Tiên Hà Phong Bạo

Chương 344: Chương 344: Đại cổ vực u ám. (2)




Theo xâm nhập, Từ Huyền ẩn ẩn phát giác linh khí trong cổ lâm vẫn còn tăng lên.

Từ ngoài vào trong, linh khí từng bước tăng lên. Sau khi xâm nhập hai ba ngày thì gặp được yêu thú thiên kỳ bách quái, cũng càng ngày càng mạnh. Càng về sau, thậm chí còn ngẫu nhiên gặp được một hai yêu thú cấp độ Luyện thần kỳ. Hai người Từ Huyền cảm thấy nghiêm nghị, chỗ sâu nhất Cổ lâm này có thể có yêu thú có thể so với cường giả Đan đạo hay không? Lúc hai người gặp phải yêu thú có thực lực Luyện thần thất trọng thì đã càng thêm kiêng kỵ rồi.

Cho dù trong quá trình chém giết yêu thú cũng tìm được một ít tài liệu, có thể buôn bán ra không ít linh thạch nhưng hai người vẫn cảm thấy có chút bất an trong lòng.

- Không thể tiếp tục đi sâu vào.

Từ Huyền hít sâu một hơi, cảm giác này cơ hồ là một loại trực giác.

- Tiếc là ta không có địa đồ bối cảnh nơi này.

Yên Mi thở dài sâu kín.

Một ngày này, coi như hai người đang lưỡng lự, không tiến sâu vào hơn thì nghe tiếng leng keng bang bang đánh nhau kịch liệt từ chỗ sâu trong Cổ lâm nương theo trận trận linh khí chấn động truyền đến.

- Thạch vượn bốn tay này, thực lực vô cùng lớn, động tác linh mẫn, không thể chiến đấu cận thân với nó, dụng lợi khí pháp bảo đối phó mới là tốt nhất.

- Thêm chút sức! Cho dù thạch vượn này còn chưa trưởng thành nhưng thực lực có thể so với luyện thần cửu trọng, thạch nguyên tinh trong cơ thể nó chính là tài liệu luyện khí tuyệt hảo.

Đi vào xem xét, phát hiện ba bốn tên tu giả đang vây công một thạch vượn bốn tay.

Thạch vượn kia cao tới 1,5 trượng, huy động bốn cánh tay, uy vũ sinh phong, kình phong rít gào, trong mắt lập lòe ánh sáng màu đỏ, lộ ra vẻ cừu hận thấu xương. Nhưng bốn người vây công nó, thực lực lại không tầm thường.

Trong đó có một gã thiếu niên áo trắng, khí vũ bất phàm, chân mày lộ ra vẻ ngạo khí, tu vi luyện thần bát trọng, mặc một kiện linh giáp trên người, nổi lên một tầng khe hở một vàng, cho dù thạch vượn công kích lên như thế nào cũng không phá được tầng phòng ngự. Từ Huyền chứng kiến kiện linh giáp hoa văn hai màu thanh kim giao thoa kia cũng giật mình không ít, linh giáp này chỉ sợ là linh giáp cực phẩm phòng ngự chưa từng xuất hiện tại Hoàng Long thành.

Tại Hoàng Long Thành, cho dù là các trưởng lão Đông Phương gia cũng chỉ sử dụng phần lớn là hạ phẩm linh giáp, có được trung phẩm linh giáp đã là cực ít rồi. Mà ngoại trừ thiếu niên áo trắng này, trong đám người còn có một vị trung niên áo bào tím, hai thanh niên thợ săn treo da thú trên người.

Trong đó trung niên áo bào tím có tu vi cao nhất, đạt đến Luyện khí cửu trọng đỉnh phong, thực lực ít nhất là tương đương với Đông Phương Gia Khuê, nhưng pháp bảo trong tay lại nhiều hơn một phần.

Hai gã thanh niên thợ săn kia, thực lực cũng đều đạt tới thất trọng, bát trọng. Đội hình cường đại như thế, săn giết một thạch vượn tự nhiên dễ như trở bàn tay. Thậm chí không có trung niên áo bào tím kia thì cũng chỉ ngẫu nhiên ra tay, không cần dùng hết toàn lực, chỉ là phải đề phòng thạch vượn bốn tay kia chạy trốn.

Thời gian trôi qua một lát, thế công của thạch vượn bốn tay suy yếu dần, bị mấy người vây công, gào thét lên, vết thương chồng chất, lập tức cũng không ngăn cản được nữa rồi.

- Người nào?

Trung niên áo bào tím bỗng nhiên quay đầu lại, trong mắt lóe lên lệ mang, nhìn về phía Từ Huyền và Yên Mi.

- Người qua đường.

Từ Huyền không mặn không nhạt đáp lại, tới gần. Yên Mi thì lộ ra sắc mặt vui mừng, cuối cùng cũng gặp được tu giả nhân loại rồi.

Thấy tu vi hai người chỉ là luyện thần lục trọng, trung niên áo bào tím thu hồi lòng cảnh giác, ra tay lôi đình, trợ giúp thiếu niên áp trắng cùng hai gã thanh niên thợ săn kia diệt sát thạch vượn bốn tay.

Ba người còn lại thì rất nhanh nhìn chăm chú hai người Từ Huyền, trên mặt lộ ra vẻ căm thù.

- Chu công tử, xem khí tức trên thân hai người này, cùng với thần hoang đại địa có bài xích, hiển nhiên là chi dĩ man di đến từ ngoại giới.

Ánh mắt trung niên áo bào tím lạnh lùng đảo qua hai người.

- Man di chi sĩ.

Hai thanh niên thợ săn lộ ra thần sắc hơi xem thường, nhưng cũng không cảm thấy kinh thế hãi tục.

Mà thiếu niên áo trắng kia, ánh mắt đảo qua hai người, rơi xuống khuôn mặt tuyệt me thanh lệ của Yên Mi, con mắt sáng ngời lên, sinh lòng cảm giác kinh diễm, thu hồi vẻ ngạo khí trên mặt, tiến lên ôm quyền nói:

- Tại hạ Chu Ngọc, vị này chính là Cam thúc, chúng ta đều là dùng thân phận Yêu liệp giả tiến vào U Ám đại cổ vực, bắt giết yêu thú tương ứng.

- Liệp yêu giả?

Từ Huyền có chút giật mình, đây là chức nghiệp nào đó ở bên trong thần hoang đại địa sao?

- Xin hỏi quý tính đại danh của cô nương đến từ ngoại giới này là gì? Thần hoang ngoại giới, hoang vu ác liệt, không ngờ lại có nữ tử quốc sắc thiên hương cấp bậc này tiến vào, trước kia ta không nhìn thấy, quả thật là mắt chó mù.

Con mắt Chu Ngọc nhìn chằm chằm vào Yên Mi, nháy nháy thoáng một phát, khóe miệng nổi lên mỉm cười nhưng căn bản không liếc nhìn Từ Huyền một cái nào.

- Tiểu nữ Yên Mi, mới tới đây, không quen người không quen vùng, mong chư vị chỉ điểm 1 2.

Yên Mi cười cười nói.

- Yên Mi, thật sự là một cái tên dễ nghe!

Chu Ngọc hơi có vẻ hưng phấn, đề nghị nói:

- Không bằng thế này, cô nương có thể gia nhập đoàn hội Liệp Yêu giả chúng ta, lần này chúng ta tiến vào U ám đại cổ vực, chỉ còn một mục tiêu cuối cùng là hoàn thành, đến lúc đó sẽ trở lại Chi vực khẩu phồn hoa tu giả nhân loại.

Yên Mi và Từ Huyền liếc nhìn nhau, rất nhanh liền đáp ứng.

- Có Yên tiểu thư trợ trận, là vinh hạnh của Chu mỗ.

Chu Á đại hỉ, nhưng lúc ánh mắt rơi trên người Từ Huyền thì lại nhướng mày, hơi có vẻ kiêu căng, nói:

- Tu vi các hạ chưa đủ luyện thần thất trọng, theo chúng ta săn giết yêu thú cường đại thì rõ ràng không đủ tư cách. Bất quá nể tình Yên Mi tiểu thư, miễn cưỡng cho ngươi gia nhập, nhưng cũng đừng cản trở mọi người.

Đối mặt với thần sắc và ngữ khí cao ngạo của thiếu niên áo trắng Chu Ngọc, Từ Huyền thần sắc thong dong, không mặn không nhạt nói:

- Làm phiền Chu đạo hữu quan tâm, từ ngoại giới một đường bôn ba đến Thần hoang đại địa, nhiều lần nguy hiểm, Từ mỗ một mực sống mạnh khỏe.

- Hảo hảo hảo! Có cốt khí! Có đảm lược!

Chu Ngọc ngược lại không giận, nói:

- Có những lời này của ngươi thì Chu mỗ cũng ít đi một băn khoăn rồi, có thể toàn lực bảo hộ Yên cô nương.

Trong lòng của hắn thầm nghĩ, ngươi đã mạnh miệng như thế thì lúc đến nơi cho ngươi tự sinh tự diệt.

Chu Ngọc âm thầm dùng thần thức truyền âm, bày mưu tính kế với trung niên áo bào tím.

- Cam thúc.

Trung niên áo bào tím như có điều suy nghĩ, liếc nhìn Yên Mi và Từ Huyền, khẽ gật đầu.

Yên Mi gật đầu cười nói:

- Thực lực Từ đạo hữu không tầm thường, tin tưởng tiến vào thần hoang cũng có thể tự bảo hộ mình.

Nàng hiển nhiên thập phần tin tưởng Từ Huyền.

Chu Ngọc cùng mấy người Cam thúc hơi có chút cổ quái, Yên Mi cùng vị thiếu niên họ Từ này cùng nhau tiến vào thần hoang đại địa như thế nào? Nàng không quá lo lắng vấn đề an toàn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.