Tiền Kiếp Làm Thiếp Hậu Kiếp Làm Thê

Chương 99: Chương 99: Sinh




Editor: Mứt Chanh

Bùi Dực ngồi dậy tìm kiếm trong phòng nhưng không phát hiện bóng dáng của Thẩm Diên đâu.

Hắn luống cuống, vội vàng xuống giường chạy ra bên ngoài.

“Di nương đâu, di nương ở nơi nào?” Bùi Dực nôn nóng hỏi thị vệ ngoài cửa.

Thị vệ đáp: “Hồi tướng gia, di nương sắc thuốc cho ngài ở phòng bếp.”

Bùi Dực nghe xong vội vàng chạy đến phòng bếp, hắn vừa bước vào phòng bếp đã thấy bóng dáng nhỏ xinh, không nói hai lời đã xông lên đi ôm nàng vào lòng, ôm thật chặt.

“Phu quân, chàng tỉnh rồi ạ?” Thẩm Diên ngửi được mùi quen thuộc của hắn thì trong lòng hơi vui vẻ.

Hắn hôn mê nửa ngày lại khiến nàng sợ hãi.

Bùi Dực dụi lên cần cổ trắng nõn của Thẩm Diên, hắn ngửi mùi sữa quen thuộc trên người nàng, cảm thụ được độ ấm và nhịp tim của nàng thì trong lòng yên tâm một chút.

Hắn nhỏ giọng nỉ non: “Diên Diên, Diên Diên của ta còn ở đây, thật tốt.”

“Ta đương nhiên ở đây, phu quân nói mê sảng gì thế kia, ngã hư đầu rồi hả?” Thẩm Diên nghi hoặc hỏi.

Bùi Dực ôm Thẩm Diên chặt hơn nữa, nhỏ giọng nói: “Quá nhớ Diên Diên, một khắc không gặp, trong lòng lại khó chịu vô cùng, nghĩ đến đầu óc hồ đồ hết rồi.”

Thẩm Diên dường như hờn dỗi trừng mắt nhìn hắn một cái, “Phu quân cũng học được miệng lưỡi trơn tru khi nào thế?”

Bùi Dực cười cười cũng không trả lời.

Hắn dắt đôi tay nho nhỏ của Thẩm Diên đi ra ngoài: “Loại chuyện sắc thuốc này có nha hoàn tới làm là được, Diên Diên không cần tự mình làm, mệt mỏi thì ta sẽ đau lòng.”

Thẩm Diên đi từng bước nhỏ theo hắn rồi nhẹ giọng nói: “Ta lo lắng cho phu quân, cho nên muốn tự mình vì phu quân sắc thuốc.”

Sau khi Bùi Dực tỉnh lại, đầu óc trào ra ký ức liên tiếp, ngay cả Thẩm Diên và một mình khác ở Nam Dương ở chung hằng ngày, hắn cũng đều nhớ ra.

Hắn đã biết rõ ràng sự tình ngọn nguồn, cũng biết một Bùi Dực khác đó là mình kiếp trước.

Nghe Thẩm Diên trả lời như vậy, hắn chỉ cảm thấy đau lòng nàng.

Kiếp trước bản thân thương tổn nàng như vậy, nàng lại không so đo hiềm khích trước đây mà tốt với hắn.

Diên Diên ngốc nghếch của hắn, Diên Diên tốt như vậy, kiếp trước vì sao bản thân không hiểu được quý trọng cơ chứ. Hắn thật là gã khốn, kiếp này, hắn nhất định sẽ yêu thương Diên Diên.

Bùi Dực đem Thẩm Diên về phòng, để nàng nằm ở trên giường, hắn sợ mệt nàng nên để nàng nằm nghỉ ngơi cho tốt.

Còn hỏi nàng bụng có đau hay không, con có quấy nàng hay không, khát hay không, có đói bụng không, hắn mang gì cho nàng ăn.

Thẩm Diên lắc đầu, cảm thấy hắn quá khẩn trương, nàng chỉ là sắc thuốc thôi, nơi nào mệt mỏi.

Bùi Dực mặc kệ, kiên trì bảo Thẩm Diên nằm, một chút việc cũng không cho nàng làm. Vô luận là công việc nhẹ hay là việc nặng đều không được.

Bùi Dực dịu dàng hỏi Thẩm Diên, mười lăm phút sau, cuối cùng dỗ nàng ngủ.

Hắn cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên môi nàng với ánh mắt dịu dàng lưu luyến, Về sau, hắn không bao giờ khiến nàng chịu một chút tủi thân nào nữa.

Hai ngày sau, là ngày Thẩm Diên dự sinh.

Bùi Dực mời bà đỡ Kinh Châu có kinh nghiệm nhất lại đây, thậm chí tiêu số tiền lớn, tìm hai nữ đại phu y thuật cao minh lại đây hỗ trợ.

Từ xa xưa có tập tục thấy máu không may mắn. Lúc phụ nữ sinh sản, không cho phép chồng tiến vào phòng sinh.

Phòng sinh là nơi dơ bẩn, tai ương máu me sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan hoặc là tài vận của chồng.

Kiếp trước, Bùi Dực chờ ở ngoài cửa.

Nhưng kiếp này, Bùi Dực không yên tâm Thẩm Diên, hắn không thể để nàng một mình lang bạt ở quỷ môn quan.

Hắn không màng mọi người ngăn cản mà khăng khăng vào phòng sinh.

Khuôn mặt nhỏ của Thẩm Diên tái nhợt, đau đến ứa mồ hôi lạnh ra, trong miệng phát ra tiếng rên rỉ thống khổ.

Bùi Dực cầm khăn tay lau mồ hôi cho nàng, bàn tay to nắm tay nhỏ của nàng, không ngừng nói chuyện với nàng: “Diên Diên, dùng sức, lại kiên trì, nàng và con đều sẽ bình an.”

“Phu quân.” Thẩm Diên ngước mắt nhìn hắn, nhỏ giọng gọi hắn một câu.

“Ta ở đây, phu quân ở đây, Diên Diên đừng sợ, phu quân sẽ vẫn luôn bên nàng.” Bùi Dực dịu dàng đáp lời Thẩm Diên.

Sắc mặt hắn lo lắng, giọng nói nhẹ bẫng, Thẩm Diên đột nhiên cảm thấy trong lòng có một cảm giác an toàn, không có cảm giác thê lương một mình trong phòng sinh, bơ vơ không nơi nương tựa như kiếp trước.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.