Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 983: Chương 983






Sau đó lệnh bài rung lên vù vù và nhanh chóng trở nên khổng lồ, cho đến khi có kích thước hơn mười trượng mới dừng lại, phát ra thần mang đáng sợ chiếu rọi cả toà thành cổ.

Khi Thái Ất Chân Nhân đưa lệnh bài cho Diệp Thành đã nói lệnh bài của lão ở nơi khác có lẽ không hữu dụng lắm, nhưng ở Tây Lăng thì cực kỳ hữu dụng. Diệp Thành không còn cách nào nữa nên chỉ đành thử, hy vọng lệnh bài của Thái Ất Chân Nhân không đến mức không đáng tin như con người lão ta.

“Sao ngươi lại có lệnh bài Thái Ất?”, Chung Giang nhìn lệnh bài đã trở thành kích thước mười trượng, sau đó nhìn sang Diệp Thành, trong mắt còn hiện lên vẻ kinh ngạc.

“Ông ấy đưa cho ta, nói rằng lệnh bài này rất hữu dụng ở Tây Lăng”.

“Đương nhiên hữu dụng rồi”, Chung Giang hít sâu một hơi, cảm xúc hơi kích động: “Khi ông ấy ở trạng thái đỉnh phong ngay cả ta cũng không theo kịp, ông ấy là chủ tôn của một thế lực thần bí ở Tây Lăng, địa vị chỉ đứng sau Thánh chủ của họ thôi. Mà thế lực thần bí kia cũng có lai lịch rất lớn, nếu có sự trợ giúp của họ thì có lẽ vẫn kịp”.

“Không ngờ ông ấy còn có lai lịch lớn như vậy”, nghe Chung Giang nói xong, Diệp Thành tặc lưỡi cảm thán.

“Đó là cái gì vậy?”, khi hai người đang thảo luận thì người của cả toà thành cổ đều ngẩng đầu nhìn lên hư không, nhìn lệnh bài lớn chừng mười trượng kia, lúc này nói lệnh bài ấy là một cánh cổng khổng lồ thì chính xác hơn.

“Hình như đó là lệnh bài”.

“Nhưng có phải lệnh bài này to quá rồi không?”

Quả nhiên trong những tiếng thảo luận, một người thanh niên đeo mặt nạ đã tới bên cạnh Chung Giang và Diệp Thành.

“Là hai người sử dụng lệnh bài đúng không?”, thanh niên đeo mặt nạ nhìn Chung Giang và Diệp Thành một lượt từ trên xuống dưới.

“Đạo hữu, chúng ta thực sự hết cách nên mới gây ra động tĩnh lớn thu hút sự chú ý của mọi người như vậy”, Diệp Thành chắp tay, nói: “Tiền bối Thái Ất nói có lệnh bài này thì có thể nhờ được người giúp đỡ”.

“Huyền Thương Ngọc Giới”, khi Diệp Thành nói thì ánh mắt người thanh niên đeo mặt nạ lại nhìn chằm chằm vào Huyền Thương Ngọc Giới trên ngón tay hắn.

“Ngươi là Thánh chủ của Viêm Hoàng?”, thanh niên đeo mặt nạ nhìn Diệp Thành với khuôn mặt ý tứ.

Diệp Thành gật đầu đáp: “Chúng ta cần dùng truyền tống trận, mong đạo hữu giúp đỡ, càng nhanh càng tốt”.

“Có lệnh bài của chủ tôn thì đương nhiên ta sẽ giúp hai người, mời đi theo ta!”, thanh niên đeo mặt nạ không nhìn Diệp Thành nữa, xoay người đi về một hướng, vào khoảnh khắc quay người, hắn ta còn nhìn Chung Giang với ánh mắt kiêng kỵ.

“Đúng là trời không giết Nhân Hoàng”, Chung Giang vội vàng đi theo, nhìn Diệp Thành bên cạnh rồi lẩm bẩm: “Xem ra tiểu tử này sẽ là phúc tinh của Viêm Hoàng”.

Chẳng mấy chốc, người thanh niên đeo mặt nạ đã đưa cả hai đến Địa Cung khổng lồ ở trung tâm thành.

Đập vào mắt Chung Giang và Diệp Thành là một tế đàn lớn, trên tế đàn là một truyền tống trận phát ra ánh sáng chói lọi.

“Hai người đi đâu?”, thanh niên đeo mặt nạ trút linh nguyên vào truyền tống trận rồi nhìn Diệp Thành và Chung Giang.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.