ Phùng Chấn Vũ lại làm chuyện như vậy, khi đó, dù gì con trai mụ cũng là quân vương Bắc Minh, sao lăo dám…

Thấy Vương thái hậu ngẩn người, hắn khẽ cười, giọng nói du dương lạnh lẽo y như con rắn Nhãn Kính Vương đang khè nọc độc ra vậy: “Trẫm phải cảm tạ mẫu hậu đã khiến trẫm có quyết tâm nhất định phải sống sót, quyết tâm nhất định phải trả thù thích đáng các người! Nếu không, Quân Lâm Uyên ta cũng sẽ không phải là kẻ dẫm nát các ngươi dưới lòng bàn chân, thỏa sức hành hạ các ngươi như ngày nay, mà là… một đứa bé vô tình chết dưới tay của một gã mê trẻ con nào đó trong quân doanh rồi!”

Cơ thể Vương thái hậu run lên, mụ hoàn toàn không thể ngờ được khi đẩy hắn đến bên Phùng Chấn Vũ, hắn còn trải qua nhiều chuyện như vậy, mụ kinh hăi đến mức không tìm thấy giọng nói của mình nữa.

“Mẫu hậu có muốn biết trẫm làm thế nào mà sống sót được không? Bà nên biết rằng, những kẻ bị ném vào trong tay lũ cuồng trẻ con trong quân doanh thì không bao lâu sau sẽ chết hết, có kẻ bị làm nhục đến chết, có kẻ bị đánh đến chết. Bà thử nói xem, trẫm làm thế nào mà sống được?”

“Ai gia không muốn nghe!” Vương thái hậu đứng bật dậy như phát điên, cầm y phục bên cạnh bao bọc lấy cơ thể trần trụi của Quân Mộng Nhã, vội vàng lao ra ngoài cửa. Mụ không muốn nghe nữa, mấy năm nay mụ đã bị hành vi của mình hành hạ đến thống khổ rồi, mụ không muốn nghe không muốn nhìn thấy bất cứ chuyện gì mụ không thể chịu được nữa!

“Ha ha…” Hắn lại nở nụ cười, cũng không đứng dậy cản họ, chỉ nhìn theo bóng họ từ từ biến mất ở cầu thang. Đầu óc Quân Mộng Nhã cũng hoàn toàn choáng váng, ả không ngờ vị hoàng huynh nhìn rất cao quư kia của ả còn có đoạn ký ức thảm thương như thế. So với hắn, thì những gì mình trải qua hôm nay, có phải cũng là hắn nương tay rồi không?

Tô Cẩm Bình cũng hoàn toàn kinh ngạc đến ngẩn người, nàng đã từng suy đoán đến chuyện Quân Lâm Uyên có thể gặp phải trong quá khứ, nhưng thực sự không ngờ nó lại tàn khốc đến mức đó! Nàng nhớ rõ hôm nay khi hắn bóp cổ mình có nói rằng: ‘những gì trẫm trải qua chắc chắn còn kinh khủng hơn những gì ngươi tưởng tượng hàng trăm lần’.

Chờ Vương thái hậu và Quân Mộng Nhã đi khuất, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh. Một mình Quân Lâm Uyên ngẩn ngơ ngồi xổm tại chỗ, một lát sau, hắn lại mệt mỏi ngồi bệt xuống mặt đất, dựa lưng vào bức tường phía sau. Nhìn tình cảnh hỗn loạn và vết máu trong phòng, ký ức lại như cơn thủy triều ập tới dồn ép hắn đến không thở nổi. Trả thù người khác, cũng là tự chọc mạnh vào vết thương của chính mình, làm cho nó lại thấm đẫm máu tươi…


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.