Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 1029: Chương 1029: “Sát thủ Thần Triều?”




Bọn họ chợt cảm thấy khó hiểu, người có thể khiến Si Hồn bị thương rốt cục mạnh tới mức nào?

“Ngũ sư huynh phái ngươi tới là có việc gì?”, cuối cùng Hồng Trần Tuyết cũng phá tan bầu không khí im ắng.

“Thánh chủ nói người muốn quay về Viêm Hoàng”, lời nói của Si Hồn rất lạnh, không mang theo bất cứ biểu cảm nào, khí chất của hắn rất giống như một pho tượng.

“Muốn… muốn quay về Viêm Hoàng?”, lời nói của Si Hồn mặc dù rất lạnh lùng nhưng lại khiến cho ông ta nghe mà bất ngờ.

“Tranh đấu vài trăm năm, vậy mà chỉ bằng một câu nói muốn quay về Viêm Hoàng thôi sao? Si Hồn, ngươi có nghe nhầm không?”, Hồng Trần Tuyết lạnh lùng cười nói, trong đôi mắt rõ vẻ lãnh đạm.

Quả thực lời nói của Hồng Trần Tuyết khiến Diệp Thành bất giác nheo mắt.

Từ khi Viêm Hoàng phân tách, giữa hai bên chiến tranh liên miên, làm gì có bên nào không muốn thôn tính bên còn lại, hiện giờ chủ động tìm tận nơi nói muốn về Viêm Hoàng, ai biết được đây rốt cục có phải là cái bẫy không?

Lúc này, bốn người phía Diệp Thành đều nhìn sang Si Hồn, lầu các chìm vào im ắng.

“Thánh Chủ bị thương và bị thương rất nặng”, Si Hồn hít vào một hơi thật sâu cuối cùng cũng nói ra bí mật.

“Bị thương?”, nghe vậy, Chung Giang và Hồng Trần Tuyết đều cau mày, mặc dù tranh đấu bao năm nhưng hai người bọn họ vẫn niệm tình sư môn.

“Ai khiến đệ ấy bị thương?”, Chung Giang nhìn Si Hồn, giọng nói lạnh lùng.

“Sát thủ Thần Triều”.

“Sát thủ Thần Triều?”, nghe bốn từ này, Chung Giang, Hồng Trần Tuyết và lão tổ nhà họ Tô đều biến sắc, vẻ mặt nghiêm trọng: “Thế lực mạnh này lại tái xuất thế gian rồi sao?”

Ở bên, Diệp Thành nhìn vẻ mặt của cả ba người mà cau mày, đến cả tu sĩ ở cảnh giới Chuẩn Thiên nghe tới Sát Thủ Thần Triều cũng phải tái mặt, thế lực này khủng khiếp tới cỡ nào chứ.

“Thánh Chủ nói mệt rồi, không muốn tranh đấu nữa, trước khi chết muốn tới bái kiến sư tôn của Viêm Hoàng, cũng muốn sau này qua đời thì được mai táng ở quê nhà Viêm Hoàng”, khi mọi người còn đang biến sắc thì Si Hồn lại quỳ gối: “Xin Viêm Tôn, Phong Tôn đồng ý”.

“Ngươi về trước đi, ngày mai ta sẽ tới nơi thăm hỏi”, Chung Giang lên tiếng.

“Đa tạ tiền bối”, Si Hồn hành động với phong thái dứt khoát và nhanh chóng, sau một câu nói, hắn lập tức quay người, chớp mắt đã không thấy bóng.

Sau khi Si Hồn rời đi, trong lầu các lại trở nên im lặng, bầu không khí nặng nề thấy rõ và sắc mặt của bọn họ đều hết sức khó coi.

Thấy vậy Diệp Thành mới ho hắng: “Có ai có thể nói cho ta biết lai lịch của Sát Thủ Thần Triều không, sao có thể khiến mọi người kiêng dè như vậy?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.