Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 838: Chương 838: Đại Sở thật sự là nơi tàng long ngoạ hổ!  






Hơn nữa Diệp Thành cũng không thấy nhiều, chỉ thấy hai cái bánh bao còn ướt nước rung động lòng người.

Mà điều khiến Diệp Thành đau đầu nhất là thành cổ mà hắn chạy vào lại là địa bàn của nhà nữ tử áo xanh. Cô ta chọn ra ba người ở cảnh giới Không Minh tầng thứ chín, hơn mười người cảnh giới Không Minh tầng thứ tám rồi cho hắn một trận nhừ tử!

Diệp Thành cảm thấy kỳ lạ, không phải Thị Huyết Điện hùng bá phía Bắc Đại Sở sao? Sao lại có nhiều thế lực đáng sợ thế này! Lúc trước là Thiên Tông thế gia, sau đó là thành cổ Thiên Long, bây giờ ngay cả thành cổ tên là Xuân Thu cũng có bao nhiêu cao thủ.

Đại Sở thật sự là nơi tàng long ngoạ hổ!

Mặc dù bị trói nhưng Diệp Thành vẫn tìm được vài ba giây để cảm thán.

“Tâm Nhi, có chuyện gì vậy?”, một nhóm các lão già nhìn Diệp Thành, sau đó đều đổ dồn ánh mắt vào nữ tử áo xanh, cô chính là hòn ngọc quý của nhà họ Tô ở thành cổ Xuân Thu, Tô Tâm Nhi.

“Hắn…”, Tô Tâm Nhi vừa định nói, nhưng lời đến bên miệng lại bị nuốt xuống, chỉ là khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, đứng trước Diệp Thành cô có cảm giác như không mặc quần áo vậy.

“Hắn… Hắn làm sao?”, các ông vẫn nhìn chằm chằm Tô Tâm Nhi.

“Hắn… Hắn…”, bị mọi người nhìn như vậy, mặt Tô Tâm Nhi càng đỏ hơn, ấp úng không biết nói sao, chẳng lẽ lại nói cháu gái bảo bối của mọi người bị người ta nhìn thấy hết rồi?

Không biết là xấu hổ hay tức giận, Tô Tâm Nhi đặt kiếm lên vai Diệp Thành.

“Có… Có gì từ từ nói mà!”, Diệp Thành cười gượng: “Ta… Ta cũng đâu nhìn thấy gì”.

“Ngươi còn nói, ngươi…”

Tô Tâm Nhi còn chưa nói xong, một thân ảnh đẫm máu từ bên ngoài bay vào phủ đệ của nhà họ Tô.

“Tam đệ”, đột nhiên các lão già chạy ra, ngay cả Tô Tâm Nhi cũng chạy ra theo họ.

Ngay sau đó, người trung niên mặc áo choàng màu tím toàn thân đẫm máu được đưa vào đại đường, ông ta đã ngất đi, hơn nữa bị thương rất nặng, toàn thân chi chít vết thương, đáng sợ nhất là phần ngực, xương sườn cũng đã gãy mất vài cái.

Mọi người vây quanh người trung niên mặc áo choàng tím đó, đồng loạt truyền linh lực cho ông ta.

Phụt!

Người đàn ông trung niên phun ra một ngụm máu, sắc mặt tái nhợt, khí tức cũng trở nên không ổn định, uể oải, miệng không ngừng phụt ra máu tươi.

“Tam thúc công”, nữ tử áo xanh tên Tô Tâm Nhi sợ tái mặt, lúc này cô cũng chẳng còn quan tâm tới Diệp Thành đang bị trói nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.