Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 836: Chương 836




“Ta khuyên ngươi đừng đuổi theo nữa, cẩn thận bàn tay đẫm máu kia bắt ngươi về Thập Vạn Đại Sơn”.

“Thật sự cho rằng Thiên Chiếu của lão tử là vô ích sao?”, Diệp Thành cười khẩy, khí huyết dồi dào lại bốc lên như ngọn lửa, hắn lao vụt đi đuổi theo Nam Minh Ngọc Thu như một đạo thần mang màu vàng.

“Ngươi đừng đuổi theo nha đầu đó nữa được không?”, Thái Hư Cổ Long mắng to: “Nam Minh Ngọc Thu đó có quan hệ gì với ngươi? Lẽ nào chỉ vì chuyện này mà ngươi không tiếc hao tổn thọ nguyên sử dụng cấm thuật Tiên Luân sao?”

“Ít nhất ta cũng phải tìm ra chân tướng”, Diệp Thành lại bắt đầu ương ngạnh: “Ta ghét cảm giác chẳng hay biết gì thế này. Hứng thú về Thập Vạn Đại Sơn của ta đã lên tới cực điểm rồi”.

“Vớ vẩn”, Thái Hư Cổ Long đột nhiên quát: “Đến Nam Minh Ngọc Thu cũng trúng chiêu, ngươi làm thế này chẳng phải là đang tự tìm đến cái chết sao?”

“Nhưng ta không cam tâm”, Diệp Thành lại thiêu đốt tinh huyết, thoáng chốc đã rút ngắn được khoảng cách vài trăm trượng với Nam Minh Ngọc Thu.

Phía trước, bàn tay kia và Nam Minh Ngọc Thu đang một đuổi một chạy vào trong quần núi.

Ầm! Ầm!

Chẳng mấy chốc, trong quần núi liên tiếp vang lên tiếng nổ, đến khi Diệp Thành chạy vào thì hàng chục ngọn núi lớn đã sụp đổ.

Lại nhìn bàn tay đẫm máu, nó vẫn lúc ẩn lúc hiện, như có như không, mỗi lần Nam Minh Ngọc Thu xuất chiêu đều không đánh được tới nó.

“Để ta đi”, Diệp Thành lao lên như mãnh hổ, Tiên Luân Nhãn của hắn đã nhắm chuẩn bàn tay đẫm máu ấy.

Nhưng hắn còn chưa sử dụng cấm thuật Tiên Luân thì Nam Minh Ngọc Thu đã điên cuồng vung tay lên, tung ra một chưởng.

Mẹ nó!

Diệp Thành lập tức trúng chiêu, cả người bay ra ngoài, bay đi rất xa rất xa tựa như sao băng.

Có lẽ Nam Minh Ngọc Thu cũng không cố ý, cô ta đang vung tay, nào ngờ Diệp Thành lại ngu ngốc chạy lên, vì thế mới trúng một chưởng của cô mà bay ra ngoài.

Phịch!

Thật lâu sau mới nghe thấy tiếng Diệp Thành rơi xuống nước, có thể thấy uy lực một chưởng của Nam Minh Ngọc Thu mạnh cỡ nào.

Phụt! Phụt!

Diệp Thành ngoi đầu ra khỏi mặt nước, liên tục phun ra mấy ngụm máu, vừa định đứng dậy tiếp tục đuổi theo thì phát hiện trong nước nhô lên một cái đầu ướt nhẹp khác, hơn nữa còn là nữ nhân.

Nhất thời bốn mắt nhìn nhau, hai người rơi vào một khoảng lặng ngắn.

A!

Chẳng mấy chốc, tiếng hét chói tai vang lên.

“Trùng hợp, là trùng hợp thôi”, Diệp Thành lê cơ thể đầy máu chạy thục mạng, đầu cũng không ngoảnh lại, chỉ muốn chạy theo hướng của Nam Minh Ngọc Thu.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.