Tiếng Sét Xanh

Chương 17: Chương 17




Nick trông quá hào hoa thanh lịch trong bộ dạ phục đen với cái áo sơ mi trắng như tuyết và chiếc nơ đen long trọng khi Lauren mở cửa cho chàng vào tối hôm đó.

Nàng dịu dàng nói:

- Trông anh đẹp quá chừng!

Cái nhìn ngưỡng mộ của chàng lướt qua những đường nét sống động của nàng, qua mái tóc búi thành lọn cao phía sau đầu nàng, rồi dừng lại một lúc lâu trên bộ ngực căng tròn màu kem nổi bật đầy quyến rũ trên nền chiếc áo nhung đen được xẻ một bên từ đầu gối xuống chân.

Lauren hỏi:

- Anh có thích cái này không?

Nàng đưa cho chàng một cái áo choàng không tay bằng nhung đen viền sa tanh trắng.

- Thích.

Chàng nói thế và Lauren ửng hồng đôi má khi nàng biết chàng ám chỉ cái gì.

Khách sạn Westin tọa lạc ở trung tâm Phục Hưng tráng lệ giữa thành phố Detroit. Để tăng thêm phần long trọng cho cuộc dạ vũ, một tấm thảm đỏ được trải dài từ lề đường đến cửa chính của khách sạn. Máy quay phim truyền hình đã chực sẵn hai bên. Khi tài xế của Nick đưa chiếc Limousin vào chỗ đậu, các phóng viên báo chí xô đẩy nhau giành lối tiến lên phía trước, máy thu hình đã đưa lên.

Một người gác cưả bước tới mở cửa xe cho Lauren. Khi Nick theo nàng ra khỏi xe, và đỡ lấy cánh tay nàng, những bóng đèn máy ảnh chớp lên lia lịa từ hai phía và máy quay phim truyền hình thu hình họ đang bước lên trên thảm đỏ.

Người đầu tiên mà Lauren nhìn thấy khi họ bước vào phòng khiêu vũ đông đúc là Jim. Ông ta cũng thấy họ và đang nhìn họ bước tới với một nét nhìn hân hoan ra mặt. Và khi Jim đưa tay ra, Lauren nhận thấy Nick ngập ngừng một chút rồi mới bắt tay.

Jim nhận xét, hiển nhiên là với vẻ dè dặt, lạnh lùng:

- Anh rời khỏi Chicago sớm quá. Tôi tự hỏi, không biết vì sao?

Nick đốp chát:

- Mẹ kiếp, anh đã biết quá rõ là tại sao rồi.

Jim nhướng mày lên, nhưng rồi ông đưa nét nhìn hàm ý khen ngợi về phía Lauren:

- Phải thành thật mà nói, cô quá lộng lẫy! Nhưng giờ đây, Nick đang chực móc mắt tôi ra đấy.

Lauren thở gấp, nàng liếc nhìn khuôn mắt nghiêng như tượng của Nick:

- Tại sao lại thế?

Jim đáp với nụ cười mỉm:

- Việc này có liên quan tới hai tá hoa hồng đỏ và một cái hôn mà anh ta đã chứng kiến. Anh ta đã quên một cô gái mà có một thời tôi đã phải lòng, nhưng không đủ can đảm để cầu hôn. Anh ta đã chán vì chờ cho tôi lấy đủ can đảm, nên đã gởi cho Ericka hai tá hoa hồng.

Nick cười lớn:

- Đồ trời đánh!

Chàng kêu lên vui vẻ, và lần này cái siết tay rất là chân thật.

Đối với Lauren, đây là một đêm kỳ diệu, một đêm đầy hoa thơm lấp lánh ánh đèn và du dương âm nhạc. Một đêm khiêu vũ trong vòng tay của Nick, và đứng bên cạnh chàng khi chàng giới thiệu nàng với những người quen biết - mà hầu như là chàng quen biết tất cả mọi người. Mọi người vây quanh họ khi họ vừa rời khỏi sàn nhảy, hay ngừng lại để chọn một ly sâm banh. Đối với Lauren thì Nick được mọi người kính trọng và yêu thích là điều hiển nhiên, và nàng cảm thấy tự hào một cách ngớ ngẩn về chàng. Chàng cũng tự hào về nàng. Nàng có thể thấy điều đó trong nụ cười ấm áp khi chàng giới thiệu nàng với những người quen biết và trong cách sở hữu mà chàng vòng tay quanh eo để ôm nàng.

- Lauren?

Đã quá nữa đêm. Nàng ngước mặt nhìn chàng và mỉm cười khi họ đang nhảy.

- G... i... ì... i?

- Anh muốn về.

Niềm khao khát trong đôi mắt màu xám của chàng nói cho Lauren biết vì sao. Nàng gật đầu và không phản đối để chàng dẫn ra khỏi sàn nhảy.

Nàng vừa nghĩ, đây là đêm tuyệt vời nhất trong đời nàng, thì một tiếng nói quen thuộc đã làm nàng hốt hoảng:

- Nick, rất mừng được gặp anh - Philip Whitworth nói, giọng vừa đủ nghe, khuôn mặt làm ra vẻ thân thiện.

Lauren lạnh cả người. Nàng thầm cầu nguyện: Lạy Trời! Ồ không! Không phải ở đây, không như thế này!

- Tôi không ngờ chúng tôi lại gặp vị tiểu thư này ở đây - Philip nói thêm, lông mày nhướng lên về phía Lauren một cách lịch sự khiến nàng cảm thấy an lòng.

Lauren hết liếc nhìn Philip đến nhìn Carol Whitworth và nhìn Nick. Mẹ và con trai mặt đối diện mà như người dưng nước lã; một bà mệnh phụ mảnh mai lịch sự và một chàng trai đẹp đẽ, to cao, da sậm, có đôi mắt màu xám của người mẹ. Với vẻ lịch sự hững hờ, Nick giới thiệu họ với nàng:

- Đây là Philip Whitworth và vợ ông, Carol.

Sau đó một vài phút, khi đã ngồi vào trong xe Limousin, Lauren cảm nhận là Nick đang quan sát mình. Cuối cùng, chàng hỏi:

- Có chuyện gì vậy, em?

- Carol Whitworth là mẹ của anh. Mary vừa cho em biết cách đây vài hôm.

Chàng dửng dưng nói:

- Đúng, bà ấy là mẹ anh.

Lauren vừa quay đầu đi, vừa nghẹn ngào nói:

- Nếu em là mẹ anh, em sẽ rất hãnh diện về anh. Mỗi lần em nhìn anh, em cứ nghĩ về con người đẹp trai, thanh lịch, quyền uy ấy là...

- Người yêu của em! - Nick thì thầm, kéo nàng vào vòng tay và hôn nàng một cách dịu dàng đằm thắm.

Lauren luà những ngón tay vào mái tóc sẫm, dày của chàng, giữ miệng chàng gắn vào miệng nàng, và thì thầm:

- Em yêu anh!

Một cảm giác nhẹ nhõm chạy khắp toàn thân chàng.

- Anh đã từng nghĩ rằng em sẽ không bao giờ nói như thế

Lauren nép vào vòng tay chàng, nhưng sự hài lòng của nàng chỉ trong chốc lát. Sự trấn an mà Philip vừa ngầm tỏ lộ, khiến nàng càng lo thêm. Cố ý làm như không quen biết Philip và Carol trước mặt Nick, Lauren đã tham dự vào trò lưà đảo, coi chàng như một kẻ khờ khạo. Con tim nàng đập loạn lên. Nàng sẽ nói với chàng đêm nay, sau khi họ đã làm tình. Nàng phải nói với chàng trước khi cái mớ bòng bong của trò lừa đảo đẩy nàng lún sâu hơn nữa.

Khi về đến căn h của nàng, Nick đỡ chiếc áo choàng sa tanh không tay ra khỏi vai nàng và đặt lên một cái ghế. Tay chàng mở nút áo vét, và chàng bắt đầu cởi áo ra, Lauren lại rùng mình vì bị kích thích. Nàng quay người đi về phía cửa sổ, cố gắng trấn tĩnh lại. Nàng nghe Nick bước đến sau lưng mình. Nàng hỏi, giọng run run:

- Anh có cần một ly rượu mạnh không?

- Không.

Chàng vòng tay qua eo nàng, kéo nàng sát vào người chàng. Khi chàng cúi xuống hôn phớt lên thái dương nàng, và khi môi chàng bắt đầu chuyển động xuống phần dưới, hơi thở của nàng trở nên dồn dập. Một bàn tay của chàng vuốt từ bụng xuống dưới hông nàng, trong khi một bàn tay khát trượt nhẹ lên phía trên và chụp lấy một bên ngực còn bọc trong nhung. Sự tiếp xúc của chàng rất tinh tế, và khi những ngón tay của chàng đưa xuống dưới áo lót của nàng để đùa nghịch và vuốt ve thoả thích, thì Lauren cảm thấy sự đòi hỏi của chàng lên đến cao độ.

Vào lúc đó, hai bàn tay chàng vòng lên vai, siết nàng hơn nữa trong vòng tay của chàng, những cử động nhanh, mạnh, đầy khao khát, làm toàn thân nàng run rẩy. Đôi môi chàng uống lấy mối nàng, trong khi vòng tay chàng ép nàng nhẹ nhàng vaò người chàng. Chàng hôn nàng với một cơn đói khát, khoan thai, chậm rãi.

Từ một nơi nào đó trong trí óc còn đang ngây ngất vì đam mê, Nick nhận biết rằng, Lauren đang hôn chàng như nàng chưa từng hôn chàng như thế trước đây. Nhưng thật sự, chàng chưa so sánh được người đàn bà buông thả trong vòng tay chàng lúc này với cô gái còn ngơ ngác thẹn thùng là người lúc ở Harbor Springs, cho đến khi Lauren kéo chàng sát vào nàng và bắt đầu mở nút áo sơ mi chàng ra.

Chàng nhìn xuống hai bàn tay xinh đẹp của nàng, và đầu óc bội bạc của chàng liền nhận ra ngay cái lúc giống như thế này ở Harbor Springs khác chăng là lúc đó chàng cầm tay nàng đặt lên áo mình và thúc giục nàng cởi nút áo ra. Đêm ấy nàng còn thiếu kinh nghiệm và e lệ. Hiển nhiên là nàng đã tiến bộ hơn nhiều vào lúc này. Một sự nuối tiếc băng giá và thất vọng như dâng lên trong lòng chàng, khiến chàng dùng tay ngăn nàng lại.

- Rót cho anh một cốc rượu, được chứ em? - Chàng nói, tự thấy ghét mình đã nghĩ sai về nàng.

Lauren buông tay xuống khi nghe giọng chàng mệt mỏi, chán chường như thế. Nàng bước tới quầy rượu, rót cho chàng một ly rượu mạnh, pha thêm nước và mang lại cho chàng. Nàng thấy chàng mỉm cười, một nụ cười chân thật khi biết nàng còn nhớ chính xác chàng thích uống thứ rượu gì. Thế nhưng, chàng không nói gì, chỉ nâng ly rượu lên môi và uống cạn.

Lauren bối rối vì thái độ của chàng, nhưng nàng còn sửng sốt hơn bởi những lời chàng sắp nói ra.

Nick hạ cái ly không xuống, chàng nói:

- Chúng ta hãy nói rõ ra, để anh khỏi băn khoăn tự hỏi nữa. Đã có bao nhiêu rồi?

- Bao nhiêu gì? - Nàng nhìn sửng chàng.

Chàng nói toạc ra trong một nỗi niêm cay đắng:

- Người tình của em!

Lauren khó mà tin ở tai mình. Sau khi đã coi nàng như là một mẫu người non nớt, sau khi đối xử với nàng như một người bạn gái ngủ qua đường, sau khi nói cho nàng biết đàn ông thích những người đàn bà từng trải, chàng đâm ra ghen tuông. Bởi vì, bây giờ chàng đã bắt đầu quan tâm tới nàng.

Lauren không biết có nên tát vào mặt chàng, cười ré lên, hoặc ghì chặt lấy chàng hay không. Thay vì quyết định trả thù chàng đã làm cho nàng đau khổ, lo lắng, bất an, nàng quay trở lại quầy rượu và lấy một chai rượu vang trắng. Nàng hỏi ngây thơ:

- Nhiều hay ít tình nhân thì có gì khác đâu. Vì anh đã nói với em ở Harbor Springs, rằng đàn ông không còn xem trọng trinh tiết nữa, rằng đàn ông không trông đợi hay mong muốn một người đàn bà thiếu kinh nghiệm. Phải vậy không?

- Đúng - Chàng đáp, cau có nhìn vào mấy cục nước đá trong ly.

Nàng tiếp tục nói và cố nén tiếng cười:

- Anh cũng đã nói rằng, đàn bà cũng có những khao khát dục tình như đàn ông, và chúng ta có quyền thoả mãn những khao khát đó với bất cứ người nào mà ta muốn. Anh đã nhấn mạnh về...

- Lauren! - Chàng gằn giọng lưu ý nàng - anh chỉ hỏi em một câu đơn giản. Anh không cần cách em trả lời, anh chỉ muốn em nói ngay để anh khỏi còn băn khoăn, thắc mắc. Hãy nói cho anh biết, em có thích họ không? Em đã chán họ chưa? Hay là em vẫn còn lưu luyến họ mà vẫn tìm tới anh. Hãy nói ngay cho anh biết. Anh sẽ không vì câu trả lời mà hất hủi em đâu.

Anh mà không hất hủi! Lauren thích thú thầm nghĩ, trong khi đang mở cái nút chai rượu vang.

Nàng nói, nhẹ nhàng:

- Dĩ nhiên là anh không hất hủi em. Anh đã đặc biệt nói rằng...

Chàng cắt ngang:

- Anh biết anh đã nói gì - Nào, nói đi, bao nhiêu?

Nàng nhìn chàng với đôi mắt bối rối vì cái giọng nói của chàng:

- Chỉ một mà thôi.

Nỗi tiếc hận sáng lên trong mắt chàng, và toàn thân chàng căng thẳng như vừa bị một cú đấm bất ngờ.

- Em có... có quan tâm đến hắn không?

Lauren vừa vặn cái mở nút chai vào cái nút bần của chai rượu vang, vừa vui vẻ nói:

- Em nghĩ rằng, trong lúc này đây, em đang yêu người ấy.

- Tốt thôi. Chúng ta hãy quên hắn đi - Nick nói cộc lốc.

Rồi chàng nhận thấy nàng đã phí sức mà không mở được nút chai rượu vang, nên chàng bước tới để giúp nàng.

Lauren hỏi khi nhìn chàng đã khéo léo mở được cái nút chai bướng bỉnh:

- Liệu anh có thể quên hắn không?

- Anh sẽ quên... sau một thời gian...

- Anh định nói gì, sau một thời gian là sao? Anh đã nói rằng, không có gì đáng chê trách khi người đàn bà muốn thỏa mãn nhu cầu sinh lý của họ cơ mà!

- Mẹ kiếp, anh biết anh đã nói gì!

- Vậy thì, tại sao anh lại tức giận như thế? Anh không nói dối em chứ?

Chàng nói khi đặt chai rượu vang lên cái quầy, và lấy trong tủ ra một cái ly:

- Anh không nói dối. Anh tin tưởng điều ấy vào lúc đó.

Lauren trêu tức chàng:

- Tại sao?

Chàng buột miệng nói ra:

- Bởi vì lúc đó thật dễ dàng để tin điều ấy. Bởi vì lúc đó anh không yêu em.

Lauren yêu chàng lúc này hơn bao giờ hết.

- Anh có muốn em nói cho anh biết về người tình của em không?

Nick đáp lạnh lùng:

- Không.

Hai mắt nàng long lanh, nhưng nàng cẩn thận bước lùi một bước, thoát khỏi vòng tay của chàng.

- Anh có thể nhận ra hắn. Cao to, tóc đen, và điển trai, giống như anh. Rất hào hoa, rất hoạt bát, và rất giàu kinh nghiệm.

Nick tức tối thực sự:

- Mẹ kiếp, câm mồm lại đi!

- Tên hắn là John.

Nick bấu cả hai tay vào tủ rượu, quay lưng về phía nàng.

- Tôi không cần nghe tên nó.

Lauren nói toẹt ra:

- Anh ta là John Nicholas Sinclair.

Sự khổ đau mà Nick đã trải qua khốc liệt đến nỗi chàng biết khó lòng đương cự lại. Chàng đứng thẳng người, bước tới phía nàng. Lauren đang đứng giữa phòng như một thiên thần trong chiếc áo nhung đen quyến rũ, như một giai nhân trẻ trung đầy khêu gợi với giá trị to lớn mà nàng không ngờ tới trong mọi đường nét duyên dáng của thân hình nàng. Nàng có một vẻ đẹp hoàn hảo, một nét kiêu sa toát ra làm cho đám đàn ông rụt rè không dám sàm sỡ.

Nàng đã được chàng yêu say đắm.

Chàng có thể biến nàng thành tình nhân hay cười nàng làm vợ. Trong thâm tâm, chàng biết rằng nàng nằm ở phía cô dâu; không một điều gì có thể hủy hoại được lòng kiêu hãnh và vẻ e thẹn của nàng. Tấm thân xinh đẹp của nàng đã dâng hiến cho chỉ một mình chàng. Chàng không thể chỉ đón nhận món quà tặng của nàng, tình yêu của nàng, và đáp lại, dành cho nàng một sự mù mờ và tế nhị được gọi là “mối quan hệ đầy ý nghĩa”. Mặc dù nàng còn rất trẻ, và đủ khôn ngoan để không chơi trò đen đỏ với chàng, chàng vẫn yêu nàng. Nàng cũng đủ bản lĩnh, đầy thiện chí và khôn ngoan đương đầu với chàng như chàng đã học được những bài học làm chàng điên tiết trong mấy tuần vừa qua.

Chàng yên lặng nhìn nàng, rồi chàng hít một hơi thật sâu và bắt đầu trang trọng nói:

- Lauren, anh muốn bốn đứa con gái có đôi mắt màu xanh lung linh, và đôi kính gọng sừng thông thái trên những cánh mũi nhỏ. Thêm nữa anh đâm ra thiên vị về màu tóc vàng mật ong của em, nếu em làm sao cho các con chúng ta có được như vậy thì càng tốt...

Chàng nhìn thấy những giọt nước mắt sung sướng bất ngờ dâng lên trong mắt nàng. Chàng ôm chầm lấy nàng, ép nàng vào sát trái tim mình. Chàng cũng bị kích động bằng chính mối xúc cảm mà chàng đã dành cho nàng.

- Em yêu, xin đừng khóc. Xin em đừng khóc - Chàng thì thầm, hôn lên trán nàng, hôn vào má nàng, và cuối cùng hôn môi nàng.

Nhớ lại rằng, đây mới là lần thứ hai đối với Lauren, chàng sẽ không hối thúc. Chàng cúi xuống ẵm nàng lên trên đôi tay chắc nịch của chàng, và bồng nàng lên lầu, đưa vào giường ngủ.

Miệng còn gắn vào miệng nàng, chàng lướt bàn tay tử dưới vế nàng. Cái cảm giác êm ái của hai chân nàng áp vào đùi chàng, làm chàng như nghẹt thở. Khi Nick cởi áo quần của mình, Lauren cũng thoát y trước tia nhìn nóng bỏng của chàng. Và khi những đồ lót bằng ren cuối cùng khéo léo rơi nằm xuống sàn nhà, nàng ngẩng mặt lên nhìn chàng và mà không còn e thẹn nữa. Một cảm giác yêu thương tràn ngập toàn thân chàng. Chàng khum lòng bàn tay ôm lấy hai má nàng, những ngón tay chàng run run xúc động lướt lên khắp những đường nét thanh tú của nàng. Sau những tuần lễ nàng cứng cỏi, thách thức chàng, lạnh lùng từ chối chàng, giờ đây Lauren nhìn chàng với một sự đầu hàng im lặng. Tình yêu thắp sáng đôi mắt nàng, một tình yêu mãnh liệt mà êm ái, nó làm cho chàng cảm thấy cả sự khiêm nhường và niềm kiêu hãnh sâu xa.

- Lauren - Chàng nói với một giọng khản đặc, mới mẻ, đầy cảm xúc, chưa hề có trước đây - anh yêu em vô cùng.

Thay cho câu trả lời, nàng lướt bàn tay trên ngực chàng, vòng lên cổ chàng, và ép sát người nàng vào tấm thân đầy kích thích của chàng.

Cố chế ngự sự bùng vỡ cơn khao khát đam mê, chàng cúi xuống hôn nàng. Môi nàng mở ra, đón đợi. Và một tiếng rên khe khẽ, chàng kéo nàng nằm xuống giường ngủ, để cho nàng lăn qua một vòng, đặt đầu nàng lên gối, miệng và bàn tay của chàng vồ vập mãnh liệt khi chàng hôn và vuốt ve nàng. Từ một nơi nào đó trong những cảm xúc quay cuồng, Lauren nhận ra rằng, đêm nay Nick đang làm tình rất khác lạ. Ở Harbor Springs chàng đã điều khiển thân xác nàng như một nhạc trưởng tài ba sử dụng nhạc cụ của mình một cách quen thuộc, khéo léo, tài tình. Đêm nay, chàng “giày vò” nàng dịu dàng hơn, tỏ lòng ngưỡng mộ tinh tế hơn qua cách thức ve vuốt và kích thích nàng bằng đôi tay của chàng. Ở Harbor Springs, cơn đam mê của chàng đã được kiểm soát, hạn chế lại; còn đêm nay chàng đã cố tình dành tặng nàng, cũng như nàng dâng hiến cho chàng. Chàng thì thầm lạc giọng: “Anh muốn em! Anh muốn em quá chừng!”

Giọng nói khản đặc của đam mê ấy như đốt cháy nàng, và những lời thầm thì mơn trớn ấy đã làm rung động cả thân xác lẫn linh hồn nàng. Mỗi một vuốt ve của những ngón tay biết khám phá của chàng, mỗi một lần rà môi và lưỡi của chàng, đã làm cho nàng bay lên cao và cao hơn nữa, vào một vũ trụ mà ở đó không còn có gì tồn tại ngoài cái đẹp nguyên sơ của việc ái ân.

Rất sớm vào sáng hôm sau, Lauren bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại. Quơ tay qua ngực để trần của Nick, nàng nhấc ống nghe lên.

- Nick, Jim gọi anh - Nàng nói và đưa máy cho chàng.

Sau một cuộc điện đàm ngắn, Nick vùng dậy khỏi giường, đưa tay vuốt tóc. Chàng nói, có vẻ luyến tiếc:

- Anh phải bay đi Oklahoma hôm nay. Cách đây mấy tháng, anh đã mua một công ty dầu lửa của một người mà nhiều năm qua ông ta đã bị nhân viên của mình xa lánh. Người của anh đã cố gắng điêù đình với chính những nhân viên này và lập ra các hợp đồng làm việc mới, họ đã hưá nhưng không giữ lời. Họ đòi hội đàm với anh, nếu không họ sẽ đình công.

- Anh sẽ gặp lại em ngày mai ở văn phòng nhé!

Chàng hứa khi đang đứng ở cửa trước vài phút sau dó. Chàng kéo nàng vào vòng tay, hôn nàng say đắm, miễn cưỡng buông ra

- Anh phải bay suốt đêm để đến đó, nhưng anh sẽ trở về vào ngày mai. Anh hứa như vậy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.