Tiên Võ Truyền Kỳ

Chương 364: Chương 364: Xứng với danh xưng sư phụ




Không biết đến lúc nào Diệp Thành mới ngự động chân khí, ngưng tụ ở linh khiếu của cô bé, đó chính là môn hộ dẫn tới đan điền.

Trước đây hắn cũng dùng cách này để đả thông linh khiếu giúp Hổ Oa, khai mở đan điền, điều khác với Hổ Oa chính là tuệ căn trời sinh của Tịch Nhan. Linh khiếu của cô bé đang ở trạng thái nửa đóng nửa mở, người như vậy sinh ra đã là một hạt giống tốt để tu luyện, chỉ là thiếu người dẫn đường, mà hắn, có lẽ chính là người dẫn đường ấy.

Mở!

Diệp Thành thầm hô một tiếng trong lòng, luồng chân khí ngưng tụ mạnh mẽ len lỏi vào linh khiếu Tịch Nhan, mở ra các đường kinh mạch chính và đan điền.

Mở khiếu là một quá trình cực kỳ đau đớn, thông thường những tu sĩ lão bối sẽ dần dần từng bước để mở ra cho hậu bối, nhưng Diệp Thành lại mở cho Tịch Nhan chỉ trong một lần.

Diệp Thành biết đạo lý đau dài không bằng đau ngắn, vì hắn tin cô công chúa nước Triệu nhìn nhỏ bé yếu ớt này thực ra là một tiểu cô nương rất kiên cường, nếu không cô bé cũng không thể một mình đến Hằng Nhạc.

Hự!

Tịch Nhan lại kêu lên đau đớn lần nữa, khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trắng bệch.

Sau khí linh khiếu được mở ra, môn hộ các kinh mạch lớn và đan điền được đả thông, thiên địa linh khí đều ngưng tụ về phía cơ thể cô bé, cơn đau dần tan biến, vẻ mặt cô bé giãn ra, cơ thể như được tắm nắng vào ngày trời đông giá rét.

Phù!

Lúc này Diệp Thành đã thu tay, luồng chân khí được truyền vào người Tịch Nhan cũng bị thu lại.

Nhưng, vẫn chưa kết thúc.

Hắn cho Tịch Nhan thời gian một khắc để thích ứng rồi lại tiếp tục, hắn gọi Tiên Hoả ra bao quanh cơ thể cô bé.

Lần này hắn rất thận trọng, bởi vì dùng Tiên Hoả luyện thể không phải trò đùa. Ngay cả Hùng Nhị và hắn cũng khó có thể chịu đựng đau đớn, huống chi là Tịch Nhan vừa mới khai mở khiếu, khoảng thời gian nguy hiểm này chỉ một chút bất cẩn thôi, rất có thể sẽ phá huỷ nền tảng tu luyện của cô bé.

Ưm!

Tịch Nhan vừa chìm vào giấc ngủ lại bắt đầu tỏ ra đau đớn.

Trong giấc mộng, cô bé cảm thấy mình đang gian nan bước đi trong biển lửa bằng đôi chân trần, mỗi bước đi đều trải qua lửa thiêu mạnh mẽ, cơ thể yếu ớt dường như có thể bị hoá thành tro tàn bất cứ lúc nào.

Đến ba canh giờ sau, Diệp Thành ngồi bệt xuống đất, trán hắn cũng chảy mồ hôi ròng ròng.

“Ngươi đúng là xứng với danh xưng sư phụ!”, một giọng nữ nhẹ nhàng êm ái vang lên, Sở Huyên xuất hiện bên cạnh Ngọc Linh Trì như một cơn gió.

“Sư phụ, người đúng là thích đi chơi đêm nha!”, Diệp Thành nhìn Sở Huyên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.