Tiểu Bạch Thần Y

Chương 14: Chương 14: Kết Cục




Tô Bạch Bạch bị Tư Đồ Mặc khi dễ , cũng không phải khiêu vũ …. thế nhưng …. nhìn đến hắn sẽ không tự giác mà đỏ mặt.

Buổi sáng .

” Bạch Bạch , rời giường.”

Tô Bạch Bạch mặt trắng hồng :” Được.”

Giữa trưa.

“Bạch Bạch , ăn cơm .”

” À, ừ …” Tô Bạch Bạch tiếp tục đỏ mặt.

Buổi tối.

” Bạch Bạch , hôm nay ngươi thực nghe lời .”

Tô Bạch Bạch vẫn đỏ mặt , gật đầu.

Ơ …. Bạch Bạch hôm nay lại kỳ quái đến như vậy? hay là bệnh tình chuyển biến xấu đi.?!

” Khụ … Bạch Bạch , ngươi còn muốn khiêu vũ?”

Tô Bạch Bạch lắc đầu rõ ràng :” Không”

Tư Đồ Mặc trầm mặc hỏi :” Vậy ngươi còn làm sao không thoải mái? Chẳng hạn muốn làm điều gì?”

Tô Bạch bạch thẹn thùng gật đầu ” Có…. Bạch Bạch muốn ngươi ôm ngủ như hôm qua.”

Ngày hôm qua .

” Cọ xát” một chút , lần này Tư Đồ Mặc mặt đỏ.

Hắn xấu hổ cười , ý đồ nói sang chuyện khác :” Bạch Bạch , biết cha ngươi hai ngày đi đâu không?”

Tô Bạch Bạch nhíu mày :” Bạch Bạch từ trước ở cùng ngươi một chỗ , tại sao lại biết được.?”

Lúc này , tiếng bước chân ở truyền đến nặng nề.

Bạch Thiên Minh trên mặt rất mệt mỏi , trong tay cầm cái hộp , hắn đem hộp đưa cho Bạch Bạch :” Bạch Bạch , cha năm đó … Lần này nhất định phải cứu con , đây là Thiên Sơn Tuyết Liên , con ăn vào đi …”

Tô Bạch Bạch trừng mắt nhìn :” Bạch Bạch không có bệnh , không cần ăn thứ này .”

Bạch Thiên Minh sờ sờ tóc :” Phiền toái ngươi chiếu cố Bạch bạch …. Ta nghĩ ẩn cư thâm sơn một thời gian , sau đó tìm Tô Tô .”

Tư Đồ Mặc trịnh trọng gật đầu.

……………….

Bốn năm sau .

” Mẫu thân ! Phụ thân nói , người không được bước chân ra khỏi bên ngoài nửa bước !” Một tiễu nam hài tử khuôn mặt trắng hồng đáng yêu chỉ vào Tô Bạch Bạch hét lớn.

Tô Bạch Bạch giả bộ uỷ khuất miệng bĩu môi , kéo váy ở một chân :” ta đây không cắm sừng Mặc thì thôi ! không chính xác nói cho cha ngươi , cẩn thận ta đánh ngươi ác !”

Tiểu Tư Đồ vừa nghe , tay nhỏ bé nắm lại , đấm vào không khí :” Không nghe lời mẫu thân , đến đây đi !”

Tô Bạch Bạch đảo con mắt xem thường , thấy người ở xa xa tới , rời khỏi bỏ chạy phía trước :” Mặc , đứa con ngươi khi dễ ta ..”

Tư Đồ Mặc ôm lấy Bạch bạch :” Chân trần chạy cái gì mà chạy , còn có , tiểu tử ngươi bắt đầu khi dễ mẹ ngươi? Đi, vào trong viện ta xử .”

Tiểu Tư Đồ uỷ khuất nhìn thấy hắn cùng nương đi , hắn bị từ bỏ ….

Nhìn thấy Tư Đồ Mặc cùng Tô Bạch Bạch ân ái , Tiểu Tư Đồ trong lòng âm thầm thề , chờ trưởng thành , hắn nhất định phải bắt cóc mẫu thân , tức chết cha hắn!.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.