Tiểu Hoa (Đóa Hoa Nhỏ)

Chương 11: Chương 11: Phiên ngoại 2




Edit: Docke

Lúc này, anh đang ngồi bên cạnh một chiếc bàn nhỏ trong góc phòng bếp phê duyệt công văn. Bút trong tay nắm chặt hồi lâu, vẫn chậm chạp không hạ xuống văn kiện một chữ nào. Hai mắt anh từ từ dao động theo từng cử chỉ hành động của Tô Mặc, dù thế nào cũng không có cách gì khắc chế được bản thân.

Một lúc lâu sau, anh đành buông xuôi, bỏ bút, đi đến phía sau cô, nghiêng thân về phía trước ôm chặt lấy thắt lưng của cô.

Lại bị anh ôm từ phía sau, Tô Mặc thở dài. Cô giơ tay ra sau vỗ vỗ lên trán anh.

“Nô nhân ơi nô nhân, anh mau mau biến thành cái đuôi nhỏ của ta đi.” Hiện nay, hành vi của anh quả thật rất giống những gì đám tiểu nhạn đã làm trước đây, dường như bám dính lấy người ta vậy.

Anh vùi đầu vào cần cổ cô, lẩm bẩm, “Vậy thì tốt quá, suốt ngày đều có thể đi theo nàng.”

“…” Thôi, cho anh điên đi, lão gia anh vui vẻ là tốt rồi.

Từ khi Mộc Sách vào phòng bếp, Hạng Nam vẫn ngồi xổm bên ngoài chờ anh đem công văn phê xong trở ra. Loáng thoáng nghe thấy Mộc Sách giống như đang nói mê sảng, Hoa thúc ngồi ở góc tường nhìn xem rõ ràng, liền dùng khửu tay huých đụng vào người hắn, hỏi.

“Vì sao Tiểu Mộc Tử sau khi thành thân xong liền thay đổi đức hạnh vậy nhỉ?” Nô nhân trước kia thì cần cù tiết kiệm, chuyên nghiệp lại yêu gia đình, nay đi đâu mất rồi? Chẳng phải chỉ là thành thân thôi sao, sao lại có sự thay đổi lớn đến như vậy?

Hạng Nam tức giận, một tay chống cằm, “Ta còn chưa thành thân mà, biết gì đâu mà nói…”

Làm xong công tác ở vườn đào, cũng đã làm xong hai luống rau ở hậu viện, Mạc Ỷ Đông vác cái cuốc trở về, vẻ mặt tò mò nhìn hai người bọn họ đang ngồi xổm ở góc tường.

“Các ngươi đang làm gì thế?” Vì sao vẻ mặt ai cũng chảy dài như quả mướp đắng như vậy?

Hoa thúc đè thấp giọng, nho nhỏ nói: “ta nói tướng quân nghe. Ngươi có biết vì sao sư phụ nhà ngươi thời gian này trở nên khác thường thế không?”

“Biết a.” Mạc Ỷ Đông không biết bọn họ đang phiền não điều gì, dựng cái cuốc lên tường rồi quay qua bọn họ gật đầu thật mạnh.

“Nguyên nhân gì?” Hạng Nam vội vàng kéo hắn xuống ngồi xổm cùng.

Vẻ mặt đương nhiên, hắn nói: “Bởi vì sư nương a.” Chuyện này mà cũng phải hỏi sao, người nào sáng suốt cũng đều nhìn ra được mà?

“Cho dù tiệc tân hôn, người ta như vậy cũng là chuyện thường tình. Nhưng mà hai người bọn họ đã thành thân được mấy tháng rồi. Lại còn ngày ngày đều ngọt như mật, dính như keo. Ngươi không thấy như vậy là quá đáng lắm sao?” Hạng Nam búng búng mười ngón tay, càng nghĩ càng cảm thấy ông già lười Mộc Sách căn bản chính là khác hẳn người thường.

Mạc Ỷ Đông sang sảng cười, “Chuyện này cũng đâu có gì. Sư phụ còn nhỏ mà.” Đây mới chính là biểu hiện bình thường của thiếu niên lang trầm mê trong tình yêu.

Hoa thúc lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, vỗ vào giữa trán, “Ngươi không nói ta cũng quên khuấy đi mất, hắn chỉ là thanh niên vừa mới hơn hai mươi tuổi đầu thôi.” Đều do hắn cả, già dặn quá đi, hại người ta quên mất hắn cùng lắm chẳng lớn hơn tiểu thư nhà lão bao nhiêu đâu.

“Cho nên mới nói, đây là…” Hạng Nam chỉ tay vào hai vị ở trong phòng bếp.

Mạc Ỷ Đông gật gật đầu, “Tuổi trẻ xúc động, bình thường thôi.” Giống như bọn họ, tất cả đều là đại thúc tuổi tác lớn hết cả rồi.

Ba người đồng loạt nhìn hai người trong phòng bếp. Khi thì thấp giọng nói nhỏ nhẹ, khi thì vô cùng thân thiết lấy má cọ má, tựa như một đôi uyên ương ân ái gọi nhau.

Hạng Nam ngơ ngác nói: “Kỳ thật, thời gian này thấy hắn ngô nghê ngốc nghếch cũng… cũng rất đáng yêu…” Thật khó có thể nhìn thấy hành vi của Mộc Sách tầm thường giống người phàm như vậy.

“Nhưng mà, nhìn thấy bộ dáng phát xuân cảu hắn, thật giống với mấy người trẻ tuổi ngốc nghếch a.” Hoa thúc cũng nhịn không được, khóe môi nhếch cười. Cứ nghĩ đến thiên hạ trong lòng Mộc Sách chính là tiểu thư nhà mình thì lập tức, oán trách gì cũng hóa thành không.

Mạc Ỷ Đông thản nhiên đưa ra kết luận, “Ai ai cũng nói sư phụ trưởng thành sớm, theo ta thấy, thật ra hắn là tiêu chuẩn của dậy thì chậm.”

Mọi người tràn đầy đồng cảm, gật đầu. Nhưng chỉ trong chốc lát, một vấn đề rõ rành rành lại nổi lên.

“Vậy… những công việc này… phải giải quyết thế nào đây?” Hoa thúc cũng không cho rằng cứ để như vậy, nhà bọn họ có thể còn có gạo tiền gì để ăn.

“Mặc kệ hắn đi, đợi một thời gian, sau khi sư phụ cảm thấy mỹ mãn rồi, có lẽ hắn sẽ chừng mực lại.” Mạc Ỷ Đông tuyệt đối không lo lắng sư phụ thần thông quảng đại nhà mình sẽ để bọn họ bị đói.

Hạng Nam hai mắt vô thần, hỏi: “Phải đợi đến bao giờ?” Mấy kẻ rảnh rỗi như bọn họ thì có thể chờ, còn công chuyện làm ăn của hắn thì không thể chờ được a.

“Chuyện này…” Thì theo như bọn họ đã thấy rồi đó. Tối thiểu thì cũng phải chờ Mộc Sách từ tân hôn nồng ái chuyển sang phai nhạt một chút thì mới có khả năng. Nhưng bọn họ lại không thể hy vọng hai vợ chồng hắn phai nhạt tình cảm…

Cuộc đối thoại của ba người ở bên ngoài cửa sổ đều bị Mộc Sách nghe được rõ ràng. Hai tay ôm Tô Mặc, anh hơi hơi nghiêng mặt đi, dùng ánh mắt sắc bén như đao, lạnh lùng đảo qua mấy người đang ngồi ghé ở góc tường.

Ba người không hẹn mà cùng run lẩy bẩy. Sau khi Mộc Sách quay đầu đi rồi, Mạc Ỷ Đông lau mồ hôi lạnh trên thái dương, cẩn thận đè thấp âm lượng.

“Theo ta thấy, chuyện làm ăn đợi đến tối nay rồi nói sau. Gian thương, ngươi vẫn nên mau mau sửa sang lại tòa nhà bên sườn núi đi, chuyện này mới là quan trọng hơn. Nếu ta và sư tổ ở lại đây đi lung tung phá hư chuyện tốt của sư phụ, e rằng…” Hắn có lẽ chưa từng quên, sư phụ nhà hắn tuy là người tốt, mọi chuyện đều không oán không hận, nhưng một khi đã mang thù thì cho dù là đồ đệ cũng không nương tay, lại càng không biết thế nào là mềm lòng đâu.

Vạn vạn lần cũng không muốn bị hại thành cá trong chậu, Hạng Nam cứ nghĩ đến chuyện sau này Mộc Sách xử lý xong đồ đệ, có khả năng sẽ xoay qua chỉnh cả hắn nữa, cũng chỉ đành có thể ai oán mà gật đầu đồng ý.

“Ngày mai ta liền tăng phái người đến đẩy nhanh tốc độ.”

——————– *** ——————

Cho dù mùa xuân chưa tàn, thời tiết trên đỉnh núi vẫn hơi se lạnh. Sau khi vào đêm lại càng rõ ràng. Cho nên ban đêm, sau khi Mộc Sách để lại trên bàn một ngọn nến lại làm một chuyện không đổi, đó là đem Tô Mặc ôm vào trong ngực, rồi cuốn chăn thật kín cho cô, không cho một cảm giác mát lạnh nào nhập vào thân thể cô.

“Nô nhân ơi nô nhân, anh đừng suốt ngày cứ dán chặt vào ta nữa có được không.” Còn chưa buồn ngủ, Tô mặc gối đầu lên cánh tay anh một hồi, quyết định vẫn phải đem chuyện này nói với anh một phen.

Anh cẩn thận kéo mớ tóc bị cô nằm đè lên ra, nhẹ giọng nói: “Có gì không ổn sao?”

“Ngoại trừ ân sư ra… ai ai cũng đều đang oán giận rằng anh làm việc rất không đàng hoàng.” Cô dùng ngón tay chọt chọt vào lồng ngực đầy của anh, có chút khó hiểu cau mày, “Trước kia ta chưa từng thấy anh làm việc cẩu thả như vậy. Vì sao thành thân rồi lại trở nên lười biếng như vậy?” Kỳ thật, cho dù bọn họ không nhờ đến cô, cô cũng đã muốn hỏi Mộc Sách từ lâu. Nhưng Mộc Sách da mặt quá dày, cho dù tất cả mọi người có nhìn chằm chằm vào hai người bọn anh, anh vẫn cứ dửng dưng như không thấy.

Mộc Sách dừng một chút, dụng tâm kín đáo nói: “Vậy à, bọn họ có oán hận sao?” Tốt, anh còn chưa có phát tác, bọn họ đã cướp trước, gây khó dễ sao?

Cô có chút kinh ngạc, “Này, bọn họ cũng chưa nói gì với anh sao?” Rõ ràng đều đã oán trách đến tận chín tầng mây rồi mà, chẳng lẽ không ai trong số bọn họ có đủ can đảm dám đối mặt mà nói thẳng với anh hay sao?

“Bọn họ nào dám?” Mộc Sách thản nhiên hừ nhẹ, sau đó nghĩ nghĩ, “Thế nào, lão sư còn chưa áp dụng hành động sao?” Khó trách anh cứ cảm thấy trong nhà rất vắng vẻ, hóa ra chính là thiếu bóng ai đó đến trộn lẫn.

“Ân sư đại nhân?” Chuyện này thì có liên quan gì đến ông?

Mộc Sách tự nhủ, gật gật đầu, “Cũng đúng, với tính tình của ông ta, cho dù thật sự muốn xuống tay cũng phải tiếp qua trận này mới có mười phần mười nắm chắc.” Ít nhất cũng phải chờ tòa nhà bên sườn núi làm xong, để cho cừu con bị đưa đến miệng cọp không còn chỗ chạy mới được.

“Nô nhân?” Tô Mặc không hiểu gì cả, vươn năm ngón tay quơ qua quơ lại trước mặt anh.

“Không có gì.” Anh cầm lấy tay cô, nhanh chóng hôn xuống lòng bàn tay cô, đồng thời có thể thu hút sự chú ý của cô, “Ta sẽ vẫn quấn quýt lấy nàng như vậy, nhưng mà tâm tình lại không giống.”

“Khác thế nào?” Ngoại trừ dân cư trong nhà nhiều hơn một chút, không phải vẫn sống như trước sao?

“Trước kia, thân phận của nàng là ân nhân và bà chủ của ta. Còn hiện nay, nàng đã là vợ của ta rồi.” Mộc Sách liền lay động, cảm thấy mỹ mãn, dùng ngón tay mơn trớn khuôn mặt cô. Quả thật cảm giác được người con gái anh đang ôm ấp trong ngực, không phải là một giấc mộng, cũng không phải là thủy nguyệt kính hoa (trăng trên nước, hoa trong gương, ý chỉ những thứ ảo ảnh phù du)không thể với tới.

“Cho nên?” Cô không hiểu, cho nên nhìn lại bộ dáng quyến luyến của anh, cứ cảm thấy từ khi thành thân đến nay, anh đối với cô không chỉ như châu như ngọc, càng có phần thành kính như đang cầm một khối chất lỏng từ những mảnh ngọc lưu ly vậy.

Anh thấp giọng than nhẹ, “Ta không biết những nam nhân thành thân khác nghĩ như thế nào. Nhưng từ khi thành thân, ta liền cho rằng, nàng là một phần cốt nhục huyết mạch không thể chia lìa của ta. Hơn nữa, nàng còn khiến ta lâm bệnh.”

“Bệnh?” Cô sửng sốt, cuống quýt nắm lấy tay anh xem mạch, “Bệnh gì, sao ta lại không biết?”

“Tâm bệnh.” Mộc Sách giữ tay cô lại, trấn an, hôn lên mắt cô, “Ta luyến tiếc phải rời khỏi nàng, muốn lúc nào khắc nào cũng đều có thể gặp được nàng. Động hay không động cũng đều nghĩ sờ sờ nàng, ôm nàng một cái. Nếu có thể, ta thật chỉ muốn cột chặt nàng ở bên người ta.”

Sau khi quen biết với cô, anh vẫn có một định nghĩa mơ hồ về tình yêu nam nữ. Nhưng đến khi thành thân rồi, cùng cô giao thân đắm đuối, chung sống sinh hoạt, tâm tình tri kỷ, anh mới phát hiện. Với anh mà nói, trong mắt anh, Tô Mặc là một loại đáng yêu không thể buông bỏ, một loại ưu ái khó lòng dứt bỏ, một loại tình yêu mật ngọt không đành lòng chia lìa dù chỉ là trong giây lát.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.