Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 770: Chương 770: “Ai chết còn chưa biết đâu”




Lời hắn vừa dứt, ánh sáng lạnh lẽo trong mắt Thương Minh Thượng Nhân lại trở nên lạnh hơn, ông ta muốn dùng bí pháp để nhìn thấu thân phận Diệp Thành nhưng lại không làm được.

“Tiểu Thương Thương à! Bớt ra vẻ, ngươi cũng tìm một chỗ tốt đi, đừng doạ con người ta”, khi sắc mặt Thương Minh khó coi đến cực điểm thì một giọng nói đầy uy lực vang lên khắp khán đài.

Tiểu Thương Thương?

Ba từ này vừa được thốt lên, ánh mắt tất cả mọi người dưới khán đài đều nhìn về một hướng. Đường đường là trưởng lão của Thị Huyết Điện, cao thủ cảnh giới Không Minh tầng thứ bảy thực thụ mà lại bị người ta gọi là Tiểu Thương Thương?

Được rồi! Đột nhiên người đó lập tức trở thành tâm điểm của sự chú ý.

Ông ta quả thực rất thu hút sự chú ý của người khác, bởi vì tướng người lão ta rất lớn, cao hơn ba trượng, dù chỉ ngồi thôi cũng cao hơn rất nhiều người đang đứng, nhìn từ xa trông như một ngọn núi nhỏ, rất vững chãi.

Có lẽ vì kinh ngạc, Diệp Thành cũng nhìn về nơi đó, nhìn xong khoé miệng hắn giật giật.

“Người này tên là Man Sơn, là người hết sức bá đạo của Tây Lăng Ba Thục”, Thái Ất Chân Nhân đúng là không gì không biết, vừa nhìn đã nhận ra thân phận người đó.

“Ông ta không phải là lão tử của Sơn Hùng đó chứ?”, Diệp Thành liếc nhìn, trong lòng sinh ra cảm giác kỳ lạ. Nhìn cơ bắp cuồn cuộn trên người Man Sơn, hắn cảm thấy hơi sợ, nếu bị đánh một chưởng chắc hắn sẽ bay lên trời ngay mất.

Mọi người đều nhìn Man Sơn, nhưng lão ta lại làm như không có chuyện gì, lão ta ngồi khoanh chân ở đó, cánh tay giơ lên, cầm vò rượu rót vào miệng. Thân hình cường tráng thế kia khiến người nhìn đều sợ hãi.

Lại nhìn đến Thương Minh, bị Man Sơn gọi là Tiểu Thương Thương trước mặt bao người, vẻ mặt ông ta thoáng chốc trở nên lạnh lùng.

Nhưng dù vẻ mặt có khó coi hơn nữa thì ông ta cũng không dám đối đầu với lão kia, dường như ông ta cũng biết lai lịch và thực lực của lão đó, nếu đánh không lại sẽ bị một chưởng của người ta quật chết cũng nên.

Vì thế Thương Minh trút giận vào Diệp Thành, ông ta nhìn hắn bằng ánh mắt lạnh lùng: “Sau Đại hội đấu thạch, ngươi sẽ chết rất thảm”.

“Ai chết còn chưa biết đâu”, Diệp Thành lạnh lùng cười nhạo.

Thấy bầu không khí giữa hai người không ổn, ông lão họ Dạ ở trên tảng đá ho nhẹ một tiếng, sau đó nhìn Diệp Thành: “Tiểu hữu có muốn xẻ đá công khai không?”

“Không”.

Ôi trời!

Tiếng cảm thán này làm tất cả mọi người dưới khán đài đều phải thốt lên, thế giới nhỏ trong không gian lập tức bùng nổ.

“Bỏ ra ba triệu linh thạch còn không xẻ công khai, vậy nghĩa là phải trả chín triệu linh thạch?”

“Dù là một tông môn cũng không dám tuỳ tiện bỏ ra nhiều linh thạch như thế đâu!”

“Tiểu tử này có lai lịch gì vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.