Tiên Phong Đạo Thê

Chương 35: Chương 35: THỔ LỘ




Mấy ngày gần đây, chăm sóc ta là Tử Tô, làm cho ta vui là sư phụ đại nhân, đổi thuốc cho ta là Bích Thanh thượng thần. Bích Thanh thượng thần là một trong số ít thượng thần bậc nhất hiện nay, nghe nói là thần long thượng cổ, tu vi cao thâm khó lường, chỉ là sau này chán ghét đánh đánh giết giết nên chuyên tâm học y, kết quả ngược lại khiến cho mình trở thành đại phu nổi tiếng nhất trên trời dưới đất.

Mà một vị thượng thần rất giỏi như vậy, đang ở đây đổi thuốc cho ta.

Ta luôn luôn cảm thấy đây là do nể mặt sư phụ, cũng không ngờ vào một hôm, sau khi Bích Thanh thượng thần đổi thuốc xong, ẩn ẩn thở dài bên tai ta, nói: "Ngươi thật sự là Thủy Dạng sao?"

Lúc đó ta liền ngây ngẩn cả người, "Bích Thanh thượng thần, ngài đang nói chuyện với ai?"

"Dù sao cũng không phải nói chuyện với nàng!" Không biết sư phụ tới từ lúc nào, chỉ là bị người đưa tay kéo vào trong lòng, khiến cho ta mặt đỏ tai hồng, chẳng qua là ta không hiểu được sư phụ đối ta đến cùng là có ý gì, chúng ta không là thầy trò sao? Thân mật như vậy là trái với luân lý, mà những tiên nhân nhìn thấy cũng chưa từng nhiều lời gì, ít nhất ta chưa từng nghe qua những lời lẽ bàn tán rảnh rỗi, là sư phụ quá mức hung hãn khiến cho người khác không dám, hay là theo cách nói ở trên trời, đây là sự đồng ý ngầm? Lại hoặc là, đây chỉ giống như là sự quan tâm của sư phụ đối với đồ đệ?

Ta lo âu sâu sắc.

Kết quả lo lắng của ta là đã quăng câu nói kia của Bích Thanh thượng thần sang một bên, mà từ ngày đó về sau, Bích Thanh thượng thần không còn có tới Nguyên Hoàng cung, người thay đổi thuốc cho ta cũng biến thành sư phụ.

Đôi mắt của ta đã tịnh dưỡng đúng một tháng. Vào một ngày nắng tốt, sư phụ mang ta đi Quan Cảnh Thai ngắm biển mây, người mỉm cười hỏi ta có đẹp hay không, mà sau khi ta ngập ngừng một lát thì trả lời với người, ‘không bằng một phần vạn của sư phụ’.

Sư phụ nói đó là lần ta lấy lòng tốt nhất, nhưng mà ta cảm thấy ta rất thật lòng nói đó. Không bao lâu sau, ta cảm thấy thần thức trong cơ thể có dấu hiệu dâng tràn, giống như bản thân là một cái lọ, đóng chặt không được thứ bên trong, lúc nào cũng có thể nổ tung, với tình huống như vậy khiến cho lòng ta hoảng sợ, mãi đến khi sư phụ trấn an nói với ta, đây là thiên kiếp thượng tiên sắp tới .

Ta ngạc nhiên, đường tu tiên nếu dễ dàng như vậy, cũng sẽ không có nhiều sinh linh trong đường tu tiên mà tan thành tro bụi như vậy. Mà ta lại đơn giản giống như chuyện ăn cơm uống nước, cái này quá lạ lùng, không đúng, hoàn toàn là chuyện khó có thể tin!

Ngay cả Hồ Phỉ là người có thân thế tu luyện tốt như vậy, hơn nữa sau này lớn lên được Hồ Vương dùng nhiều loại dược hỗ trợ như vậy, hiện tại còn cách cảnh giới thượng tiên một khoảng khá xa, suốt ngày ta lười nhác không cầu tiến, vì sao có thể có tiến bộ kinh người như thế? Chẳng lẽ nói ta có thiên phú dị bẩm?

Ta suy đi nghĩ lại, nhìn lên nhìn xuống cũng không thấy ra bản thân có chỗ nào đặc biệt, đành phải ẩn ẩn chống má thở dài.

Mặc kệ thế nào, thiên kiếp thượng tiên cũng có thể không giống lần trước, hơn nữa trong sách nói nếu bên cạnh có người chắn giúp, uy lực của thần lôi kia sẽ tăng đủ mười phần mà đánh xuống, thiên kiếp thượng tiên, cho dù là thượng thần đến chắn cũng tuyệt không dễ dàng, bằng không những người muốn thành tiên đều đi tìm một chỗ dựa vững chắc để chắn thiên kiếp, không phải sẽ rối loạn lôi kéo nhau sao? Hơn nữa nếu như sư phụ cản thiên kiếp thượng tiên thay cho ta, trách phạt của thiên quân khẳng định cũng không phải chỉ là chuyện đi hái cây cỏ đơn giản như vậy. Cho nên, ta xiết chặt nắm tay, thiên kiếp lần này, ta nói cái gì cũng phải tự bản thân mình gánh vác!

Sự thật và hy vọng luôn khác xa nhau.

Nguyên Hoàng cung xây dựng dựa vào núi, cả ngọn núi đều thuộc địa giới của sư phụ, phía sau núi có một cổ động, cũng chính là nơi Tiểu Bạch bị biệt giam. Ngày đó sư phụ bảo ta đi mang Tiểu Bạch ra ngoài, ta vừa mới tiến vào động, đã bị kết giới vây khốn không cách nào đi ra ngoài, mới đầu ta còn thầm nghĩ hay là bản thân phạm sai gì, phải biệt giam cùng Tiểu Bạch, cũng không ngờ hai ngày sau, toàn bộ phía sau núi giống như đất rung núi lở, tiếng sấm ‘oanh ầm ầm’ một tia rồi lại một tia nổ vang ở bên tai, trái tim ta lập tức khẩn trương bóp nghẹn, sư phụ giữ ta ở chỗ này, đơn giản là muốn chịu thiên lôi phi thăng thượng tiên kia thay cho ta!

Thiên lôi lần này, đánh xuống đúng hai ngày hai đêm!

Đợi cho đến khi tiếng sấm biến mất, chấn động ngừng lại, kết giới phía sau núi cũng bị phá vỡ, ta bổ nhào bò chạy ra sơn động, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài, nhất thời đưa tay che miệng, khóc không thành tiếng.

Ngọn núi phía sau Nguyên Hoàng cung, cơ hồ bị san thành đất bằng. Sấm sét gọt bỏ toàn bộ đỉnh núi, rừng rậm đã từng xanh um tươi tốt, giờ phút này chỉ còn lại có đất đai khô cằn. Phía trước cách đó không xa còn có một cái hố sâu thật lớn, bên trong hố sâu có một chút đỏ tươi, ta vội chạy qua, liền thấy sư phụ người nghiêng người dựa vào thành hố, quần áo đỏ tươi đến chói mắt.

"Sư phụ!" Ta nghiêng ngả chao đảo chạy tới, nhảy xuống hố, bổ nhào vào trong lòng sư phụ, nào ngờ một cái ôm như vậy, thế nhưng phát hiện thân mình sư phụ đều ướt sũng, ta run run mở hai tay ra, thì nhìn thấy bàn tay dầy vết máu đỏ thẳm.

"Sư phụ, người chảy rất nhiều máu." Lúc này ngay cả nói ta cũng không thể nói rõ ràng, chỉ biết liên tục nức nở, nước mắt lã chã rơi xuống, làm cho nhìn không rõ gương mặt của sư phụ.

"Miêu Miêu!" Người nâng tay lên sờ má ta, mặc dù ta khóc to tiếng, cũng chưa từng quên bảoTiểu Bạch lập tức đi mời Bích Thanh Thần Quân đến, đợi Tiểu Bạch bay đi cực nhanh, ta từ trong tay áo lấy ra thuốc trị thương cầm máu cho sư phụ, muốn bôi lên vết thương của sư phụ để ngừng chảy máu, kết quả cầm lọ thuốc lại không thể nào xuống tay.

Cả người sư phụ đều là máu, căn bản ta không biết bôi thuốc ở nơi nào trước.

"Miêu Miêu đừng khóc, ta không sao!" Người đưa tay muốn lau nước mắt cho ta, thế nhưng tay nâng đến khóe mắt ta lại vô lực buông xuống, ta vội vã đem tay của sư phụ giữ trong tay mình, "Sư phụ, người đừng làm cho ta sợ nha, sư phụ..."

Không biết được Bích Thanh Thần Quân khi nào mới có thể đến, nếu sư phụ chảy máu không ngừng như vậy, khẳng định xảy ra tình trạng lớn, ta lau quệt nước mắt, sau đó cố bình tĩnh, không biết được miệng vết thương ở nơi nào, mà nơi nơi đều thấm máu, vậy toàn thân đều phải bôi thuốc mới được. Nghĩ đến đây ta lập tức động thủ, dè dặt cẩn trọng đưa tay thân nhập bên trong cổ áo của sư phụ, muốn đưa tay cởi ngoại bào của sư phụ.

Nào ngờ vừa mới chạm vào làn da của sư phụ, chợt nghe thấy người ‘hừ’ một tiếng, ta lập tức rút tay về, lúc này mới phát hiện, đôi mắt của sư phụ đã nhắm lại, sắc mặt tái nhợt, một tia huyết sắc cũng không có.

Ta không dám lại trì hoãn nhiều, cổ sư phụ đều là chi chít miệng vết thương lớn lớn nhỏ nhỏ, ta đổ thuốc trong bình vào lòng bàn tay, sau đó nhẹ nhàng mà bôi thuốc lên những miệng vết thương chằng chịt này, sau đó liền thấy nơi được bôi thuốc, miệng vết thương thế nhưng bắt đầu khép lại với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.

Bởi vì rất ít khi bị thương đổ máu, nên thuốc này ta chưa bao giờ dùng qua, chưa từng nghĩ là hiệu quả thần kỳ như vậy, ta lập tức bình ổn tâm thần, từ từ cởi y phục của sư phụ, trước ngực người giống như là bị sấm sét đánh trúng máu thịt lẫn lộn, nước mắt ta vừa mới lau trong phút chốc lại dâng lên, từng giọt lớn từng giọt lớn rơi xuống trên ngực của người.

"Sư phụ, đều tại ta vô dụng!" Ta vừa khóc, vừa nhẹ nhàng bôi thuốc lên ngực của sư phụ, thân mình sư phụ hơi hơi động, chắc là vì ta đang khóc thút thít, nên xuống tay hơi mạnh một chút, làm cho sư phụ rên rỉ ra tiếng.

Rồi sau đó người từ từ mở to mắt, bên trong đôi mắt phượng hẹp dài kia, thế nhưng hàm chứa một giọt nước mắt óng ánh trong suốt.

"Miêu Miêu..."

"Sư phụ, người khỏe hơn chưa? Miệng vết thương không còn chảy máu nữa, sẽ không có chuyện gì đúng không?"

Giống là vì trả lời cho ta, sư phụ người...

Người thế nhưng nôn một ngụm máu tươi!

Chẳng lẽ thức tỉnh vừa rồi là hồi quang phản chiếu?

Nghĩ đến đây ta quá sợ hãi, bổ nhào vào người sư phụ bắt đầu gào khóc thật to."Sư phụ, người như thế nào lại khờ như vậy, muốn chắn thiên lôi thay ta làm chi, nếu như người xảy ra chuyện gì, ta..."

Ta...

Ta đột nhiên nhớ tới một câu nói trong thoại bản, "Người không chết trong cô độc, ta không sống một mình."

Mà lúc này, sư phụ bỗng nhiên thì thào nói nhỏ, ta nghe không rõ, đem lỗ tai tiến đến bên miệng người, "Sư phụ, người nói cái gì?"

"Ta thích nàng."

Lần này, ta nghe rõ ràng .

"Miêu Miêu, cùng ta nắm tay dưới ánh trăng, cử án tề mi[1], được không?" Sắc mặt của sư phụ tái nhợt, khóe miệng lại cong lên một nụ cười thản nhiên, bởi vì lúc trước nôn ra máu nên còn lưu lại vết máu, nụ cười này càng rực rỡ trên gương mặt, như là một đóa huyết hoa nở rộ.

Ta cũng không rõ lời nói vừa nãy của sư phụ là có ý gì, chỉ cần người vui vẻ thì tốt rồi, người nói cái gì ta đều sẽ không phản bác, lập tức liên tục gật đầu đồng ý.

Nhưng mà ánh mắt của sư phụ buồn bã, "Nhưng mà ta sắp chết!"

"Người sẽ không chết !" Hai mắt ta mơ hồ đẫm lệ, trong đầu cũng trống rỗng, lúc này khoảng cách giữa ta với sư phụ rất gần, ma xui quỷ khiến ta tựa vào bên người sư phụ, gần sát gò má của người, sau một lát lặng im, ta hơi hơi ngửa đầu, hôn lên đóa hoa bên môi kia của sư phụ.

Bờ môi của sư phụ lạnh lẽo, khiến cho lòng ta run lên, dứt khoát nhắm hai mắt lại, nhẹ nhàng đụng chạm bờ môi của người. Lòng ta đang nhỏ máu, chỉ nói nếu người chết rồi, ta cũng không lưu luyến cuộc sống.

Trong nháy mắt đó, tay của sư phụ ôm ta vào trong lòng, người hết sức dùng lực, như là muốn cùng ta kết hợp thành một thể. Chân tay ta luống cuống, vừa không dám lộn xộn sợ chạm đến vết thương của người, lại vừa cả người vô lực muốn tìm một chỗ dựa vững vàng. Kết quả trong mơ màng như vậy, chỉ cảm thấy chỗ tiếp xúc với môi sư phụ giống như đốt một đóm lửa, bởi vì có chút thở không nổi nên hơi hơi hé miệng, thì có một đầu lưỡi thâm nhập vào trong miệng, như là muốn tẩy răng cho ta...

Ta lập tức kinh sợ ...

Hai ngày gần đây đều bị nhốt ở trong động, tuy rằng thần tiên kỳ thực có thể không cần ăn gì, nhưng là sáng sớm hôm nay, thế nhưng ta đã ăn hai quả chua, hiện tại cả hàm răng đều có vị chua...

Quả nhiên, mày của sư phụ nhíu một chút. Tay ta vốn đặt trên người của người, thấy người nhíu mày nhất thời như muốn đẩy ra, kết quả người thật sự buông ta ra trước.

"Bích Thanh, sao ngươi lại tới đây?"

Ta quay đầu vừa nhìn, trùng hợp thấy một nam tử mặc thanh sam đứng bên cạnh, vẻ mặt không tốt.

"Ngài là Bích Thanh thượng thần?" Bích Thanh thượng thần chữa trị mắt cho ta, nhưng ta chưa bao giờ thấy qua tướng mạo của hắn, lúc này ta ‘vèo’ một cái đứng lên, nghẹn ngào nói: "Bích Thanh thượng thần, ngài cứu cứu sư phụ của ta, người sắp chết !"

Bích Thanh thượng thần cũng không trả lời ta, lập tức đi đến trước mặt sư phụ, "Viêm Hoàng, ngươi làm như vậy là có ý tứ gì?"

"Ai?" Ta không rõ chân tướng, đang muốn hỏi cuối cùng là chuyện gì, liền nhìn thấy sư phụ thế nhưng cười gian trá, sau đó vung tay lên, vết thương chảy máu trên người ‘rầm rầm đùng’ trong nháy mắt thì biến mất không còn dấu vết.

"Cái này, này..." Ta chỉ vào lồng ngực trơn bóng như bạch ngọc của sư phụ, kinh ngạc nói không ra lời.

"Hắn lừa ngươi! Hắn căn bản không chịu thương nặng như vậy!" Bích Thanh thượng thần quay đầu nhìn ta một cái, thần sắc khó hiểu, ta không hiểu được đến cùng ẩn chứa tâm sự gì, chỉ là vui mừng vô cùng hỏi, "Vậy sư phụ sẽ không chết, sư phụ không có việc gì đúng không?"

"Ta không sao, nhọc lòng Bích Thanh ngươi lo lắng ." Sau khi sư phụ nói xong khoát tay, "Đã hiểu lầm, Bích Thanh thượng thần mời trở về đi! Ngày khác thích hợp sẽ đến nhà thăm hỏi để bày tỏ lòng cảm tạ!"

Bích Thanh thượng thần ‘hừ’ lạnh một tiếng, phất tay áo mà đi, trong lòng ta vui mừng, cùng Tiểu Bạch vỗ tay chúc mừng. Nào ngờ lúc này, giọng nói bất mãn của sư phụ cất lên, "Miêu Miêu, nàng bỏ mặc ta ở dưới hố? Mau đỡ ta đứng lên."

Ách...

"Bích Thanh thượng thần nói người không có chịu thương nặng như vậy!" Ta sợ hãi nói.

Bỗng nhiên sư phụ cúi đầu hạ mắt, lông mi thật dài khẽ run, ở trên má còn lưu lại hai vệt đen, mà bộ dáng của người như vậy, giống như là, giống như là cô dâu nhỏ bị ủy khuất.

Nghĩ đến đây ta sợ ngây người, hận không thể tự tát cho mình một bạt tay! Thế nhưng so sánh sư phụ với nàng dâu nhỏ, cái này ta cũng không kiếm được thí dụ khác sao?

"Nhưng mà Miêu Miêu..." Người bỗng nhiên ngẩng đầu, "Mặc dù không có ngoại thương nghiêm trọng như vậy, nhưng ta chịu nội thương."

"Thật sự sao?" Ta hơi nghiêng đầu, nhìn thấy gương mặt hơi cười cười của sư phụ, như thế nào ta cũng cảm thấy nội thương này cũng cực kỳ khả nghi đây?

Nhưng mà tuy rằng nói thế, ta vẫn hơi ngồi xổm xuống kéo cánh tay của người khoát lên vai ta, nỗ lực đỡ cả người hắn lên.

Nửa người sư phụ áp trên người ta, cái chân nhỏ hơi khụy xuống của ta đều bắt đầu run lên, người cố tình còn không lo lắng rời khỏi, vẫn không nhúc nhích mà đứng ở nơi đó.

"Đúng rồi, Miêu Miêu, Bích Thanh làm sao có thể đến đây?"

"Ai?" Ta thở hổn hển ào ào, "Vừa rồi ta bảo Tiểu Bạch đi gọi, người không có nghe thấy sao?"

Sư phụ im lặng một lát, tự đứng thẳng một chút.

Ta có chút nghi hoặc, chỉ thấy vẻ mặt của người tiếc nuối nói, "Bị sét đánh lâu, ù tai."

...

_______

[1] Cử án tề mi: nâng khay ngang mày; vợ chồng tôn trọng nhau (do tích vợ của Lương Hồng thời Hậu Hán khi dâng cơm cho chồng ăn luôn nâng khay ngang mày)


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.