Tiên Quốc Đại Đế

Chương 44: Q.2 - Chương 44: Rời kinh đến Đại Hà Tông (hạ)




Túy Kiếm Sinh lắc đầu, nói:

- Cho thì cho rồi, đệ tử chính thức có thể mang nô bộc của mình vào Đại Hà tông, nhưng, nhưng không ai khoa trượng như ngươi. Ba ngàn? Ba ngàn! Ngươi biết không? Ô bộc của các đệ tửĐại Hà tông ta cộng lại chỉ chừng bốn ngàn người, một mình ngươi mang vào ba ngàn, khi đó ở trong tông ngươi phải giải thích rõ ràng.

Diêm Xuyên cười thản nhiên nói:

- Vậy sao? Thế thì từ từ giải thích đi, ha ha ha!

Túy Kiếm Sinh, Thất kiếm hiệp biểu tình quái dị.

Cách không xa, Tử Tử nhìn bóng lưng tiêu sái của Diêm Xuyên, u ám phủ lên trong lòng không hiểu sao bỗng tan một chút.

Mấy ngày sau, một đám người đi tới chân núi phương bắc Yến quốc.

Mấy ngàn người nhìn núi to kéo dài ra xa.

Túy Kiếm Sinh nhìn ba ngàn cẩm y quân, mặt lộ nụ cười khổ.

Túy Kiếm Sinh cười khổ nói:

- Diêm Xuyên, thật ra lần này chưởng môn tặng cho ta một chiếc phi chu, có thể chở chúng ta bay trên trời, không ra mấy ngày là có thểđến Đại Hà tông. Nhưng ngươi có quá nhiều người, phi chu không chịu nổi, chúng ta theo ngươi đi đường núi vậy.

Thất kiếm hiệp lập tức bày tỏ thái độ:

- Đúng vậy. Ngươi yên tâm, chúng ta nhất định sẽ hộ tống ngươi đến Đại Hà tông!

Diêm Xuyên gật đầu, nói:

- Đa tạ.

Phía xa Hoắc Quang chạy đến.

Hoắc Quang nghiêm túc nói:

- Vương gia, lương khô đã chuẩn bị xong, các tướng sĩ tùy thời xuất phát!

Lưu Cẩn cung kính nói:

- Vương, kiệu đã sẵn sàng.

Diêm Xuyên trầm giọng nói:

- Không cần, ta đi bộ với mọi người.

Mọi người cùng lên tiếng:

- Tuân lệnh!

Diêm Xuyên quát:

- Xuất phát!

- Tuân lệnh!

Các tướng sĩ vác đồ, theo Diêm Xuyên nhanh chóng trèo núi.

Túy Kiếm Sinh, Thất kiếm hiệp, Tử Tử thì chân đạp đã vọt lên đỉnh núi. Phía bắc có vô số núi to, ở trước mặt cao thủ Khí cảnh như họ thì giống đất bằng.

Một đường hướng bắc, dù đường núi khó đi nhưng ba ngàn cẩm y quân không ai ai lùi, phía trước là đường trường sinh, có ai muốn lùi?

Diêm Xuyên làm gương đi trước, các cẩm y quân dù có vác nhiều thứ cũng không oán hận gì.

Liên tiếp mấy ngày, chúng tướng sĩ gặp ba con yêu thú, một con rắn, một con gấu, một con rắn, đều là Tinh cảnh, vô cùng hung mãnh. Đám Túy Kiếm Sinh không ra tay, đều do ba ngàn cẩm y quân diễn luyện thực chiển.

Lực cảnh? Ba con yêu thú không biết đã ăn bao nhiêu Lực cảnh, nhưng một nay lại bị một đám Lực cảnh ăn, họ ăn xong còn trách móc ba con yêu thú không đủ nhét kẽ răng.

Ba ngàn đại quân giống như châu chấu, giờ phút này chính thức thổi quét giới tu hành.

Châu chấu qua đâu cọng cỏ không mọc, đại quân đạp qua xương trắng rải đầy!



Đại Hà tông, trong một tòa đại điện.

Đại điện chính bắc, giờ phút này có một người đàn ông khoanh chân ngồi. Người đàn ông trông như người thường bốn mươi tuổi, mặc đạo bào, mặt mày to lớn, nhắm mắt tĩnh tọa, quanh người tỏa khí mờ nhạt. Điều thiếu sót duy nhất là người đàn ông không có cánh tay trái, chỉ là một đạo nhân cụt tay.

Đạo nhân cụt tay chậm rãi mở mắt ra, trong mắt bắn ra hai tia sáng.

Trước mặt đạo nhân cụt tay có một thiếu niên, chính là đệ tam đại đệ tửĐại Hà tông, bị Diêm Xuyên dùng một hạt nho đánh bại, Phụng Thiệu.

Phụng Thiệu cười nói:

- Chúc mừng phụ thân luyện khí hóa thần, tiến vào Thần cảnh, trở thành nhất đại đệ tử. Hài nhi cũng nước lên thì thuyền lên, trở thành nhịđại đệ tử!

Đạo nhân cụt tay liếc Phụng Thiệu, cưng chiều mỉm cười nói:

- Tu vi không đủ đã trở thành nhịđại đệ tử không tốt cho ngươi trưởng thành.

Phụng Thiệu khó hiểu hỏi:

- Không đúng, trở thành nhịđại đệ tử hưởng thụ càng niều tài nguyên trong tông, có gì bất lợi?

Đạo nhân cụt tay lắc đầu, nói:

- Tâm tính của ngươi chưa tôi luyện đủ.

Phụng Thiệu nhíu mày nói:

- Tôi luyện tâm tính?

Đạo nhân cụt tay hướng dẫn từng bước:

- Nếu không thì ngươi sẽ không bị một hạt nho của Diêm Xuyên biến thành như vậy.

Phụng Thiệu biểu tình lúng túc, rồi thì sắc mặt âm trầm nói:

- Hừ! Lúc đó Diêm Xuyên thiết kế lừa ta, làm sao ta biết?

Đạo nhân cụt tay nghiêm túc nói:

- Lừa? Chính mình không có năng lực, đừng trách người khác. May là Diêm Xuyên, nếu là người khác thì ngươi đã không còn mạng!

Phụng Thiệu căm hạn nói:

- Sao phụ thân cũng nói giùm hắn? Không lẽ ngươi đã quên? Cánh tay trái của ngươi vì phụ thân hắn, Diêm Xuyên mà bị mất. Nếu không phải phản đồ Diêm Đào cấu kết cùng yêu nữ thì năm đó sẽ không...

Đạo nhân cụt tay trầm giọng nói:

- Khốn kiếp, Diêm Đào là chưởng môn đời trước, không được bất kính với hắn!

Phụng Thiệu khó chịu nói:

- Chưởng môn đời trước thì sao? Gia gia là thượng thượng đại chưởng môn! Năm đó gia gia nhường vị trí cho Diêm Đào, không ngờ hắn chọc vào rắc rối như vậy, gia gia bất đắc dĩđành lại chấp chưởng Đại Hà tông!

Đạo nhân cụt tay trầm giọng nói:

- Rắc rối? Mặc dù Diêm Đào mang đến rắc rối cho tông nhưng khuyết điểm không che lấp được ưu điểm, những cống hiến hắn làm cho Đại Hà tông thì không ai so sánh được. Nếu không có hắn thì Đại Hà tông có địa vị hôm nay không? Sau này không được nói xấu Diêm Đào, có nghe không?

Phụng Thiệu tức giận nói:

- Được rồi, không nói thì thôi!

Phụng Thiệu lại cười nói:

- Phụ thân, nếu không phải ngươi đứt một tay thì sáu năm trước đã là Thần cảnh. Nhưng còn may, sau sáu năm phụ thân vẫn là cao thủ Thần cảnh, mà còn thành 'Huyền phong' phong chủ, có thể tranh thủ đại chức chưởng môn, gia gia đang chọn người!

Đạo nhân cụt tay dạy dỗ:

- Phong chủ? Ha ha, trong tông không chỉ có mấy người chúng ta là Thần cảnh, chẳng qua Thần cảnh khác không muốn bị trói buộc. Vi phụ đã đứt một tay, không thích hợp tranh thủ vị trí chưởng môn. Huống chi vi phụ ngày nay không muốn hoàn toàn dựa vào gia gia của ngươi, chuyện gì cũng phải tự mình làm, ngươi cũng vậy.

Phụng Thiệu quái dị nói:

- Biết rồi, mỗi lần đều nói vậy. Ngươi là phụ thân của ta, ta không dựa vào ngươi thì người khác đều khinh thường.

Đạo nhân cụt tay bất đắc dĩ nói:

- Ngươi... Ài, nếu ngươi học Giang Nam nhiều chút thì tốt rồi.

Phụng Thiệu đắc ý nói:

- Đại sư huynh? Không đúng, hiện tại ta là nhịđại đệ tử, hắn chính là sư điệt của ta!

Đạo nhân cụt tay lắc đầu, nói:

- Sư điệt? A, rất nhanh hắn lại là sư huynh của ngươi.

- A?

Đạo nhân cụt tay trầm giọng nói:

- Giang Nam là một thiên tài, lần trước bị Diêm Xuyên đánh gục, hắn không những không sa sút mà còn lấy đó làm động lực, bây giờđã đến tinh cảnh viên mãn, tùy thời đột phá đến Khí cảnh.

Phụng Thiệu giật mình kêu lên:

- A? Không phải chứ, mới chỉ một năm, thời gian một năm mà hắn liên tục thăng ba cấp? Điều này sao có thể?

Đạo nhân cụt tay trầm giọng nói:

- Không có gì là không thể. Bản thân Giang Nam chính là thiên tài, giờ càng cố gắng, cố gắng thì sẽ được đến hồi báo. Còn ngươi, hãy chăm chỉ tu luyện, nếu không thì dù là nhịđại đệ tử cũng không ai xem trọng.

- Không phải còn có Diêm Xuyên sao?

Đạo nhân cụt tay tức giận nói:

- Khốn kiếp, ngươi thích so điểm xấu với người ta sao? Tại sao ta sinh ra nghiệt tử như ngươi!

Phụng Thiệu biểu tình quái dị nói:

- Phụ thân đừng tức giận, ta không nói...

Đạo nhân cụt tay khó chịu nói:

- Trở về phòng diện bích tư quá đi!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.