Tiền Kiếp Làm Thiếp Hậu Kiếp Làm Thê

Chương 61: Chương 61: Phá bỏ đứa nhỏ này




Editor: Mứt Chanh

“Ưm... Cứu mạng... Ơ...” Đột nhiên bị người khác kéo đi, Thẩm Diên hoảng sợ giãy giụa, cái miệng nhỏ nhắn bị bịt kín chỉ có thể phát ra tiếng nức nở nho nhỏ.

Người phía sau đột nhiên ôm nàng vào lòng, hắn cúi đầu dụi vào cần cổ trắng như tuyết của nàng, nhẹ giọng nói: “Đừng sợ, là ta.”

Vừa nghe thấy giọng nói quen thuộc của hắn, khủng hoảng trong lòng Thẩm Diên trong khoảnh khắc giảm đi hơn phân nửa, nhưng trong lòng nàng lại sinh ra một cơn tức giận.

Tên khốn này không nói một tiếng lại kéo nàng đi, nàng sợ tới mức hết hồn hết vía.

Chờ khi Bùi Dực thả lỏng bàn tay che cái miệng nhỏ của Thẩm Diên ra, nàng lập tức há mồm cắn lên cánh tay hắn.

“A...” Thẩm Diên cắn thật sự dùng sức, Bùi Dực nhíu mày lại, hắn hừ nhẹ một tiếng, cũng không rút tay về, mặc cho nàng cắn.

Có thể chạm đến nàng, cho dù bị nàng cắn thật sự đau, hắn cũng cảm thấy vui mừng, tốt hơn một mình hắn lẻ loi, trong lòng trống rỗng, sống giống như cái xác không hồn.

Thẩm Diên cắn một hồi, trong lòng hết giận một chút mới buông Bùi Dực ra.

Cánh tay trắng nõn của hắn in hai dấu răng rõ ràng, dấu vết rất sâu, thậm chí chảy ra chút tơ máu.

Nhưng Bùi Dực trông không tức giận chút nào.

Thẩm Diên cắn xong, quay đầu lại trừng mắt nhìn hắn một cái, thở phì phì nói: “Ngài tới làm gì?”

Bùi Dực nhìn chằm chằm gương mặt nhỏ xinh đẹp của Thẩm Diên, nhẹ giọng nói: “Ta nhớ nàng.”

“Ồ.” Thẩm Diên nhìn hắn, không có phản ứng gì cả.

Nhưng nàng hơi kinh ngạc, chỉ mới mấy ngày mà thôi, sao dáng vẻ của hắn trông rất là tang thương tiều tụy thế kia?

Tinh thần của Bùi Dực đã nhiều ngày không được tốt, bởi vì nhớ nhung Thẩm Diên, ban đêm hắn thường xuyên lén đến nhà họ Tô nhìn trộm, trời gần sáng mới trở về, cũng không ngủ được nữa.

Trong đôi mắt đen hẹp dài đầy tơ máu đỏ, trên cằm còn mọc lên chút râu ria, hoàn toàn không dính dáng với Bùi thừa tướng đại nhân thần thái sáng láng.

Tuy Thẩm Diên kinh ngạc nhưng cũng không muốn nhiều lời với Bùi Dực. Nàng quét qua hắn rồi xoay người muốn đi.

Bùi Dực túm chặt lấy bàn tay nhỏ của nàng: “Đừng đi, ta có việc hỏi nàng.”

Thẩm Diên quay đầu lại nhìn về phía hắn, không kiên nhẫn hỏi: “Chuyện gì?”

Bùi Dực muốn nghe Thẩm Diên chính miệng nói cha đứa bé là ai, hắn thật cẩn thận dò hỏi: “Đứa bé trong bụng nàng là của ai?”

Thẩm Diên giật mình, kinh ngạc với chuyện Bùi Dực lại biết nàng mang thai.

Nhưng lần trước đã bị hắn nghi ngờ qua, nàng đã sớm gặp biến không sờn.

Nàng cũng không hoảng hốt chút nào, thậm chí còn chọc vào chỗ đau của Bùi Dực mà trả lời: “Không phải của tướng gia, không nhọc ngài nhọc lòng.”

Bùi Dực không tin, hắn lại hỏi một lần nữa: “Thật sự không phải của ta ư?”

“Không phải.” Thẩm Diên nói rất chắc chắn.

Tia sáng cuối cùng trong mắt Bùi Dực cũng tối sầm lại, hắn cười chua xót, hốc mắt lại hơi ướt át.

Cả đời này, hắn và Thẩm Diên không còn khả năng nữa rồi.

Ban đầu, đứa bé vốn nên thuộc về hắn, một đời này cũng không còn nữa.

Mối ràng buộc cuối cùng giữa nàng và hắn đều bị cắt đứt.

Bùi Dực nắm lấy đôi tay nhỏ nhắn của Thẩm Diên, giọng điệu khẩn cầu: “Đừng sinh đứa nhỏ này, được không?”

Thẩm Diên khó hiểu hỏi lại: “Vì sao không sinh?”

Bùi Dực nhớ tới dáng vẻ Thẩm Diên chảy nhiều máu dưới thân ở kiếp trước, lòng còn sợ hãi, hắn nói: “Nàng đã quên kiếp trước khó sinh rồi sao? Ta không hy vọng nàng xảy ra chuyện, phá bỏ đứa nhỏ này đi.”

Nhắc tới kiếp trước, Thẩm Diên cũng hơi sợ hãi, nhưng đây dù sao cũng là cốt nhục của bản thân, nàng luyến tiếc.

Nàng nhìn gương mặt tuấn tú tiều tuỵ của Bùi Dực mới thử hỏi: “Nếu, đứa nhỏ này là của ngài, ngài cũng sẽ phá bỏ nó ư?”

Bùi Dực nhớ tới con trai khi còn nhỏ thịt mũm mỉm, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, đáng yêu thông minh như vậy, vừa mới hơn một tuổi sẽ kêu cha.

Chờ khi con trai lớn lên thêm một chút, mỗi buổi chiều, nó đều sẽ ngoan ngoãn ở cửa chờ hắn hạ triều.

Hắn vừa về phủ, nó sẽ vui vẻ bổ nhào vào trong lòng hắn, mừng rỡ gọi cha.

Kiếp trước Bùi Dực lẻ loi hiu quạnh, con trai là niềm an ủi duy nhất trong cuộc đời dài đằng đẵng của hắn.

Phải phá bỏ con trai, hắn cũng rất luyến tiếc, nhưng hắn càng không muốn mất đi Thẩm Diên.

Bùi Dực cắn răng, nhịn đau nói: “Bỏ, không sinh.”

“Cảm ơn tướng gia trả lời, nhưng đây không phải là con của tướng gia, không liên quan tới tướng gia, sinh hay không sinh do ta quyết định.”

Thẩm Diên không biết vì sao bây giờ Bùi Dực không muốn có con, chẳng lẽ ở trong lòng hắn, nàng đã quan trọng hơn con rồi sao?

Hắn đang áy náy chăng? Bởi vì quyết định của hắn, hại nàng kiếp trước chết thảm, cho nên kiếp này lại muốn đền bù cho nàng ư.

Nhưng nàng không cần hắn bởi vì áy náy mà thương hại nàng.

Thẩm Diên đẩy cánh tay Bùi Dực ra, hờ hững nói: “Sau này, tướng gia chớ có lén lút dọa người, giữa hai chúng ta đã không có gì để nói, sau này đừng tới tìm ta.”

Thẩm Diên nói xong cũng không nhìn Bùi Dực nữa, lạnh nhạt xoay người rời đi, chỉ còn lại mình Bùi Dực ngơ ngác tại chỗ.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.