Tiến Về Phía Nhau

Chương 56: Chương 56




Lục Tiêu lăn lộn trên thương trường bao nhiêu năm đã hoàn toàn học hỏi được những tinh túy của gian thương, lúc trước tuy Quý Đông Dương đã nói Chu Nghi Ninh có bạn trai nhưng anh ta không chịu bỏ cuộc, theo như anh ta nói là “Hợp đồng còn chưa ký nên vẫn có cơ hội giành được”, đâu phải anh ta chưa từng làm chuyện đục khoét vách tường của người khác.

Quý Đông Dương hiểu rất rõ anh ta, lần trước chỉ nói Chu Nghi Ninh đã có bạn trai nhưng không chịu nói là ai hại anh ta chạy đôn chạy đáo hỏi thăm, càng không tìm ra là ai thì càng không muốn bỏ cuộc, đến lúc anh ta muốn tấn công lần nữa thì Quý Đông Dương tàn nhẫn cho anh ta một đòn knock-out.

Cảm giác bây giờ của Lục Tiêu là đánh Quý Đông Dương một vạn lần cũng không đủ.

Anh ta đấm lên vai Quý Đông Dương một cái: “Cậu dám chơi tớ hả, sao không nói thẳng?”

Quý Đông Dương thản nhiên liếc anh ta: “Nói thẳng thế nào?”

Lục Tiêu trừng anh, vẫn thấy hơi khó tin, “Cậu thích cô bé ấy thật hả?”

Quý Đông Dương hờ hững trả lời: “Để nói sau đi, tớ phải quay phim.”

Nói xong, anh bỏ đi. Lục Tiêu chửi thề mấy câu, ai mà ngờ Quý Đông Dương chơi anh ta một vố chỉ vì phụ nữ chứ, quá tàn nhẫn, anh ta thừa nhận mình không phải là người tốt, nhưng vẫn chưa xấu xa đến mức cướp vợ của bạn.

Có điều anh ta không đợi Quý Đông Dương quay phim xong mà bỏ đi trước, tức chết mất.

Tối nay quay cảnh của các nhân vật phụ nên Chu Nghi Ninh và Quý Đông Dương có thể về lúc năm giờ chiều.

Lúc quay xong cảnh của hai người, Quý Đông Dương gọi cô: “Chu Nghi Ninh.”

Chu Nghi Ninh quay đầu lại: “Hửm?”

Anh nói: “Em qua đây một chút.”

Chu Nghi Ninh tò mò đi theo anh, đây là lần đầu tiên Quý Đông Dương nói với cô như vậy ở trường quay, có vẻ như hôm nay tâm trạng của anh rất tốt.

Hai người đi vào phòng nghỉ của Quý Đông Dương, A Minh không vào theo, Chu Nghi Ninh thấy không có ai thì đóng cửa lại rồi ôm anh từ phía sau, cười tới mức híp cả mắt: “Anh gọi em vào làm gì?”

Quý Đông Dương nhìn cánh tay quấn ngang hông mình rồi xoay người lại, ấn đầu cô vào lòng, “Tối nay muốn ăn gì?”

Chu Nghi Ninh như phát hiện ra châu lục mới, cô giãy giụa ngẩng đầu lên nhìn anh: “Anh muốn mời em ăn cơm?”

Anh trả lời thản nhiên: “Ừ, không muốn đi à?”

Chu Nghi Ninh cười, nhưng sau đó lại buồn so, “Để hôm khác đi, tối nay em đi ăn với bố rồi.”

Quý Đỗng Dương rũ mắt nhìn cô, “Ừ, vậy em đi đi.”

Chu Nghi Ninh cười, ôm cổ anh rồi kiễng chân ghé vào tai anh nói nhỏ: “Tối nay em tới chỗ anh.”

Người Quý Đông Dương khẽ cứng đờ, anh không trả lời, Chu Nghi Ninh buông anh ra, xoay người đi ra cửa, “Em đi đây.”

Chu Nghi Ninh hẹn với Chu Lợi Huy ở một nhà hàng, cô tới trước, nhân viên phục vụ vừa rót nước vừa lén nhìn cô. Lúc Chu Nghi Ninh nhận lấy thực đơn, nhân viên phục vụ bèn hỏi: “Chào chị, chị là Ninh phi trong phim Triều đại thái bình đúng không ạ?”

Triều đại thái bình đã phát tới tập mười hai, Chu Nghi Ninh xuất hiện ở tập mười, tính ra chỉ mới có mặt trong ba tập thôi, không ngờ lại có người nhận ra cô. Cô quay đầu lại, cười với nhân viên phục vụ: “Em nhận nhầm người rồi.”

Nhân viên phục vụ: “...”

Nhân viên phục vụ chắc chắn mình không nhầm, đó là đôi mắt của Ninh phi, trên mũi còn có nốt ruồi rất đặc biệt, gương mặt của cô rất ấn tượng, không thể nào nhầm được. Nhân viên phục vụ nhìn cô thêm mấy lần rồi mới cúi đầu.

Lúc Chu Lợi Huy tới, các món mà Chu Nghi Ninh gọi đã được dọn lên, cô nhìn ông: “Bố.”

Chu Lợi Huy áy náy: “Cuộc họp kéo dài một chút, con chờ lâu chưa?”

Chu Nghi Ninh gật đầu: “Nửa tiếng.”

Chu Lợi Huy cười: “Đói không, mau ăn đi.”

Chu Nghi Ninh cầm đũa ăn cơm, vẫn còn trong kỳ nghỉ xuân, đây cũng có thể coi là bữa cơm đón năm mới đầu tiên của hai bố con kể từ khi cô thành niên. Năm đầu tiên cô không về nước; năm thứ hai cô về vào đúng ngày sinh nhật của Chu Giai Huệ, sau khi phá hỏng bữa tiệc, cô không ở lại đón năm mới; ba năm sau đó, cho dù cô có về thì cũng không ở lại đón tết.

Hình như đã lâu lắm rồi cô và Chu Lợi Huy mới cùng nhau ăn bữa cơm bình yên như thế này.

Bữa cơm bình yên gần đây nhất là trước khi cô ra nước ngoài.

Chu Lợi Huy nhìn cô, càng nhìn càng cảm thấy mấy năm qua con gái ông phải chịu rất nhiều thiệt thòi. Khi cô đi gặp bác sĩ tâm lý, phải nhờ Mike dùng các liệu pháp tâm lý mà ông mới biết được những việc mà Hạ Vân đã làm với cô. Chu Nghi Ninh chưa bao giờ nói với ông những điều đó. Trước bảy tuổi, cô rất ngoan ngoãn, trong hai năm sau khi Tần Uyển về nước, cô đột nhiên trở nên rất lặng lẽ, đến năm mười tuổi, cô như biến thành người khác, thất thường, nóng nảy, nghịch ngợm, thỉnh thoảng còn nhìn ông bằng đôi mắt lạnh lẽo, ánh mắt đó làm ông nhớ tới Tần Uyển. Cô có đôi mắt giống mẹ.

Lúc đó ông tưởng cô chỉ đang nổi loạn ở tuổi dậy thì, hơn nữa còn có mẹ con Hạ Vân. Hạ Vân dịu dàng, Chu Giai Huệ biết làm nũng với người lớn khiến ai ai cũng vui vẻ, hoàn toàn khác biệt với Chu Nghi Ninh. Thật lòng mà nói thì khi đó, ông thực sự muốn tránh xa đứa con vừa nghịch ngợm vừa giống Tần Uyển ấy.

Sống với nhau mười mấy năm, Chu Nghi Ninh hoàn toàn không được ai quản thúc, cô có tính cách thế nào, cô thích hay không thích cái gì, đi học có chuyện gì vui không,... cô chưa bao giờ nói với ông. Ở trường nếu cô gây chuyện thì cũng do tài xế xử lý, trừ việc đưa tiền cho cô, ông chưa từng thực sự quan tâm cô.

Trong mấy năm Chu Nghi Ninh điều trị ở Anh, cứ có thời gian rảnh là ông sẽ đi thăm cô, nhưng lúc đó Chu Nghi Ninh vô cùng căm ghét và bài xích ông, cũng phải thôi, vì ngòi nổ khiến Chu Nghi Ninh phát bệnh cũng do ông mà ra.

Những năm qua, ông luôn tìm cơ hội để bù đắp cho cô, cô muốn làm diễn viên, được thôi, ông để cô đóng phim.

Phim điện ảnh Khúc mắc do Vệ Trung làm đạo diễn, có nam chính là ảnh đế Quý Đông Dương, không thể nghi ngờ đây sẽ là một bộ phim thành công, nhưng ông không ngờ phim lại nói về đề tài đó.

Đến khi nhận ra thì ông đã sai trầm trọng rồi, ông vẫn cứ như trước kia, tự cho đó là thứ tốt để bù đắp cho cô.

Chu Lợi Huy nhìn Chu Nghi Ninh, ông thở dài: “Ninh Ninh, nếu thấy miễn cưỡng hay khó chịu khi đóng bộ phim này thì chúng ta không quay nữa.”

Chu Nghi Ninh không ngờ ông vẫn còn băn khoăn việc này, cô dừng đũa, vẫn là câu nói ấy: “Con sẽ quay đến cùng.”

Ăn cơm xong, Chu Lợi Huy muốn đưa Chu Nghi Ninh về nhưng cô từ chối: “Con tự bắt xe về, bố về sớm đi.”

Cô nói ăn cơm cùng ông thì chỉ là ăn bữa cơm thôi, ăn xong thì ai về nhà nấy.

Chu Lợi Huy như già thêm mấy tuổi, về đến nhà nhìn thấy Hạ Vân ngồi một mình ở phòng khách xem phim, bộ phim đang phát trên màn hình chính là Triều đại thái bình, Chu Nghi Ninh diễn vai Ninh phi, ánh mắt cô rất quyến rũ, dựa nhẹ vào lòng hoàng đế, trông... cực kỳ xa lạ.

Đó là con gái của ông.

Hạ Vân quay đầu lại nhìn thấy ông thì vội vàng chuyển kênh, vừa cười vừa đi tới, nhận lấy cái áo vest và túi công văn của ông, “Tối nay xã giao mà sao về sớm thế? Hình như mình cũng không uống rượu.”

Chu Lợi Huy nhìn bà ta, “Tôi đi ăn cơm với Ninh Ninh.”

Sắc mặt Hạ Vân liền thay đổi, cố nhịn không nói gì, lúc Chu Lợi Huy định lên lầu thì bà ta bỗng đuổi theo, “Lợi Huy, mình chỉ ăn cơm với Nghi Ninh thôi hả, có ai nữa không?”

Chu Lợi Huy nhíu mày: “Mình nghĩ còn có ai nữa?”

Sắc mặt Hạ Vân khá xấu, bao nhiêu năm nay bà và Chu Lợi Huy rất ít khi giận dỗi chứ đừng nói là cãi nhau, nhưng lần này bà không nhịn được: “Mình không thấy mấy năm nay mình rất lạnh lùng với em ư? Kể từ khi Nghi Ninh ra nước ngoài, mình thường xuyên chạy qua Anh, có phải mình còn nhớ nhung Tần Uyển, muốn quay lại với cô ta không? Nếu có thì mình cứ nói thẳng ra, chứ việc gì hễ chút là sầm mặt với em? Phim mà Chu Nghi Ninh đang đóng cũng là do mình đầu tư đúng không? Khoản tiền lớn như thế mà mình không nói với em tiếng nào, mình có xem em là vợ không?”

Mắt bà ta đỏ hoe, còn vẻ mặt của Chu Lợi Huy trở nên cứng đờ: “Sao mình biết chuyện đó?”

Hạ Vân: “Sao không biết cho được? Đó là khoản tiền lớn mà.”

Hồi lâu sau, Chu Lợi Huy mới nói: “Đó là món nợ của tôi với con, cũng là món nợ của mình với con bé.”

Hạ Vân sững sờ, lẳng lặng nhìn ông đi lên lầu.

***

Chu Nghi Ninh đến khách sạn, lúc đỗ xe ở tầng hầm, có lẽ là do yêu nhau nên tâm linh tương thông, cô không xuống xe mà cứ nhìn chiếc xe màu đen ở phía đối diện, một lúc sau, một thân hình cao ráo đi ra khỏi thang máy, người đó không ai khác ngoài Quý Đông Dương, anh mặc áo phao, đội mũ, đeo khẩu trang.

Cô thấy anh lên xe, nhìn anh nhanh chóng lái xe đi.

Đột nhiên, điện thoại reo chuông, là anh gọi tới.

Cô nhanh chóng nghe máy, giọng Quý Đông Dương hơi trầm: “Tối nay ở nhà đi nhé, anh có chuyện cần xử lý.”

Chu Nghi Ninh mím môi, anh đã lái xe ra ngoài, cô hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Chuyện nhà.”

Chu Nghi Ninh không hỏi nữa, đáp “Vâng” rồi cúp máy, cô không nói cho anh biết cô đang lái xe đi theo anh, ngoài ra cũng có xe của phóng viên, chắc hẳn là đang theo dõi Quý Đông Dương.

Cô cứ lái xe đi sau Quý Đông Dương, anh chọn đi đường nhỏ, xe anh chạy rất nhanh, vòng vèo mấy lần, chẳng những cắt đuôi được phóng viên mà cũng bỏ rơi luôn cô bạn gái của mình.

Chu Nghi Ninh hết cách, đành phải lái xe về nhà.

Quý Đông Dương đi gặp Lục Tiêu, anh ta đang ở lầu một uống trà đợi anh.

Lục Tiêu còn đang bất bình chuyện của Chu Nghi Ninh nên khi thấy anh tới, anh ta nhăn mặt, “Uống rượu chịu phạt đi, cấm uống trà.”

Quý Đông Dương cười, Lục Tiêu hỏi: “Bắt đầu hẹn hò từ khi nào?”

Quý Đông Dương: “Mới đây thôi.”

Lục Tiêu: “Thật lòng không?”

Quý Đông Dương nhìn anh ta. Chỉ với cái nhìn đó, Lục Tiêu đã hiểu ngay, nếu không thật lòng thì Quý Đông Dương sẽ không chơi anh ta một vố như vậy, phòng như phòng cướp.

Nên nói thế nào về tình nghĩa giữa anh ta và Quý Đông Dương đây nhỉ? Quý Đông Dương đã đi đóng phim khi chỉ mới mười mấy tuổi nên khi lên đại học cũng tích góp được kha khá tiền, lúc đó anh ta muốn hợp tác kinh doanh với người khác nên đã thế chấp căn hộ mà gia đình đã mua cho, nhưng cuối cùng bị thua lỗ nghiêm trọng, lúc đó chỉ mới hai mươi tuổi, anh ta gần như đã sụp đổ. May mà Quý Đông Dương cho anh ta mượn tiền để quay vòng vốn, trong mấy năm sau đó, anh ta không ngừng đầu tư, lúc đầu luôn bị lỗ, nhưng Quý Đông Dương rất tin tưởng anh ta, chỉ cần anh ta mở miệng thì anh sẽ sẵn lòng cho mượn tiền. Đối với Quý Đông Dương, tiền bạc chỉ là vật ngoài thân. Lục Tiêu biết hoàn cảnh gia đình của bạn mình, lúc đó Quý Đông Dương còn rất trẻ, nếu không cho anh ta mượn tiền thì cũng bị bố mẹ cuỗm mất, không ai có thể ngờ rằng một người luôn nghiêm khắc với bản thân như Quý Đông Dương lại có bố mẹ bị nghiện ma túy.

Có thể nói Lục Tiêu được như ngày hôm nay là nhờ công rất lớn của Quý Đông Dương. Thế nên tuy Quý Đông Dương chưa bao giờ đòi lại tiền, vì dù sao những năm qua anh cũng kiếm được rất nhiều tiền, không cần số tiền ít ỏi đó, nhưng Lục Tiêu xem Quý Đông Dương như là cổ đông của công ty, hằng năm đều chia hoa hồng cho anh.

Quý Đông Dương nói thẳng vào vấn đề: “Ngày mai cậu về giúp tớ làm một chuyện nhé, Dương Huân không đi được.”

Lục Tiêu nghe thế liền biết là chuyện gì: “Bố mẹ cậu lại gây ra rắc rối nữa hả?”

Quý Đông Dương không nói gì mà chỉ gật nhẹ đầu.

Lục Tiêu đột ngột hỏi: “Hai, ba năm nay cậu làm việc bạt mạng, đừng nói là dồn sức quay phim trong mấy năm cuối rồi rút lui nhé?”

Quý Đông Dương cười chua xót, anh bỗng muốn hút thuốc nhưng cuối cùng vẫn nhịn, giọng bình thản: “Đúng là có ý định đó thật.”

Lục Tiêu thở dài: “Tớ thấy cậu theo chủ nghĩa hoàn hảo quá đó, có nghệ sĩ nào mà không có vết nhơ, chỉ cần sóng gió qua đi thì mọi chuyện lại trở về như cũ thôi.”

Giấu giếm càng lâu mệt mỏi càng nhiều, áp lực cũng càng tăng, Quý Đông Dương đã muốn phơi bày ra từ lâu rồi, theo như lời anh thì anh không muốn kéo dài hơi tàn nữa.

“Đợi quay xong bộ phim này rồi tính sau.”

“Đừng nói bộ phim này sẽ là phim cuối cùng của cậu nhé?”

“Không đâu.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.