Tiên Phong Đạo Thê

Chương 6: Chương 6: THIÊN KIỀU BÁ MỊ




"Ta không biết chữ a!" Vẻ mặt ta bi phẫn từ trên kệ gỗ rút ta một quyển sách, thuận tay mở ra, chăm chú nhìn những chữ nhỏ li ti ở trên trang giấy mà đau cả đầu, đang xoa trán rối rắm, bỗng nhiên nghe được giọng nói của Thần Quân vang lên bên tai, cả kinh tay ta run lên, suýt nữa làm rơi quyển sách kia xuống đất.

"Thần Quân, sư phụ!" Ta quay đầu, quan sát xung quanh vẫn chưa phát hiện tung tích của Thần Quân, chẳng lẽ là ta suy nghĩ nhiều nên xuất hiện ảo giác? Nhưng mà khi tầm mắt trở xuống nhìn quyển sách kia, thì thanh âm của Thần Quân lại vang lên, "Cốc thần bất tử, thị vị huyền tẫn. Huyền tẫn chi môn, thị vị thiên đích căn. Miên miên nhược tồn, dụng chi bất cần. . . . . ."[1]

Ta hơi hơi ngây người, sau một lát liền phát hiện manh mối trong đó. Ta nhìn thấy chữ không giống nhau, giọng nói của Thần Quân cũng không giống nhau. Nghĩ đến đây có phải làm là một loại tiên pháp, có thể biến chữ thành âm, khiến cho ta có thể hiểu rõ trong mấy cuốn sách này đang giảng cái gì, xem ra Thần Quân sư phụ tuy rằng lộ rõ không quan tâm đến phản ứng của ta, nhưng mà nhiều hay ít gì cũng có suy nghĩ cho ta. Chỉ là những thứ trong sách này nói thì ta chưa bao giờ nghe, cho dù câu chữ kia một lần rồi lại một lần quanh quẩn ở bên tai, như ý nghĩa của nó thì ta không thể giải thích, đành phải trả nó lại chỗ cũ, rồi lại rút một quyển khác ra.

Lần này thì nghe hiều được đôi chút, nói chung là Ngũ Hành tương khắc thủy hỏa bất dung, có lẽ là nội dung khác nhau, giọng nói của Thần Quân nghe cũng không đến nỗi quá nghiêm túc, nhưng mà cứng nhắc như cũ không thú vị tý nào, sau khi ta lật vài tờ cảm thấy đần độn vô vị, lại đem nó trả trở về, lại chọn một quyển khác lấy ra.

Cái này giảng về phương pháp tu hành, pháp thuật bậc cao, ta nghe xong như lọt vào trong sương mù, chỉ đành phải nhét nó về chỗ cũ. Mấy cuốn sau đó nói về thái cực bát quái, luyện khí, chế đan…, cao thâm bí hiểm, tối nghĩa khó hiểu, những từ ngữ này ta căn bản chưa bao giờ nghe nói qua, càng chưa nói tới hiểu rõ chúng, như thế lật nhiều quyển sách cũng điều như vậy, ta vạn phần nhụt chí, tùy ý lục lọi ở trên giá sách, chỉ mong có thể tìm một hai quyển thoại bản (tiểu thuyết), thí dụ như những truyện mà tiểu mục đồng năm đó kể nào là bạch xà báo ân, ốc đồng cô nương, ngưu lang chức nữ…, để giải buồn.

Ta lật tới lật lui một quyển rồi lại một quyển, đang lúc sầu khổ, một trục cuốn tranh tơ lụa từ trên góc của giá gỗ rơi xuống, lụa kia chạm vào tay cực kỳ mềm mại, ta vạn phần tò mò mở một góc ra để xem, nhưng không nghe được tiếng vang gì, nhìn kỹ, thì ra trên mặt lụa có vẽ tranh, cũng không có chữ viết.

Trên bức họa là cảnh ánh trăng sáng trong đêm đen gió lộng, một bóng hình nữ tử xinh đẹp đứng bên song cửa sổ, phía dưới là một gã nam tử đang đứng nghiêng người, đầy ắp tâm sự. Ta đem cuốn tranh chậm rãi mở ra, kết quả vừa mới lộ ra một góc của bức tranh thứ hai, liền có một thanh âm kỳ quái truyền ra.

"Uhm..."

Một tiếng kia “Uhm” quả nhiên là yêu mị uyển chuyển, tuy rằng là âm sắc của nam nhi, mà cũng thiên kiều bá mị, sợ là Cẩm Văn yêu kiều cũng không đạt được ý vị trong đó, vì thế, tâm can nhỏ bé kia của ta đột nhiên run lên, lỗ tai cũng không biết vì sao mà bắt đầu nóng lên.

"A! A! Tam lang..."

Giờ phút này bức họa thứ hai đã được mở ra hoàn toàn, trên đó vẽ là nữ tử chỉ mặc một cái yếm hồng bị một gã nam tử trần truồng áp ở dưới thân, đột nhiên vừa thấy hai thân thể chuẩn bị quấn lấy nhau, ta không khỏi khí huyết dâng lên, chỉ cảm thấy khuôn mặt trái xoan của ta giống như bị lửa thiêu, hơn nữa trong lòng có một loại xấu hổ e thẹn khó nói nên lời, rồi đột nhiên tựa đầu xoay sang một bên, lại vụng trộm liếc trở về, nhìn nhanh một cái, trái tim bé bỏng của ta đột nhiên đập nhanh dữ dội.

Chữ trên bức tranh này cũng không nhiều lắm, ta đảo qua chữ kia, liền nghe được thanh âm mị hoặc của Thần Quân vang lên, "Uhm, a, a —— "

Thanh âm này quấy nhiễu làm cho tâm thần của ta không yên, đành phải lại đem tầm mắt trở xuống tranh vẽ, cẩn thận xem, nhân vật bên trong bức họa trông rất sống động, tóc đen của nữ tử tán loạn, da thịt như ngọc, phía sau lưng nam tử nhìn cũng rất tinh tráng hữu lực, hiện thời ngược lại ta đã hiểu rõ nam nữ có khác biệt, lễ nghi liêm sỉ, đáng tiếc lại hơi hơi hiếu kỳ hơn về thanh âm hấp dẫn mê hoặc của Thần Quân, làm hại ta cuối cùng là nhịn không được ngắm tới ngắm lui bức họa kia, như thế hết lần này đến lần khác rốt cục làm cho ta mặt đỏ tai hồng, cuối cùng cảm thấy trên mũi ướt át, đưa tay lau một chút, nha, đúng là chảy máu !

Ta nhất thời hoảng, tuy biết tu thành hình dạng con người, liền chắc chắn thoát ly khỏi chân thân là hạt thóc bình thường kia, nhưng mà nhìn thấy màu đỏ của máu tươi, vẫn không biết xử lý làm sao.

Ta kinh sợ lau máu, đang lúc chân tay luống cuống, “kít két” một tiếng, cửa phòng bị mở ra, Thần Quân nhẹ nhàng mà đến, trường bào màu xanh nhạt lay động theo gió, phong lưu phóng khoáng nói không nên lời, hôm nay hắn cố tình tươi cười hiền lành, càng làm cho tâm tư của ta nhộn nhạo vài phần, không tự chủ được liền liên tưởng đến người kia trong tranh.

"Miêu Miêu, hôm nay học được cái gì?"

Ta dựa vào giá sách ngửa đầu nhìn hắn, tươi cười trên mặt Thần Quân nháy mắt dừng lại, "Làm thế nào biến thành bộ dáng này? Người không ra người, ma không ra ma?"

Thanh âm này vốn là cực kỳ nhẹ có lẽ bởi vì nguyên nhân bất mãn ta nên còn hơi hơi lạnh lùng, đáng tiếc lúc này trong đầu ta đều là tiếng rên rỉ kiều mị kia, gặp lại sư phụ, đương nhiên càng thêm hoảng hốt .

Phốc, máu mũi vốn sắp ngừng, lại phun ra!

Ta một tay vừa ngăn chặn lỗ mũi, vừa cười mỉa hai tiếng, "Sư phụ, người tới rồi!"

Thần Quân phất tay một cái, chỉ cảm thấy một luồng gió mát phả vào mặt, lập tức làm cho người ta tỉnh táo thoải mái, ngay cả máu mũi cũng tựa hồ ngừng lại. Ta cảm thán tiên thuật phi phàm của Thần Quân, cho nên kính cẩn đứng vững, ao ước có thể làm cho Thần Quân vui vẻ, dễ dàng dạy ta một hai chiêu.

"Hôm nay lĩnh hội được cái gì?"

Hay là Thần Quân cảm thấy ta thiên phú rất cao có thể tự biết hết mọi chuyện, nếu hắn biết ta ở trong này hao hết một ngày mà cái gì cũng không lĩnh hội được chẳng phải là thất vọng lắm sao?

"Ta, ta học xong vài chữ!"

Mày của Thần Quân nghiêm lại, trái tim của ta thắt chặt ba phần, hay là thật ra tư chất của ta bất tài ngu dốt?

"Chữ gì?"

"Uhm!" Ta cúi đầu xuống, dè dặt cẩn trọng trả lời.

"Uhm?"

A! Chính là âm thanh này, nếu lại uyển chuyển khàn khàn một chút thì rất tốt! Đang suy nghĩ, đỉnh đầu đau xót, ngẩng đầu nhìn lên, Thần Quân không hiểu từ đâu lấy ra một cây gậy gỗ dài hai thước, giờ phút này cây gậy kia đang treo trên đỉnh đầu của ta, xem ra bất cứ lúc nào cũng có thể dùng sức đánh xuống, khiến ta quả thực thấp thỏm bất an.

Vẻ mặt Thần Quân nghiêm túc, cho dù chớp mắt cũng không chớp một cái, nhìn chằm chằm ta lạnh lùng nói, "Uhm cái gì hử, hỏi ngươi học được chữ gì mà!"

"Uhm, a! A!" Ta không dám có điều giấu giếm, đành phải đem ba chữ này nói ra hết. Ba chữ này ta nhìn nhiều nhất, nếu hắn bảo ta viết ra, ta đoán là cũng có thể dựa vào bức tranh ít chữ đó mà vẽ ra.

"Hồ nháo, cái gì mà lộn xộn vậy!"

"Phách!" Trên đầu lại đã trúng một cây mạnh, một tay ta ôm đầu, rất ủy khuất, tay kia thì ngược lại đem trục cuốn tranh trục tơ lụa kia chuyển qua, "Dạ, chính là học trong này a!"

Sắc mặt Thần Quân nghi hoặc tiếp nhận cuốn tranh kia, "Đây là cái gì?" Thanh âm hơi khẽ nhưng bị ta nghe được, hay là bản thân Thần Quân cũng không biết là cái gì, còn đưa cho ta học, nếu tẩu hỏa nhập ma làm sao bây giờ? Thật sự là không có sư đức!

"Uhm, a, a!"

Không sai đâu, chính là mấy từ này, ta hơi có chút lên mặt thị uy, lại thấy gương mặt Thần Quân từ trắng chuyển hồng, từ hồng biến đen, cuối cùng thành đáy nồi cháy đen. Chỉ thấy lòng bàn tay hắn ‘oành’ dấy lên một ngọn lửa, trục cuốn tranh tơ lụa kia nháy mắt bị đốt thành tro, ta không hiểu ra sao, đang muốn lên tiếng hỏi, chưa hiểu gì thì sư phụ quay đầu lại, sải bước đi, hơn nữa quanh thân mây mù vờn lượn hiện lên sắc hồng, trong khoảnh khắc liền biến mất vô tung vô ảnh, ơ, chuyện này thật đúng là không hiểu ra làm sao.

_______

[1] Cốc thần bất tử, thị vị huyền tẫn. Huyền tẫn chi môn, thị vị thiên đích căn. Miên miên nhược tồn, dụng chi bất cần. Tạm dịch là:

Cốc thần bất tử, đó là Huyền tẫn. Cửa Huyền tẫn chính là gốc rễ trời đất. Miên man trường tồn, dùng không bao giờ hết. (trong Đạo Đức Kinh- chương 6 của Lão Tử)






Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.