Tiên Tuyệt

Chương 480: Chương 480: Tam chưởng khai sơn (Trung)




- Rốt cục nơi này phong ấn thứ gì?

Vũ La thì thầm một tiếng, một tay đặt lên sừng ưng kia. Chỉ cảm thấy mặt đá thô ráp có một cỗ lực lượng ngăn cách hết thảy bên ngoài, Vũ La đang định thả Phù Cổ ra tìm tòi, không biết là người nào hô to một tiếng:

- Đi mau, thời gian đã không còn kịp nữa. . .

Đúng là đã mất thời gian khá nhiều. Quý Long Đào đã lấy ra được hai món bảo vật trong khe đá, đó là một món binh khí giống như long trảo toát ra lam quang, món kia là một lá thuẫn tinh xảo chỉ to bằng bàn tay, bên ngoài bao phủ một lớp bạch quang mờ mờ.

Quý Long Đào gọi Vũ La một tiếng:

- Đi mau!

Sau đó cũng không cần biết Vũ La có đi không, dẫn người của mình phóng nhanh xuống chân núi.

Trong phong động xa xa vang lên tiếng sấm ù ù, hiển nhiên đợt phong triều mới đang nổi lên. Lực lượng hùng mạnh của nó đang gào thét bên dưới lòng đất, không cam lòng ngủ say, muốn lập tức lao ra khỏi mặt đất, biểu lộ cho thế giới này thấy sự hùng mạnh của nó.

Người các bộ lạc thi nhau bỏ chạy, thậm chí có một số người thấy sắp sửa lấy được một món bảo vật, lúc này cũng đành chịu, nghiến răng từ bỏ, chạy xuống núi thật nhanh.

Vũ La có chút tiếc nuối, không thể làm gì khác hơn là bỏ qua ý định tìm tòi chân tướng của sừng ưng kia.

Hắn có thể ở trong cương phong hai canh giờ, nhưng hắn không muốn cho nhiều người biết được bí mật này. Ưng Giác sơn vẫn còn đó, sau này có cơ hội, một mình mình sẽ tới tìm hiểu sau.

Tất cả mọi người đã đi xuống, hắn là người cuối cùng. Từ phía sau nhìn tới, trên đường xuống núi toàn là máu.

Tuy rằng người các bộ lạc đều lấy được bảo vật, nhưng ai nấy lòng tham không đáy, trên đường xuống núi hoặc ngấm ngầm hạ độc thủ, hoặc là ra mặt cướp đoạt. Núi cao chót vót, chỉ cần sẩy tay ngã xuống, chắc chắn chỉ có con đường chết.

Lúc Vũ La xuống tới chân núi, cả vùng đất đã bắt đầu nhẹ nhàng run rẩy, chỉ trong khoảnh khắc, phong triều sẽ bạo phát.

Nhưng người của các bộ lạc vẫn đang chém giết không ngừng bên ngoài cửa vào.

Máu tươi phun ra từ những vết thương như suối, bắn vào vách đá loang lổ đỏ ngầu. Đây là khoảng tối trước khi trời sáng, linh quang của bảo vật trong tay người các bộ lạc lóe lên, chiếu rọi lối vào lúc sáng lúc tối, khiến cho những vệt máu tươi trên vách đá càng thêm kinh khủng.

Quý Long Đào thấy Vũ La, vừa múa chủy thủ màu đỏ sẫm ngăn cản địch nhân, vừa kêu to với hắn:

- Đại nhân mau cản phía sau ta, nhất định chia cho ngài một món bảo vật.

Dọc trên đường đi Vũ La vẫn nghi ngờ, tới bây giờ càng nghi ngờ hơn nữa, chẳng lẽ Quý Thị bộ lạc muốn hợp tác với mình thật sao? Nếu bọn chúng có âm mưu quỷ kế gì, lúc này là lúc nên bộc lộ. Nhưng hiện tại hành động tầm bảo sắp sửa kết thúc, hắn vẫn chưa nhìn ra rốt cục những người này muốn làm gì.

Dường như Quý Long Đào rất nể trọng mình, y có quỷ kế gì, xung quanh đây còn rất đông địch nhân, nếu y ám hại mình cũng tương đương tự chật một cánh tay.

Vũ La tiến lên, ô quang lóe lên, dễ dàng chặn lại một đối thủ. Quý Long Đào đang bị vây công lập tức áp lực giảm nhiều, bèn ra lệnh cho các chiến sĩ bộ lạc mình:

- Các ngươi đi trước, ta cùng Đại nhân trời giáng cản ở phía sau!

Cả vùng đất run rẩy càng ngày càng kịch liệt, rốt cục trong phong động ở xa xa phát ra một tiếng gầm đáng sợ, cương phong phóng vút lên cao, nháy mắt sẽ thổi tới nơi này.

Mọi người đang chém giết không hẹn mà cùng thu tay lại, nhanh chóng xông tới cửa vào.

Quý Long Đào phản ứng chậm một nhịp, vô tình cản trở đường vào của Vũ La. Đến lúc y kịp phản ứng, tất cả mọi người đều đã chui vào. Quý Long Đào khẩn trương kêu lên:

- Đi mau!

Y vọt tới cửa vào, thân thể co rút một cái đã chui tọt vào trong.

Vũ La theo sát phía sau, nhưng không ngờ bên trong cửa vào bùng lên linh quang đủ màu, màu đò, màu xanh, màu lam, màu trắng, màu vàng. . . Người các bộ lạc liên thủ xuất ra một đòn, tất cả pháp bảo cùng nhau ngăn chặn cửa vào.

Vũ La bị bất ngờ không tránh kịp, một tiếng trầm đục vang lên, phải lui lại phía sau vài bước.

Cương phong gào thét nháy mắt ập tới, phong triều đáng sợ bắt đầu hoành hành thế giới này. Mỗi khi tới lúc này, cương phong mới là chúa tể của thế giới này, cả mặt đất, núi non, bầu trời đều phải run lên dưới uy lực hùng mạnh của nó.

- Ha ha ha. . .

Bên trong cửa vào, tất cả mọi người cùng cười vang, hồng quang trong tay Quý Long Đào lóe lên:

- Đại nhân trời giáng. . . Ha ha ha. . . Đại nhân trời giáng cái rắm, mang theo một đám phế vật tầng thấp nhất, cũng muốn cướp đi lãnh địa của chúng ta sao? Chờ ngươi chết đi, ta lập tức trở về tiêu diệt Giản Thị bộ lạc. Không ai có thể phá vỡ pháp tắc của thế giới này, các ngươi ở tầng thấp nhất, vĩnh viễn chỉ có thể sống ở tầng thấp nhất!

Các bộ lạc xung quanh cũng cười vang.

Vũ La bừng tỉnh ngộ, sở dĩ mình không đoán ra quỷ kế của Quý Long Đào, là bởi vì mình quá coi trọng bản thân mình.

Đối với những đại bộ lạc quen ở trên cao như Quý Thị bộ lạc, bọn chúng không xem mình ra gì. Lần tầm bảo Ưng Giác sơn này, các đại bộ lạc quả thật tìm bảo vật trên đó, bất quá Quỷ Long Đào bố trí âm mưu, nhân tiện diệt trừ Vũ La mà thôi.

Sau khi trở về, các đại bộ lạc ai về nhà nấy, chuyện tiêu diệt Giản Thị bộ lạc, chỉ cần Quý Thị bộ lạc xuất thủ là đủ. Vũ La đối với thế giới dưới lòng đất này, bất quá chỉ là một ngôi sao chợt lóe sáng lên rồi vụt tắt.

Chỉ bất quá Quý Long Đào giảo hoạt hơn một chút, lợi dụng lực lượng Vũ La trong quá trình tầm bảo, đây có lẽ là chuyện mà các bộ lạc khác không ngờ tới.

Có lẽ tương lai khi các bộ lạc khác hợp tác cùng Quý Long Đào, sẽ đề phòng y một chút. Mà bây giờ hành động tầm bảo đã kết thúc, hợp lực diệt trừ Vũ La mới là chuyện chắc chắn không nghi ngờ. Tính toán nho nhỏ kia của Quý Long Đào không hề ảnh hưởng tới đại cục.

Cương phong gào thét mà đến, những khe đá bị mọi người đào lên trên Ưng Giác sơn nhất thời vỡ ra thành những hố to. Trong nháy mắt đã có vô số khối đá bị cương phong cuốn lên, quăng lên cao rồi thổi bay đi, sau đó va vào vách núi vỡ tan tành, tiếng vang quanh quẩn chấn động bên trong đường hằm.

Thi thể chiến sĩ ban đầu bị Vũ La đánh rơi xuống núi, thi thể chiến sĩ các bộ lạc trên đường xuống núi chém giết nhau mà chết, vô số cỗ thi thể lập tức tan nát, máu thịt bầy nhầy.

Cương phong vừa thổi tới, những thi thể này phân giải trong nháy mắt, tạo thành một làn sương máu trong cương phong, va vào vách đá, lan trên mặt đất, ngay cả xương cũng không còn.

- Ha ha ha!

Bên trong cửa vào vang lên tiếng cười to một mảng, có nhiều pháp bảo như vậy che chắn cửa vào, bọn chúng cho rằng Vũ La không vào được, cương phong cũng không vào được. Vì vậy những tên tộc trưởng cầm đầu vây quanh cửa động nhìn xuyên qua màn linh quang do pháp bảo tạo thành, muốn tận mắt nhìn thấy Vũ La bị cương phong tàn phá cho tới chết.

Nhưng tiếng cười của bọn chúng chợt ngưng bặt, giống như có một bàn tay khổng lồ vừa bóp chặt cổ bọn chúng.

Cương phong gào thét thổi tới, giống như một đám hung thú Hồng Hoang đang nổi giận. Nhưng cảnh tượng Vũ La trong nháy mắt bị cương phong tàn phá máu thịt lẫn lộn, giãy dụa giữa phong triều mà bọn chúng đoán trước lại không xuất hiện.

Vũ La vẫn như một cây thương sừng sững đứng giữa cương phong. Y phục trên người hắn rách nát, nhưng rất nhanh đã có một bộ y phục do linh nguyên biến ảo ra khoác trên người.

Cương phong thổi quét, nhưng Vũ La thủy chung vẫn an nhiên bất động, có vẻ còn vững vàng hơn cả những ngọn núi cao tồn tại đã từ lâu trên thế giới này.

- Hắn. . . Hắn còn có phải là người hay không-

Không biết là người nào xoay người lại trước tiên, lắp bắp hỏi một câu.

Câu nói này đã thức tỉnh mọi người, ngay cả cương phong cũng không làm gì được hắn, rốt cục thực lực người này kinh khủng tới mức nào? Phán đoán Vũ La chỉ là một ngôi sao chợt lóe sáng lên rồi vụt tắt lúc trước của bọn chúng hiển nhiên đã hoàn toàn sai lầm, người này có đủ lực lượng để phá hủy thế giới này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.