Tiền Kiếp

Chương 4: Chương 4: Chú Lục




Huy quay đầu lại, người sau lưng của Huy, à không nói đúng hơn thì 3 người sau lưng của Huy đều là những mĩ nam phong trần, quyến rũ. Cậu con trai vừa vỗ vai Huy tên Minh, người này có nước da trắng, khuôn mặt trái xoan và làn môi mỏng ửng đỏ hiếm thấy khiến Huy liên tưởng đến cậu Kim Tan trong Boy gì gì đó. Trong khi đó, 2 người đứng sau cậu Minh kia thì nhìn ra chừng là người đi theo sau “hộ giá” cho Minh, tuy không đẹp rạng ngời như Minh nhưng nhìn cũng rất có khí phách. Minh đang tươi cười nhìn Huy nhưng phảng phất trong ánh mắt có nét gì đó của sự khinh thường. Thằng Viên bỗng nhiên đứng bật dậy chắn trước mặt thằng Huy, hất hàm hỏi Minh:

_ Anh là ai? Sao vỗ vai bạn tui chi?

_ Ui chà, con rùa nào lên tiếng vậy ta? Mình gặp Huy chứ có gặp bạn đâu

_ Anh……..

Thằng Viên còn chưa nói được hết câu thì nó đã bị 2 người theo sau của Minh tiến lên giữ 2 tay đẩy qua một góc. Thằng Viên vốn nổi tiếng khoẻ như vâm thế kia mà bị 2 người kia “áp giải” cái một. Thằng Huy tính đứng lên cản 2 người đó lại nhưng không hiểu sao một áp lực vô hình khiến nó không thể đứng lên. Minh tiến đến sát chỗ thằng Huy, ghé sát mặt vào mặt Huy chăm chú quan sát. Hắn ghé sát mặt đến nỗi chỉ thiếu chút nữa thôi mũi của hắn đã chạm được mũi của thằng Huy. Cả canteen ồ lên rồi bắt đầu xì xào đâu ra một cậu hotboy đẹp như ngọc, đến ngắm nghía nhan sắt chàng Huy trai miền Tây menly dễ thương. Thằng Huy nín thở không dám cử động, nó quay sang nhìn Linh mong con bé cứu nó khỏi cảnh “bạo râm” đang diễn ra, nhưng con bé như đứng hình chỉ biết nhìn cậu Minh hotboy:

_ Ra Huy đây là người mình cần tìm

_ Tìm….tìm làm cái gì? Sao anh biết tên tui? Anh…anh tránh tránh ra xíu được không?

_ Không, xa quá nhìn không rõ, đứng gần mới thấy hết thần thái của bạn.

_ Bị cận hả? Đeo kính dzô đi cha

_ Không, mình đâu bị cận. Thôi xem đủ rồi, đi!

_ Tuân lệnh!

Minh vừa nói đi xong 2 người đang giữ lấy Viên tự buông tay ra, tuân theo mệnh lệnh Minh một cách ngoan ngoãn, rồi quay đầu đi theo hệt như mấy tên thái giám hầu cận cho vua chúa. Minh ngoái đầu về phía Huy bẽn lẽn cười rồi nháy mắt đầy ẩn ý với Linh. Lúc này Linh mới thật sự hoàn hồn rồi thở lấy thở hổn hển ôm chầm lấy vai Huy, vừa giương ánh mắt sợ hãi về phía Minh. Còn cách cửa ra khỏi canteen vài bước, Minh vừa nói trong khi vẫn đang quay lưng về phía đám của Huy:

_ Nhớ cho kỹ lời của mình, sau này mình không cần Huy giúp gì đâu, sống cho tốt đi!

Rồi Minh đi mất trong sự ngỡ ngàng của đám Huy. Mọi người trong canteen xì xầm bàn về chuyện khi nãy, rồi một đồn mười, mười đồn một trăm. Câu chuyện từ cậu hotboy tên Minh nào thầm yêu Huy đã có Linh là người yêu, rồi đến chuyện Linh đang được 2 người đàn ông yêu, một là hotboy Minh, 2 là người yêu hiện tại Huy. Chuyện nghiệt ngã nhất từ miệng các bà tám của trường là Huy và Viên yêu nhau, nhưng cậu hotboy Minh cũng thầm yêu Viên nên tìm đến Huy nói chuyện phải trái cho ra nhẽ.

Mấy bữa nay thằng Huy không có lớp học, nó và thằng Viên tranh thủ bắt xe về Tràm Chim thăm chú Lục. Chú Lục là cha của Viên, thấy Huy cha mẹ mất sớm nên nhận về nuôi. Bình thường chú làm nghề xem bói ở chùa trong xóm, nhưng chú còn kiêm luôn cả nghề trừ tà trong làng. Dĩ nhiên thằng Huy không tin ba cái chuyện này, bởi thế bao lâu nay sống ở nhà chú Lục nó chả bao giờ xem bói chỗ chú và mấy bữa chú đi làm phép trừ tà nó cũng chẳng thèm theo. Trước giờ chỉ có thằng Viên đi theo phụ chú.

Tuy nhiên, hôm nay nó có chuyện cần hỏi chú, nó đang bị ám ảnh vụ “Thần hồn” với “cửu kiếp ngũ mệnh” gì đó. Chú Lục hôm nay có kèo đi trừ tà cho bà Thập xóm trên nên nó nhanh nhảu xin đi phụ chú thay cho thằng Viên. Nó xách phụ chú cái hòm nặng chừng 20 kg, xách đi bộ từ tít ngoài đầu ruộng đến tận khu trong để đến nhà bà Thập. Đến nơi, nó suýt không thở ra hơi nữa, chú Lục thấy nó buồn cười quá vừa đỡ phụ nó vừa cười nói:

_ Thằng này, nghe ku Vâm (Viên) nói mày tập võ kinh lắm mà, sao giờ thở như ống khói vậy

_ Con nói….chú nghe, chú…chú mang….. cái gì nặng vậy?

_ Có gì đâu, bàn xếp, ghế, chân đèn, đèn cầy, kiếm, bùa, dây xích, gạo, muối, cành dâu, gương chiếu yêu, bột trừ tà, sách dạy pháp thuật ……..

_ Viên lần nào…….. cũng vác…. vậy hả chú?

_ Ừ, có lần còn vác lên núi kìa, thôi bà nói nhiều quá, chuẩn bị phụ tui cái bàn lẹ

_ Dạ

Thằng Huy bắt đầu lôi các thứ ra khỏi thùng gỗ, nó mở bàn gập ra thành bàn rồi phủ vải đỏ lên, tiếp đó nó theo lời chú Lục mở sách đạo thuật ra sắp xếp bàn theo hướng dẫn. Bà Thập mang đĩa trái cây cúng, gà cúng và xôi cúng theo lời chú Lục ra để lên bàn. Theo chú Lục nói con trai bà Thập gần đây gặp xui, đi làm thì cộc tính bị sếp đuổi việc, ra đường thì xém bị xe đụng mấy lần, quen bạn gái thì quên đây quên đó khiến nó tức chia tay. Lúc ngủ hay mơ mình nắm tay cô gái nào đó, nó sợ quá nhờ bà Thập tìm thầy Lục tư vấn. Chú vừa bấm tay đã biết nhà có vong âm đi theo, nó thấy hợp duyên cậu con trai nên theo phá tính bắt hồn về ở chung. Nghe là biết ba xạo, thằng Huy nghĩ vậy. Dù có gì xảy ra nó cũng cóc tin có ma cỏ trên đời, đó là suy nghĩ của nó cho đến ngày hôm nay.

Chú Lục bắt đầu mang đèn cầy lên đèn, đốt một bó nhang to rồi phun rượu vào thanh kiếm, đoạn chú đốt lửa từ đèn cầy, miệng lẩm bẩm ba câu chú ngữ trên trang sách dạy đạo thuật. Thằng Huy khẽ nhếch mép cười, nó cười cho con người thời nay, 2016 rồi còn tin chuyện mê tín. Chú Lục lấy tay khẽ miết một đường nhẹ, vừa đủ cắt một ít vào ngón tay trỏ của chú, rồi chú chấm một chấm nhỏ máu lên lá bùa. Chú đốt lá bùa đó rồi ném lên không trung, tro tàn của lá bùa bay tứ tung trước khi một tiếng thét thật lớn vang lên.

Định thần lại, thằng Huy trố mắt ra ngạc nhiên khi thấy 1 cô gái đang ngồi trên nền gạch, vai cô gái đang bị cháy xém do 1 mảnh tro tàn từ bùa bám lên vai của cô ta. Thằng Huy toan tính chạy đến xem cô gái đó thế nào nhưng bị kiếm của chú Lục giữ lại. Chú Lục nghiêm mặt nhìn thẳng về cô gái, nói với giọng đanh thép:

_ Con tránh ra Huy, nó là vong đó! Nữ kia, ngươi là ai?

_ ……………

_ Bần đạo nhắc lại lần nữa, NGƯƠI LÀ AI?

_ Tôi nói tôi nói mà, đừng hại tôi……

Cô gái run rẩy quỳ mọp xuống đất khi chú Lục đanh giọng lại, thầy gằn từng chữ một, ánh mắt ánh lên sự không khoan nhượng. Bà Thập vừa nhắm mắt vừa chắp tay lẩm bẩm hai ba câu “Nam mô A Di Đà Phật”, bà ta sợ không dám mở mắt ra. Cô gái run lẩy bẩy khẽ nhìn lên mặt chú Lục, rồi khẽ liếc mắt sang nhìn thằng Huy, thái độ khẩn khoản cầu cứu. Thấy vậy, chú Lục chĩa kiếm vào mặt cô gái:

_ Nhìn cái gì? Bần đạo đã kiên nhẫn lắm rồi, nữ kia, ngươi có nhìn ai cũng không cứu được mi

_ Dạ dạ, con tên Tuyết, con đã lang thang nhân gian cả trăm năm, cuối cùng con đã tìm ra kẻ phụ bạc con, khiến con có thai rồi bỏ rơi khiến mẹ con con bị dân làng thả trôi sông mà chết.

_ A, ra là chết oan! Vậy kẻ phụ bạc mi phải chăng là con của người phụ nữ đang sợ hãi này? (Chỉ bà Thập)

_ Không sai, chính là hắn

_ Hoang đường, mi chết cả trăm năm, làm gì có ai sống cả trăm năm chứ, trừ khi là thần tiên!

_ Hắn có cháy ra tro con cũng nhận ra mặt hắn, hắn……..

_ Cứ cho là hắn, thì đây cũng là hắn đã đầu thai kiếp mới. Mi đang làm việc trái thiên đạo, hắn làm sai kiếp trước thì thiên đạo bắt kiếp này hắn trả giá. Mi là cái thá gì mà đòi thay thiên đạo làm việc

_ Dạ, sư phụ nói chí phải, con sai rồi! Mong sư phụ tha cho con

_ Vô ích, làm sai ắt bị phạt, mi trả giá đi!

Vừa dứt lời, chú Lục dùng sống kiếm đập mạnh vào đầu cô gái đang quỳ dưới đất, cô ta chỉ kịp la lên một tiếng rồi tan biến thành bụi. Thằng Huy vẫn đang há hốc miệng ra nhìn, nó chưa từng nghĩ ra những cảnh như trong phim Liêu Trai đang hiện ra trước mắt nó. Nó thật không ngờ bấy lâu nay nó cứ nghĩ chú Lục diễn trò lừa tiền thiên hạ, vì vậy nó không bao giờ đi theo chú, giờ mới biết thì ra mọi việc có thật. Vậy mà thằng quỷ Viên mỗi lần hỏi đều nói chẳng có gì đặc biệt, múa may vài đường rồi thôi. Chú Lục đỡ bà Thập dậy, dặn dò vài điều rồi lấy tiền công hoả thu dọn đồ đạc đi về. Vừa dọn, thằng Huy vừa hỏi chú Lục:

_ Chú chú, con hỏi cái

_ Hỏi đi!

_ Con nhỏ hồi nãy là ma hả

_ Ừa, vong, ma đó. Ủa mà sao mày thấy được?

_ Chú quên con thấy nãy tính chạy ra chú lấy kiếm cản con lại hả?

_ Nãy có phải tao đâu

_ Là saooooooooooo?

_ Trời ơi, chú thỉnh Tôn thượng tiên nhập xác, xong xử nó

_ Ẹc, Tôn thượng tiên là tiên hả? Mà chú giết nó hả?

_ Giết thằng cha mày, thượng tiên dùng kiếm đập vào đầu nó, tiễn nó về âm giới, chứ giết là chẻ đôi nó rồi!

_ Vậy chú hỏi con thấy là sao?

_ Đó giờ đâu phải ai cũng thấy, bà Thập có thấy được đâu

_ Bà Thập nhắm tịt mắt sao thấy? Ủa con tưởng chú ném cái bùa đốt đốt gì lên trúng nó nó hiện hình chứ

_ Bậy bạ, nó trốn pháp nhãn của chú, chú ném lên cho nó hiện hình. Chứ không có pháp nhãn ném cả nùi bùa cũng ăn thua gì

_ Vậy con có pháp nhãn à?

_ Giờ chú mới biết nè, ê mai mốt theo chú hành nghề không?

_ Không, à mà con chưa hỏi chú. Chú! Chú có nghe “Thần Hồn” chưa? Rồi “Cửu Kiếp Ngũ Mệnh”?

Chú Lục đang vừa dọn đồ vừa tươi cười, nghe câu hỏi đó xong chú dừng tay lại, nụ cười trên mặt chú cũng tắt đi. Chú quay sang nhìn thằng Huy, khuôn mặt của chú nghiêm trọng như lúc thấy con ma nữ khi nãy. Chú cầm chặt tay thằng Huy, lúc này nó đang dọn nốt chân đèn vào hộp gỗ:

_ Con nghe cái này ở đâu?

_ Mấy bữa có người nói với con

_ Là ai?

_ Con chịu, toàn người cõi trên vào nói lấp liếm khó hiểu lắm, mà chú biết gì hả?

_ Không, chú nghe giống nói nhảm quá nên chú hỏi thôi. Tầm xàm bá láp, gì mà thần với chả hồn! Rồi 9 kiếp gì nữa. Sống không biết được hết kiếp không mà 9 kiếp

_ Ờ thì con cũng thấy xàm vậy, mà thấy nhiều người xàm quá nên hỏi! Thôi con xách thùng ra xe trước nha

_ Đi đi

Chú Lục đứng lên, nhìn thằng Huy xiên vẹo xách cái thùng gỗ gần 20kg đi khuất ra xa. Chú đứng lẩm bẩm tay cái gì đó rồi ngước mặt lên trời nhìn. Chú thở dài thườn thượt khi kết quả chú nghiệm ra là điều chú không muốn nghĩ đến nhất. Chú cũng rảo bước con đường ruộng chật hẹp hướng theo hướng thằng Huy để ra xe. Chú chép miệng than thở:

_ Đã 23 rồi đấy, nhanh thật! Sóng gió, sóng gió đến rồi…………

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.