Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi

Chương 2: Chương 2: Mắc nợ




- Ông à ! có mấy người mặc đồ đen đến tìm ông kìa ! - mẹ cô hốt hoảng chạy vào trong gọi chồng mình

- Bà làm gì la lối um sùm vậy, để tui ư..........- ông đang nói thì thấy bọn chúng đi vào , theo sau là 1 người khôi ngô, tuấn tú .

- Bây giờ ông muốn sao đây? mắc nợ rồi còn trốn à ?- từ đâu giọng nói của 1 tên bảo vệ phát lên làm không gian càng trở nên u ám .

- Ơ ...tôi không có, chỉ là tôi chưa...có..tiền..cho các người!- ông vừa nói vừa run

- Ông lại mắc nợ người ta nữa à ....trời ơi...- bà đang nói thì bỗng nhiên ngất xỉu .

- Bà ơi bà....mau dậy đi bà...tôi ..tôi xin lỗi.

- Ông chủ , bây giờ làm sao đây ?- người bảo vệ đó quay sang Triệu Khắc Minh nói .

- Giết - ông ta nói ( ghê quá...*run run* ác quá !)

- Xin ...xin ông tha mạng cho tôi , tôi hứa là sẽ trả đủ số nợ cho ông , cầu xin ông !- ông quỳ xuống van xin

Triệu Khắc Minh đang định nói thì 1 giọng nói trong veo cất lên, trong giọng mang theo sự lo sợ và hoảng hốt :

- Cha à , mẹ bị sao vậy, còn mấy người này là ai ?- cô

- Sao con lại xuống đây !- cha cô thấy cô liền mắng .

- Cô ta là ai ?- Triệu Khắc Minh khi thấy cô thì liền thay đổi ý định ban đầu là giết ông, thay vào đó bắt cô gái này thì hay hơn , dù gì nhìn cô ta cũng không tệ cho lắm .

- Là...là con gái tôi - ông run rẩy nói

- Ông không cần trả nợ.....nhưng với 1 điều kiện...- ông nghe Triệu Khắc Minh nói vậy thì vội mừng nhưng không bao lâu sau niềm vui đó đã biến mất .

- Nhưng ...sao ?

- Tôi muốn con gái ông.- Triệu Khắc Minh nói

- Sao ?- cô khi nghe nói như vậy thì khiếp sợ .

- Sao? 1 là ngay bây giờ trả nợ cho tôi, 2 là con gái ông, ông chọn đi !- ông ta nói xong thì đi ra ngoài

- Cha à ...không thể được- cô nói

- con hãy đồng ý đi .- ông nhắm mắt nói

- Sao?

- bây giờ tính mạng cha và mẹ con đang nằm trong tay con , làm ơn đồng ý đi - ông cắn răng nói

- Nhưng con không muốn !- cô vừa khóc vừa nói

- Cầu xin con, hãy đồng ý đi nếu không ta và mẹ con chết cho con coi - ông đau lòng nói '' Bảo Nhi, cha xin lỗi ''- ông suy nghĩ

- Đừng..con...con đồng ý - cô khổ sở nói

- Cảm ơn con...cảm ơn - ông mừng rỡ nói

- Không sao đâu ạ - cô mỉm cười nhưng mấy ai biết được trong lòng cô đang đau thế nào chứ !

- Sao ? đã nói chuyện xong chưa ?- Triệu Khắc Minh nham hiểm nói

- Tôi đồng ý - cô nói

- Tốt , bây giờ cô đi theo tôi, đồ đạc tôi sẽ chuyển qua sau

- được !- cô

- Cha à, nhớ ở nhà giữ gìn sức khỏe, đừng chơi nữa ,cha nhớ chăm sóc tốt cho mẹ - cô nói

- Được , con đi đi - ông

- Vâng!- cô nói xong thì liền đi theo nhóm người mặc đồ đen , leo lên xe rồi đi mất

,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,,

- Chào mừng người trở về - đám người hầu xếp 2 hàng cúi đầu chào khi thấy Triệu Khắc Minh về

- umk, dẫn cô gái này lên phòng của cô ta, đồng thời nói cho cô ta biết nội quy của nơi này - Triệu Khắc Minh nói xong thì lên lầu

- À... Phong nhi đâu rồi !- ông quay lại làm đám người hầu đứng tim, nghe ông hỏi vậy thì liền thở phào nhẹ nhõm .

- Thưa..cậu chủ đã ra ngoài lúc sáng sớm rồi ạ !- dì Minh đứng ra nói

- gọi nó về đây ngay lập tức - nói xong ông đi thẳng lên lầu

- Vâng!- dì Minh nói xong thì đám người hầu đều tản ra, ai đi làm việc của người nấy

- Mời cô đi theo tôi !- dì Minh quay sang cô nói

- Vâng - cô

- Cô tên gì ?

- Cháu tên là Hạ Bảo Nhi!

- cô mấy tuổi rồi ?

- Dạ 20 ạ !

- umk, đây là phòng của cô và đây là nguyên tắc trong nhà :

1 : Không ra ngoài nếu không có sự cho phép của ông chủ hoặc cậu chủ .2: Không được vào phòng làm việc của ông chủ.3: Không được tò mò hoặc thắc mắc chuyện gì . 4: Không gây ồn ào và cuối cùng là không được tắt đèn vào ban đêm , cô đã hiểu chưa ?

- Vâng, tôi hiểu rồi

- Được, cô cứ ở đây nghỉ ngơi , nếu cần gì cứ gọi tôi- nói rồi bà đi ra khỏi phòng , để cô ở lại trong đó .

_________________________________________

- Alo- giọng nói của 1 người con trai mang khuôn mặt lạnh ngắt với đôi mắt chim ưng .

''......''

- Tôi biết rồi! - anh nói xong thì tắt máy

- Chuyện gì vậy ?- cậu hỏi

- Không có chuyện gì, cha tôi kêu về , cậu ở lại giải quyết êm xuôi chuyện trong bang đi !- anh nói xong thì đi thẳng ra ngoài không nhìn lại .

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.