Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 834: Chương 834




Diệp Thành đã quyết định như vậy, hơn nữa hắn còn định tới khi đuổi kịp Nam Minh Ngọc Thu sẽ phong ấn cô ta ngay tại chỗ.

Cứ như vậy, một canh giờ trôi qua, hai canh giờ trôi qua, ba canh giờ trôi qua… Một ngày, hai ngày, ba ngày…

“Đừng lãng phí sức lực nữa, ngươi không đuổi kịp cô ta đâu”, Thái Hư Cổ Long vừa ngủ dậy, thấy Diệp Thành vẫn đang đuổi theo, ngáp một tiếng rồi bảo: “Cô ta không phải ở trạng thái cảnh giới Chuẩn Thiên bình thường”.

“Lão tử không tin”, mặt Diệp Thành đen như than.

Có lẽ Diệp Thành cũng không biết, hắn dốc hết sức đuổi theo như vậy đã được chín ngày chín đêm và đã đuổi theo được mấy chục nghìn dặm.

Vào ngày thứ mười, Nam Minh Ngọc Thu lại đổi hướng.

Diệp Thành vốn đã đoán trước được nên nhanh chóng đổi hướng, trong chốc lát khoảng cách giữa hắn và Nam Minh Ngọc Thu đã được kéo gần một đoạn dài.

“Không đúng”, khi đã đến gần Nam Minh Ngọc Thu hơn, Diệp Thành đột nhiên nheo mắt lại, nhìn chằm chằm khoảng không cách cô ta ba trượng ở phía sau: “Thật sự có thứ gì đó đang đuổi theo cô ấy”.

“Chẳng trách cô ấy lại chạy”, mắt trái của Diệp Thành gần như đã híp thành một đường, tuy khoảng cách rất xa nhưng hắn vẫn loáng thoáng nhìn ra được đó là thứ gì.

Đó là một bàn tay, bàn tay đẫm máu như ẩn như hiện, lúc có lúc không, năm ngón tay xoè ra hướng về phía Nam Minh Ngọc Thu như muốn bắt lấy rồi đưa cô ta đến một nơi đáng sợ.

Có vài lần Diệp Thành thấy bàn tay đó đã sắp bắt được Nam Minh Ngọc Thu, nhưng cô ta đều tránh được.

“Đó là tay của ai?”, Diệp Thành cau chặt lông mày, hắn đốt cháy tinh huyết cưỡng ép khiến tốc độ tăng thêm một bậc.

“Không phải ta, không phải ta lấy, ta không nhìn thấy gì cả”, đột nhiên bên tai Diệp Thành vang lên những lời Nam Minh Ngọc Thu nói nhiều nhất từ khi bị điên sau khi ra khỏi Thập Vạn Đại Sơn.

“Chẳng lẽ bị đuổi theo từ Thập Vạn Đại Sơn?”, Diệp Thành tự lẩm bẩm.

“Chẳng trách cô ấy lại luôn nhìn về một hướng với vẻ mặt kinh hoàng, mặc dù mình không nhìn thấy nhưng hình như cô ấy có thể nhìn thấy”.

“Tại sao bàn tay đó lại bắt cô ấy? Vì Nam Minh Ngọc Thu đã lấy trộm thứ gì hay là đã nhìn thấy thứ gì không nên nhìn, động phải thứ không nên động? Vì vậy thứ đáng sợ trong Thập Vạn Đại Sơn mới muốn bắt cô ấy về?”

Sự nghi ngờ trong lòng khiến Diệp Thành lại tăng tốc lần nữa, thông qua Tiên Luân Nhãn hắn có thể nhìn thấy rõ ràng bàn tay đẫm máu ấy.

“Dù là cái gì thì cũng phải tiêu diệt”, Diệp Thành lẩm bẩm một tiếng. Những chuyện này quá kỳ quái khiến hắn sởn gai ốc, ngay cả Nam Minh Ngọc Thu cũng sợ hãi phát điên làm cho hắn rất bất an.

Đột nhiên, Diệp Thành nhìn chằm chằm vào bàn tay đó, sức mạnh đồng tử của Tiên Luân Nhãn đang nhanh chóng ngưng tụ, cấm thuật Tiên Luân cũng đã sẵn sàng, chỉ chờ đến gần là hắn sẽ không chút do dự sử dụng Thiên Chiếu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.