Tiên Hà Phong Bạo

Chương 240: Chương 240: Thể tu truyền giáo. (1)




- Niếp Hàn, ngươi phải đi Hoàng Long Thành dừng lại mấy ngày đi, mặc dù ngươi không muốn gia nhập Trương gia, thế nhưng hai vị sư huynh đệ của ngươi lại không giống.

Từ Huyền cười nói.

- Được rồi.

Niếp Hàn gật đầu, hình như chỉ có Từ Huyền nói có thể nghe vào được vài phần.

Sau đó mấy ngày, mọi người Trương gia tại Từ Huệ Lan an bài chỉ huy, rốt cục hoàn thành đại trận phụ cận Thông Thần Cổ Tích.

Thông Thần Cổ Tích này bị Trương gia khống chế, quanh năm có Tu Giả đóng ở chỗ này.

Trừ đại trận phòng ngự kia, cũng có đủ linh năng công hiệu kéo dài Thông Thần Cổ Tích.

Thế lực Tu Giả còn lại, muốn đi vào cổ tích, tự nhiên phải trả con số linh thạch nhất định, hơn nữa còn hạn chế thời gian. Về phần đệ tử Trương gia bản tộc chỉ có số ít đệ tử tài bồi trọng điểm có cơ hội được chọn lựa tiến đến tham ngộ.

Khi đại trận hoàn thành, sau đó trong lòng Từ Huyền không khỏi cảm khái nói:

- Không gian bí cảnh cũng được, Thông Thần Cổ Tích cũng tốt, chung quy đều là một loại tài nguyên.

Phàm là tài nguyên Tu Giới tương đối trân quý, hầu hết đều bị thế lực lớn lũng đoạn chiếm lĩnh, thí dụ như Thông Thần Cổ Tích mới khai quật này, bị Trương thị gia tộc khống chế, ngoại nhân tự nhiên không thể hưởng được.

Ớ trong Tu Giới này, trừ phi người có đại kỳ ngộ, bằng không nửa bước khó đi.

Sự tình Thông Thần Cổ Tích tuyên cáo một đoạn kết thúc, chúng đệ tử Trương gia trở về phủ đệ Trương gia tại Hoàng Long Thành.

Thanh Sơn Lục Cư.

Mấy người Nhạc Phong, Niếp Hàn cùng nhau gặp mặt.

Sau khi biết được Dương Tiểu Thiến và Ngụy sư huynh phản bội, trong mắt Niếp Hàn lãnh quang chợt lóe:

- Nếu có cơ hội, ta nhất định phải đem hai tên phản đồ này chém giết!

Niếp Hàn sát phạt quả đoán quyết tâm, để mọi người trong Thanh Sơn Lục Cư động dung. Sắc mặt Nhạc Phong hơi đổi, mấp máy môi, trong mắt thần quang ảm đạm. Từ Huyền cũng không nhịn được vì Dương Tiểu Thiên đổ mồ hôi lạnh một phen, hắn biết Dương Tiểu Thiến phản bội, không phải biểu hiện ra đơn giản như vậy.

- Hai tên phản đồ này, tìm nơi nương tựa Đông Phương cừu gia, có thể có ẩn tình khác. Mà trong chuyện này, chúng ta sẽ xem xét sử lý, Niếp sư huynh không cần vì chuyện này mà vất vả.

Từ Huyền thần sắc đạm nhiên, cho thấy lập trường kiên định, chuyện của tông môn mình, phải do chính mình giải quyết, không cần ngoại nhân nhúng tay vào.

Mặc dù Tinh Vẫn Kiếm Tông và Phong Vũ Môn đều là cùng xuất từ Tinh Vũ Sơn nhất mạch, thế nhưng lưỡng đại tông phái dù sao phân liệt mấy trăm năm, đều tự độc lập, không can thiệp chuyện của nhau.

- Được rồi, Niếp mỗ sẽ không nhúng tay vào chuyện này, nhưng nếu chính bọn chúng tự đưa đến cửa, vậy đừng trách ta thuận lợi chém giết.

Niếp Hàn lui nhường một bước, dù sao hai tên phản đồ này là xuất từ Phong Vũ Môn.

Trong lòng Nhạc Phong hơi buông lỏng một hơi, đối với Từ Huyền có thêm một tia cảm kích, đối phương không chỉ có tu vi tiềm lực siêu nhân, với lại tâm tính thành thục cũng viễn siêu bạn cùng lứa tuổi.

- Chậc chậc, nghe ý tứ của Từ sư đệ, tựa hồ muốn che chở cho đệ tử phản bội của bản môn a. Ta hình như nghe nói Từ sư đệ và Dương Tiểu Thiến cùng xuất một thôn, vẫn là quan hệ thanh mai trúc mã từ nhỏ đây.

Trọng Hoành ngôn ngữ xảo quyệt châm chọc, để bầu không khí trên tràng rơi vào khẩn trương.

Niếp Hàn ánh mắt chớp động, không nói gì, chỉ là nhìn chằm chằm vào Từ Huyền, trong mắt ít nhiều có chút nghi ngờ.

Dù sao Từ Huyền và Dương Tiểu Thiến cùng xuất một thôn, Nhạc Phong thần sắc khẽ động, hắn đối với Từ Huyền cơ bản tín nhiệm, nhưng là muốn nghe một chút thái độ của đối phương.

- Ta lập lại một lần nữa, hai tên phản đồ này của bản môn sẽ do ta xử lý. Lại không biết Trọng sư huynh vì sao cứ nắm mãi chuyện này không buông tha?

Sắc mặt Từ Huyền nhất thời có chút không vui, ánh mắt lạnh lùng liếc mắt nhìn Trọng Hoành, lại trầm giọng nói:

- Nếu chư vị ở đây, người thân nhất của các ngươi bị Đông Phương gia hiếp bức, có thể bởi vậy mà phạm sai lầm hay không?

Lập tức, hắn đem sự tình gia tộc Dương Tiểu Thiến nói ra một lần.

Biết được việc này, thần sắc mọi người trên tràng thoáng có chút hòa hoãn, Dương Tiểu Thiến phản bội cũng có ẩn tình phải xem xét xử lý.

Trên mặt Trọng Hoành có chút phẫn nộ, chuyện này hắn cũng không dám nhắc lại.

Sau đó mấy ngày, ba người Tinh Vẫn Kiếm Tông tạm thời làm khách tại Trương thị gia tộc.

Từ Huyền cũng vẫn tu luyện như trước, hôm nay tu vi đạt được Luyện Khí bát trọng, rèn đúc thân thể cũng gần tới cảnh giới đại thành.

Một ngày thân thể rèn đúc tu luyện đến đại thànhm cường độ nhục thân của Từ Huyền sẽ đạt được một giai đoạn đỉnh phong, đến lúc đó vô luận là năng lực tự bảo vệ mình, hay là thực lực bản thân đều sẽ có đề thăng trên diện rộng.

Bất quá, thân thể rèn đúc đại thành, cũng không có đơn giản như vậy, Từ Huyền dự tính đạt được Luyện Khí Cửu Trọng, thậm chí Luyện Thần Kỳ, mới có cơ hội đem thân thể rèn đúc tu luyện đến đại thành đỉnh phong.

Sáng sớm ngày hôm nay, Từ Huyền từ trong Linh Các đi ra, thở phào một hơi.

Mỗi khi buổi tối đi vào giấc ngủ, lực lượng Nguyệt Quang Bí Châu kia đều sẽ gột rửa nhục thân và tâm hồn, hắn cảm giác chính mình càng trở nên viên nhuận rõ ràng.

Mặc kệ một ngày tu luyện có bao nhiêu mệt mỏi, ngày thứ hai đều cảm giác cả người thoải mái tựa như được ngâm trong bồn Linh Dược cả đêm.

- Uống!

Trong Linh Viên, Phương Cương đang nỗ lực tu luyện một bộ Luyện Thể Quyết, trong quá trình tu luyện linh khí trong cơ thể lưu chuyển tẩy cốt cách huyết nhục, mưu cầu mượn linh khí ngoại giới, đem nhục thân rèn luyện đến trình độ mạnh mẽ cực hạn.

Chỉ là, linh khí loại lực lượng này đến từ Thiên Địa ngoại giới, cùng thân thể huyết nhục cũng không cao, trong quá trình tu luyện sẽ dễ lưu lại rất nhiều bệnh kín cho cơ thể.

Phương pháp tu luyện của Phương Cương, Từ Huyền Từ Huyền một hồi, cũng lắc đầu, quyết định chỉ điểm cho hắn một chút.

- Đa tạ chủ nhân chỉ điểm truyền giáo!

Phương Cương thụ sủng nhược kinh, đình chỉ tu luyện, trong mắt lộ ra vẻ chờ mong thật sâu.

Đều là thể tu, hắn so với thực lực của Từ Huyền kém cũng cực lớn, trong lòng Phương Cương minh bạch, đối phương mới là người chân chính nắm giữ bản chất và tinh túy của thể tu.

- Linh khí loại lực lượng này, chung quy là đến từ ngoại giới, giai đoạn trước tu luyện, ngươi đã đối với nó sản sinh quá nhiều ỷ lại. Không biết, cái gọi là thể tu, tự nhiên là lấy thân thể làm vốn, chỗ dựa lớn nhất, chính là thân thể của mình.

Từ Huyền không vội không chậm nói ra.

- Ta hiểu được, chủ nhân cũng là thể tu, thế nhưng ta ở trên người ngài không có cảm thấy dược bất cứ linh khí ba động gì cả. Lực lượng của chủ nhân toàn bộ đến từ thân thể, so với thủ đoạn mượn linh khí ngoại giới tu luyện càng chất phát cường đại hơn.

Phương Cương hít sâu một hơi.

- Ngươi đã rơi vào lạc lối, trên con đường lệch lạc đi thời gian rất lâu rồi, muốn hoàn toàn chữa đúng lại, không quá có khả năng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.