Tiên Lôi Cuồn Cuộn Đến

Chương 24: Chương 24: Ngộ đạo . . .




Nếu Cảnh Nguyên nói có, như vậy mục đích nàng đến Thục Sơn đi dạo cũng coi như viên mãn, có thể trực tiếp tiết lộ thân phận sau đó dẹp đường hồi phủ; nếu Cảnh Nguyên nói không, nàng liền một khóc hai nháo ba thắt cổ, hoàn toàn bôi xấu thanh danh của hắn, sau đó phủi tay mang theo người một đám mây tiêu sái mà đi.

Tóm lại vô luận Cảnh Nguyên nói có hay là không, nàng đều tính công đạo cho mẫu thân.

Giang Dạ Bạch càng nghĩ càng cảm thấy chính là một cái hôn có thể đổi lấy cục diện này, thật sự có lời. Huống chi, cái hôn kia của Cảnh Nguyên căn bản là không phải khinh bạc, mà là cứu nàng.

Cho nên nói, Cảnh Nguyên a Cảnh Nguyên, ngươi hiện tại biết, không nên đắc tội nữ nhân, lại càng không nên cứu giúp?

Giang Dạ Bạch cười ánh mắt cong cong.

Mà Cảnh Nguyên sau khi thấy nàng tươi cười, thần sắc kinh ngạc tắt đi, khóe môi nhếch lên, cũng gợi lên độ cong sung sướng.

Tâm Giang Dạ Bạch không lý do bỗng nhảy dựng, ý thức được nguy cơ nào đó.

Cảnh Nguyên bỗng nhiên dang tay giữ chặt nàng, sau đó nhẹ nhàng kéo, nàng liền đứng thẳng không xong, đầu tiến vào trong lòng hắn. Nàng cuống quít lấy tay chống đỡ, muốn rút thân thể từ trong lòng hắn ra, nhưng vừa nhấc đầu, chỉ thấy con ngươi đen lạnh lẽo gần trong gang tấc, ánh mắt trong suốt, tựa như nước ấm.

“Tiểu sư muội…” hắn bật ra hơi nhẹ phẩy ở trên mặt nàng, vì thế mặt Giang Dạ Bạch lập tức đỏ lên. Mà hắn lại giống như không biết nàng có bao nhiêu xấu hổ quẫn bách, dựa vào càng gần, nhẹ nhàng nói, “Với tu vi của ngươi như bây giờ, không có cách nào ở cùng một chỗ với ta a…”

“Hả?”

Cảnh Nguyên cười búng lên cái trán của nàng. Giang Dạ Bạch đau xót, vội vàng che trán. Mà y bào (áo)Cảnh Nguyên lay động, tự nhiên đứng lên, lại nghiêng người, hướng nàng vươn tay, từng chữ từng chữ nói: “Tu luyện cho càng cường đại, sống sót, sau đó… Lại ở bên nhau.”

Chân trời ráng hồng ở phía sau hắn tạo nên khung cảnh tươi đẹp, ánh tịch dương màu vàng bao quanh hình dáng hắn, thân hình của hắn thoạt nhìn cao lớn như vậy.

Mà lúc này, một lần nữa quên đi vận mệnh xảy ra trước mặt, Giang Dạ Bạch nghĩ tới Ma giới sắp xâm nhập, thiên nhãn sắp vỡ vụn, cùng sinh linh sắp đồ thán…

Nhân thế trăm năm, ban đầu có thể không can hệ đến nàng, nhưng ở giờ khắc này, hoặc là nói, ở một khắc khi nàng trở thành đệ tử Thục Sơn, liền biến thành trách nhiệm, sứ mệnh, kiếp số của nàng, cùng một nhịp thở với nàng.

Ánh mắt Giang Dạ Bạch lập tức đã ươn ướt. Nàng bỗng nhiên hối hận vì chính mình vừa rồi khinh bạc, hổ thẹn hơn vì cho tới nay vẫn tản mạn tiêu cực.

Trả thù a hối hôn a vì mẫu thân cãi nhau a cái gì, trước mặt ma tộc xâm nhập, có tính là gì? Có tính là gì đâu! ! !

Cảnh Nguyên nhẹ nhàng thở dài, ngồi xuống ôn nhu đỡ lấy bả vai của nàng nói: “Ma tướng địch tới, đại nạn trước mặt, tiểu sư muội, xin thứ cho ta vô tâm với nhân duyên…”

“Sư huynh ngươi đừng nói nữa!”

“Nhưng ta tin tưởng, lấy thiên phú cùng tạo hóa của tiểu sư muội, tuyệt đối có thể vượt qua kiếp nạn này…”

“Sư huynh ngươi đừng nói nữa!”

Cảnh Nguyên trong mắt tràn đầy thương tiếc: “Kỳ thật ngươi là cô nương tốt, thiện lương, trí tuệ, ôn nhu…”

“Sư huynh ngươi đừng nói nữa! Đằng sau! Đằng sau…” Giang Dạ Bạch dùng sức kéo ống tay áo của hắn, ánh mắt nhìn phía sau hắn.

Cảnh Nguyên quay đầu, đầu cánh rừng kia, không biết từ khi nào có một người đang đứng, trợn mắt há hốc mồm nhìn bọn họ —— hắn ướt sũng, cùng nàng ướt sũng.

Là một đệ tử cũng mặc tử y khúm núm đi đến, ánh mắt cũng không biết nên nhìn đi đâu, nhưng lại so với hai người bọn hắn còn muốn xấu hổ hơn, mở miệng nói: “Cái kia, Cảnh, Cảnh Nguyên sư huynh… Sư phụ…,xuất , xuất quan sớm.”

“Gì?” Cảnh Nguyên kinh ngạc.

“Vừa, vừa rồi có hai người xâm nhập phía sau núi, bởi vì không thấy Thiển Minh sư huynh, cho nên Thất Tinh kiếm trận không thể vây khốn bọn họ, Vô Cực Thiên Thư bị bọn họ đánh cắp, sư phụ thực, thực giận, hạ mệnh toàn sơn tìm kiếm, cần phải tìm ra hai người kia.” Sau khi tử y đệ tử ấp a ấp úng nói xong lời này, sợ hãi ngẩng đầu nhìn hắn một cái, “Cho nên, cái kia… Sư phụ nói nếu có nhìn thấy sư huynh, thỉnh sư huynh nhanh chóng đi gặp người.”

Cảnh Nguyên lĩnh mệnh nói: “Phải.” Thuận thế cũng nâng Giang Dạ Bạch dậy, “Tiểu sư muội, ngươi đi về trước thay quần áo, có gì chờ ta trở lại nói sau.”

Giang Dạ Bạch há miệng thở dốc, Cảnh Nguyên đột nhiên đem tóc trên mặt nàng vén đến sau tai, cười vô cùng thân thiết.

Quả nhiên, động tác này làm ánh mắt người bên cạnh càng thêm không thích hợp .

Bạch quang lướt qua, Cảnh Nguyên biến mất. Lưu lại Giang Dạ Bạch một người, một mình đứng tại chỗ bị tiếp tục vây xem cực kỳ tàn ác.

Cuối cùng, vẫn là Tử y đệ tử kia thay nàng giải vây: “Kia, cái kia, vị sư muội này, ngươi, ngươi mau trở về thay quần áo đi, miễn cho, cảm lạnh.”

Giang Dạ Bạch xem như nghe đến đây, người này nguyên lai không phải luống cuống, mà là căn bản bị cà lăm.

Nàng cảm kích thi lễ, ôm quần áo nước nhỏ giọt không ngừng, nhanh chân bỏ chạy.

Mà trong lúc chạy hỗn độn, có cái gì đó, cùng rơi xuống theo giọt nước trên quần áo.

Cảnh… Nguyên…

Hay cho một tên… Cảnh Nguyên…

Hỗn đản!

Cái gì sống sót, lại ở bên nhau.

Cái gì thiện lương ôn nhu trí tuệ!

Cái gì đại nạn trước mặt vô tâm với nhân duyên!

Tất cả đều là giả giả giả !

Tên kia căn bản là lấy nàng làm tấm chắn, trốn tránh hoài nghi của các trưởng lão đối với hắn a!

Hắn và Quỳnh Hoa, hai kẻ lòng muông dạ thú chạy tới cấm địa trộm đồ, trong lòng biết sự tình bại lộ sẽ bị hoài nghi, vì thế tương kế tựu kế, nương theo danh nghĩa giải độc nhảy vào trong bích đàm, đem vết máu trên thân rửa sạch sẽ, sau đó lại cùng nàng khanh khanh ta ta đàm luận cái gì hôn nhân đại sự, để cho người khác nghĩ rằng trong khoảng thời gian này hắn đều ở một chỗ cùng nàng…

Giang Dạ Bạch càng nghĩ càng xấu hổ và giận dữ, càng nghĩ càng run rẩy —— Cảnh Nguyên sở dĩ có thể thận trọng như thế, lại nói vẫn là do nàng ban tặng, là nàng tự cho mình thông minh, ngược lại bị hắn nhân cơ hội lợi dụng!

Đáng giận đáng giận đáng giận!

Thế mà nàng vừa mới trong nháy mắt, còn bị cái thân ảnh hào quang vạn trượng làm cảm động, cho rằng bản thân mình rất nhỏ bé;

Thế mà nàng còn tưởng rằng Cảnh Nguyên hứa hẹn với nàng, nói về sau nhất định, nhất định sẽ ở bên nhau;

Thế mà nàng nghĩ đến mình dù sao cũng là không giống người thường…

Thế mà nàng…

A a a a, rất tức giận rất tức giận rất tức giận.

Giận Cảnh Nguyên hai mặt, càng giận chính mình bị nhan sắc làm mờ ý chí.

“Ngươi…” Nhất Cửu bỗng nhiên nhẹ nhàng hỏi, “Đang khóc sao?”

“Ai cần ngươi lo!” Giang Dạ Bạch đột nhiên bước chân dừng lại, một phen lau đi bọt nước trên mặt, lớn tiếng nói, “Tuổi trẻ có ai không yêu phải cặn bã !”

“Ách…” Nhất Cửu thức thời ngậm miệng lại.

Giang Dạ Bạch mở miệng hít sâu, lại ngang ngẩng đầu lên, nhìn về phía bầu trời. Tịch dương còn chưa hết, bầu trời thực xanh thoạt nhìn rất gần, gần như là duỗi tay ra liền có thể bắt được, xanh như là có thể đem hết tạp niệm dơ bẩn, toàn bộ lắng xuống.

“Tuy rằng là bản thân tự ngộ ra, nhưng cũng không có sai! Ta a…” Nàng hướng lên trời cao vươn một bàn tay, lại chậm rãi nắm chặt, “Phải về gặp phụ thân cùng mẫu thân! Ta không thể ở nơi quỷ quái này lãng phí thời gian quá dài, mà làm cho nhị lão ở nhà mẹ goá con côi sống quãng đời còn lại. Cho nên, ta muốn sống sót! Nhất định phải sống sót!”

Trước tiên che lại thiên nhãn!

Gánh toàn bộ trách nhiệm trên lưng!

Sau đó, tuyệt không khuất phục vận mệnh.

Nắm tay, khoảng cách với bầu trời giống như gần chỉ có một thước chậm rãi nắm chặt, mà đồng thời nắm chặt, còn có giấc mộng, còn có hi vọng, còn có ——

Trưởng thành chỉ trong một buổi chiều .

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: thực nhiệt huyết có hay không?

Thực dốc lòng có hay không?

A, ê mặt, rõ ràng là muốn làm chuyện ác dát~ một chương này làm sao cứu vớt?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.