Tiền Kiếp Làm Thiếp Hậu Kiếp Làm Thê

Chương 76: Chương 76: Cắn chặt đến như vậy, con trai cũng rất thích ta




Editor: Mứt Chanh

"Hu hu... Tha... Mở... Ta..." Thẩm Diên bị Bùi Dực dùng đồ chặn cái miệng nhỏ lại, nàng nức nở, lời nói cũng không hoàn chỉnh.

Bùi Dực nhìn nàng một cái, tiện tay tháo mảnh vải ra khỏi miệng nàng.

Miệng mới vừa được tự do, Thẩm Diên chửi ầm lên: "Hu... Ngươi cái tên khốn này, đồ lưu manh... Mau thả ta ra... Ta muốn hoà ly với ngươi."

Nàng đã xé khế bán mình, cũng không sợ hắn áp chế nàng.

"Nàng nói cái gì?" Bùi Dực liếc nhìn Thẩm Diên, lạnh giọng chất vấn.

"Hòa ly, ta muốn hòa li với ngươi." Thẩm Diên nhìn Bùi Dực, giọng điệu kiên định hét lên.

Kiếp trước nàng quá yếu đuối, đều nén tất cả ấm ức ở trong lòng, chưa bao giờ dám tỏ ra bản thân bất mãn.

Đời này, nàng không muốn khuất phục, nếu hắn không tốt với nàng thì nàng không cần ở bên cạnh hắn.

"Không được." Bùi Dực nhíu mày, trầm giọng từ chối.

Một tỳ nữ nho nhỏ có tư cách gì mà nói hòa li với hắn, nếu hắn ghét nàng thì sẽ thả nàng ra phủ cũng có thể suy xét.

Nhưng đó là hắn không cần, chủ động vứt bỏ.

Hiện tại, nàng là thiếp của hắn, hắn đối với thân thể của nàng vẫn có chút hài lòng, tất nhiên không muốn thả nàng đi.

Trừ phi, hắn ngán.

Nhưng cái chán ngấy này có lẽ phải thật lâu về sau mới có thể xuất hiện.

Bùi Dực nhìn xuống cái bụng phồng lên của nàng, trên mặt lộ ra vài phần dịu dàng.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng của nàng, nói thật dịu dàng: "Ta đường đường là Bùi thừa tướng sao cho phép con trai mình lộ diện ở bên ngoài đây? Chớ có nghĩ mấy thứ viển vông."

Trong lòng Thẩm Diên chán nản, nàng oán hận nói: "Ai nói là con trai ngươi? Nếu ngươi không hòa ly, vậy chờ nuôi con của người đàn ông khác đi!"

Bùi Dực đặc biệt chắc chắn: "Đây là con trai ta, lúc ta cắm vào, nó đều mở cái miệng nhỏ bên trong ra hoan nghênh ta. Cắn chặt như vậy, lúc rút ra còn không cho ta đi, thích ta như vậy, lẽ nào không phải con trai ta à? Hơn nữa nàng có lá gan vụng trộm sao lưng ta sao?"

"Ngươi... Nói lung tung..." Thẩm Diên che khuôn mặt nhỏ lại, có chút khóc không ra nước mắt.

Đây đều là mấy thứ ngụy biện, hắn lấy đâu ra tự tin chắc chắn đây là con hắn như thế?

Thật cho rằng nàng không dám vụng trộm à?

Nếu không phải ngày đó ngoài ý muốn, bây giờ nàng đã là người của anh họ, xem hắn có hối hận không?

Bùi Dực luôn mang trong mình sự tự tin không thể hiểu được, hắn cảm thấy Thẩm Diên sẽ không phản bội hắn, đứa bé trong bụng khẳng định là của hắn.

Hắn vặn bung hai chân Thẩm Diên ra, nhún về phía trước vang lên một tiếng òm ọp, gậy th*t thô to đẩy ra tầng tầng thịt mềm, nương theo d*m thủy trơn trợt cắm xuống đến cùng.

"A... Ư..." Thẩm Diên cắn môi khóc nức nở.

Quy đầu cực lớn đặt ở cửa động nhỏ hẹp, không ngừng nghiền nát đâm thọc.

Cái miệng nhỏ kia tựa như bị đâm nên buông lỏng ra một chút, Bùi Dực đẩy về phía trước, cửa động nhỏ hẹp ngậm quy đầu vào.

"Ưm ưm... Không được nữa... Đứa bé..." Thẩm Diên cắn môi dưới đến trắng bệch, mày đẹp nhíu chặt lại.

Vật nam tính thô to giống một cây hàn sắt cực nóng nhét đầy nụ hoa của nàng, không để lại dấu vết, cảm giác no căng mãnh liệt khiến hơi thở của nàng dồn dập, thở gấp liên tục.

"Hừ... Thật chặt..." Nàng kẹp thật chặt, tầng tầng thịt mềm tựa như một cái miệng nhỏ linh hoạt, mút liếm gậy th*t rậm rạp của hắn, vừa hút vừa cắn, sướng đến mức xương cụt của Bùi Dực tê dại.

Bùi Dực cố sức rút ra vật nam tính bị cửa động siết chặt, kéo túm thịt mềm chật nứt đến miệng nhỏ phía dưới, tiếp theo dùng sức va chạm về trước, hai hòn bi nặng trĩu đánh mạnh lên bắp đùi của nàng.

"A... Sắp hỏng rồi, huhu... Đừng đâm sâu như vậy..." Người Thẩm Diên không ngừng run rẩy, hai quả đào căng tròn trắng nõn phồng lên lắc qua lắc lại.

Bùi Dực cúi người mút hôn lên khóe môi nàng, nhẹ giọng dỗ dành: "Nhanh, nhanh, nhịn một chút, nàng xem con trai cũng rất thích ta, cắn chặt như vậy."

Hắn vừa nói vừa nhún, nhanh chóng đưa đẩy, phụt phụt, cậu bé thô dài cắm vào mật huyệt sưng đỏ của Thẩm Diên từng cái, đè ép ra từng vũng d*m thủy.

Hắn nhiều lần đều cắm tới đáy, Thẩm Diên thật sự ăn không tiêu hàng họ thô to như vậy.

Đặc biệt là lúc nghe thấy Bùi Dực đầy miệng ngụy biện, nàng tức giận đến nỗi muốn cắn chết hắn.

Khi Bùi Dực lại hôn lần nữa, Thẩm Diên há mồm ngậm lấy môi mỏng của hắn, đột nhiên cắn một phát.

"Sh..." Hắn hít ngược một hơi khí lạnh, con mèo hoang đanh đá này.

"Buông ra." Bùi Dực trầm giọng nói.

Thẩm Diên cắn chặt hắn, chỉ là không buông.

Tên khốn nạn này, không biết tiết chế, động tác lỗ mãng, kỹ thuật cực kém. Nếu làm thêm nữa thì cơ thể nàng sẽ phải tan thành từng mảnh mất.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.