Tiểu Bảo Bối, Em Là Của Riêng Tôi

Chương 13: Chương 13: Tìm thấy !




Ông ta đang nói thì Lục Phong cúp máy , lúc nảy hình như anh nghe có tiếng sóng biển thì phải, đúng rồi.

- Mau phái người đi tìm ở các bãi biển cách đây 50 vạn đi !

- Được.

Ngồi xuống ghế sofa , ngửa lưng về phía sau , nhắm mắt lại, từ lúc nào cô lại làm anh lo lắng nhỉ? Nếu trước kia thì anh sẽ bỏ mặt cô không thèm quan tâm nhưng giờ thì khác, anh bỏ ra hàng giờ để tìm kiếm cô, lo lắng cho cô, những cái đó xuất phát từ gì? tình yêu hay là trách nhiệm? Không nghĩ nhiều , anh vội cầm áo khoác lên và đi ra ngoài!

''Rầm'' - cánh cửa bị một lực mạnh tác động lên làm gãy tan tành.

- Cô ấy đâu ?

- Sao...sao ngươi có ...thể?- Hạ Thái Bằng run sợ nói lắp ba lắp bắp .

- Không cần biết, tao hỏi cô ấy đâu ?Ngươi tưởng có thể qua mặt tao sao? Tao là ai chứ?Triệu Lục Phong đó, nếu cô ấy có chuyện gì thì ngày này năm sau sẽ là ngày giỗ của ngươi .- Lục Phong nghiến răng nói.

- Mày....mày...

- Người đâu bắt nhốt lão già kia lại.

Nói rồi anh đi tới cởi trói cho cô, người cô toàn là vết roi, bầm dập, do đau quá nên cô đã ngất xỉu lúc nào không hay, bế cô đi lại xe chạy tới bệnh viện.

- Thưa cậu, cô ấy không sao, chỉ là do bị chấn thương và đã kích nên mới vậy, chỉ cần tẩm bổ vài ngày là sẽ khỏi.

- umk- Lục Phong không nói gì chỉ nhìn chằm chằm vào cô, ngay lúc anh cứu được cô, tim anh bỗng nhói lên, không hiểu tại sao nhưng anh thật sự lo lắng cho cô gái này à nha

!

Đột nhiên anh nhớ ra gì đó nói:

- Ông ta đâu ?

- Đang ở phòng giam của bang.

- Canh chừng cô ấy , có chuyện gì thì gọi cho tôi ! -Lục Phong đứng dậy , sau đó bước đi .

Chiếc xeLamborghini Aventador bạc lướt trong gió ,Lục Phong đi xuống tầng hầm , nơi đây là phòng giam cũng như là phòng tra khảo của Lục Thiên . Tại phòng giam cuối dãy , có một người đàn ông hai tay bị trói trên thanh sắt trên trần phòng giam , cả người đầy vết thương , máu dính đầy quần áo , khuôn mặt hốc hác .

- Đại ca - Hai ám vệ thấy anh liền cúi đầu chào.

- Mở cửa. -Lục Phong thanh âm lạnh lẽo ra lệnh .

*Cạch.

Lục Phong bước vào , khuôn mặt không chút biểu tình nhìn người đàn ông trước mặt.

-Triệu...Triệu...Lục....Phong - Hạ Thái Bằng ngước mặt nhìn anh , hơi thở khó nhọc thều thào nói.

Lục Phong nhếch miệng cười khinh miệt , thanh âm trầm lặng đến rợn người

- Thoải mái chứ ?

- Thằng khốn , m...mày không phải con người...thả tao raaa...! - Hạ Thái Bằng rít lên khi nhìn thấy anh.

- Đúng, tao đâu nói tao là con người , phải không ?

Lục Phong cầm con dao sắc bén lướt trên người Hạ Thái Bằng , mỗi một chữ anh đều di chuyển con dao khiến cho tim của Hạ Thái Bằng đập liên hồi sợ đến mức không nói lên lời.

- Mày dám đụng vào người của tao.... - Con dao găm đè mạnh vào người của Hạ Thái Bằng , một dòng máu tươi chảy ra , Lục Phong cười nhạt :

-Sẽ phải chết ! Mày biết rõ mà !

- Ư....ư....dừng lại....mau dư...dừng lại - Hạ Thái Bằng run rẩy , vô cùng cùng đau đớn van xin. Nhưng Lục Phong càng thích thú hơn , đường rạch càng sâu càng dài .

- Mày tưởng lấy cô ấy ra có thể uy hiếp tao sao? - Anh đanh mặt nhìn Hạ Thái Bằng .

- Mang nhện đến đây ! - Anh ra lệnh cho thuộc hạ.

- Vâng

- Mày...muốn làm gì ? - Nghe anh nhắc đến nhện Hạ Thái Bằng toát mồ hôi lạnh , run rẩy hỏi. Lục Phong nhếch lông mày , anh nở nụ cười đầy thích thú và đắc thắng như muốn nói ''Thử đoán đi.”

Ít phút sau , đám vệ cầm một chiếc hộp đen to đi vào , đó là con nhện do anh nuôi và nó có một chất độc phải nói là đỉnh của đỉnh, ngon độc đáo , ở Lục Thiên có rất nhiều con thú do Lục Phong tự tay nuôi . Ngoại trừ ám vệ ra thì bất cứ ai cũng không được bước vào khu thú nuôi nếu như hắn chưa muốn chết.

- Cởi trói .

Lục Phong ra lệnh. Ám vệ nhận lệnh làm theo , anh đưa tay ngoắc mở chiếc hộp ra, bên trong là con nhện, hai cái càng của nó khá là to, bao phủ quanh nólà đám lông dày .

- Thấy nó chứ ? - Lục Phong đưa con nhện đến trước mặt của Hạ Thái Bằng, theo phản xạ ông ta khiếp sự lùi phía sau. Giọng nói trầm thấp của anh phát ra bất giác khiến cho người nghe phải lạnh xương sống.

- Từ từ thưởng thức.

Nói xong liền bỏ đi , ngay cả một cái nhìn lại cũng không có.

Tiếng thét gào của Hạ Thái Bằng vang vọng , cứ vang lên cho đến khi tắt lịm , người ám vệ đứng bên nhìn cảnh tượng trước mắt cũng phải rùng mình khiếp sợ. Da thịt ông ta từ từ chuyển sang màu xanh và rồi là tím, cứ thế ông ta chết trong đau đớn. Tên ám vệ nhìn cảnh tượng thật muốn nôn mửa . Hắn không dám nhìn nên đi cách xa đó một quãng .

Sau khi tiêm chất độc vào người Hạ Thái Bằng xong, con nhện bò ra rồi lại chui vào chiếc hộp, trở về nơi dành riêng cho nó.

Khi quay lại bệnh viện, anh đã thấy Bảo Nhi tỉnh dậy, khuôn mặt bất giác nở một nụ cười như có như không, đi vào nói.

_______________________________________________

Như lời hứa, hôm nay t/g đăng 2 chap để bù rồi đó ^_^

! ---- cầu cho vote và cmt tăng lên ----

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.