Tiên Vương Tái Xuất

Chương 105: Chương 105: Anh ấy là ông chủ của tôi




“Thấy tôi nói chuyện khó nghe hả?”

“Thế ông mua đứt một căn nhà ở đây đi?”

“Thiếu gì người theo đuổi con gái tôi, sao cứ phải là thằng con nghèo nàn của ông chứ?”

“Kẻ theo đuổi con gái tôi ai mà lại không phải là con nhà giàu?”

“Thậm chí còn có công tử nhà nguyên phó thị trưởng, so ra thì ông là gì hả? Con ông lại là cái gì đây?” Mẹ Trương Thục Phi ôm cơn giận trong người, bây giờ thì mắng thẳng.

Hơn nữa xem khắp nơi rồi mà ba Lạc từ đầu tới cuối vẫn thấy đắt, không mua được, làm kế hoạch mua nhà trước của bà ta bị phá mất.

“Bà nói…”

“Tôi nói sao cơ?” Mẹ Trương Thục Phi trực tiếp ngắt lời ba Lạc.

“Bộ con trai ông có nhà hay có xe hả?”

“Xem hết một lượt rồi, đến một căn nhà các người còn mua không nổi thì sao tôi phải gả con gái cho các người?”

“Nhìn lại cách ăn mặc của ông đi, rồi lại nhìn xem tính nết con trai ông đi.”

“Một trăm nghìn tệ trên một mét vuông mà ông còn chê đắt hả? Mua không nổi thì chứng tỏ ông nghèo.” Mẹ Trương Thục Phi nói với ba Lạc bằng giọng điệu khinh rẻ.

Hơn nữa nơi này còn là sảnh chính của trung tâm, tuy bây giờ người ra vào không nhiều nhưng chỉ trích ba Lạc trước mặt mọi người thế này đã đủ quá đáng rồi.

“Đừng nghĩ tôi nói chuyện khó nghe, nghèo thì phải biết rõ địa vị của mình, yên phận về quê cưới một cô nào ở đó đi, ông nghĩ con gái thành phố dễ cưới lắm sao?”

“Còn có, chuyện mua nhà hôm nay mà còn không xong thì sau này đừng đến nhà tôi nữa, cho ông cơ hội rồi, do ông không biết trân trọng thôi.” Mẹ Trương Thục Phi chỉ vào mũi ba Lạc rồi mắng chửi.

Ba Lạc là một người chân chất, cũng không giỏi ăn nói, bị mẹ Trương Thục Phi nói thế thì đỏ lự cả mặt nhưng không tìm ra lời nào để phản bác.

“Bà cô này, bà nói chuyện hơi khó nghe rồi đấy?” Đột nhiên có một giọng nói vang lên, mang theo sự bất mãn.

Trương Tử Quân thật lòng không nhịn nổi người đàn bà này nữa, hiếp đáp người khác quá đáng.

Hơn nữa chọc một người thật thà tức đến mức này thì quá đáng lắm rồi đấy.

“Gọi ai là bà cô đấy? Nói ai nói năng khó nghe? Tôi nói chuyện không có lí sao?”

“Ông ta muốn cưới vợ cho con thì không nên lấy ra chút thành ý à?”

“Con gái tôi thiếu gì người xếp hàng theo đuổi, toàn là con nhà giàu cả, nhà ông ta từ huyện lên, vốn dĩ cho ông ta cơ hội rồi nhưng ông ta không biết quý đấy thôi!”

“Không gả cho con nhà giàu thì ai mà đồng ý gả con gái cho một tên nghèo khố rách áo ôm đâu?”

“Cậu trai trẻ, tôi nói này không phải nhưng những người trẻ các cậu cho dù có cạnh tranh chút thì làm sao?”

“Cậu ta bây giờ lương 1 nghìn 8 trăm tệ một tháng, không ăn không uống muốn tích đủ tiền mua nhà cũng phải trăm năm đấy! Con trai ông ta có sống được đến lúc đấy không?” Mẹ Trương Thục Phi không lung lay, vẫn chống nạnh nói.

“Mẹ Thục Phi, bà đừng xem thường người khác quá, tôi tin Lạc Tú nhà tôi sẽ thành công thôi.” Ba Lạc thật sự tức không hề nhẹ, nhịn nửa ngày cũng chỉ nặn ra được một câu như vậy.

“Này, bà đây nói một lần ở đây thôi, chỉ dựa vào thằng con trai bất tài kiệt xỉ của ông thì cả đời này có được bản lĩnh gì hả?”

“Tự mình không bằng ai mà cha mình cũng không dựa hơi được, một căn nhà thôi mà cũng không mua nổi, ông nói tôi nghe có bản lĩnh gì?”

“Tiểu Trầb theo đuổi con gái tôi, nhà người ta có một căn biệt thự nhìn ra biển, giá hơn mười triệu tệ, con trai ông lương cứng 1 nghìn 8 thì ông tính thử đi mấy đời mấy kiếp mới mua nổi?”

“Thành công hả? Kiếp sau sau nữa cũng không được!” Mồm miệng mẹ Trương Thục Phi quả thật ác độc.

Hơn nữa bà ta thật sự không đề cao Lạc Tú, so với Trần Hữu thì Lạc Tú quá kém cỏi, không mua nổi một căn nhà thì kiểu người này nên độc thân cả đời.

Ba Lạc bị mấy câu này làm cho tức điên, vừa hay lúc này Lạc Tú đã đến.

“Ba.” Lạc Tú bước đến.

Mẹ Trương Thục Phi lại khinh bỉ nhìn Lạc Tú, toan mở miệng chửi rủa tiếp.

Bỗng có người chạy đến trước mặt anh.

“Tổng giám đốc Lạc, sao anh lại đến đây?” Trương Tử Quân giành nói trước.

“Đây là ba tôi.” Lạc Tú nhìn sang ba mình.

Mà mẹ Trương Thục Phi cũng không điếc nên đương nhiên cũng nghe rõ câu tổng giám đốc Lạc.

“Cậu vừa gọi nó là gì?” mẹ Trương Thục Phi hỏi.

“Tổng giám đốc Lạc, đây là ông chủ của chúng tôi.”

“Hahaha, lại còn ông chủ của các cậu, cậu nhìn cậu ta có giống ông chủ không?” Bà ta lại mỉa mai một câu.

“Mời bà mở to mắt chó mà nhìn cho rõ!” Trương Tử Quân cuối cùng cũng nhịn không được nữa.

Vốn dĩ đối đãi khách khứa thì Trương Tử Quân sẽ đều khống chế cảm xúc của mình.

Nhưng một là vì chuyện vừa rồi mà có hơi ghét mẹ Trương Thục Phi.

Hai là bà ta lại mắng chửi ba ruột của ông chủ mình, đây là quá đáng đến cùng cực rồi đấy.

Vậy nên Trương Tử Quân cuối cùng cũng hết nhịn nổi.

“Dùng đôi mắt chó của bà mà nhìn cho rõ, đây là ông chủ của chúng tôi, cũng là chủ của bất động sản cả cái vịnh Bàn Long này.”

“Càng không phải người mà bà bảo rằng kiếp này hay kiếp sau đều mua không nổi một căn nhà.”

“Cũng đúng, mắt chó sao thấy được nơi cao, cũng không trách bà được.” Trương Tử Quân cũng mỉa mai lại một câu.

Mẹ Trương Thục Phi ngớ người ra ngay, chẳng lẽ Lạc Tú là ông chủ của vịnh Bàn Long thật?

Trương Tử Quân cười khẩy một tiếng, sau đó lấy một cái hợp đồng ra đưa tới trước mắt bà ta.

Mẹ Trương Thục Phi suýt thì ngất ra sàn.

Đến cả ba Lạc cũng không dám tin.

“Nhóc con này, chuyện này là sao?” Ba Lạc run cả tay.

“Hầy, ba, ba cứ chịu cực thế mãi làm gì không biết.” Lạc Tú cười cười.

“Ba xem, sao lại mua nhà của con trai mình thế này, ba nhìn mô hình nhà ở bên đấy đi, mấy nghìn căn đó thêm cả biệt thự đằng sau nữa, đều là của con trai ba hết đó, thích căn nào?”

“Ba chọn đi, thích hết cũng không sao, con giữ lại cho ba.” Lạc Tú cười.

“Rốt cuộc là sao?” Ba Lạc vẫn không thể tin nổi.

“Về rồi con giải thích từ từ, tường tận sau.” Lạc Tú cười cười.

“Những căn nhà đó đều là của cậu thật ư?” Mẹ Trương Thục Phi bấy giờ mới hoàn hồn.

Lạc Tú lại cười khẩy một cái, nhìn bà ta rồi nói.

“Trương Thục Phi không nói cho bà ư? Vịnh Bàn Long là của tôi, thậm chí công ty mà Trương Thục Phi đang làm bây giờ cũng là của tôi nốt.”

Mẹ Trương Thục Phi há hốc, thậm chí là nóng đỏ cả mặt.

Vừa rồi còn trù ẻo, sỉ nhục người ta, bảo người ta cả đời này cũng không mua được nhà, cả đời cũng không thành công nổi, thế mà chớp mắt, người ta lại trở thành nhà giàu mà mình với không tới.

Bất động sản kiếm ra tiền, bà ta chỉ cần không ngu ngốc cũng biết.

Nhìn những ánh mắt đánh giá của những nhân viên xung quanh, không khác gì có kim đâm vào mặt, làm bà ta cảm thấy dường như cả đời này cũng chưa từng mất mặt thế này.

Ba Lạc xác nhận lần nữa xong mới mở miệng nói.

“Con trai tốt, đúng là làm ba nở mày nở mặt.”

“Thông gia này, đều là hiểu nhầm hết, thật sự chỉ là hiểu nhầm.” Mẹ Trương Thục Phi đột nhiên cười ha ha nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.