Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi

Chương 17: Chương 17: Nhớ




Ánh nắng mặt trời chói sáng làm cô cô tỉnh giấc,cơ hồ là toàn thân rã rời, hạ thân đau nhức.Lại cảm thấy cánh tay rắn chắc ôm chặt eo cô , đôi chân to lớn , thon dài quấn quýt đôi chân cô.Cô nằm trong lồng ngực to lớn của Lục Phong, ngước mắt lên chạm phải cái cằm góc cạnh của anh. Chiếc cằm nam tính góc cạnh đầy vẻ ngạo mạn. Chỉ nhìn cằm thôi cũng đã thấy vẻ ương ngạnh và kiêu ngạo giống như chính bản thân anh.Cô say sưa ngắm nhìn khuôn mặt anh tuấn phi phàm, ngón tay nhịn không được đưa lên vuốt ve khuôn mặt anh, ngay lúc đó bàn tay cô đã bị một bàn tay to lớn khác nắm lấy, cô giật mình muốn rút tay lại nhưng đã bị anh nắm chặt, đôi mắt anh khẽ mở:

- Sao không ngủ tiếp đi?

- Anh dậy từ lúc nào vậy? Sao không lên tiếng ?- Bảo Nhi bất mãn nhìn anh.

- Thấy em si ngốc ngắm anh như vậy đành im lặng ngậm ngùi cho em ngắm dung nhan của anh vậy .

- Tự cao tự đại, ai si ngốc ngắm anh bao giờ !

- Không phải sao ?

- Không phải !

Nói rồi cô định bước xuống giường, chỉ mới vừa ngồi dậy thôi đã bị một tay của ai đó kéo lại, ôm trọn trong lòng, cất giọng trầm thấp vang lên :

- Tiêu Nhi, em có yêu anh không ?

Đột nhiên bị anh hỏi câu này làm cho cô đơ người, câu trả lời cô cũng không biết .

- Em.....

Thấy cô trả lời ngập ngừng như vậy, anh sợ, sợ câu trả lời của cô là không.Bàn tay liền siết chặt cô hơn, vùi đầu vào hõm cổ cô, nói :

- Làm ơn trả lời nhanh đi, đừng khiến anh cảm thấy sợ!

- Lục Phong, tôi....em ..- Cô lắp ba lắp bắp

- Em không thích anh.....- Cô nói

Lời nói cô phát ra là trái tim anh tan nát, lồng ngực dường như có ai đó bóp chặt Từng câu , từng chữ của cô như một nhát dao đâm xoáy vào trái tim anh. Từng dây thần kinh của anh như muốn nứt ra.Đau lòng nói :

- Một kẻ ngu muội như tôi quả thực rất đáng thương. Ngu ngốc tìm kiếm một thứ phù phiếm không có thực .

Anh nhếch môi chua chát lên nói rồi đứng dậy, đi ra ngoài, vừa đi được mấy bước anh đã bị một vòng tay nhỏ ôm từ phía sau:

- Lục Phong, khoan đã, em chưa có nói xong!

- Tôi không muốn nghe gì cả !- Anh giận dữ hét lên rồi gỡ vòng tay của cô ra.

- Lục phong....Lục Phong.

Cô gọi với theo, nước mắt đồng thời tuôn ra , đây không phải là điều cô muốn. Là anh đang hiểu lầm cô.Cô đứng dựa vào tường, trượt người ngồi xuống đất, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này chứ.

Lục Phong đi thẳng xuống gara rồi phóng xe đi , ra khỏi ngôi biệt thự đó

*********************************

Buổi tối hôm đó , Bảo Nhi không ngủ được . Chằn chọc một lúc lâu. Nhìn thấy bên giường trống trải , cô đột nhiên cảm thấy lạnh lẽo cùng hụt hẫng.

Anh đi từ trưa đến giờ vẫn chưa về ?

Một lúc sau , cô mới từ từ chìm vào giấc ngủ.

* Ở bên anh:

Quán bar, là thiên đường của người trẻ tuổi tiêu xài thanh xuân, lúc này, Lục Phong ngồi uống rượu một mình trên quầy bar, ánh mắt mê ly, trong miệng thỉnh thoảng lại tự lẩm bẩm

- Tại sao? Tại sao? . . . . . .

Nhưng điều này không phá hỏng khí chất của anh một chút nào, thỉnh thoảng có vài người phụ nữ quăng tới anh ánh mắt mời chào, loại người cả người đều là hàng hiệu như thế này, lại là người đàn ông có gương mặt đẹp trai thì thật là hiếm thấy, nếu có thể lên giường với anh ta, cho dù chết họ cũng cam tâm tình nguyện.

Đáng tiếc người đàn ông đối với mấy chuyện này đều làm như không thấy, tự nhiên uống rượu, chỉ trong chốc lát, trước mặt liền bày đầy bình không, thân thể lung la lung lay, nằm xuống bên cạnh.

Lại bị một đôi tay nhỏ bé mềm mại không xương kéo lên, Lục Phong ngước mắt, một người con gái dáng dấp yêu mị đứng ở bên cạnh anh, ánh mắt mê ly quan sát một lúc, da thịt trắng nõn, gương mặt xinh xắn, áo ngực bó sát người, đai lưng buộc vòng quanh vóc người hoàn mỹ, thấy thế nào đều là loại hình mà đàn ông đều thích, đặc biệt là cặp mắt xếch kia, cảm giác hồn cũng bị cô câu đi.

Kể từ khi người đàn ông này đi vào, cô vẫn luôn quan sát, lấy kinh nghiệm nhiều năm của cô, có thể khẳng định tối nay người đàn ông này nhất định chạy không thoát khỏi lòng bàn tay của cô.

Nằm trên quầy bar, Lục Phong còn một chút ý thức liền rót ly rượu vào trong miệng, có lẽ là bởi vì nóng, anh mở nút áo sơ mi ra, hơn nửa lồng ngực đều lộ ra.

- Tiên sinh, bên này có ai không?- Giọng nói ngọt ngào vang lên, Lục Phong còn chưa lên tiếng, cô gái đã không kịp chờ đợi liền ngồi xuống.

Lục Phong cười nhẹ một tiếng, quả là một cô gái không tự lượng sức mình, liền uống một ly rượu, nếu là trước khi kết hôn, có lẽ anh còn có thể cảm thấy hứng thú, nhưng bây giờ thấy những thứ này đều sẽ có cảm giác ghê tởm.Không có ai có thể thay thế vị trí của cô, nhưng vừa nghĩ tới cô, trái tim liền đau thật là đau, coi như có uống thật nhiều rượu, cũng không cách nào làm cho trái tim tê dại, ai nói uống rượu có thể giải sầu, tại sao anh không có cảm giác?

Chính thái độ của Lục Phong làm cho cô gái cảm thấy thất bại, hình như anh căn bản không cảm thấy hứng thú với mình, nhưng càng như vậy cô càng cảm thấy thú vị, mỗi lần đều là đàn ông chủ động tìm cô, thật vất vả mới gặp được người đàn ông có tính khiêu chiến như vậy, sao cô lại bỏ qua được.

- Tiên sinh, tâm tình không tốt sao, có cần tôi tới giúp anh hay không?

Đôi tay to gan âm thầm sờ vào ngực của anh, càng không ngừng trêu chọc, ghé miệng vào lỗ tai của anh thổi khí, trên căn bản cả người đều tựa lên người của anh.

- Nhìn tiên sinh như vậy, không phải là người nào không có mắt chọc giận anh chứ?

Toàn thân Lục Phong cứng đờ, tay nắm ly rượu kêu lập cập.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.