Tiền Của Bản Cung Hoàng Thượng Cút

Chương 17: Q.2 - Chương 17: Chương 7.1




“Khụ khụ… chàng… chàng mau mặc quần áo vào đi!” Tô Cẩm Bình vội quay đi, trong đầu xuất hiện đủ các suy nghĩ đáng khinh.

Thấy mặt nàng lộ vẻ mất tự nhiên, mắt hắn hiện rõ sự giảo hoạt, sau đó chậm rãi ngồi dậy. Ngồi dậy xong, hắn cúi đầu sửa lại vạt áo, nhẹ nhàng kéo trung y bị chảy xuống đầu vai về phía trước, lại bất cẩn làm rơi cả vạt áo ra. Vì thế… Tô Cẩm Bình cũng nhìn thấy rất rất rõ ràng cảnh xuân kiều diễm bên trong quần áo của hắn…

Nàng vô thức nói: “Bách Lý Kinh Hồng…”

“Ừ?” Hắn nhẹ nhàng đáp, mắt mơ màng chờ câu tiếp theo của nàng.

“Da chàng đẹp thật đấy!!!” Nàng cố kìm nén nước miếng nói.

“…” Đây là câu nàng muốn nói sao? Vì sao lại không giống như hắn nghĩ chứ?

Không chờ hắn kịp phản ứng, một bàn tay nhanh chóng thâm nhập vào trong vạt áo của hắn, sờ lên ngực, miệng nở nụ cười dâm đãng bỉ ổi: “Mịn thế!!!” nàng sờ từ trên xuống dưới vài cái, sàm sỡ hắn đủ rồi liền rụt tay lại, sắc mặt đầy vẻ thỏa mãn.

Mà hắn vốn đến để dùng sắc đẹp quyến rũ nàng lại bị nàng trêu chọc ngược lại. Ánh mắt càng sâu hơn một chút, hỏi: “Trừ mịn ra, không còn gì nữa sao?” Chẳng lẽ không có chút…

“À, rất mềm nữa!” Tô Cẩm Bình nghiêm trang nói xong, còn gật đầu như thật.

Hắn nhất thời chán nản! Con ngươi hờ hững nhìn nàng một lúc lâu cũng không nhận ra được một chút vẻ nói đùa hay trêu chọc hắn, như vậy chứng tỏ là — nàng hoàn toàn không hề có ý muốn nấu thành cơm với hắn.

“Chàng sao thế?” Sao lại có vẻ mất hứng vậy? Ngẩn ra một chút, Tô Cẩm Bình mới chợt hiểu, à… tự dưng bị người ta sờ soạng rồi nhận xét, hình như người bình thường cũng khó mà cao hứng được nhỉ? “À… này… vừa rồi ta chỉ là nhất thời không khống chế được mình, nên mới… Chàng đừng có để bụng nhé!”

“Giờ thì khống chế được chưa?” Giọng điệu vẫn nhẹ nhàng nhưng Tô Cẩm Bình lại phát hiện ra trong mắt hắn có vẻ hơi giận dữ.

Tình hình này là sao? Nàng hơi bất an nhìn lại hắn một cái rồi nói: “Vậy… chàng mong ta khống chế được hay là… không khống chế được?” Sao cứ cảm thấy hôm nay hắn hơi lạ lạ nhỉ?!

Hắn hơi tức giận đưa tay ra kéo nàng lại, lật úp một cái, Tô Cẩm Bình bị hắn đặt dưới thân mình. Vì khi hắn tới Tô Cẩm Bình đang chuẩn bị ngủ nên không mặc nhiều y phục lắm, mà vạt áo của hắn còn chưa cài cẩn thận, thế nên, giữa hai người chỉ cách nhau một lớp vải rất mỏng manh.

Đột ngột bị đè nặng, Tô Cẩm Bình tức khí, tình cảnh này là sao? Đang định phát hỏa, lại nhìn thấy đôi mắt lạnh đầy tình cảm của hắn, khiến nàng ngơ ngẩn không nói được gì.

Hai người cứ duy trì tình trạng này một lúc lâu, trong phòng cũng im lặng đến cùng cực, chỉ nghe thấy tiếng hô hấp của nhau, mùi hương tuyết liên quen thuộc len lỏi vào mũi khiến đầu óc vốn hơi mơ hồ cũng trở nên tỉnh táo hơn một chút. Cuối cùng, Tô Cẩm Bình nhíu mày nói: “Chàng làm sao vậy?”

“Nàng…” Chỉ nói được một chữ, câu nói còn lại bị hắn giữ trong cổ họng, chưa nói thành lời mặt đã đỏ trước.

Khóe mắt nàng giật giật: “Ta làm sao?” Hỏi xong nàng cũng muốn hôn mê, vừa hỏi câu “chàng làm sao”, lại hỏi lại “ta làm sao”, khỉ thật!!!

“Nàng…” Nói xong, hắn lại im lặng, dường như vô cùng khó nói.

Nàng nhẫn nại hỏi tiếp: “Ta làm sao?”

“Nàng…” Lại “nàng” cả nửa ngày.

Gân xanh trên trán cô nàng nào đó nảy lên, lửa giận đã kiềm nén đến cực hạn: “Ta làm sao? Chàng có nói không hả?”

“Nàng… nàng không muốn ta chút nào sao?” Giọng nói nhẹ như mây trôi trên trời, nếu không nghe cẩn thận thì hoàn toàn không thể nghe thấy gì cả. Nói xong, một cái mông khỉ lập tức xuất thế.

Tô Cẩm Bình nhất thời có cảm giác một vạch đen sổ thẳng xuống sau gáy, không biết nói gì đẩy hắn ra: “Tiểu Hồng Hồng, có phải chàng tư xuân không?”

Tư xuân à?! Hai chữ này khiến đầu hắn như ngắn lại, sắc mặt cũng cứng đơ. Vì thế, theo lẽ thường, Tô Cẩm Bình lại không nghe thấy câu trả lời, có điều sắc đỏ trên mặt hắn đã nhạt đi một chút, thần sắc cũng dần trở lại bình thường. Tư xuân à?! Thì ra trong mắt nàng, hành vi của hắn là biểu hiện của việc tư xuân sao?

“Đứng dậy, đứng dậy đi!” Nàng mất kiên nhẫn đẩy hắn dậy, thật đúng là, hơn nửa đêm còn chạy tới đây động tình, đúng là đầu óc bị bệnh mà! Còn hỏi mấy câu hỏi khiến người ta mơ mơ hồ hồ, thật sự khiến nàng muốn tát cho hắn vài cái bạt tai mới nguôi!

Thấy nàng như thế, hắn dường như không tin nổi, ngồi hẳn dậy nhìn nàng, ngọc quan trên tóc không biết đã rơi xuống giường từ lúc nào, mái tóc dài đen như mực xõa sau lưng, một vài lọn thả xuống ngực nổi bật trên làn da màu mật ong hình thành một đường cong mê người. Sắc mặt lãnh đạm như vậy nhưng trong mắt đầy vẻ khốn đốn, lúc trước khi còn ở Đông Lăng, trong Lê viên, mỗi lần hắn vô ý hở vạt áo ra, nàng sẽ chảy máu mũi, nhưng hôm nay lại vô cùng bình thường, không hề bị hấp dẫn một chút nào cả. Chẳng lẽ là vì hiện giờ, đối với nàng, mình đã không còn sức quyến rũ nữa sao? Suy nghĩ này khiến hắn hơi hoảng hốt, cũng vô cùng mất hứng, sắc mặt vì thế mà lạnh đi một chút.

Tô Cẩm Bình kéo chăn chui vào, ngáp một cái rồi chuẩn bị đi ngủ, trước đó còn liếc nhìn hắn: “Chàng còn không về à?”

Mấy chữ này khiến suy nghĩ vốn không mấy chắc chắn của hắn giờ càng trở nên trống rỗng hơn. Hắn im lặng nhìn nàng một lúc lâu, đôi môi mỏng hơi nhếch lên nhả ra hai chữ: “Vì sao?”

“Hả?” Vì sao cái gì? Sao nàng lại cảm thấy dạo này suy nghĩ của hai người không đi cùng đường nhỉ?

“Vì sao… không muốn ta?” Đôi mắt xám bạc khóa chặt vào đôi mắt phượng của nàng, nói vài chữ lạnh tanh, trong lòng như có ngàn vạn con kiến cắn nuốt, cực kỳ khó chịu.

Lại thêm một vạch đen nữa chảy xuống bên thái dương Tô Cẩm Bình, vì sao không muốn hắn ư? Thật ra, nàng rất muốn chứ, dù là diện mạo hay dáng hình của người này đều ở cấp bậc rất cao, hoàn toàn là mặt hàng cực phẩm, nhưng mà… ký ức về chuyện lần trước ở Lê viên vẫn còn quá mới mẻ với nàng, nếu nàng không kiềm chế được, cưỡng bức hắn, ắt sẽ phải chịu trách nhiệm, chắc chắn sẽ quay lại những tháng ngày trước đây, vì trong lòng áy náy mà bị hắn ăn sạch, cuộc sống không hề có thể diện cũng chẳng có tôn nghiêm, quãng thời gian sống không có đạo trời đó, cuộc đời này nàng không muốn trải qua lần thứ hai nữa!

Vì thế, nàng lườm hắn một cái, ra vẻ thuần khiết nói: “Vì ta là một người rất nghiêm túc chính trực, không dễ dàng nảy sinh suy nghĩ xấu xa với bất kỳ ai, về vấn đề nhân phẩm đạo đức cao thượng của ta, ta cứ nghĩ chàng biết rồi chứ. Không ngờ, đến hôm nay mà chàng vẫn còn có thể hỏi ta câu này! Ôi…” Nói xong, nàng giả vờ giả vịt lắc đầu, “Chàng làm ta thất vọng quá!”

Sau gáy hắn cũng thoáng có vạch đen chảy xuống, khóe miệng hơi run lên vài cái, là do nguyên nhân này sao? Nàng là một người rất chính trực? Hắn thấy… không hẳn đâu! Trầm mặc một lúc lâu sau, hắn vẫn chưa chịu thôi, câu nói của Phong và Diệt vẫn văng vẳng trong đầu, phải nấu gạo thành cơm mới có hy vọng! Vì vậy, sau một khoảng thời gian im lặng quỷ dị, hắn lại chậm rãi nói: “Là nguyên nhân này sao?”

“Chàng đang nghi ngờ nhân phẩm của ta?” Tô Cẩm Bình bỗng quát to lên, sau đó ngồi bật dậy khó chịu nhìn hắn, hắn nghĩ nàng không biết hắn đang âm mưu gì sao? Đơn giản là chờ nàng nổi máu háo sắc lên, sau khi làm chuyện gì đó với hắn, hắn lại chạy tới giả vờ ngây thơ, giả vờ đáng thương, sau đó lại giống lần trước, dù xảy ra chuyện gì cũng đều ẩn ẩn ý ý lôi chuyện đó ra khiến nàng áy náy trong lòng, đạt được mục đích thấp hèn của hắn!

Cho nên, nàng có thể xác định trăm phần trăm nếu nàng ăn hắn thật, thì cuộc sống sau này của nàng sẽ ảm đạm không còn chút ánh sáng, thậm chí chưa biết chừng sau này chổi lông gà cũng để hắn dùng trừng trị mình mất! Sắc đẹp cùng với hạnh phúc của nửa đời sau mà nói, nàng vẫn phân biệt được rõ ràng bên nào nặng bên nào nhẹ.

Trong mắt hắn xuất hiện tia ngoan độc, bàn tay thon dài đưa ra nắm lấy vai nàng, lạnh lùng hỏi: “Vậy nếu là Bách Lý Nghị thì sao?” Nếu là Bách Lý Nghị, liệu nàng có muốn không? Giọng nói mỏng tang như bông tuyết đầu đông, ngân dài trong ngày thu, trong khoảnh khắc, Tô Cẩm Bình còn nghĩ người hỏi nàng câu này không phải hắn mà là núi băng Hoàng Phủ Hoài Hàn kia.

Mắt nàng thoáng có vẻ tức giận, đưa tay lên kéo tay hắn xuống, giọng nói cũng bực bội hơn: “Chàng nghĩ nếu là Bách Lý Nghị thì sẽ thế nào?” Tuy nàng và hắn không cùng sống cùng chết, nhưng cũng coi như đã trải qua một lần khảo nghiệm sinh tử ở Đông Lăng, nàng không thể hiểu được vì sao hắn có thể hỏi ra câu này. Nàng vốn chỉ nghĩ hắn cáu kỉnh, ghen tuông, tuy ấu trĩ nhưng rất đáng yêu, có điều hiện giờ… câu hỏi này có phải hơi quá đáng không?! Nếu là nàng, chắc chắn sẽ không nghi ngờ giữa hắn và Mộ Dung Song có chuyện gì cả, nhưng hắn lại nửa đêm không ngủ chạy tới sinh sự với nàng những chuyện không đâu, ghen bóng ghen gió, khiến nàng có muốn không tức giận cũng không được!

Thấy nàng có vẻ tức giận, hắn mới dần bình tĩnh lại. Quả thật, tuy Bách Lý Nghị nhiệt tình với nàng, nhưng từ đầu tới cuối nàng vẫn giữ thái độ không lạnh không nóng với hắn ta. Có điều, vẫn còn một người nữa: “Vậy còn… Lăng Viễn Sơn thì sao?”

Hắn vừa dứt lời, lửa giận của Tô Cẩm Bình rốt cuộc cũng tuôn trào: “Cút ngay đi!” Bách Lý Nghị, Lăng Viễn Sơn, tiếp theo có phải hắn sẽ lôi hết tất cả những người đàn ông mà nàng có biết ra để hỏi một lượt không?

Ba chữ này vừa cất lên, trong mắt hắn thoáng xuất hiện vẻ bi thương, nhưng chỉ hơi thoáng qua, tim như bị người ta khoan sâu vào, đau nhói. Luồng khí lạnh nồng đậm tỏa ra từ người hắn, trầm mặc không lên tiếng, mặc lại quần áo tử tế, bước xuống giường, đi đôi giày trắng vào, không nói một lời nào. Bộ dạng này, chẳng khác nào vừa bị người ta bỏ rơi.

Hắn đứng dậy bước đi vài bước. Nhìn bóng lưng hắn, Tô Cẩm Bình bỗng cảm thấy sống mũi hơi cay cay, cảm giác đau lòng cũng dần nổi lên, liền trầm giọng hỏi: “Bách Lý Kinh Hồng, chàng có từng nghe thấy câu này không? Tình cảm, cũng giống như cát trong lòng bàn tay, nắm càng chặt nó sẽ chảy xuống càng nhanh…” Nàng yêu hắn, thực sự yêu hắn, nhưng nàng lại không muốn tình yêu làm mất đi tự do. Dù là hai người có yêu nhau đến đâu, cũng vẫn nên giữ lại chút không gian riêng cho mỗi người, hôm nay rõ ràng hắn gây sự vô lý!

Hắn dừng bước, quay lại nhìn nàng, trong đôi mắt sáng nhuộm vẻ u buồn, ưu thương như đóa lan Tử La, môi mỏng hé mở: “Đó là vì, tình yêu chưa đủ!” Giọng nói nhẹ nhàng bay ra, không lẫn chút nghi ngờ, khốn đốn, hay mơ hồ nào, mà là một kết luận hoàn toàn chắc chắn!

“Cái gì?” Tô Cẩm Bình ngẩn người, ở hiện đại nàng chỉ nghe đến triết lý về tình yêu và hạt cát, nhưng chưa từng nghe lời định đoạt như thế bao giờ.

“Ta nói, là vì yêu chưa đủ. Nếu là ta, nàng càng siết ta chặt bao nhiêu, ta sẽ càng ở gần nàng bấy nhiêu. Nếu tình yêu đủ, sẽ chỉ hy vọng đối phương có thể hòa tan vào xương cốt của mình, đời đời kiếp kiếp không xa không rời. Nếu tình yêu đủ, đối phương nắm càng chặt, sẽ chỉ cảm thấy càng hạnh phúc hơn mà tuyệt đối không phải là gánh nặng.” Hắn nhẹ nhàng nói ra mấy câu đó, sắc mặt lạnh lùng nhưng lại mang vẻ buồn bã khó nói rõ được.

Tô Cẩm Bình hơi rung động, từ trước đến giờ nàng chưa từng nghĩ sẽ được nghe những lời như vậy từ miệng con người cao ngạo này. Khi nàng thực sự nghe thấy rồi, trừ cảm giác không thật ra, còn có cảm giác vô cùng chấn động. Nàng chậm rãi cười nói: “Thật ra, ta cũng không biết triết lý đó có đúng hay không, nhưng ta thực sự không muốn chàng nghi ngờ ta. Giống như ta sẽ không vô duyên vô cớ mà nghi ngờ chàng vậy, ta cũng hy vọng chàng có thể cho ta đủ sự tin tưởng.”

“Xin lỗi nàng.” Ba chữ nhẹ nhàng vang lên từ miệng hắn. Hắn đồng ý, đây là lỗi của hắn, hắn không nên nghi ngờ nàng, cũng không nên nghi ngờ tình cảm của nàng dành cho mình, nhưng mỗi khi những người đó xuất hiện trước mặt nàng, mỗi khi nàng nhìn bọn họ nhiều hơn một lần, dù biết rằng họ không có gì cả nhưng hắn vẫn ghen tuông, ghen đến điên cuồng, thậm chí trong lòng sẽ xuất hiện hàng trăm nghìn suy nghĩ, không dám chắc, cứ cảm thấy liệu có khi nào nàng lại đột nhiên không cần hắn nữa hay không.

Ba chữ đó của hắn vừa dứt, Tô Cẩm Bình liền đứng dậy đi đến trước mặt hắn, vòng hai tay ôm lấy thắt lưng hắn, úp mặt vào ngực hắn: “Xin lỗi chàng!” Nếu hai người cãi nhau, chắc chắn sẽ không phải là sai lầm của một bên, mà là trách nhiệm của cả hai người! Hơn nữa, quả thật nàng cũng luôn chỉ chú tâm đến suy nghĩ của mình, cố chấp với những quan niệm mà mình tin tưởng, không để tâm đến cảm nhận của hắn, nên mới xảy ra tình trạng ngày hôm nay.

“Không phải lỗi của nàng.” Hắn nhẹ giọng nói, cũng ôm lấy nàng, vòng tay siết cực kỳ chặt, như muốn nói cho nàng biết, ôm càng chặt thì giữ càng chắc. Mái tóc đen dài như khiêu vũ dưới ánh nến, đan vào nhau. Bỗng nhiên, hắn cảm giác ngực mình lành lạnh, cúi đầu chợt thấy nước mắt của nàng đã ướt đẫm áo khoác của hắn.

Bàn tay trắng nõn chậm rãi đưa đến hông nàng, rút cây chủy thủy tinh xảo mà nàng đeo bên hông ra. “Soạt” một tiếng, tiếng đao cứa vào thịt vang lên, dòng máu đỏ tươi chảy từ cánh tay hắn xuống, hắn cắt rất sâu, thậm chí còn thoáng nhìn thấy cả xương bên trong.

Tô Cẩm Bình hoảng hốt ngẩng đầu nhìn hắn: “Chàng điên rồi sao?” trên mặt nàng vẫn còn chưa khô nước mắt.

Hắn đưa cây chủy thủ kia cho nàng, thản nhiên nói: “Kể từ hôm nay, nếu ta khiến nàng chảy một giọt nước mắt, nàng hãy đâm cho ta một đao. Được không?”

“Chàng… đồ điên này!!!” Tô Cẩm Bình vội giật lấy chủy thủ trong tay hắn, sau đó tìm thuốc trong phòng. Chỉ giây lát nàng đã tìm được hòm thuốc mà Trần thị chuẩn bị cho nàng, thô bạo nắm lấy cánh tay hắn, bôi thuốc, sau đó dùng băng vải trắng quấn vết thương của hắn lại. Mỗi động tác của nàng đều rất cẩn thận, cảm giác vừa kinh hãi, vừa cảm động, vừa đau lòng đan xen cào xé khiến nàng vô cùng khó chịu.

Băng xong, nàng nhướng mày nhìn hắn: “Sau này không cho làm chuyện ngu xuẩn như thế nữa. Ta khóc không phải vì bị chàng chọc tức, mà bị chính mình chọc tức!” Nàng bực tức với chính mình vì sao lúc ấy lại nói hắn cút đi. Dù thế nào cũng không nên nói ra ba chữ đó, vào thời khắc hắn thật sự đứng dậy rời đi, nàng hầu như còn cho rằng mình thật sự mất hắn.

“Ha ha…” Hắn nghe vậy lại cúi đầu bật cười, tiếng cười rất nhẹ nhanh chóng tan biến.

“Chàng còn cười nữa! Chàng biết chắc ta sẽ đau lòng nên mới cố tình làm vậy phải không?” Tô Cẩm Bình tức giận nhìn hắn.

Nàng vừa nói thế, trong đôi mắt sáng đẹp như ánh trăng của hắn xuất hiện nụ cười hạnh phúc, giọng nói thanh lãnh vang lên: “Nếu nàng đã đau lòng, thì sau này đừng khóc nữa.” Nếu không hắn thật sự sẽ đổ máu đến chết mất.

Nghiêm mặt nhìn hắn một lúc lâu sau, nàng cũng chợt thấy bực bội vì hành vi mất mặt của mình vừa rồi! Mẹ kiếp, không phải chỉ là cãi nhau chút thôi sao, khóc cái cục ứt gì cơ chứ? Thể diện của nàng hôm nay mất sạch sẽ rồi. Tô Cẩm Bình hung dữ đứng dậy, đưa tay ra nhéo tai hắn: “Sau này đừng có tác oai tác quái cho bà, nếu không bà cho chàng biết mặt!!!”

Hành động này khiến nụ cười trong mắt hắn đông cứng lại, đầu tiên là bị chổi lông gà đánh vào mông, giờ lại bị nhéo tai… Gương mặt bạch ngọc của hắn đỏ hồng, cảm giác xấu hổ và giận dữ cuồn cuộn dâng lên, dường như trước mặt nàng hắn luôn luôn không còn một chút tôn nghiêm của đàn ông nào hết. Nhìn sắc mặt nàng vẫn hung hãn như cũ, hắn mới đành phải ngoan ngoãn đáp: “Được.”

Lúc này Tô Cẩm Bình mới buông tai hắn ra, xoa xoa đầu hắn như xoa đầu con chó con: “Nghe lời là được rồi.”

Hai người im lặng một lúc lâu sau, hắn mới nhớ lại mục đích hôm nay mình đến đây, ngập ngừng một lúc, thật sự không nhịn được nữa, lại ngẩng đầu hỏi tiếp: “Nàng thật sự… không muốn ta chút nào sao?”

“Bốp!” Một cái tát đập mạnh vào trán hắn, mũi cô nàng nào đó như phun khí: “Đã bảo bà đây là người nghiêm túc chính trực, không muốn là không muốn!!!”

Nếu không muốn… thì biết làm sao mới có thể nấu gạo thành cơm bây giờ?

Nghe tiếng quát này của Tô Cẩm Bình, Linh nhi và Dĩ Mạch ở ngoài cửa mới thở phào một hơi. Vừa rồi khi nghe tiếng cãi cọ bên trong, họ sợ chết đi được! Cô nương lại quát điện hạ thì chắc là không có vấn đề gì rồi nhỉ?!

“Này, nếu vừa rồi ta không giữ chàng lại, có phải chàng sẽ đi thật không?” Tô Cẩm Bình nhướng mày hỏi, cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nghe nàng hỏi, mắt hắn thoáng xuất hiện tia xảo trá: “Nhất định nàng sẽ giữ.” Vừa rồi hắn cố tình lộ ra vẻ bi thương, mà nàng chẳng qua cũng chỉ nhất thời giận dữ nên mới nói ra câu đó, nhìn thấy mình như vậy sao có thể không giữ lại chứ.

Tô Cẩm Bình nhạy bén nhận ra trong lời nói của hắn có gì đó không bình thường, nhất định sẽ giữ à? “Sao chàng biết nhất định ta sẽ giữ?”

Câu hỏi này vừa cất lên, hắn ngẩng đầu nhìn nàng một cái, sau đó, dưới ánh mắt đầy vẻ nghi hoặc của nàng, hắn nói một câu suýt làm nàng hộc máu: “Không biết, biết là biết thôi!”

Lại cao ngạo! Lại giả vờ ngây thơ! Hóa ra hàng này không chỉ biết giả mù, còn biết làm thầy bói nữa!

“Vì sao lại trả lại sính lễ?”

“Chàng còn không biết xấu hổ mà hỏi nữa à? Ai cho phép chàng lấy tiền của bà đây ra dùng bừa bãi? Chàng không biết là đưa sính lễ này tới đây, ta sẽ tổn thất một số tiền rất lớn sao? Chàng không biết củi gạo quý thế nào, tiền bạc quan trọng bao nhiêu nên mới phạm sai lầm đơn giản như vậy. Ta nói cho chàng biết, tiền này đều là của ta, của một mình ta, không có nửa xu quan hệ nào với chàng cả! Chàng mà còn dám dùng bừa bãi như vậy, lấy tiền của ta ra chơi đùa như thế, ta nhất định sẽ cho chàng biết mặt!” Nàng chỉ vào mũi hắn quát ầm lên.

“…” Lại là vì tiền. Hắn cứ nghĩ rằng mình đưa tới nhiều sính lễ như vậy, với bản chất ham tiền của nàng ắt sẽ rất cao hứng mới phải, không ngờ ngược lại còn chọc giận nàng: “Vậy… nàng muốn thế nào mới bằng lòng gả cho ta?” Còn tiếp tục dây dưa không biết sẽ tăng thêm bao nhiêu tình địch nữa. Hiện giờ Lãnh Tử Hàn đang đi dự đại hội Võ Lâm, xem ra không bao lâu nữa cũng sẽ quay về làm chướng mắt hắn, cứ cưới nàng về trước có vẻ an toàn hơn.

“Xét thấy lần này chàng phạm lỗi quá lớn, nên ta quyết định phải khảo sát chàng một thời gian ngắn rồi nói sao! Nếu không, sau này chàng cứ phá gia như vậy, bà đây đi theo chàng sớm muộn gì cũng bị chết đói!” Tô Cẩm Bình nghiến răng nghiến lợi nói.

Đôi lông mày đẹp khẽ nhíu lại, đầu tiên là chán nản vì hành vi nhất thời xúc động của mình, sau đó… lại càng kiên định với ý đồ trong lòng, xem ra mình nhất định phải nghĩ cách mau mau mà nấu gạo thành cơm, chỉ có như vậy mới có thể giữ chặt được nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.