Tiến Về Phía Nhau

Chương 59: Chương 59




Quý Đông Dương sống gần ba mươi bốn năm, làm việc suốt mười mấy năm, nửa đêm về nhà chưa từng có ai bật đèn chờ anh.

Nhìn căn nhà ngập tràn ánh đèn ấm áp, lòng anh dâng lên một cảm xúc khó tả.

Vào phòng ngủ, chăn phồng lên, anh từ từ đi tới giường, cúi đầu nhìn cô gái dưới chăn, mái tóc xõa tung bên gối, gương mặt nhỏ nhắn bình thản, cô ngủ rất sâu.

Quý Đông Dương khom lưng xoa đầu cô rồi xoay người đi tới tủ quần áo. Lúc mở tủ, anh phát hiện quần áo của mình đã được cô treo ngay ngắn về chỗ cũ. Anh cười nhỏ, lấy quần áo đi tắm.

Mười mấy phút sau, Quý Đông Dương vứt khăn qua một bên, vén chăn lên.

Người Chu Nghi Ninh rất ấm áp, rất mềm mại, khi được anh ôm vào lòng, cô dụi mắt, xoay người nhìn anh, “Anh về rồi hả?”

Quý Đông Dương: “Sao không ở nhà em?”

Chu Nghi Ninh chồm dậy, nằm lên ngực anh, đâm mạnh ngón tay xuống ngực anh: “Anh hoàn toàn, từ đầu, luôn luôn không đổi mật mã, thế mà lại lừa em.”

Anh bật cười, “Anh đâu có nói là mình đổi mật mã.”

Chu Nghi Ninh ngẩng mặt lên, cắn nhẹ yết hầu của anh. Hơi thở của Quý Đông Dương trở nên nặng nề, bàn tay đặt nơi hông cô trượt xuống. Cô mặt váy ngủ mỏng, vạt váy bị tốc lên hông, tay anh lướt dọc từ đùi lên mông rồi đi tới chiếc eo nhỏ nhắn mềm mại của cô, nhẹ nhàng vuốt ve.

Ngay sau đó, Chu Nghi Ninh bị đè xuống giường, Quý Đông Dương chống tay, cúi đầu nhìn cô.

Chu Nghi Ninh cũng nhìn lại anh.

Không ai nói gì.

Anh cúi người, cô ôm lấy cổ anh, lúc hai người hôn nhau, Quý Đông Dương chăm chú nhìn cô, mãi đến khi cô nhắm mắt lại thì anh mới cụp mắt xuống, tay anh lướt trên cơ thể cô, mơn trớn bụng cô, đi xuống thấp.

Khi chạm vào nơi đó, anh mở mắt ra, Chu Nghi Ninh đang nhìn anh, hơi thở khẽ khàng, “Anh muốn không?”

Đôi mắt đen láy của anh chăm chú nhìn cô, hiện rõ sự ham muốn.

Chu Nghi Ninh đưa tay cởi quần lót nhưng bị giữ lại, sắc mặt Quý Đông Dương rất xấu, “Làm gì đó?”

Chu Nghi Ninh vòng hai chân quặp lấy hông anh, “Làm gì hả? Tất nhiên là làm anh rồi.”

Hai người giằng co khiến chăn gối lộn xộn, nửa phút sau, Chu Nghi Ninh bị Quý Đông Dương giữ chặt tay chân, đôi mắt chứa đầy sự ham muốn pha lẫn tức giận của anh nhìn cô chằm chằm, anh lạnh lùng nói: “Chu Nghi Ninh, em lại nổi điên cái gì đó?”

Chu Nghi Ninh chăm chú nhìn anh, cô muốn nói thật ra không có gì cả, kỳ kinh nguyệt của cô đã qua rồi, lót băng vệ sinh chỉ để phòng hờ thôi. Cô muốn làm tình, nhưng dưới ánh mắt nghiêm nghị của anh, cơ thể căng cứng cứng của cô cũng dần ỉu xìu.

Cô nhận thua.

Sự nghiêm nghị dần biến mất khỏi mắt Quý Đông Dương, anh lật người nằm ngửa nhìn trần nhà, hít sâu một hơi, cả người toàn mồ hôi.

Chu Nghi Ninh co chân nhích tới gần anh, kề đầu lên vai anh.

Quý Đông Dương cúi đầu nhìn cô, giơ tay vuốt nhẹ tóc cô, “Chúng ta không chỉ có một buổi tối nay.”

Ngày ngày đêm đêm, thời gian ngắn ngủi. Nhưng có ngắn đến đâu chăng nữa cũng không chỉ có một buổi tối nay, bọn họ còn rất nhiều ngày đêm khác.

Chu Nghi Ninh hiểu ý anh, cô ngoan ngoãn rúc vào lòng anh, nhưng lập tức bị đẩy ra, “Em nằm xa anh ra một chút.”

Chu Nghi Ninh: “...”

***

Sáng hôm sau, Chu Nghi Ninh dậy trước, tay Quý Đông Dương choàng qua hông cô, phòng rất tối, cô khẽ khàng nhấc tay anh ra rồi quơ tay tìm điện thoại, bật màn hình, Quý Đông Dương đeo bịt mắt, anh vẫn còn ngủ.

Chín giờ rồi.

Cô xuống giường, bật màn hình điện thoại đi tới tủ đồ lấy bộ đồ thể thao, mặc vào rồi ra khỏi phòng ngủ.

Về nhà mình, Chu Nghi Ninh thay quần áo, đánh răng rửa mặt, xuống lầu mua bữa sáng.

Cô mua trái cây, cháo, bánh bao hấp và sữa đậu nành, lúc về lại nhà Quý Đông Dương đã sắp mười giờ, anh vẫn còn ngủ.

Cô ngồi trên sofa một lát thì thấy sốt ruột.

Cô vào phòng ngủ, bật đèn, ngồi xuống sàn gục đầu lên giường nhìn anh, sau đó giơ tay kéo miếng bịt mắt ra, không ngờ anh lập tức mở mắt, làm cô giật cả mình.

“Anh dậy rồi hả?”

“Ừm.” Lúc cô ngồi xuống cạnh giường là anh đã dậy rồi.

Quý Đông Dương vén chăn xuống giường, kéo cô dậy, “Buổi sáng muốn ăn gì?”

Chu Nghi Ninh nhoẻn môi cười, ôm cánh tay anh, “Em mua bữa sáng rồi, anh mau ra ăn đi.”

Lúc hai người ăn sáng, Chu Nghi Ninh nhận được điện thoại của Vạn Vi, “Bây giờ em rảnh không, tới công ty một lát.”

Chu Nghi Ninh nhìn Quý Đông Dương rồi trả lời: “Dạ.”

Ăn sáng xong, Quý Đông Dương dọn bàn ăn, Chu Nghi Ninh hỏi anh: “Chiều nay anh có bận gì không?”

Quý Đông Dương: “Buổi tối có việc.”

Bọn họ đặt vé máy bay vào sáng mai, về thành phố S tiếp tục quay phim.

Chu Nghi Ninh đáp đã biết, “Em phải đến công ty.”

Chu Nghi Ninh đến công ty vào buổi trưa, vừa ăn trưa với Vạn Vi vừa trò chuyện. Vạn Vi nói: “Gần đây có mấy kịch bản được gửi cho em, chị xem trước rồi, tuy nhân vật khá hay nhưng hơi giống Ninh phi, toàn là kiểu nữ phụ độc ác nhưng đáng thương nên chị từ chối hết rồi. Xem ra vai Ninh phi của em rất ăn điểm với khán giả đấy.”

Chu Nghi Ninh: “Diễn vai ác thú vị hơn bạch liên hoa(1) nhiều.”

(1) Bạch liên hoa: có nghĩa là hoa sen trắng. Ngày nay, cư dân mạng Trung Quốc thường dùng từ “bạch liên hoa” để chỉ những người ngây thơ, ngốc nghếch với ý mỉa mai.

Vạn Vi bật cười: “Em biết Chu Di không? Vì hợp vai ác quá nên chuyên đóng vai ác, đến lúc muốn thay đổi hình tượng thì vô cùng khó khăn.”

Vạn Vi đang tính về lâu về dài, Chu Nghi Ninh vừa có tiềm năng vừa có xuất thân tốt, là nữ nghệ sĩ có tài nguyên tốt nhất của chị, chị muốn định hướng Chu Nghi Ninh đi theo con đường diễn viên chuyên mảng điện ảnh, còn với phim truyền hình thì chỉ nhận những dự án hay được đầu tư lớn như Triều đại thái bình.

Chu Nghi Ninh rất tin tưởng Vạn Vi, “Vâng, em cũng không muốn bị đóng khung.”

Ăn cơm xong, Vạn Vi mới bắt đầu vào chủ đề chính: “Em có biết chuyện nhà Quý Đông Dương không? Anh ấy có nói với em không?”

Tim Chu Nghi Ninh rơi lộp bộp, cúi đầu: “Không có.”

Anh không nói, cô cũng không hỏi.

Nghe Vạn Vi nói thế, xem ra mọi chuyện không hề đơn giản.

Vạn Vi im lặng một chút rồi mới nói tiếp, “Chị không phản đối hai người yêu nhau, chị chỉ muốn nói tình hình bây giờ không thích hợp để công khai. Gần đây Quý Đông Dương bị theo dõi sát sao, người có khả năng cạnh tranh giải thưởng năm nay với Lê Tranh cũng chỉ có mỗi anh ấy, nhưng phim Minh phi truyện không đạt được rating như mong muốn, Tinh Vũ và Hoa Thần đấu nhau quyết liệt, nếu Kha Đằng không đấu lại Tần Sâm, rất có thể hắn ta sẽ khai đao với diễn viên, lúc đó Quý Đông Dương sẽ là người đầu tiên.”

Trong giới này, những thủ đoạn hèn hạ chẳng còn gì khác lạ nữa. Chẳng ai biết được lúc nào mình sẽ bị người ta hãm hại, rơi xuống đáy vực.

Vạn Vi và Dương Huân kết hôn năm năm, ly hôn ba năm, trong mấy năm sống cùng nhau, chị biết rất rõ chuyện của Quý Đông Dương, nhưng chị không nói với Chu Nghi Ninh mà chỉ nghiêm túc dặn dò, “Nếu bị chụp thì phải phủ nhận.”

Chu Nghi Ninh nhíu mày, không nói gì.

Vạn Vi nhìn cô: “Vì thế em phải cẩn thận một chút.”

Sau khi tạm biệt Vạn Vi, tâm trạng Chu Nghi Ninh trở nên rối rắm, cô đi tới câu lạc bộ của Chu Thân, bao một căn phòng rồi uống rượu một mình.

Một lát sau Cảnh Tâm tới.

Cảnh Tâm đẩy cô: “Cậu làm gì thế, uống rượu giải sầu hả?”

Chu Nghi Ninh ngẩng đầu nhìn cô ấy: “Sao cậu biết tớ ở đây?”

“Chu Thân gọi điện cho Tần Sâm, tớ ở bên cạnh nghe thấy, Tần Sâm đang ở bên ngoài.”

“Đồ Chu Thân miệng rộng.”

Cô về thành phố B mà không chịu ghé qua nhà họ Tần, chắc chắn sẽ bị rầy.

Quả nhiên mợ gọi điện tới, “Nghi Ninh, cháu về hồi nào? Tối nay tới nhà mợ ăn cơm nhé.”

Chu Nghi Ninh mím môi: “Mẹ cháu còn ở đó không ạ?”

Mợ đáp: “Còn.”

Lần này Tần Uyển về rất lâu, nguyên nhân là vì công việc. Sau khi ly hôn với Chu Lợi Huy, bà ra nước ngoài, sau đó trở thành nhiếp ảnh gia, trong những năm qua, bà đi rất nhiều nơi. Chu Nghi Ninh không hiểu bà thật sự thích công việc của mình hay là thích cảm giác tự do không có gì trói buộc.

Tần Uyển không tái hôn nhưng có bạn trai. Chu Nghi Ninh không biết bà có còn hận Chu Lợi Huy không, có lẽ là không, nhưng cũng không thể tha thứ.

Mấy năm ở Anh, cô không ở cùng Tần Uyển, ban đầu Tần Uyển không đồng ý, nhưng cuối cùng vẫn chịu thua trước sự cố chấp của cô.

Chu Nghi Ninh đồng ý về nhà họ Tần ăn tối, sau khi cúp điện thoại, cô nhìn Cảnh Tâm: “Cậu là phụ nữ có thai mà còn đi lung tung được hả?”

Cảnh Tâm đang mang thai, hôn lễ được tổ chức vào tháng sau, về cơ bản công việc của cô ấy đã được tạm ngưng hoàn toàn. Cô ấy cười: “Sao không? Tớ đâu yếu ớt đến mức đó.”

Chu Nghi Ninh nhìn bạn mình: “Đang trong giai đoạn phát triển sự nghiệp mà kết hôn sinh con, cậu sẽ không hối hận chứ?”

Cảnh Tâm cười: “Không đâu.”

Chu Nghi Ninh nhìn Cảnh Tâm, cũng cười theo.

Đúng vậy, có gì để hối hận đâu. Nếu là cô, cô cũng tình nguyện sinh con cho Quý Đông Dương, cô chắc chắn, chắc chắn sẽ cho con của họ những thứ tốt nhất.

***

Buổi tối, nhà họ Tần.

Mọi người quây quần bên bàn ăn, Chu Nghi Ninh bị hỏi rất nhiều, cũng may chuyện cô hẹn hò với Quý Đông Dương được giấu kín, đám người Chu Thân cũng không để lộ nên mọi người trong bàn cơm không biết chuyện cô và Quý Đông Dương yêu nhau.

“Nghi Ninh, quay phim có mệt không?”

“Cũng được, không mệt lắm ạ.”

“Có thức đêm không? Mợ thấy cháu gầy quá.”

“Đâu có đâu mợ, lần nào gặp, mợ cũng bảo cháu gầy, nhưng cháu có giảm ký thịt nào đâu.”

“Đừng lừa mợ, má cháu tóp hết cả lại rồi kìa.”

Trong lúc cô nói chuyện với mợ, Tần Uyển nhìn cô mấy lần nhưng không nói gì.

Ăn cơm xong, cô ra ban công ngắm cảnh, hôm nay có tuyết, những hạt tuyết tựa như lông ngỗng rơi khắp trời.

Tần Uyển đứng sau cô từ lúc nào không hay, châm thuốc, “Mẹ còn chưa hỏi con vì sao lại đột nhiên tiến vào showbiz?”

Chu Nghi Ninh ngoảnh đầu nhìn bà, thời gian không để lại quá nhiều vết tích trên gương mặt bà. Bà tao nhã, chín chắn, xinh đẹp, Chu Lợi Huy từng nói cô rất giống mẹ.

Lúc Tần Uyển quay về nói bà mới là mẹ cô, cô còn quá nhỏ, không thể chấp nhận nổi khi chỉ mới một đêm, mẹ mình đã biến thành người khác. Tần Uyển dẫn cô tới công ty của Chu Lợi Huy, lạnh lùng ép ông: “Anh nói cho nó biết đi, ai mới là mẹ của nó. Chu Lợi Huy, anh có còn là con người không hả? Sao có thể để con gái của tôi gọi cô ta là mẹ suốt bảy năm nay?”

Cô sợ hãi bật khóc, Tần Uyển dẫn cô tới trước gương, “Ninh Ninh, con nhìn đi, con rất giống mẹ.”

Chu Nghi Ninh thực sự giống mẹ, càng lớn càng giống, cả về ngoại hình lẫn tính cách, có lẽ là do di truyền.

Chu Nghi Ninh nhìn sang nơi khác, nói: “Không vì sao cả, chỉ muốn thay đổi cuộc sống thôi.”

Ban đầu là vì cô muốn tìm người ấy, Trung Quốc rất rộng lớn, ngay cả dáng vẻ anh ra sao cô còn không thấy rõ thì làm sao tìm được? Tìm bằng cách nào? Có chăng cũng chỉ là một chấp niệm mà thôi.

Tần Uyển không hỏi nữa, “Hai ngày nữa mẹ sẽ về Anh.”

Chu Nghi Ninh đáp lại một tiếng, không nói thêm gì nữa.

***

Về đến nhà, Chu Nghi Ninh đi sang nhà Quý Đông Dương trước, trong nhà tối đen như mực, anh vẫn chưa về. Cô về lại nhà mình.

Cô tắm rửa xong, không thèm lau tóc mà để cứ để nước nhỏ giọt, mặc váy ngủ màu đen rồi cuộn người trên sofa xem Triều đại thái bình.

Một lát sau, thấy hơi lạnh, cô vớ lấy cái áo khoác của Quý Đông Dương mà hồi sáng cô ôm về. Lúc mặc vào, cô mới phát hiện cái áo này hơi cũ, tuy kiểu dáng không lỗi thời, áo lại màu đen nhưng vẫn có thể nhận ra nó đã cũ. Cô ngửi tay áo, nghe được mùi ẩm, chắc là mấy năm rồi không mặc.

Xem ra sáng nay cô không may mắn nên lấy nhầm áo cũ. Nhưng cô không hề chê bai, dù sao cũng là đồ của anh mà, mặc thoải mái hơn quần áo của cô nhiều.

Phim chiếu xong, Chu Nghi Ninh thấy hơi chán, gửi wechat cho Quý Đông Dương: “Chừng nào anh về?”

Quý Đông Dương trả lời rất nhanh: “Khoảng mười một giờ sẽ về tới nhà.”

Chu Nghi Ninh đọc tin nhắn xong thì đặt điện thoại xuống, tới tủ rượu lấy chai rượu, khui nắp, từ từ thưởng thức.

Bắp chân mảnh khảnh để lộ trong không khí, bàn chân xinh xắn kiễng mũi chân lên cọ nhẹ xuống thảm, tay đút vào túi áo, hình như có gì đó. Cô sờ trúng cái gì tròn tròn, rồi tới sợi dây thừng nhỏ, hình như là vòng tay.

Cô móc ra, nhìn thoáng qua.

Ngay sau đó, cô sửng sốt, ngón tay buông lỏng, ly rượu trượt khỏi tay, rơi xuống sàn nhà.

Xoảng.

Ly không vỡ, dòng rượu đỏ thấm ướt tấm thảm trắng, hệt như đóa hoa đào trên tuyết.

Chu Nghi Ninh không quan tâm gì cả, cô chăm chú nhìn thứ trong tay, ngón tay nhỏ nhắn khẽ run rẩy.

Đó là của cô.

Tại sao vòng tay của cô lại ở trong túi áo của Quý Đông Dương?

Chu Nghi Ninh cố gắng giữ bình tĩnh, trong lòng cô chưa bao giờ có cảm giác phức tạp như lúc này: khiếp sợ, khó tin, kích động...

Cô chạy tới sofa lấy điện thoại, cô muốn gọi ngay cho anh để hỏi, nhưng sau đó, cô lại đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm chiếc vòng tay có dấu bị đốt làm đôi, chợt nhớ tới hồi quay Triều đại thái bình, lúc dây ngọc bội của hai người bị rối vào nhau, anh đã cầm cái bật lửa để đốt.

Là anh, chắc chắn là anh.

Chu Nghi Ninh để chân trần chạy ra ngoài, cô muốn nhìn thấy anh ngay bây giờ.

Đinh.

Cửa thang máy mở ra, Quý Đông Dương đi ra, lúc đi qua khúc ngoặt, anh nhìn thấy Chu Nghi Ninh để chân trần đứng trước cửa nhà mình, lúc quay lại thấy anh, vẻ mặt hoảng hốt của cô trở nên vui mừng.

Không, phải nói là mừng như điên.

Cô chạy về phía anh, nhanh chóng vọt vào lòng anh.

Quý Đông Dương thoáng ngỡ ngàng, cúi đầu nhìn cô, “Sao thế?”

Cô ôm chặt anh, nhẹ nhàng lắc đầu, không nói gì.

Quý Đông Dương cúi đầu nhìn đôi chân trần của cô, anh mím chặt môi, sắc mặt nặng nề.

Ngay sau đó, anh khom lưng bế cô lên, “Chân lạnh không?”

Chu Nghi Ninh ôm lấy cổ anh, không nói tiếng nào, chỉ chăm chú nhìn anh rồi lắc đầu.

Quý Đông Dương bế cô bấm mật mã, vào nhà, đặt cô xuống sofa.

Chu Nghi Ninh đứng lên ôm lấy anh, vội vã ngẩng đầu hôn lên môi anh, rất mạnh.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.